Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
hanh-trinh-bat-dau-tu-fairy-tail

Hành Trình Bắt Đầu Từ Fairy Tail

Tháng mười một 10, 2025
Chương 395: Hoàn tất - FULL Chương 394: Tập hợp
trong-sinh-quan-net-lao-ban-nam-ngua-huong-thu-sinh-hoat.jpg

Trọng Sinh Quán Net Lão Bản, Nằm Ngửa Hưởng Thụ Sinh Hoạt!

Tháng 2 1, 2025
Chương 359. Đại kết cục Chương 358. Trường Giang chất bán dẫn tập đoàn
mi-hoac-de-vuong-tam-de-nhat-sung-phi.jpg

Mị Hoặc Đế Vương Tâm: Đệ Nhất Sủng Phi

Tháng 1 18, 2025
Chương 485. Đại kết cục & phiên ngoại Chương 484. Ngươi là đệ đệ ta a
nuoi-ca-lam-ruong-che-tao-toi-cuong-tu-tien-gia-toc.jpg

Nuôi Cá Làm Ruộng, Chế Tạo Tối Cường Tu Tiên Gia Tộc

Tháng 2 4, 2026
Chương 480 lần đầu hư không thăm dò Chương 479 tiến vào hư không trước chuẩn bị
tuyet-my-tong-tai-vo-cung-dang-yeu.jpg

Tuyệt Mỹ Tổng Tài Vô Cùng Đáng Yêu

Tháng 2 26, 2025
Chương 213. 5 năm sau ấm áp Chương 212. Mà ngươi vĩnh viễn bầu bạn lòng ta
thien-ha-kieu-hung.jpg

Thiên Hạ Kiêu Hùng

Tháng 2 25, 2025
Chương 95. Chính văn kết thúc Chương 94. Tân triều mở ra
d503a902c22bedc20682bf21a591fee2

Hồn Chiến Thánh Đế

Tháng 1 15, 2025
Chương 522. Tân chủ nhân Chương 521. Chân Thần cảnh
he-thong-phu-ta-truong-sinh-ta-chiu-chet-tat-ca-moi-nguoi

Hệ Thống Phú Ta Trường Sinh, Ta Chịu Chết Tất Cả Mọi Người

Tháng 2 5, 2026
Chương 2121: Trần Trường Sinh chân chính mục tiêu, Lưu một đao tiến vào đan kỷ nguyên! Chương 2120: Để lên tài Sản tính mệnh, môn phiệt thế gia cải cách!
  1. Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
  2. Chương 38: Đại Sư Gặp Tổ Sư.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 38: Đại Sư Gặp Tổ Sư.

Thời gian thách đấu kết thúc.

Ba mươi phút trôi qua, nhanh như cách một đứa nhân vật chính tưởng rằng mình sắp được lên sóng truyền hình quốc gia, nhưng hóa ra chỉ là… lên bàn thờ của người đọc.

Không khí khu chợ cổ vật nhộn nhịp vẫn như thường lệ, nhưng ở khu vực giữa sân, nơi được dọn sẵn cho “màn tỉ thí đỉnh cao” một đám đông đã tụ tập lại đông nghịt.

Tin đồn lan nhanh:

“Đại sư Sở Thiên so tài giám định với một cặp đôi thần bí!”

“Nghe nói Phó tiểu thư và Đỗ thiếu gia!”

“Họ đặt cược bằng chính cổ vật quý giá, người thắng lấy hết!”

Sở Thiên bước tới, khí thế như thể sắp bước vào… đám cưới của mình với số phận.

Hắn tin chắc phần thắng thuộc về hắn.

“Tôi đã chuẩn bị đủ ba món đồ.” – Giọng hắn vang vang như sấm mùa khô, ánh mắt tự tin nhìn đám đông.

“Lần lượt: một bình gốm men xanh thời Thanh Hoa, một khối ngọc ấn thời Đường, và cuối cùng, một thanh kiếm cổ được khai quật từ vùng phụ cận Tây An.”

“Tôi tin, tổng giá trị ba món này sẽ vượt xa đối thủ.”

Hùng và Thanh Tuyết không nói gì. Cả hai chỉ đứng đó, nhàn nhã như đang chờ trà sữa lên topping.

Thanh Tuyết khẽ quay sang thì thầm:

“Bình thời Thanh Hoa, men không đều, lớp tráng mỏng, thật, nhưng chỉ có giá tầm 600 vạn.”

“Ngọc ấn thời Đường, nhìn qua đã biết tái tạo, nhưng hắn không biết, còn chém giá 900 vạn.”

“Thanh kiếm cổ đúng là thật, nhưng bị phục chế lại ở phần chuôi. Có lẽ giá 400 vạn.”

“Tổng cộng… khoảng 2000 vạn.” – Hùng nhẩm nhẩm.

“Không tệ đâu ha. Mà cũng chẳng khá.”

Thanh Tuyết khẽ cười:

“Với người thường thì đỉnh. Với chúng ta thì… như mua rau ngoài chợ.”

Một chuyên gia trung gian, đại sư giám định có danh tiếng của Hiệp hội cổ vật Ma Đô bước ra từ phía khán đài. Ông chắp tay, mặt nghiêm trang như đang chuẩn bị tuyên bố quốc tang.

“Ba món cổ vật của Sở tiên sinh…” Ông nói sau khi soi đèn, kiểm tra, đối chiếu số liệu.

“… đều là hàng thật. Món nào cũng là hàng cực phẩm. Tổng cộng trị giá: 2000 vạn nhân dân tệ.”

“Ồ!” Đám đông trầm trồ.

Sở Thiên ngẩng cao đầu như… cây cột điện tự hào.

“Tới lượt các ngươi đấy.”

Hùng thản nhiên, chỉ đưa tay:

“Chúng tôi chỉ có… một món thôi.”

“Chỉ một món?” Đám đông xôn xao.

“Hóa ra là bọn khoe mẽ, không dám đối đầu thật sự.”

“Một món thì sao mà so với ba món trị giá gần hai 20 triệu được?”

Sở Thiên híp mắt, nụ cười khinh miệt hiện rõ.

Nhưng rồi, Thanh Tuyết lấy ra một viên ngọc bội màu ngà xanh, ánh sáng mờ ảo bên trong như ẩn chứa long khí.

Vừa đưa ra, đại sư giám định trung lập ngay lập tức… hít một hơi sâu đến mức suýt sặc.

“Cái… cái này…”

“Ngọc bội chế tác từ loại phỉ thúy xanh cổ. Nhưng điểm đặc biệt là ở cấu trúc tinh thể bên trong.”

Ông ta soi kỹ, ánh mắt run rẩy như vừa chạm vào kinh thánh.

“Nó có vết ấn… của long khí. Vết mài… trùng khớp với kiểu khắc đặc chế của Lục Cung thời Tần.”

“Đây không chỉ là ngọc lễ nghi, mà còn là một trong số ít ngọc bảo dùng cho tế lễ hoàng thất thời Tần.”

“Thậm chí, kiểu khắc răng cưa này… chỉ từng xuất hiện một lần trên ngọc ấn của Tần Thủy Hoàng.”

“Viên ngọc này… rất có thể là mảnh vỡ còn sót lại từ ngọc ấn huyền thoại được phục hồi bằng một kỹ thuật mà tôi… không thể hiểu nổi.”

“Giá trị ước tính hiện tại: hơn 2 tỷ nhân dân tệ.”

“Đây là… tuyệt phẩm.”

Cả khu chợ im phăng phắc.

Một vài người té xỉu.

Một vài người… cắn ngón tay không biết để làm gì.

Sở Thiên như bị tát một cú vào cả cuộc đời.

“Cái gì!?” Hắn bật ra, môi run.

“Không… tôi không tin… giám định lại đi! Đây là gian lận! Chắc chắn là có thủ đoạn gì đó!”

Hắn lật ngửa, lao tới như kẻ mất trí.

Nhưng vị đại sư giám định chỉ nhẹ nhàng lắc đầu:

“Tôi giám định bằng máy phổ nguyên tử. Không có sai sót.”

Sở Thiên… phát điên.

“Không! Các người lừa tôi! Đồ của tôi mới là thật! Tôi muốn tái đấu! Tôi muốn đấu đến khi nào tôi thắng thì thôi!”

Hắn lao đến định nói thêm…

Nhưng rồi, Hùng rút thẳng khẩu súng lục từ trong áo vest.

Bên cạnh, Thanh Tuyết đưa ra một tấm thẻ.

Giấy phép giết người hợp pháp cục 749.

“Tôi là người của cục 749.” Hùng nói, giọng đều đều như đang đọc chỉ thị.

“Và sau khi kiểm tra dữ liệu… Sở Hạo Thiên, anh bị ghi nhận có hành vi: giết người, cướp của, lừa đảo chiếm đoạt tài sản.”

“Theo quyền hạn được cấp…”

“Tôi phán anh: tử hình tại chỗ.”

“Cái gì!?” Sở Thiên hét lên, như con lươn bị điện giật.

“Chuẩn bị.” Hùng lên nòng.

“Bắn chết tại hiện trường luôn khỏi mất công reset truyện.”

Đám đông rú Lên, một vài người hoảng sợ bỏ chạy, số còn lại… rút điện thoại ra quay clip vì chưa bao giờ được thấy một nhân vật chính bị kết liễu ngay giữa chợ theo đúng luật pháp.

Thanh Tuyết đứng bên, khoanh tay, nhìn xuống Sở Thiên bằng ánh mắt như đang đánh giá độ chín của một con cá nướng.

“Giết người, cướp vợ, giết chồng người ta rồi bỏ chạy.” Cô nói nhỏ.

“Mà còn bày đặt đòi tái đấu?”

“Thế giới này không có nhiều cơ hội cho người ngu đâu.”

Sở Thiên cố gào lên:

“Tôi là nhân vật chính! Tôi là Thiên mệnh chi tử! Tôi có định mệnh—”

“Mệnh anh bây giờ…” Hùng giơ súng thẳng trán hắn.

“… là hết mệnh.”

BANG!

Tiếng súng vang lên xé toang bầu không khí chợ cổ vật vốn đang sôi động.

Mọi người đồng loạt rú lên, một vài người ngã ngửa ra đất vì tưởng rằng đã chứng kiến một vụ hành quyết thật sự.

Nhưng…

Sở Thiên, cái tên còn sống sót chỉ nhờ vận rủi của người khác vừa đúng lúc ngã người ra sau để vồ lấy viên ngọc bội bị Thanh Tuyết đặt xuống bàn.

Viên đạn sượt qua gò má hắn, để lại một vết máu rướm nhẹ.

“Là… là hắn né được à?” Một người trong đám đông nuốt nước bọt.

“Tổ sư… vận mệnh hắn chống đạn thật rồi.” Một tên livestream gào lên.

Sở Thiên đứng dậy, khuôn mặt nhuốm máu, mắt đỏ ngầu, khí thế hung hãn.

“Các ngươi… dám giết ta?” Hắn rít lên, giọng trầm đục như dã thú.

“Ta là người luyện võ, đệ tử chân truyền Xích Hỏa Tông! Đừng tưởng có tiền là ta không dám đấm!”

Cơ bắp hắn căng lên, áo rách một bên tay, khí tức tụ lại ở nắm đấm như chuẩn bị tung ra Liên Hoàn Kình của Trần gia thôn vậy.

Hắn phóng về phía Hùng như một con trâu điên.

“Tránh ra, Hùng. Cho tôi xử.” Giọng Thanh Tuyết vang lên như lời thánh phán.

Cô không chờ đồng ý, bước ra, tay vẫn đút túi quần.

Một giây sau—

ẦM!!!

Chỉ một cú đấm ngắn ngủi, không hiệu ứng, không ánh sáng, không nhạc nền.

Sở Thiên bay ngược về sau như quả bóng cao su bị bóp méo.

Hắn đập vào bức tường sau chợ, để lại một vệt máu dài từ miệng xuống tận áo.

“Khụ… khụ…” Hắn nằm gục xuống, mắt mờ đi.

“Chúa ơi…” Một người thốt lên.

“Phó tiểu thư… cô ấy… đấm vỡ nội tạng người ta đấy!”

“Mau gọi cảnh sát!” Một bà thím run rẩy lấy điện thoại.

“Alo! Có người hành hung…”

“Ai?” Đầu dây bên kia hỏi.

“Là… Phó tiểu thư và Đỗ thiếu gia…”

“Khụ… Khụ…Tôi xin lỗi. Việc này vượt quá thẩm quyền của chúng tôi.”

Tút. Tút. Tút.

Giữa khung cảnh hỗn loạn, Thanh Tuyết bước tới, tay vẫn đút túi, ánh mắt như bông tuyết đầu mùa vừa lạnh vừa sắc.

Cô mỉm cười, một nụ cười Yandere thuần túy đến rợn người.

“Ồ… ra là ngươi không muốn chết nhẹ nhàng… muốn chết đau đớn hơn à?”

“Ta chiều theo ý ngươi.”

Lại một cú đấm!

“Rắc!”

Một tiếng vang lạnh lùng truyền ra từ xương sườn Sở Thiên. Hắn co rúm lại như con giun bị xé làm đôi.

Hùng lúc này… đang gọi điện.

“Alo, Lý Dật à. Dọn hiện trường chợ đồ cổ giúp tôi. Ừ, phun tí sơn, chùi tí máu, dựng lại tường bị đấm.”

“Tiện thể thanh lọc camera. Cho truyền thông ăn tin giả luôn.”

“Tặng mỗi dân trong chợ một bao lì xì làm quà im lặng nhé.”

Ở phía dưới, Sở Thiên rên rỉ.

“Tôi… không biết điều… tôi sai rồi… tôi là kẻ tiểu nhân ngu ngốc… xin tha… tha cho tôi…”

Trong đầu hắn, một loạt suy tính lướt qua như đàn cá lươn.

“Phải nhịn. Phải nhịn. Chờ cơ hội trả thù. Bọn này nhất định sẽ bị diệt vong vì khinh ta!”

Thanh Tuyết đứng dậy, phủi tay.

“Được thôi.” Cô khẽ mỉm cười, quay người đi.

Sở Thiên thở phào, mắt ướt vì… tưởng được sống.

“Cảm…”

“Ta nói dối ngươi đó~ tiểu tử.”

Phập!

Cô vung nhẹ tay, một cái phất tay của Nguyên Anh Kỳ.

Sở Thiên, Thiên Mệnh Chi Tử, hóa thành một làn sương máu ngay giữa ban ngày ban mặt.

Không còn gì. Không kèn. Không trống. Không luôn cả cốt truyện.

Hệ thống của Hùng ló đầu ra một chút.

[Đại ca đã tiêu diệt một Thiên Mệnh Chi Tử. Xin chúc mừ…]

“Tắt rồi mà?” Hùng nhướng mày.

[Vâng… em… em xin lỗi… em quên.] hệ thống tự cụp xuống, quay lại góc xe ngồi ngoan như chó bị la.

Thanh Tuyết lấy ngọc bội, xoay xoay trong tay, sau đó… ném về phía đại sư giám định trung lập.

“Tặng. Không cần tiền, tôi giàu sẵn rồi.” Cô quay lưng, vẫy tay như tặng đồ chơi.

Hai người rời khỏi chợ, thong thả bước như vừa đi dạo mua đồ ăn vặt.

“Mục tiêu tiếp theo là gì?” Thanh Tuyết hỏi.

“Tìm một thằng khác. Có hệ thống càng tốt. Xong đi hóng đấu giá.” Hùng vừa nhét lon coca vào tay cô, vừa ngáp.

“Cho tôi chơi lần sau đấy nhé. Nãy giờ cô chơi hết.”

“Tùy. Ai bày trò trước thì được quyền kết liễu trước.” Cô nhún vai.

[CÒN TIẾP]

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Vô Địch Đơn Giản Hoá Bắt Đầu Mãnh Hổ Quyền, Giết Vào Giang Hồ
Vô Địch Đơn Giản Hoá: Bắt Đầu Mãnh Hổ Quyền, Giết Vào Giang Hồ
Tháng 10 27, 2025
cuu-ton-than-an.jpg
Cửu Tôn Thần Ấn
Tháng 1 19, 2025
nguoi-tai-cao-vo-ngon-xuat-phap-tuy.jpg
Người Tại Cao Võ, Ngôn Xuất Pháp Tùy
Tháng 2 1, 2026
de-nguoi-noi-ung-khong-co-de-nguoi-thong-dong-dai-tau
Để Ngươi Nội Ứng, Không Có Để Ngươi Thông Đồng Đại Tẩu!
Tháng 2 8, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP