Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
chi-ton-than-mo-he-thong.jpg

Chí Tôn Thần Mộ Hệ Thống

Tháng 1 18, 2025
Chương 477. Đại kết cục Chương 476. Chí Tôn Phong Thần ghi chép!
thon-thien-vo-than.jpg

Thôn Thiên Võ Thần

Tháng 1 26, 2025
Chương 1083. Đại kết cục Chương 1082. Mệnh do trời định
tu-pham-nhan-thu-hoach-duoc-dai-de-ky-uc-bat-dau.jpg

Từ Phàm Nhân Thu Hoạch Được Đại Đế Ký Ức Bắt Đầu

Tháng 2 3, 2026
Chương 462: Thiên Ma Tông chém giết đóng giữ Âm Tuyền Giao Long Chương 461: Đan Khê Vũ tâm tư
vo-dao-truc-quang-tu-ngu-dan-den-gioi-chu

Võ Đạo Trục Quang, Từ Ngư Dân Đến Giới Chủ

Tháng 2 8, 2026
Chương 903: vật giả Chương 902: thuê linh phong
cuu-thuc-dai-soai-nhi-tu-cung-phai-tu-dao.jpg

Cửu Thúc, Đại Soái Nhi Tử Cũng Phải Tu Đạo

Tháng 3 6, 2025
Chương 448. Kết cục Chương 447. Có đến có về đấu pháp
hoa-ngu-1997.jpg

Hoa Ngu 1997

Tháng 1 23, 2025
Chương 757. [Phiên ngoại 43] Đông Tây hai cung lại bóp dậy rồi Chương 766. [Phiên ngoại 42] toàn dân mãnh liệt yêu cầu Tào đại tiểu thư ăn bám
that-su-ta-khong-muon-phim-tai-lieu-co-rating-cao.jpg

Thật Sự Ta Không Muốn Phim Tài Liệu Có Rating Cao !

Tháng 1 26, 2025
Chương 707. Tương lai đường! Chương 706. Hoạt hình chiếu phim!
da-noi-chien-luoc-phim-kinh-di-than-bi-khoi-phuc-cai-quy-gi.jpg

Đã Nói Chiến Lược Phim Kinh Dị, Thần Bí Khôi Phục Cái Quỷ Gì

Tháng 1 30, 2026
Chương 202: Quỷ Kính vô hạn điệp gia Chương 202: Người Trong Kính khống chế Quỷ Trong Kính
  1. Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
  2. Chương 36: Đấu Giá? Đi khu cổ vật phá trước rồi tính sau.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 36: Đấu Giá? Đi khu cổ vật phá trước rồi tính sau.

Ánh nắng buổi chiều xuyên qua lớp rèm mỏng, rọi vào khuôn mặt đang vùi trong chăn bông. Không khí trong biệt thự Đỗ gia yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng lá cây xào xạc bên ngoài.

Trong phòng ngủ tầng trên, một cánh tay lười biếng thò ra khỏi chăn, mò mẫm tìm điện thoại.

“Gì mà mới ngủ có mấy tiếng đã sáng hôm khác rồi? À không… vẫn là hôm nay.”

Hùng lầm bầm, mắt nhắm mắt mở, tay với trúng một ly nước chanh muối… đã hết.

“Ủa? Thanh Tuyết uống của tôi hả?”

“Im đi, tôi còn chưa uống ngụm nào đây.” – Giọng Thanh Tuyết vang lên từ phía giường đối diện, mơ màng mà vẫn ngầu lòi.

Cả hai chưa kịp thức dậy hẳn thì điện thoại rung.

【Tin nhắn từ Tần Mặc: “Đấu giá tối nay, VIP hạng S. Cả hai bắt buộc phải xuất hiện. Có hàng đặc biệt.”】

“Gì mà bắt buộc? Tôi là người tự do. Tự do ngủ, tự do trốn họp, tự do quăng điện thoại.” – Hùng lăn một vòng.

“Nhưng cũng tự do tò mò.” – Thanh Tuyết vươn vai, ánh mắt bắt đầu lóe lên như chuột thấy cheese.

Hùng chống tay, nhìn trần nhà như thể muốn xuyên ra ngoài vũ trụ.

“Đấu giá hả… Có cảm giác như nơi tụ họp chính của mấy nhân vật chính não tàn, tranh nhau một viên ngọc rồi gọi là ‘vật truyền thừa tổ tiên 3000 năm không ai mở nổi’.”

“Ừ, hoặc là kiểu: ‘Ta mua viên đan này để cứu cha, các ngươi không được cướp’…” – Thanh Tuyết nhại giọng não tàn một cách chuẩn không cần chỉnh.

“Vậy thì đi chứ còn gì. Hôm nay tâm trạng tốt, đi phá cốt truyện nào đó xem sao.”

“Được, tôi thay đồ. Anh lái xe.”

“Sao không phải tôi thay đồ, cô lái xe?”

“Vì nếu anh thay đồ tôi sẽ bị mù.”

Sau vài phút tung chăn, vứt gối, chửi thời tiết, và tranh cãi xem ai nên chọn đồ trước, cuối cùng…

Hai kẻ rảnh rỗi giàu có, quyền lực tuyệt đối – nhưng sống như cặp đôi vừa rảnh vừa đi phá game – đã quyết định lên đường đến buổi đấu giá.

Vì lý do chính đáng?

Không.

Vì chán ngủ rồi, muốn giải trí.

Cũng có thể vì…

“Chỗ nào có bảo vật là chỗ đó có main.”

“Chỗ nào có main là chỗ đó có cơ hội… tát sấp mặt một kịch bản lỗi.”

Khi kim đồng hồ chỉ đúng ba giờ chiều, Hùng nhìn vào điện thoại, ánh mắt như vừa phát hiện ra bí mật vũ trụ.

“Ủa? Mới ba giờ hả?”

“Thì sao?” – Thanh Tuyết nằm dài trên ghế salon, tay xoay xoay lon coca lạnh.

“Buổi đấu giá sáu giờ mới bắt đầu. Còn tận ba tiếng. Mình đi sớm vậy để… hít bụi à?”

“Tôi tưởng anh háo hức muốn phá game?” – Thanh Tuyết ngồi dậy, nhướng mày.

“Tôi có nói tôi muốn phá đâu. Tôi chỉ… tò mò xem lần này có nhân vật chính nào nổi bật không thôi.”

“Ủa chứ anh đi với tôi ba mươi mấy chương nay anh không phá là gì?” – Thanh Tuyết thở dài.

“Lỡ có ai phá trước thì sao? Tôi tử tế mà.”

“Anh tử tế? Anh là người nhét cốt truyện của ba nhân vật chính vào máy xay sinh tố rồi bấm nút ‘max speed’ đó.”

“Ờ ha…”

Không khí im lặng một giây. Sau đó, như thể đạt được đồng thuận ngầm, cả hai cùng quay sang nhìn nhau rồi đồng thanh:

“Đi chợ cổ vật!”

Phố Thượng Lăng – Khu chợ cổ vật nổi danh Ma Đô

Khu phố này không nằm trong bản đồ du lịch chính thống, nhưng bất cứ ai trong giới sưu tầm, giới siêu nhiên, hay mấy tay già mồm lắm tiền đều biết: đây là nơi ẩn chứa cả bảo vật… lẫn rác phẩm.

Con đường lát đá xưa, hai bên là những căn nhà mái ngói cong, bảng hiệu viết chữ nho bằng mực tàu, vài người bán hàng lôi ra các món đồ cũ kỹ trông như vừa được khai quật từ… nhà kho tổ tiên.

Mùi hương trầm thoảng qua trong gió, xen lẫn tiếng rao hàng êm ả:

“Chuông đồng cuối đời Thanh đây~”

“Bình ngọc thời Hán~ giá rẻ cho người có duyên~”

“Vòng cổ gia truyền trừ tà, chưa ai chết sau khi đeo cả~”

Giữa không gian cổ kính ấy, Hùng và Thanh Tuyết thong thả bước đi.

Không vệ sĩ. Không đồ hiệu phô trương.

Chỉ có dáng người ung dung, khí chất như lửa cháy ngầm dưới lớp áo đơn giản, và ánh mắt sắc bén như nhìn xuyên được lớp bụi lịch sử.

“Ê, nhìn kìa.”

“Là Phó tiểu thư đấy. Còn người kia là thiếu gia Đỗ gia đúng không?”

“Trời ơi, họ thật sự đi cùng nhau đấy à? Đẹp đôi như tiên đồng ngọc nữ luôn!”

“Tôi mới thấy họ trên tạp chí tháng trước, sao giờ lại đi bộ ở đây được?”

Dù không ai dám lại gần, nhưng ánh mắt tôn sùng, tò mò và… ganh tị như rào chắn vô hình bao quanh cặp đôi.

Thế nhưng – trong hàng trăm ánh nhìn ấy – có một ánh mắt khác.

Nó không có sự ngưỡng mộ. Chỉ có hoài nghi, bất mãn và đố kị.

Từ một góc tiệm gốm nhỏ, một thanh niên đứng nhìn chằm chằm Hùng và Thanh Tuyết.

Tóc cột thấp, mặc sườn xám cải biên, tay cầm quạt giấy, biểu cảm như thể là học giả Nho gia tái sinh.

Khí chất nhã nhặn, thần thái điềm đạm – nhưng trong mắt ẩn giấu tự tôn giả tạo và kiêu ngạo bản năng.

Tên hắn là Sở Thiên – nhân vật chính từ truyện “Định Bảo Chi Tử”.

Truyền nhân cuối cùng của “Định Nhãn Tông” từ tay trắng vươn lên, được phong danh “đại sư trẻ nhất giới cổ vật”.

Cốt truyện của hắn đơn giản: đi chợ – nhặt bảo vật – bị khinh thường – rồi vả mặt mọi người bằng câu ‘Đây là bảo vật vô giá thời Xuân Thu.’

Và hôm nay, hắn đã nhắm vào một món đồ đặc biệt: một miếng ngọc đen cũ kỹ, trên mặt có hoa văn long phụng.

Nhưng khi hắn vừa định bước tới…

“Ồ? Cái này đẹp ghê.” – Thanh Tuyết cúi xuống bàn gỗ.

“Nó cũ như linh hồn của tôi ấy.” – Hùng híp mắt nhìn ngọc.

“Chắc chắn có gì đó… kỳ quặc.”

“Có lẽ chứa khí cơ. Bên trong hơi nhiễu, giống phong ấn. Mua.” – Thanh Tuyết gật đầu cái rụp.

Hùng rút ví, đặt tiền xuống bàn.

“Bán.”

Chủ tiệm mừng húm – ai dám không bán khi hai người đứng trước mặt là người mà cả thị trường ngầm cũng không dám gọi tên?

Sở Thiên chết lặng.

“Khoan đã. Miếng ngọc đó… là cơ duyên của tôi. Là… dấu hiệu bước vào thế giới tu luyện cổ vật!”

Hắn bước tới, nở nụ cười nhã nhặn:

“Xin lỗi, hai vị. Miếng ngọc này, tôi đã theo dõi rất lâu. Tôi đã hứa mua với chủ tiệm từ trước. Nếu hai vị chưa trả tiền, có thể nhường lại cho tôi chứ?”

Hùng và Thanh Tuyết cùng xoay người.

Một ánh mắt “tôi lười nói nhưng vẫn ráng nói” từ Hùng.

Một ánh mắt “nếu tôi cười thêm 2 giây nữa thì anh toi” từ Thanh Tuyết.

“Cậu là?” – Hùng hỏi nhẹ nhàng.

“Tôi là Sở Thiên, chuyên gia định giá cổ vật. Tôi thấy hai người… hình như không hiểu gì về thứ này thì phải.”

“Ồ~ Cậu nói đúng đó.” – Hùng gật đầu.

“Tôi chẳng hiểu gì về cổ vật cả.”

“Nhưng tôi hiểu.” – Thanh Tuyết lên tiếng, nụ cười như vừa quét dọn xong kịch bản của hắn.

“Mà tiếc là tôi không nhường.”

Sở Thiên cố giữ bình tĩnh.

“Vậy… hai vị có dám cùng tôi kiểm tra lai lịch miếng ngọc không?”

Hai người nhìn nhau, nhún vai.

Hùng nhếch mép:

“Chà chà~ Tên kia dính chiêu rồi.”

“Tôi đoán chắc hắn sắp thách đấu đấy.”

“Ừm, kiểu như: ‘Nếu tôi thắng, trả ngọc lại cho tôi. Nếu tôi thua, tôi sẽ quỳ gối nhận thua trước toàn bộ khách chợ này.’”

“Nghe cũ quá, thêm câu *‘Tôi lấy danh dự truyền nhân Định Bảo Tông ra thề’ thì chuẩn hơn.”

Cả hai mỉm cười.

Chợ cổ vật vẫn nhộn nhịp. Người mua, kẻ bán.

Không ai biết rằng, một màn vả mặt cấp độ phá cốt truyện sắp bắt đầu…

[Còn tiếp…]

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

cho-dai-de-nhat-xac-ta-tang-vot-van-nam-tu-vi
Cho Đại Đế Nhặt Xác, Ta Tăng Vọt Vạn Năm Tu Vi!
Tháng 2 7, 2026
comic-dac-cong-hardcore-kieu-my-tu-tien
Comic Đặc Công, Hardcore Kiểu Mỹ Tu Tiên
Tháng 10 4, 2025
thuong-thuong-chi-ha-tuyen-co-de-nhat-tien.jpg
Thượng Thương Chi Hạ: Tuyên Cổ Đệ Nhất Tiên
Tháng 1 5, 2026
do-nhi-cho-hoang-so-vi-su-o-day.jpg
Đồ Nhi Chớ Hoảng Sợ, Vi Sư Ở Đây!
Tháng 1 22, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP