Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
ta-co-mot-dao.jpg

Ta Có Một Đao

Tháng 1 12, 2026
Chương 625: Lần thứ nhất tâm động (2) Chương 625: Lần thứ nhất tâm động
tu-cho-trang-bat-dau-tu-tien.jpg

Từ Chó Trắng Bắt Đầu Tu Tiên

Tháng 2 1, 2026
Chương 246: Ngươi còn biết trở về? Ghen! ( Cầu đặt mua ) Chương 245: Cùng phu nhân song tu, ngươi không được? ( Cầu đặt mua )
tu-hop-vien-ta-dua-vao-cau-ca-nuoi-song-gia-dinh

Tứ Hợp Viện: Ta Dựa Vào Câu Cá Nuôi Sống Gia Đình

Tháng 10 23, 2025
Chương 296: Đại kết cục. Chương 295: Lâu Hiểu Nga trở về.
muoi-tu-cho-choc-ta.jpg

Muội Tử, Chớ Chọc Ta

Tháng 1 19, 2025
Chương 1231. Đại kết cục! Chương 1230. Thánh Nhân!
Luyện Khí Mười Vạn Năm

Bóc Quan Tài Dựng Lên, Đem Củi Mục Các Nàng Dưỡng Thành Nữ Thần

Tháng 1 22, 2025
Chương 8. Trả lại ngoại truyện Chương 7. Khảo sát hiện trường ngoại truyện
nam-mat-mua-tho-san-bat-dau-hai-tuyet-sac-lao-ba.jpg

Năm Mất Mùa Thợ Săn, Bắt Đầu Hai Tuyệt Sắc Lão Bà

Tháng 2 1, 2026
Chương 313: hỏa lực rửa sạch, chúng sinh bình đẳng. Chương 312: công chúa thế giới quan, sụp đổ
dau-pha-trung-sinh-tieu-gia-dau-de-huyet-mach-phan-to

Đấu Phá: Trùng Sinh Tiêu Gia, Đấu Đế Huyết Mạch Phản Tổ

Tháng 1 6, 2026
Chương 115: Hoàn tất chương (1 / 2 ) Chương 114: Cái này Hoa Cẩm không thích hợp! (1 / 2 )
cao-son-muc-truong.jpg

Cao Sơn Mục Trường

Tháng 1 17, 2025
Chương 633. Gia tộc Chương 632. Bình thường
  1. Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
  2. Chương 35: Sợ có não tàn ở trong nhà quá a!
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 35: Sợ có não tàn ở trong nhà quá a!

Chiếc xe sang trọng lăn bánh chậm rãi trên con đường trải đá granite của khu biệt thự cao cấp Đỗ gia. Ánh hoàng hôn đổ dài xuống hàng cây trồng thẳng tắp, gió chiều lùa qua những vòm lá khiến không gian yên ả như một bức tranh sơn dầu quý tộc.

Nhưng trong xe, không khí lại… hoàn toàn không lãng mạn như ngoại cảnh.

“Thanh Tuyết, dừng lại.”

Hùng hạ kính xe, mắt nheo lại nhìn về phía cổng nhà.

“Anh nghi ngờ có phục kích à?”

Thanh Tuyết nhún vai, mở cốp ghế phụ lấy ra một… ống nhòm cỡ nhỏ.

“Không. Nhưng sau cái vụ lần trước Chu Thần tự ý xông vào nhà như đang đi thăm bà con ở quê, tôi không còn tin ai ngoài người lười trông nhà.”

“Anh đang nói đến Bạch Tử Hạo đấy à?”

“Còn ai lười như cậu ta nữa đâu.”

Cả hai bước ra khỏi xe, không một tiếng động, lén lút như sát thủ đột nhập vào biệt thự người khác, dù tấm bảng trước cổng ghi rõ rành rành: “Đỗ gia – tư dinh của Hùng, và Thanh Tuyết”

“Tôi cảm thấy chúng ta như hai tên trộm sắp bị camera an ninh gửi clip lên nhóm cư dân.”

Hùng thì thào, tay đã đặt vào mép tường hoa.

“Không sao, tôi đẹp nên không bị kiện.” Thanh Tuyết đáp tỉnh bơ.

Cả hai lén nhìn vào khuôn viên: đám người hầu vẫn đang lau dọn, vài người làm vườn đang tưới cây, bảo an đứng nghiêm chỉnh.

Không có dấu hiệu gì của… kẻ đột nhập mang danh nghĩa người quen.

“Ổn rồi.”

Cả hai thở phào nhẹ nhõm.

Thật ra sau cú “bắt quàng làm người nhà” của Chu Thần – người từng tuyên bố “Tôi chính là thanh mai trúc mã thật sự” rồi bị tiễn về dị giới với tốc độ ánh sáng. Hùng và Thanh Tuyết bắt đầu sống trong tâm thế “ai cũng có thể là NPC đột kích”.

“Tôi vẫn không hiểu sao bọn họ có thể tự nhiên đến nhà người khác như đang đi mượn muối.”

Hùng gãi đầu, ánh mắt cảnh giác quét qua phòng khách.

“Chắc tại tụi nó nghĩ… nhân vật chính là có quyền định nghĩa nhà người khác là nhà mình.”

“Một ngày nào đó, tôi sẽ cho xuất bản quyển ‘Quyền riêng tư và 108 cách đuổi khách vãng lai bằng tay không’.”

Sau một hồi lượn qua lượn lại từ phòng khách đến sân sau, phòng sách, phòng bếp, gác xép, nhà kho, thậm chí là buồng lau chùi máy giặt tự động… vẫn không thấy ai khả nghi.

“Tôi tuyên bố: Lãnh thổ an toàn.” Thanh Tuyết giơ tay chào nghiêm trang.

“Và tôi tuyên bố: Buồn ngủ.”

Cả hai lười biếng vác xác lên tầng. Diệp Thần và người hầu vừa thấy đã cúi chào ngay:

“Thiếu gia, tiểu thư về rồi ạ.”

Hùng vẫy tay qua loa. Thanh Tuyết đã tháo cà vạt, vừa đi vừa ngáp như mèo.

Chuyện công ty?

Quản gia Tần Mặc lo.

Vận hành tài chính?

Bạch Ngưng Băng quản hết.

Thế giới này có thể rối loạn vì linh khí phục hưng, cốt truyện quỷ dị, hay hàng loạt nhân vật chính não tàn đang tìm cách tái sinh cốt truyện…

Nhưng với Hùng và Thanh Tuyết, giờ ngủ trưa là thiêng liêng.

“Cuộc sống đúng là nên như thế. Vừa giàu vừa không phải họp.”

Hùng chui vào chăn như cá mực vào lò nướng.

“Ngủ thôi, chiều tính tiếp chuyện… vả mặt nhân vật chính nào đó nếu xuất hiện.”

Thanh Tuyết nằm xuống, kéo chăn trùm kín tai.

Ánh nắng chiếu nhẹ lên cửa sổ, đồng hồ trên tường gõ nhịp đều đặn.

Bình yên. Một cách giả tạo nhưng dễ chịu.

Tại nơi của Bạch Tử Hạo.

Chiều muộn. Nắng vàng đã dịu, gió chiều lướt nhẹ qua các tán cây trong khuôn viên Bạch gia. Một chiếc xe sang dừng lại trước cổng lớn, từ trong bước ra là một thanh niên mặc đồng phục học sinh quý tộc, tay đút túi, mắt lim dim như thể vừa ngủ gật trên xe suốt cả đường về.

Bạch Tử Hạo, thiếu gia thật của Bạch gia, người mà chỉ vài tuần trước còn bị gọi là “đồ nhà quê giả mạo” bây giờ lại được đưa rước như ông hoàng, trên danh nghĩa là “kết nối tình cảm với hôn thê cũ của Bạch Tiêu”.

“Thở dài…” Cậu hắt hơi một cái, ngáp dài.

“Tôi vừa mới thiếp đi một chút… sao tự nhiên thấy lạnh sống lưng thế nhỉ.”

Quản gia dẫn đường, khẽ cúi người.

“Thiếu gia, mời cậu vào đại sảnh. Lâm tiểu thư đã đến.”

“Ai cơ?”

“Lâm… Tử Tình.”

Ngay lập tức, Bạch Tử Hạo có cảm giác như bị tụt huyết áp.

Cái tên ấy… cái tên ấy thật sự làm cậu thấy “Tử” vì tình.

Quả nhiên, trong đại sảnh, một cô gái mặc váy hàng hiệu, trang điểm kỹ càng, ngồi bắt chéo chân như thể đang quay livestream tuyên bố “Anh ấy vô tội”. Gương mặt lộ rõ sự kiêu ngạo, bất chấp vị trí hiện tại của mình đã không còn chút giá trị nào trong mắt giới tài phiệt.

“Tôi sẽ không bao giờ kết hôn với một người như anh đâu!” Lâm Tử Tình cao giọng, ánh mắt đầy châm biếm.

“Anh nghĩ mình xứng với tôi à? Một kẻ đến từ nông thôn, sống ẩn dật như bóng ma, rồi nhờ chút quan hệ mà bò được lên đây?”

“Tôi yêu Bạch Tiêu, mãi mãi là như thế. Dù anh ấy có bị bắt, có ngồi tù, tôi cũng không tin là anh ấy phạm tội! Tình yêu của tôi không thể bị lay chuyển bởi mấy cái bằng chứng vớ vẩn!”

Tử Hạo chống cằm, ánh mắt vẫn đờ đẫn như thể chưa tỉnh ngủ.

Cậu liếc nhìn người nhà họ Bạch, thấy vài người đang nhăn mặt vì mất thể diện, nhưng cũng không nói gì. Một số khác thì… đang lén gửi tin nhắn cho ai đó.

“Tôi không quan tâm lắm đâu.” Cậu thản nhiên nói, giọng đều đều như nước lọc.

“Tôi không có hứng thú cưới người tự dán mác ‘não tàn vì yêu’ lên trán. Từ hôn thì từ hôn.”

Lời vừa dứt, điện thoại trong túi của một người nhà họ Lâm đổ chuông liên tục. Vài giây sau…

“Chuyện… chuyện gì thế này!?” Một người họ Lâm tái mặt, run rẩy nhìn điện thoại.

“Cổ phiếu Lâm thị… sụt giá không phanh! Là… sập rồi!”

“Không thể nào! Ai đứng sau chuyện này?!”

Mọi ánh mắt lập tức dồn về phía Bạch Tử Hạo, người vẫn đang… thảnh thơi ngáp.

“Đi mà hỏi Lâm Tử Tình. Cô ấy là người dũng cảm dám yêu tù nhân, dám khinh thường cả hai đại gia tộc.” – Cậu vừa nói vừa rút điện thoại ra… để tắt chế độ im lặng.

“Chứ tôi thì… tôi còn chưa nói một câu ra hồn nữa cơ mà.”

Lâm Tử Tình cắn môi, đứng phắt dậy:

“Anh dám…”

“Không.” Một giọng lạnh lẽo vang lên.

Chị hai nhà họ Bạch – Tổng tài nổi tiếng có thù với chuyện làm mất mặt trong đại sảnh bước ra từ bên kia hành lang, khoác áo choàng lông, ánh mắt như muốn đông cứng toàn khung cảnh.

“Người đâu. Ném.”

Ngay lập tức, hai vệ sĩ mặc vest đen tiến tới, trước ánh mắt bàng hoàng của nhà họ Lâm.

“Các người không được phép…!”

Phịch!

Ầm!

Một loạt tiếng rên vang lên, sau đó là tiếng cánh cổng biệt thự đóng sập lại như đóng quan tài của một mối liên hôn vừa bị huỷ.

Bạch Tử Hạo nhìn cánh cửa rung nhẹ sau cú đạp cuối cùng, khẽ nhún vai. Trong đầu cậu hiện lên hình ảnh… rất rõ nét của chị cả Bạch Ngưng Băng đang… ngồi đâu đó, thản nhiên đặt lệnh thao túng thị trường chứng khoán chỉ bằng một ngón tay.

“Chuẩn quá. Vừa dứt lời từ hôn là cổ phiếu tụt.”

“Không phải gọi là phản ứng nhanh… mà là tính toán từng mili giây.”

“Chắc chị ta cũng hack luôn cả pháp luật luôn quá.”

Sau khi được quản gia dẫn về một căn phòng mới được chuẩn bị, cậu nằm phịch xuống giường.

Căn phòng rộng, thơm mùi vải cao cấp, rèm buông nhẹ, điều hòa mát lạnh – nhưng không khí vẫn có gì đó khiến người ta không dám lại gần.

Dù sao… trong mắt người Bạch gia lúc này, Bạch Tử Hạo không chỉ là thiếu gia, mà là…

“Thiếu gia chỉ cần nói một câu, thì Đỗ gia và Phó gia sẽ cho Lâm gia… bốc hơi khỏi danh sách tài chính trong 10 phút.”

Tử Hạo trở mình, vùi đầu vào gối mềm.

“Thật sự… Mệt mỏi ghê.”

“Mới tan học về, chưa kịp uống miếng nước đã gặp phim truyền hình dài tập.”

“Nói cũng thấy mệt…”

“Cũng lười nói quá rồi…”

…

Tại tòa nhà cao nhất của tập đoàn Phó thị.

Phòng làm việc riêng của Bạch Ngưng Băng vẫn tĩnh lặng như mọi khi, chỉ có tiếng gõ bàn phím cực nhanh và tiếng nhấp chuột thỉnh thoảng vang lên. Ba màn hình viền đen uốn quanh chỗ ngồi, dữ liệu tràn ngập như một dòng chảy thông tin không ngừng nghỉ.

Bạch Ngưng Băng – tóc buộc cao, áo sơ mi đen, ánh mắt sắc lạnh – đưa tay nhấn phím Enter. Dòng dữ liệu trên màn hình chững lại. Tin tức thị trường được cập nhật thời gian thực.

Cổ phiếu Lâm thị… giảm sàn.

Đúng thời điểm… Bạch Tử Hạo tuyên bố từ hôn.

“Chuẩn đến từng giây.”

Cô khẽ gật đầu, rồi cất điện thoại vào ngăn kéo.

Trong tay cô lúc này là một tấm thẻ kim loại đen tuyền, viền bạc mờ khắc laser.

“Cục trưởng danh dự – Cục 749.”

Một thân phận không ai ngờ tới. Một danh hiệu ngay cả quan chức Hoa Hạ cũng không dám chọc vào.

“Thân phận này đúng là tiên lợi thật…”

“Dù sao, tôi chỉ cần một đoạn dây điện cũng có thể khiến nửa mạng internet Trung Quốc sập trong 6 phút.”

Tội danh thao túng thị trường chứng khoán có thể đủ để một đời người mục rữa trong ngục.

Nhưng với cô, luật pháp chỉ là khuyến nghị.

Và thời gian là tài sản không đáng bận tâm.

Bởi vì cô là cục trưởng cục 749, ngay cả pháp luật cũng không dám chọc vào.

Cô tắt cả ba màn hình, ngả lưng ra ghế, mắt nhìn xuyên qua tấm kính suốt sàn.

Bầu trời chiều như nhuộm màu thép lỏng, phản chiếu ánh mặt trời lặn đang rực cháy sau từng lớp mây.

“Hùng…”

“Tôi thật sự rất mong chờ cậu sẽ khiến cái thế giới này loạn đến mức nào.”

Một nụ cười rất nhẹ lướt qua môi.

Không phải kiểu cười hài lòng.

Mà là kiểu… người chơi lâu năm đang chờ nhân vật chính “tấu hài phá kịch bản”.

Cô định nhắm mắt lại chợp mắt đôi chút thì… đột nhiên nhớ ra một người.

“Tần Mặc.”

Một cái tên mà nhiều tổ chức ngầm từng phải e dè khi nhắc đến, nhưng lại đang giả vờ làm… quản gia.

“Ngoại hình bị nhầm giới tính, tuổi thật còn già hơn cả các lão già trong tổ chức, mà ánh mắt vẫn cứ lạnh như băng mã hóa.”

“Không biết bao nhiêu mạng nằm trong tay người đó rồi… Thế mà vẫn có thể bưng trà, dọn phòng, tưới cây như một ông chú hiền lành.”

Bạch Ngưng Băng chống cằm, ánh mắt ánh lên một chút thú vị hiếm hoi.

“Con người này… đúng là kỳ lạ.”

“Kỳ lạ như… một nhân vật phụ lẩn khuất trong truyện của Hùng vậy.”

“Hoặc đúng hơn… là một người nhiều mặt hơn cả mặt trăng.”

Cô khép lại tất cả tài liệu, đặt thẻ đặc biệt vào ngăn bí mật phía sau bàn.

“Làm việc ba ngày liền rồi.”

“Ngủ chút đã.”

Tấm rèm khép lại, ánh sáng ngoài trời biến mất. Trong căn phòng tối, chỉ còn lại tiếng thở nhẹ của một người phụ nữ quyền lực đang tạm rời khỏi dòng xoáy hỗn loạn của thế giới.

Một cơn ngủ ngắn…

Trước khi cơn bão mới ập đến.

[Còn tiếp]

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tam-gioi-thanh-su.jpg
Tam Giới Thánh Sư
Tháng 2 16, 2025
bat-dau-khen-thuong-100-trieu-mang.jpg
Bắt Đầu Khen Thưởng 100 Triệu Mạng
Tháng 1 17, 2025
hong-hoang-ta-nam-dai-giao-hieu-lenh-quan-tien.jpg
Hồng Hoang: Ta Nắm Đại Giáo, Hiệu Lệnh Quần Tiên
Tháng 2 26, 2025
c38146bed0c076080fd181e7208b8988
Ta Đồ Đệ Đều Thiên Phú Vô Địch
Tháng 1 15, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP