Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
xin-goi-ta-quy-sai-dai-nhan.jpg

Xin Gọi Ta Quỷ Sai Đại Nhân

Tháng 2 4, 2025
Chương 1059. Phiên ngoại hai mươi năm trònNhập thu Chương 1058. Phiên ngoại Mao Vĩnh An
pham-nhan-tu-tien-phi-thang-ghi-chep

Phàm Nhân Tu Tiên Phi Thăng Lục

Tháng mười một 13, 2025
Chương 506: Phiên ngoại 32 đế quốc mở rộng, phân thân ngưng tụ liền. Chương 505: Phiên ngoại 31 Tiên Vương cảnh giới.
de-nguoi-lam-tu-truong-nguoi-thanh-thuyen-truong-roi.jpg

Để Ngươi Làm Tù Trưởng, Ngươi Thành Thuyền Trưởng Rồi?

Tháng mười một 25, 2025
Chương 181: Vượt quá bình thường thái dương thần quyền-2 Chương 181: Vượt quá bình thường thái dương thần quyền
phu-tran-khung-thuong.jpg

Phù Trấn Khung Thương

Tháng 1 22, 2025
Chương 1257. Tiêu dao thiên hạ Chương 1256. Đạo chỉ sang sinh
dao-ta-trong-dong-chi-ton-cot-ta-thanh-sat-than-nguoi-khoc-cai-gi

Đào Ta Trọng Đồng Chí Tôn Cốt, Ta Thành Sát Thần Ngươi Khóc Cái Gì

Tháng mười một 6, 2025
Chương 531: Phi thăng tiên giới (chương cuối) Chương 530: Chân Tiên cảnh cường giả giáng lâm
phu-van-cua-ta-co-the-thang-cap.jpg

Phù Văn Của Ta Có Thể Thăng Cấp

Tháng 1 22, 2025
Chương 616. Tối cường bán thần, tất cả chương cuối Chương 615. Đồ thần
that-su-ta-khong-muon-phim-tai-lieu-co-rating-cao.jpg

Thật Sự Ta Không Muốn Phim Tài Liệu Có Rating Cao !

Tháng 1 26, 2025
Chương 707. Tương lai đường! Chương 706. Hoạt hình chiếu phim!
cong-phap-cua-ta-co-the-vo-han-thoi-dien.jpg

Công Pháp Của Ta Có Thể Vô Hạn Thôi Diễn!

Tháng 1 18, 2025
Chương 543. Vô tận tương lai Chương 542. Hỗn Nguyên vũ trụ, động thủ
  1. Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
  2. Chương 37: Lại một kẻ ảo tưởng nữa rồi a...
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 37: Lại một kẻ ảo tưởng nữa rồi a…

Không khí chợ cổ vật vẫn tấp nập người qua lại. Tiếng rao hàng lẫn tiếng cò kè mặc cả đan xen như bản nhạc nền của một thế giới đã cũ. Nhưng ngay giữa trung tâm con phố nhỏ đó, một màn kịch lố bịch vừa được khởi động bởi một nhân vật chính… tự nhận là đại sư.

Thanh niên tên Sở Thiên, tóc buộc thấp, khí chất tỏ vẻ tao nhã, vẫn đang cố giữ nụ cười hòa nhã, nhưng ánh mắt thì không che giấu nổi tia tự biên tự diễn đã ăn sâu vào xương tủy.

Hắn đứng trước Hùng và Thanh Tuyết, ánh mắt cố tỏ ra “thần sắc thấu hiểu nhân sinh” nhưng lại trông chẳng khác gì một phiên bản Chu Thần bản đồ cổ.

Hắn nhìn Thanh Tuyết không phải với ánh mắt thưởng thức cái đẹp… mà là ánh mắt “nàng bị ép buộc, ta sẽ cứu nàng”.

Thần sắc nghiêm trọng. Lòng đầy nghĩa khí.

Hắn tưởng mình là nam chính trong một tiểu thuyết ngôn tình trùng sinh thời Hán Sở nào đó.

“Nàng ấy… ánh mắt kia… không hề có hạnh phúc.”

“Tên đàn ông bên cạnh chắc chắn là kẻ ép buộc, chiếm hữu.”

“Phó tiểu thư nổi danh thiên kiêu chi nữ, sao có thể cam tâm theo một kẻ tầm thường như vậy? Hừ, chắc chắn là bị khống chế.”

Thanh Tuyết đứng bên cạnh, mặt không cảm xúc, ánh mắt vô hồn. Cô không nhìn Sở Thiên, chỉ cầm miếng ngọc trong tay, soi dưới ánh mặt trời.

Nhưng chính biểu cảm này… lại càng khiến Sở Thiên hiểu lầm đến phát nổ:

“Trời ơi… ánh mắt đó… là ánh mắt của một thiếu nữ bị dồn ép đến tuyệt vọng nhưng không dám phản kháng!”

“Đúng rồi! Đây chính là lúc ta ra tay như một nam tử chính nghĩa, giành lại tự do cho nàng ấy!”

Và thế là… hắn mở miệng, một cách trịnh trọng đến mức cả ba đời tổ tiên hắn cũng thấy phiền.

“Hai vị… nếu không ngại, chúng ta có thể so tài.”

“Hả?” Hùng khẽ nghiêng đầu.

“So tài về tri thức, đạo lý, và hiểu biết.” Sở Thiên rút ra một cây bút lông không ai kêu gọi, khẽ xoay trong tay như múa.

“Tôi tinh thông cầm – kỳ – thi – họa – thư pháp – giám định cổ vật – phong thủy – thiên văn – địa lý – dưỡng sinh – nấu ăn – pha trà – dùng thơ tán gái – chỉnh nhạc cổ…”

Hắn nói như thể hắn chính là cái Wikipedia biết đi.

“Nếu tôi thắng, xin hãy trả lại ngọc thạch cho tôi.”

“Và… để Phó tiểu thư rời đi. Một người như cô ấy… xứng đáng được tự do.”

Im lặng.

Một khoảng lặng kéo dài đúng 3 giây.

“…Đ* má?!” Hùng nhăn mặt, ngẩn ra như bị búa gõ đầu. “Hắn nghĩ cái mẹ gì vậy!?”

“Chắc anh ta tưởng tôi bị anh ép buộc.” Thanh Tuyết bình thản, không thèm nhìn Sở Thiên, nhàn nhã chỉnh lại miếng ngọc.

“Ủa… hồi nãy tôi cõng cô đấm lũ nam nữ chính não tàn thôi mà, sao biến thành bạo hành gia đình vậy?”

“Có lẽ tại tôi mặc đồ đen.” Thanh Tuyết nhìn lại bộ vest thẳng thớm của mình.

“Thôi kệ đi, tôi nhận vai công chúa bị giam giữ một lát cũng được.”

Hệ thống bên trong Hùng hình như định lên tiếng, nhưng bị cậu chặn luôn bằng câu:

“Biết rồi biết rồi, đừng có nói cái câu ‘em biết đại ca sẽ không quên em mà~’ nói hoài nhức đầu lắm.”

Thật ra nếu nói về giám định cổ vật, kiếp trước Thanh Tuyết từng là tổ sư gia thật sự.

Cô từng khiến một miếng ngọc trị giá 1 triệu được bán ra với giá… 1 tỷ.

Không phải vì lừa đảo, mà vì… cô có thể khiến nó già đi 1000 năm thật.

Chỉ cần chạm nhẹ, một món đồ giả… sẽ thật.

Một món thật… sẽ cổ hơn cả thời khủng long nếu cô muốn.

“Vậy thì…” Hùng vươn vai. “Chơi.”

“Chơi.” Thanh Tuyết gật đầu, môi hơi cong lên.

“Dù gì buổi đấu giá còn lâu mà.”

“Hệ thống?” Hùng quay sang.

“Ngồi yên đấy mà xem. Mày thất nghiệp rồi.”

Sở Thiên không biết, không cảm, không nhận ra.

Hắn tưởng rằng hôm nay sẽ là ngày hắn cứu mỹ nhân, lấy lại bảo vật, bắt đầu chuỗi hành trình huy hoàng phá tan giới cổ vật.

Nhưng… thật sự hắn không biết rằng…

Hắn vừa đấm vào tổ kiến lửa.

Mà tổ kiến đó… là cái tổ chứa… hai con rồng.

Sau màn khẩu chiến nhẹ như tát bằng tờ giấy 500k, cuối cùng cả hai bên cũng đạt được một thỏa thuận hết sức… thiếu nhân tính:

“Trong vòng 30 phút, mỗi bên tìm được 3 món cổ vật có giá trị cao nhất. Ai tổng giá trị cao hơn, người đó thắng.”

Sở Thiên lên tiếng, giọng đượm chất chính nghĩa tự biên tự diễn.

“Mỗi món phải được giám định và chứng minh thật, không chơi hàng chợ hay truyền thuyết bịa.” Thanh Tuyết thêm điều kiện, mắt sáng lên như thể sắp bắt đầu… đi săn.

“Được.” Hùng ngáp. “Mua sắm mà. Mấy bà nội trợ làm trò này mỗi ngày.”

Cả ba bắt đầu rẽ hướng vào chợ.

Sở Thiên đi về phía các cửa tiệm lớn, nơi trưng bày long trọng, ánh sáng chiếu đúng góc 45 độ, các cụ già râu bạc ngồi khoanh chân, tay xoa trà, miệng lẩm bẩm “vật này không đơn giản”.

Hùng và Thanh Tuyết thì rẽ sang… ngõ phụ.

“Này,” Hùng vừa đi vừa lẩm bẩm. “Sao nghe cái luật chơi này quen quen…”

“Ờ, giống mấy truyện cổ tích ấy. Cái kiểu: ‘ai làm được điều khó nhất thì sẽ cưới công chúa, lên ngôi hoàng đế, đổi đời từ người hốt phân thành đế vương’.” Thanh Tuyết chống cằm.

“Phú ông có con gái xinh, thách dân làng nhặt được chổi tre có khắc chữ ‘Thiên Mệnh chi tử’ thì gả luôn.”

“Còn cái trò phán đoán đồ cổ này,” Thanh Tuyết bước nhẹ qua mấy gian hàng. “Cũng không khác gì mấy truyện kiểu ‘Sọ Dừa là chủ tịch giả nghèo’ hay ‘Thằng nhóc cày ngoài đồng gặp vua quan đi dạo xong thành chủ tịch’.”

“Ờm, chuẩn luôn.” Hùng gật gù. “Cái lũ nhân vật chính giờ toàn sống dựa vào lòng tin nhân dân và sự ngu của người xung quanh.”

Hai người dạo một vòng thì nghe người bán hàng thì thầm:

“Cẩn thận cái tiệm đầu hẻm phía Đông nhé. Toàn đồ giả đấy.”

Nghe vậy, hai kẻ điên liền đổi hướng ngay lập tức.

“Chỗ nào có đồ giả, chỗ đó có đồ thật.” Hùng cười khẩy.

“Chỗ nào bị chửi nhiều, chỗ đó đáng để soi.” Thanh Tuyết gật đầu.

Cả hai đi thẳng vào cửa tiệm đó.

Tiệm cũ kỹ, bụi bặm, ánh đèn vàng mờ nhòe, ông chủ ngồi uể oải sau quầy, vẻ mặt như chuẩn bị bán hàng lậu.

“Cứ chọn thoải mái, quý khách.” ông chủ nói như thể đang chuẩn bị… bán hàng ve chai.

Thanh Tuyết không nhìn bảng hiệu. Cô chỉ nhìn vào một góc khuất.

Ở đó là một khối ngọc màu ngà ánh xanh, đặt lẫn lộn giữa đống đồ gốm rạn nứt.

“Thứ này… không phải giả.” Cô khẽ chạm tay.

“Nó… từng là một phần của bộ ngọc lễ nghi trong hầm mộ thời Chiến Quốc.”

“Nhìn kỹ đường cắt… cảm giác giống loại chế từ cùng khối với thanh ngọc ấn của Tần Thủy Hoàng… nhưng bị nghiền vỡ.”

“Chơi món này đi.” Hùng khoanh tay đứng sau, thầm huýt sáo.

Thanh Tuyết cười nhẹ. Đôi mắt đỏ sáng rực trong bóng đèn lờ mờ.

“Tôi sẽ khiến nó từ vài chục vạn lên vài tỷ.”

“Cách?” Hùng hỏi.

“Già hóa. Kích hoạt khí mạch. Mở ấn văn long ẩn.” Thanh Tuyết đáp, như thể đang đọc công thức nấu cháo vịt.

Mua xong. Cả hai ngồi xuống băng ghế đá, uống trà sữa bên tiệm bên đường.

“Chơi có một món thôi à?” Hùng hỏi.

“Đủ để đè ba món của hắn nát bét.” Thanh Tuyết đáp tỉnh bơ, tay cầm một ly trà matcha đen đặc.

Rảnh rỗi, cô kết ấn tay phải, thi triển một pháp thuật đoán thiên cơ đơn giản.

Cô nhìn sâu vào vận mệnh của Sở Thiên.

Kết quả… khiến cô nheo mắt.

“Ồ…” Thanh Tuyết bật ra tiếng lạnh lùng.

“Hắn là loại cặn bã giấu trong cặn bã đây.”

“Sao?” Hùng hỏi.

“Cướp vợ người ta. Giết chồng người ta. Còn quay lại nói ‘ta chỉ muốn tốt cho nàng’. Rồi bỏ luôn cô vợ đã giúp mình trả thù để đi theo đứa khác giàu hơn.”

“Wow. Sigma nha.” Hùng móc điện thoại.

“Ghi chú đã. Khi nào lật mặt xong, bắn chết luôn.”

“Mà hắn còn được hệ thống Thiên Mệnh buff.” Thanh Tuyết nói thêm.

“Tốt.” Hùng gật đầu.

“Giết nó, được thêm thành tựu ‘phá cốt truyện số 29’. Mở khóa skill mới cho hệ thống luôn.”

Hệ thống trong góc run rẩy như con mèo ướt mưa.

[Em chưa bao giờ thấy đại ca ác như hôm nay… nhưng mà… ngầu quá!!!]

[Còn tiếp]

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

cai-nay-vo-thanh-sieu-co-to-chat
Cái Này Võ Thánh Siêu Có Tố Chất
Tháng mười một 8, 2025
nguoi-mot-cai-giao-hoa-dam-trom-den-hai-hoa-dao-tac-tren-dau.jpg
Ngươi Một Cái Giáo Hoa, Dám Trộm Đến Hái Hoa Đạo Tặc Trên Đầu?
Tháng 2 6, 2026
tay-du-chi-tay-thien-dua-tang-doan.jpg
Tây Du Chi Tây Thiên Đưa Tang Đoàn
Tháng 1 25, 2025
tu-tan-the-song-xuyen-lam-nha-buon-bat-dau-lam-phia-sau-man-hac-thu
Từ Tận Thế Song Xuyên Làm Nhà Buôn Bắt Đầu Làm Phía Sau Màn Hắc Thủ
Tháng 2 9, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP