Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
game-ta-cung-thuat-co-the-cuop-doat-thuoc-tinh.jpg

Game: Ta Cung Thuật Có Thể Cướp Đoạt Thuộc Tính

Tháng 1 21, 2025
Chương 174. Lữ trình điểm cuối Chương 173. Nguyên Sơ thí luyện
hong-hoang-ta-vi-hong-van-bat-dau-thanh-vi-doi-lao-ba.jpg

Hồng Hoang: Ta Vì Hồng Vân, Bắt Đầu Thánh Vị Đổi Lão Bà

Tháng 1 17, 2025
Chương 678. Hồng Quân cuối cùng chết Chương 677. Chúng sinh ý niệm
cau-sinh-o-the-last-of-us

Cầu Sinh Ở The Last Of Us

Tháng 10 15, 2025
Chương 884:: Thời đại mới (xong xuôi) Chương 883:: Chung thiên: Washington cuộc chiến (xong)
phan-no-thi-huynh.jpg

Phẫn Nộ Thi Huynh

Tháng 2 13, 2025
Chương 660. Mạt thế Huy Hoàng Chương 659. Diệt Thế thiên uy
muon-kiem.jpg

Mượn Kiếm

Tháng 2 5, 2026
Chương 368: Thiên cơ bị bóp méo? Chương 367: Không bỏ rơi được Lận Tử Huyên
vo-hiep-trieu-hoan-bat-dau-sang-tao-tieu-dao-cac

Võ Hiệp Triệu Hoán, Bắt Đầu Sáng Tạo Tiêu Dao Các

Tháng 12 4, 2025
Chương 638: Người quan Sát ấm vô đạo! ( Đại kết cục ) Chương 637: Sửa đổi! Khôi phục như lúc ban đầu!
bat-dau-hulk-chuy-bao-dau-la.jpg

Bắt Đầu Hulk Chùy Bạo Đấu La

Tháng 1 17, 2025
Chương 448. Đại kết cục Chương 447. Đại tiến hóa
trach-ma-nu

Trạch Ma Nữ

Tháng 2 2, 2026
Chương 1502: lúc này khắc kia Chương 1501: Vô địch Long Vương đại nhân
  1. Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
  2. Chương 34: Lại não tàn à?
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 34: Lại não tàn à?

Khu trung tâm thương mại Thiên Nhãn, tầng ba khu giải khát.

Ánh đèn pha lê rọi xuống sàn gạch trắng bóng, những tiếng nhạc du dương nhẹ nhàng vang lên, mùi cà phê rang hoà cùng hương trà sữa béo ngậy bay lượn trong không khí. Hùng và Thanh Tuyết, vừa trải qua một ngày “hành thiện tích đức” bằng cách xử lý cặp đôi livestream nhận vơ xe người khác, đang thong thả dạo bước tới quán nước, định bụng gọi một cốc trà thanh mát cho dễ tiêu hóa đống đồ nướng vừa ăn.

“Tôi nói thật nhé, hôm nay mà không có ly nước lạnh nào vào người là tôi không chịu nổi.”

Hùng vừa nói vừa kéo cổ áo, như thể nhiệt độ trong người đang tăng do hấp thu quá nhiều năng lượng từ đám tấu hài buổi sáng.

“Ừ. Tốt nhất là không đụng thêm bất kỳ tình huống nào gây tổn thương tế bào não nữa.”

Thanh Tuyết vuốt tóc, lười biếng liếc nhìn bảng thực đơn bên ngoài.

Nhưng chưa kịp đặt mông xuống ghế, một tiếng quát the thé bất ngờ vang lên từ bàn bên cạnh, xé tan bầu không khí yên bình:

“Anh đừng có bám theo tôi nữa! Tôi đã nói rõ rồi, tôi không muốn gặp lại anh!”

Hai người đồng loạt quay đầu nhìn. Và rồi – đồng thời nín thở.

Trước mặt họ là một bộ phim cẩu huyết 200 tập đang diễn trực tiếp: một cô gái trang điểm lồng lộn như chuẩn bị lên hình gameshow, đang đứng chống nạnh hét vào mặt một thanh niên gầy gò, tóc rối, ánh mắt bàng hoàng như thể vừa chạy trốn khỏi một giấc mơ ác tính.

Bên cạnh cô là một thanh niên mặc sơ mi trắng, kính cận chỉn chu, nụ cười nhã nhặn và ánh mắt ngập tràn mưu mô – kiểu người có thể nói “tôi chỉ muốn tốt cho em” trong khi đang ký giấy bán nhà em đi lấy tiền đầu tư coin.

“Đừng trách anh ấy nữa. Có thể… bệnh tình của anh ta chưa khỏi hẳn.” – Nam phụ dịu dàng kéo tay nữ chính lại, khẽ nói như một vị thánh.

“Anh ta từng bị đưa vào trại tâm thần đấy, còn chưa nhớ sao?”

Nam chính – người vừa bị mắng té tát – vẫn đứng yên bất động, giọng khàn đặc run run:

“Tôi chỉ muốn biết… ngày xưa… em yêu tôi thật lòng hay chỉ là thương hại…”

“Thật lòng?” – Nữ chính bật cười, cắt lời.

“Thật lòng tôi thấy anh nên quay lại trại đó thì hơn.”

Hùng lặng người. Đôi mắt cậu đảo một vòng, từ nam chính – người nhìn như nạn nhân trong phim tài liệu – đến nữ chính – người đang thẳng tay vùi dập kẻ từng yêu mình như sinh mạng, rồi cuối cùng đến nam phụ – người có thể viết sách “Làm sao để gắp gái trong khi kẻ khác chịu tổn thương thay bạn”.

“Phật ơi… con chưa kịp uống trà mà đã thấy cảnh giới khác rồi.”

Cậu hít sâu một hơi, tay chắp lại như chuẩn bị tụng kinh.

“Thanh Tuyết, tôi cảm thấy linh hồn mình đang lặng lẽ trôi về Tây Thiên.”

“Tôi thì thấy dạ dày vừa tiêu hóa xong đồ nướng lại bắt đầu quay cuồng.”

Thanh Tuyết thở dài, đưa tay cầm lấy một điếu thuốc bỏ quên trên bàn gần đó, cắm lên môi.

Bấm bật lửa – tách.

Hít.

Sặc.

Khụ khụ khụ!!!

Cô ho sặc sụa ngay lập tức, mắt đỏ hoe, vứt điếu thuốc vào cốc trà sữa trên bàn tên nam phụ.

“Khốn thật. Quên mất tôi dị ứng thuốc lá.”

“Còn rảnh tay đi cầm thuốc của người khác…” – Cô tự chửi mình, nửa tỉnh nửa điên.

“Tôi yêu em.” – Nam chính tiếp tục gào lên giữa sảnh, bất chấp ánh nhìn của mọi người.

“Dù em có đưa tôi vào trại tâm thần lần nữa… tôi vẫn yêu em.”

“Sao mà… người ta lại yêu chân thành đến mức này?” – Một bà cụ ngồi gần bàn bên cạnh cảm thán.

“Chân thành?” – Hùng nhíu mày.

“Tôi nghĩ là chân thành chuyển hóa thành bệnh lý rồi đấy ạ.”

Cậu chắp tay, mắt hướng lên trời:

“Nếu tôi không ra tay thì cái cốt truyện này sẽ tiếp tục phát triển đến mức nào nữa đây? Chắc vài chương nữa thì nữ chính lại rơi lệ, nhận ra tình yêu đích thực, rồi hai người cưới nhau, sinh con đặt tên là ‘Tái Sinh’ và ‘Hối Hận’ chăng?”

“Muốn giải khát mà cũng phải vượt ải não tàn như vượt long môn.” – Thanh Tuyết thì thào, bắt đầu siết chặt nắm tay.

Hùng nhắm mắt, hít một hơi thật sâu như thể đang chuẩn bị thuyết giảng cho đám học trò hư.

Cậu bước tới, đứng ngay giữa ba người đang giằng co như sân khấu cải lương cấp quận. Ánh nhìn thản nhiên, giọng nói chậm rãi vang lên như tiếng chuông cảnh tỉnh đầu mùa Vu Lan:

“Xin lỗi, tôi đi ngang qua thôi, nhưng chuyện này… nó gây ảnh hưởng tiêu cực đến sức khỏe tinh thần cộng đồng đấy.”

Ba người cùng quay lại nhìn. Nam phụ chau mày khó chịu, nữ chính nhíu mày khinh thường, nam chính thì… giật mình như gặp bác sĩ điều trị cũ.

“Anh là ai? Chuyện này liên quan gì đến anh?” – Nam phụ lên tiếng, giọng kiềm chế.

“Không liên quan, đúng. Nhưng tôi ngứa mắt quá nên xin phép chen ngang một chút.”

Hùng quay sang nam chính, ngón tay chỉ thẳng vào trán anh ta.

“Cậu. Đúng rồi, cái người vừa bị đưa vào trại tâm thần rồi vẫn đứng đây nói yêu say đắm như kịch bản truyền hình cáp ấy.”

“Cậu có biết mình vừa làm gì không? Đó không phải là tình yêu. Đó là ám ảnh. Một dạng tâm lý bị bóp méo do lạm dụng cảm xúc.”

“Cậu bị kéo vào trại tâm thần bởi chính cô ta, rồi vẫn nói ‘tôi yêu em’. Cậu không phải si tình. Cậu chỉ là người không biết tự yêu chính mình.”

Nam chính tái mặt, mở miệng định phản bác, nhưng Hùng đã quay phắt sang nữ chính.

“Còn cô, tôi nói thật nhé – nếu trong đầu cô chỉ có đúng ba tế bào tư duy và cả ba đều đã chuyển sang chế độ nghỉ phép thì cứ nói luôn. Đỡ vòng vo.”

“Cô từng đẩy người ta vào trại. Cô cặp với người khác. Cô mắng anh ta là đồ điên. Và khi thấy anh ta yếu đuối – lại tiếp tục dẫm lên. Cô gọi đó là ‘tình cảm’? Tôi gọi đó là đạp người khi họ ngã.”

“Người như cô – đầu không nghĩ, lòng không thương, chỉ biết yêu bằng cái danh ‘nữ chính’. Xin lỗi, tôi không thấy chữ ‘chính’ nào cả, chỉ thấy ‘óc yêu đương’ toàn phần.”

Không khí như bị đóng băng.

Nam phụ vội chen vào, cố cười:

“Anh bạn, tôi nghĩ anh đang đi quá xa rồi. Đây là chuyện riêng của họ—”

“Chuyện riêng à?” – Hùng nghiêng đầu, nụ cười tắt lịm.

“Vậy để tôi giúp họ kết thúc ‘chuyện riêng’ này cho gọn.”

Cậu bước lên hai bước, xoay cổ tay.

“Hôm nay đi uống nước giải khát mà gặp cảnh này, tôi mất hứng rồi.”

RẮC! – Một cú đấm thẳng mặt nam chính, không chút do dự.

Nam chính bay ngửa, mặt cắm xuống đất như mỏ neo rơi tự do.

Chưa dừng lại, cậu quay người như xoay ghế văn phòng, tung thêm một cú vào cằm tên nam phụ:

BỐP!

Kính vỡ, mồm lệch, hoa vẫn còn trên tay chưa kịp rơi. Tên kia bay ngược vào quầy order, đâm vỡ luôn bảng giá nước.

Thanh Tuyết đứng một bên vỗ tay nhè nhẹ:

“Rất có nhịp điệu.”

Rồi quay sang nhìn nữ chính – cô ta lúc này đã trắng bệch như giấy, run rẩy nhìn người đàn ông vừa bị đánh vỡ miệng.

“Tới lượt tôi.”

Thanh Tuyết bước tới, không nhanh không chậm, chỉ ngẩng đầu, nụ cười rất nhạt:

“Tôi vốn không có thói quen ra tay với người yếu, nhưng nếu cô nghĩ mình có thể vừa hạ nhục người khác vừa đứng đây khóc thì… tôi xin phép dạy lại cho cô định nghĩa của chữ ‘nhân cách’.”

“Đàn ông đánh phụ nữ thì không đẹp, nhưng phụ nữ đánh phụ nữ… thì tính ra cũng hợp lý đấy nhỉ?”

“Cô tính làm gi-”

BỐP!

Một cú đấm chuẩn chỉnh, không lệch một ly.

Nữ chính bay như diều đứt dây qua ba bàn ghế, đáp thẳng vào khay bánh của cặp đôi đang selfie bên kia. Bánh bay lên, rơi xuống đầu cô như nghi lễ khai trương quán chè Huế.

“May là tôi phong ấn thể chất rồi.” – Thanh Tuyết phủi tay.

“Không thì giờ này khỏi tìm xác.”

Tất cả quán cà phê đứng hình. Người quay clip thì đơ máy. Còn người phục vụ… lặng lẽ cất điện thoại, bởi vì họ không gọi cảnh sát được, nên… ai cũng biết hai người này có thân phận không nên dây vào.

Hùng quay lại, nhún vai:

“Chúng tôi chỉ đoán thôi. Cảm giác cốt truyện ngu ngu là biết ngay mấy người này là nhân vật chính.”

“Có hệ thống đấy, nhưng ai rảnh mà lạm dụng như mấy thằng main hàng lởm?”

Cả hai không nói gì thêm, đi tới quầy lấy ba món nước.

Một lon coca.

Một chai chanh muối.

Một ly trà sữa trân châu topping siêu to khổng lồ.

Cả hai rời khỏi quán trong tiếng thở dồn dập của khách hàng, bước vào xe trong phong thái như chưa có chuyện gì xảy ra.

“Uống lạnh đã quá. Đấm cũng đã.” – Hùng khẽ nhấp một ngụm.

“Lần sau có chuyện gì, để tôi đấm trước.” – Thanh Tuyết cắn ống hút.

“Tôi muốn giữ vóc dáng chứ không phải giữ hình tượng đâu.”

Chiếc xe nổ máy, lăn bánh rời khỏi khu trung tâm, để lại sau lưng một đống mảnh vỡ từ cốt truyện bị vả tới tan nát.

[Còn tiếp…]

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

sieu-nang-lap-phuong.jpg
Siêu Năng Lập Phương
Tháng 2 6, 2026
dau-la-cuoi-vo-thanh-than-da-tu-da-phuc
Đấu La: Cưới Vợ Thành Thần, Đa Tử Đa Phúc
Tháng mười một 20, 2025
dai-chu-nguoi-o-re.jpg
Đại Chu Người Ở Rể
Tháng 4 23, 2025
vo-dich-nhan-vat-phan-dien-canh-gioi-gi-deu-co-the-mieu-sat
Vô Địch Nhân Vật Phản Diện, Cảnh Giới Gì Đều Có Thể Miểu Sát!
Tháng 2 4, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP