Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
- Chương 33: Đi trên đường gặp môtip não tàn, liền tống vào tù cho đỡ phiền.
Chương 33: Đi trên đường gặp môtip não tàn, liền tống vào tù cho đỡ phiền.
Sau khi mất nguyên một bát mì bò vì màn “mỹ nhân cứu mỹ nhân” quá nhập tâm, Hùng và Thanh Tuyết quyết định… ăn bù gấp ba lần.
Trong một nhà hàng cao cấp ven phố, hai người ngồi đối diện, trước mặt là… bốn bàn thức ăn.
Từ bò Wagyu đến sushi thượng hạng, từ súp cua vi cá đến bánh phô mai tan chảy – tất cả đều được quét sạch trong chưa đầy một giờ.
Nhân viên nhà hàng đứng im lặng, ánh mắt hoang mang.
“Họ… ăn như chiến thần mà sao vẫn giữ dáng được thế nhỉ…?”
“Tôi uống có mỗi ly trà sữa mà cân nặng tăng 0.3kg rồi đấy…”
Hùng vừa lau miệng vừa phán một câu đầy tự tin:
“Ăn nhiều hay ít không quan trọng. Quan trọng là… ăn có style.”
Thanh Tuyết đập muỗng gật đầu tán thành, như thể triết lý sống này có thể thay thế luôn Kim cương luận trong tu luyện.
Ăn no, cả hai leo lên xe được Thanh Tuyết gia độ lại, sơn đen đỏ nổi bật như thanh niên bước ra từ truyện Manhua “Ta là tổng tài diệt thế giới”.
Thanh Tuyết cài dây an toàn xong liền thở dài:
“Chúng ta đi tìm nhân vật chính tiếp chứ?”
“Tìm chứ. Cốt truyện mà không có main thì nó lại lòi ra phản kịch bản mất.” – Hùng gật đầu, nổ máy.
Thế là cả hai rong ruổi suốt cả khu phố.
Lướt qua trung tâm thương mại, ghé quán cà phê có bánh mousse lấp lánh, đi dạo quanh công viên nơi dân tình đang cosplay làm triệu phú trên mạng xã hội…
Nhưng không thấy bóng nhân vật chính nào cả.
Một lúc sau…
Hùng bỗng nhăn mặt, quay sang nói:
“Thôi rồi, Thanh Tuyết, tôi đi nhẹ cái.”
Thanh Tuyết lập tức ngẩng đầu, mặt nghiêm túc:
“Đi đâu có tôi đi đó.”
“Ơ nhưng mà…”
“Im. Mặc kệ cái gì mà nam nữ thụ thụ bất thân. Tụi mình sắp kết hôn rồi.”
“…Ừm, hợp lý.” – Hùng gật đầu, trong lòng thầm run:
“Không khéo là cô này cài trap để mình nói bậy rồi có cớ nhốt luôn…”
Sau “chuyến đi nhẹ” ấy, Hùng cảm thấy tinh thần thoải mái bất ngờ. Nhưng vừa bước ra khỏi con hẻm phía sau nhà hàng, cả hai bỗng thấy một đám đông tụ tập phía trước, ánh đèn flash chớp liên tục như paparazzi.
Ở giữa là một cặp đôi trẻ đang tạo dáng trước một chiếc xe cực ngầu.
Người quay clip thì gào lên:
“Trời ơi, tình yêu và siêu xe, đúng là đỉnh cao nhân sinh!”
“Cặp đôi hoàn hảo ghê! Xe đẹp, người đẹp, sang xịn mịn!!”
Nhưng…
Chiếc xe đó là xe của Hùng và Thanh Tuyết.
Hai người nhìn nhau, rồi quay ra nhìn đám đông. Thanh Tuyết nheo mắt, Hùng chớp chớp mắt.
Đám kia còn tự tin khoe:
“Xe của tụi mình đấy! Bên trong là quà đính hôn đó nha~!”
Cả hai nhân vật chính chân chính…
ÔM ĐẦU – HÁ HỐC MIỆNG – HÉT LÊN TRONG TÂM TRÍ:
“CÁI MÉO GÌ VẬY!?”
Hùng và Thanh Tuyết ôm đầu, miệng há hốc như hai bức tượng đá trong bảo tàng “Sốc Văn Minh.”
Hơn hai mươi năm sống trên đời, ăn đủ thể loại mì bò, đấm đủ thể loại phản diện… vậy mà đây là lần đầu tiên họ chứng kiến một đôi mặt dày chuyên nghiệp nhận vơ xe, livestream chửi ngược chủ xe, lại còn cào trầy sơn như thể được trả lương theo diện tích xước.
“Ít nhất thì chiếc xe kia cũng chỉ có tầm… vài tỷ tệ thôi mà.” – Hùng gãi cằm, giọng như đang phân tích độ mặn của gói mì tôm.
Đang định bước qua hỏi chuyện thì…
“Ồ!” – Thanh Tuyết vỗ tay, ánh mắt sáng rực như thấy kèo hóng drama.
“Hùng, bọn nó làm xước sơn xe rồi kìa!”
Hùng chớp mắt. Một luồng sáng vụt qua đầu cậu như khi cao thủ tu luyện đạt tiểu cảnh giới.
“Á đù! Bắt vào tù! Bắt vào tù! Bắt vào tù!”
Cậu rút điện thoại ra, gọi một số máy quen thuộc.
“Cục trưởng Vương à, vị trí tôi vừa gửi có vụ gây thiệt hại tài sản tầm… vài chục triệu tệ nè~”
Bên kia đầu dây, giọng người đàn ông trầm ổn vang lên, như đã quá quen với kiểu “báo cáo bất thường cấp Hùng”:
“Được rồi. Tôi sẽ cử người tới ngay.”
Cúp máy, Hùng hừ mũi:
“Mấy thể loại nhận vơ như thế này, đúng là nhân vật phụ ngu si tự tin kiểu cũ. Gặp nhân vật chính não tàn là còn được tha, chứ gặp tôi là lên tivi bản tin tối liền.”
Thanh Tuyết thì cầm chìa khóa xe định bấm mở, nhưng liếc sang thấy… chẳng còn việc gì để làm, nên buông tay luôn.
“Về nhanh cũng chẳng có gì vui. Hóng hết trò đã rồi về.”
Ở bên kia, cặp đôi đang livestream cực sung, vẫn vung tay khoe của giả, vẽ ra cả viễn cảnh “chúng tôi vừa nhận được hợp đồng đại diện xe sang”.
Chẳng ai để ý rằng, một đội cảnh sát đang lặng lẽ bao vây từ bốn phía.
“Hai người bị tình nghi tội cố ý hủy hoại tài sản.”
“Cái gì!?” – Cả hai bật dậy, mặt tái mét.
“Xe này là… của chúng tôi mà! Các anh bắt nhầm người rồi!” – Tên nam hoảng loạn, cố gượng cười trước ống kính.
Nhưng một viên cảnh sát khác bước tới, tay lật sổ, mắt sắc như dao:
“Theo điều tra sơ bộ, hai người còn sử dụng danh nghĩa chủ xe để tiến hành bán hàng lừa đảo qua livestream. Tội danh có thể mở rộng sang lừa đảo chiếm đoạt tài sản.”
“KHÔÔÔÔÔNG!!!” – tiếng gào rú của cả hai vang lên như heo bị chọc tiết giữa chợ.
“Tôi là influencer! Tôi có 300k follower trên Trang Cá Mập! Mấy anh không thể làm vậy với tôi!!”
“Xe là… là tôi đặt qua mạng mà! Có giấy… cả mà!”
Livestream bị cắt đột ngột.
Dư luận bắt đầu ồ ào, có người thì thầm:
“Ủa? Cái xe đó hình như của Phó tiểu thư Phó thị – đứng top 2 Ma Đô mà?”
“Ủa? Cặp đôi kia là lừa đảo á? Tôi còn vừa chuyển khoản mua đồ bên livestream tụi nó xong!”
Sau khi cảnh sát đưa toàn bộ đám đó đi, không khí mới hạ nhiệt. Hùng bước lại xe, nhìn vết xước nhỏ như móng tay nhưng cũng đủ khiến cả xe mất giá trị đấu giá quốc tế.
“Haizz… vết này chắc tầm chục triệu tệ chứ mấy. Mong tụi nó trả nổi để bị ăn đòn tiếp.”
Thanh Tuyết vuốt tóc, mắt nhìn xe một cách thương tiếc như vừa mất đi chút thẩm mỹ.
“Chắc phải dán sticker ghi: Xe thuộc quyền sở hữu của nữ thần. Đụng vào có thể mất mạng.”
Cả hai hôm nay mặc đồ bình thường – Hùng áo trắng quần jeans, Thanh Tuyết váy dài đơn giản – nhìn không khác gì cặp đôi đi dạo phố.
Nếu vừa nãy bước ra sớm hơn 5 phút… có khi ai đó đã được thắp nhang rồi.
“Nam mô A Di Đà Phật.” – Hùng niệm.
“Đúng vậy. Phật tổ bảo nhẫn nhịn ba phần.” – Thanh Tuyết gật đầu, rồi nhấn ga rời bãi đậu.
Bên trong xe, Hùng ngồi dựa vào ghế, bỗng nhăn mặt:
“Ê Thanh Tuyết, tôi cảm thấy thiếu thiếu cái gì ấy…”
Thanh Tuyết gật gù, chỉ tay ra phía sau – nơi một quả cầu ánh sáng đang lơ lửng tự kỷ trong góc ghế.
“Chắc là hệ thống của anh.”
“Ờ ha! Mà kệ đi, chưa đến lúc dùng.”
Ở phía sau, quả cầu sáng – cái hệ thống từng mơ mộng làm bạn đồng hành số 1 – nhẹ nhàng xoay vòng, phát ra âm thanh yếu ớt:
[…Đại ca… chẳng lẽ người quên tôi rồi sao…]
Hùng đang ngồi trong xe, vừa nới cổ áo vừa thở dài, ánh mắt vô hồn như thể linh hồn đang trôi về nơi xa xăm nào đó – có thể là nơi bán lại sơn xe siêu cấp chống ngu dốt.
Bỗng…
“Này Thanh Tuyết, tôi vừa nhớ ra… cái tên Diệp Thiên kia, cái thằng khiến cô mất nguyên bát mì bò đấy.”
Thanh Tuyết đang nghịch tóc thì lập tức nắm chặt tay vịn cửa xe, mắt đỏ ánh lên sát khí, như vừa nhớ lại trauma chưa lành.
“Đúng rồi ha… Cái bát mì bò Kobe hầm 8 tiếng, hành lá thái bằng dao Nhật, trứng ngâm tương ủ 3 ngày… chưa kịp tiêu hóa đã phải ói vì thấy mặt nó…”
“Tôi phải trị nó!”
Hùng thì vẫn tỉnh như sáo, mở hệ thống ra:
“Ê, hệ thống. Tra thông tin tên Diệp Thiên cho tao cái.”
Quả cầu ánh sáng phía sau lập tức bật sáng như đèn led nhà hàng tiệc cưới.
Rung rung. Phát sáng. Giọng vang lên rưng rưng như vừa bị nhận lại sau bao năm thất lạc:
“Đại ca! Em biết là đại ca sẽ không quên em mà—”
“Tra lẹ đi, đừng có lằng nhằng! Tao bóp chết cha mày giờ!”
“…Vâng.” – hệ thống giật mình, vội phun bảng thông tin:
[ HỒ SƠ MỤC TIÊU: DIỆP THIÊN
Tên thật: Diệp Lăng Thiên
Vai trò: Thiên Mệnh Chi Tử
Tính cách:
Xảo trá
Biến thái
Kiêu ngạo
Tự biên tự diễn
Gái đẹp là lao vào liếm
Không liếm được thì… cướp
Luôn tự cho mình là trung tâm vũ trụ
Cốt truyện:
Đệ tử thân truyền Xích Nguyệt Tông (tông môn cổ võ top đầu)
Xuống núi rèn luyện + báo thù diệt môn
Tiện thể… thu nữ nhân về hậu cung theo công thức “cứ gặp là yêu, không yêu cũng ép”
P/s: Mệnh cách hiện tại: Sắp bị đè nát bét như bánh tráng nướng dẫm chân.]
Hùng nhìn bảng thông tin, khóe miệng giật giật như bị co giật nhẹ sau khi ăn ớt hiểm.
Thanh Tuyết thì ngả đầu về sau, nhếch môi cười mỉa:
“Diễn kịch kiểu đó mà đòi đi cưa gái? Không hiểu sao truyện gốc để tên này sống đến tận chương 300.”
“Thôi, chưa cần xử vội. Nó chưa đụng gì tới tôi. Mới chỉ khiến cô mất bát mì thôi.” – Hùng lẩm bẩm.
“…Ý là tôi chưa nổi máu sát thôi chứ gì?” – Tuyết liếc qua.
“Tôi không nói gì nha.”
Cả hai cùng đóng bảng thông tin lại, Hùng duỗi lưng, tay đặt sau đầu, nheo mắt nhìn trời.
“Thôi, về nhà đi ngủ. Trên đời này có hai thứ tuyệt đối đúng: ăn và ngủ.”
Thanh Tuyết gật đầu:
“Nếu thêm vụ đấm kẻ nào đó một phát trước khi ngủ thì còn tuyệt hơn.”
“Ngủ là đỉnh cao của đạo lý. Không ai gây chuyện thì ngủ là chân lý.”
Và thế là…
Hệ thống – kẻ từng mơ được chiến đấu cùng đại ca – giờ đây chỉ biết phát ra ánh sáng yếu ớt như bóng đèn sắp cháy:
“Em… vẫn… chưa được dùng…”
[Còn tiếp]