Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
hoang-da-cung-chu-ty-cau-sinh-ngoc-muoi-cau-thu-luu.jpg

Hoang Dã: Cùng Chu Tỷ Cầu Sinh, Ngốc Muội Cầu Thu Lưu

Tháng 1 23, 2025
Chương 229. Thành bảo hoàn thành, zombie toàn diện bạo phát Chương 228. Sợ hãi lan ra, tập thể đình công
quan-quan-chi-tam.jpg

Quán Quân Chi Tâm

Tháng 1 21, 2025
Chương 62. Chiến đấu đến cuối cùng 1 khắc Chương 61. Xảy ra bất ngờ
giai-tri-bat-dau-bi-day-nguoc-nu-minh-tinh-xin-tinh-tao.jpg

Giải Trí: Bắt Đầu Bị Đẩy Ngược, Nữ Minh Tinh Xin Tỉnh Táo

Tháng 1 28, 2026
Chương 461: Đôi Tam ngươi cũng không cần! Ngươi là nội quỷ ư! Chương 460: Một màn lúng túng của Đại Hoa
tinh-mon-thoi-quang-chi-chu.jpg

Tinh Môn: Thời Quang Chi Chủ

Tháng 1 26, 2025
Chương 627. Giang hồ ở trong lòng Chương 616. Thời không
tren-nui-sung-the-nhat-duoc-nang-dau.jpg

Trên Núi Sủng Thê: Nhặt Được Nàng Dâu

Tháng 2 1, 2025
Chương 505. (phiên ngoại) tây sơn thôn chuyện lý thú hai Chương 504. (phiên ngoại) tây sơn thôn chuyện lý thú một
bam-ngon-tay-tinh-toan-nguoi-la-dao-pham

Bấm Ngón Tay Tính Toán, Ngươi Là Đào Phạm!

Tháng 2 8, 2026
Chương 1382: Không đến mức mềm mại như vậy cốt a? Chương 1381: Có 3 cái đầu!
89672285f6a10ec87772bfcde651ef00

Cày Tại Tận Thế Thêm Điểm Thăng Cấp

Tháng 1 16, 2025
Chương 203. Hoàn tất Chương 202. Chụp ảnh
xuyen-qua-chi-ta-la-obito.jpg

Xuyên Qua Chi Ta Là Obito

Tháng 2 4, 2025
Chương 256. Đại Kết Cục Chương 255. Đại chiến chung kết! (2)
  1. Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
  2. Chương 32: Nằm im cũng va trúng kịch bản linh dị.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 32: Nằm im cũng va trúng kịch bản linh dị.

Khi một con người vừa nôn cả bát mì bò lên mặt nam chính rởm xong, thì ở phía bên kia thành phố, một con người khác… vẫn đang ngủ.

Tử Hạo – Bạch gia thiếu gia thật sự, Đỗ – Phó gia bảo kê – đang ngủ say trong lớp như thể xung quanh là khu nghỉ dưỡng cao cấp.

Gió từ máy lạnh thổi nhẹ qua tóc, ánh nắng chiều len lỏi qua rèm cửa, tiếng giáo viên giảng bài xa xa như tiếng nhạc thiền.

Tử Hạo ngả đầu trên bàn, tay làm gối, khoé môi cong nhẹ như đang mơ một giấc mơ không liên quan gì đến thế giới này.

Trên đời có hai loại người:

– Một là người đêm qua thao thức vì giấc mộng tử vong đầy máu và tiếng thét;

– Hai là người sáng nay ngủ gục trong lớp, tâm hồn phiêu du như đang uống trà sữa trên mây.

Bạch Tử Hạo là loại thứ hai.

Cậu đang gục đầu trên bàn, áo khoác đắp ngang lưng, hơi thở đều đặn như bản nhạc ru ngủ. Nếu không phải thấy lớp học thật, người ta có thể nhầm đây là spa cao cấp gắn mác “trường quý tộc”.

Gió từ máy lạnh nhẹ lướt qua, nắng sớm rọi vào mắt, không khí lớp học đều đều…

Cho đến khi…

“KHÔNG…..!!!”

Tiếng hét vang lên như thể âm thanh cắt toạc một giấc mộng ngọt ngào, kéo cả lớp trở lại hiện thực – và cũng kéo luôn Bạch Tử Hạo từ mộng mơ trở về mặt đất.

“…”

“Cái quỷ gì vậy…”

Tử Hạo lặng lẽ nhướng mắt nhìn lên. Cậu trông như người vừa bị đánh thức khỏi giấc mơ làm thiếu gia có một ngàn con mèo.

Phía cuối lớp, một cậu học sinh tóc đen – gương mặt nhợt nhạt, mồ hôi đổ như tắm – đang đứng bật dậy.

Hữu Vô Thiên.

“Vô Thiên! Em đứng dậy làm gì? Em tưởng lớp học là chỗ để diễn kịch à?” – giọng ông thầy đầu trọc, mặt đỏ gay, quát lên từ bục giảng. Tay gõ thước cộc cộc như tra khảo hình sự.

“Dạ… em xin lỗi thầy ạ… Em chỉ là… đêm qua em ngủ không ngon giấc…”

Tử Hạo chống cằm, mắt khẽ lim dim.

“Ngủ không ngon giấc… thì liên quan gì tới tôi…?”

Cậu lẩm bẩm. Trong khi đó, trò tra khảo bằng thước kèm sỉ nhục tiếp tục diễn ra.

“Nếu em cứ ấp úng như vậy thì sau này bước ra xã hội sẽ bị người ta dẫm lên đầu đấy, Vô Hữu!”

Cả lớp bật cười. Có người còn đập bàn. Một đứa đằng sau lén chụp ảnh đăng group:

“Main diễn live show ác mộng. Coi đi mấy má ơi.”

Tử Hạo thở dài, ngửa cổ.

“Kịch bản xã hội học đường + giấc mơ tử thần… Một ngày đẹp trời để tôi tiếp tục không quan tâm.”

Ở một góc bàn, hệ thống Yuma run rẩy thông báo:

[Phát hiện dao động dị thường năng lượng cấp thấp trong lớp.]

[Tình trạng ký chủ: Không thèm phản ứng.]

[Đánh giá: Không dính tới ký chủ → Bỏ qua.]

Tử Hạo nhắm mắt, khóe môi cong lên như cười khẩy.

Ở bên kia.

“Tôi không quan tâm em mơ thấy cái gì. Mau đứng lên trả lời câu hỏi tôi vừa đưa ra!”

Thầy Sử chỉ thước thẳng vào cậu, ánh mắt như nhìn thấy một học sinh cá biệt vừa gây chuyện.

“Dạ… là… ờ… chính là… ờ…”

“Ây dà… Nếu em cứ ấp úng như vậy thì sau này bước ra xã hội sẽ bị người ta dẫm lên đầu đấy, Vô Hữu!”

Cả lớp lại bật cười. Một số tiếng thì thầm mỉa mai vang lên. Cái tên “Vô Hữu” đã trở thành biệt danh chế giễu của cậu mang nghĩa “vô dụng” trong lòng bạn bè.

Cậu cúi đầu, không nói gì. Nhưng bên trong, trái tim cậu đập loạn.

Không phải vì bị mắng, mà bởi cảm giác còn vương lại sau cơn ác mộng khủng khiếp nơi chính cậu… đã chết.

Giờ ra chơi.

Tiếng chuông vang lên, phá tan không khí ngột ngạt trong lớp như lời ân xá tạm thời sau cơn khủng hoảng tinh thần.

Hữu Vô Thiên lập tức đứng dậy, cố tránh ánh mắt soi mói từ đám bạn cùng lớp. Cậu bước vội ra hành lang, tay vô thức sờ lên cổ mình – nơi mà trong giấc mơ vừa rồi, một đôi tay lạnh ngắt đã siết chặt lấy da thịt.

Cảm giác vẫn còn đó.

Lạnh buốt. Ngạt thở. Ánh mắt đỏ rực của sinh vật ấy vẫn như khắc trong tâm trí cậu.

“Nó không phải là mơ…”

“Không thể nào chỉ là mơ…”

“Yo! Thằng này hôm nay nổi bật ghê ha!”

Một cánh tay choàng qua vai Vô Thiên từ phía sau. Là Vương Phước Trường – bạn thân từ thuở tiểu học của cậu, nổi tiếng trong trường với mái tóc vàng chóe như nhân vật anime cấp ba tự cho mình là nhân vật chính phụ.

“Mày bị gì thế? Trông như mới bị lôi từ nghĩa địa lên vậy.”

Vô Thiên lặng đi một lúc rồi đáp, giọng khàn khàn:

“Tao mơ thấy mình chết.”

Phước Trường nhướng mày.

“Chết? Mơ thì ai chẳng mơ. Có khi do mày áp lực thi cử quá đấy.”

“Không giống giấc mơ bình thường.” – Vô Thiên lắc đầu. “Tao cảm nhận rõ ràng… đau đớn, lạnh lẽo, và ánh mắt đó…”

“Nam hay nữ?”

“… Là nữ. Tóc dài che mặt, mắt đỏ như máu…”

Phước Trường lập tức thay đổi thái độ. Hắn liếc quanh, rồi thì thầm:

“Bro, mày hỏi đúng người rồi. Tao là thành viên Câu Lạc Bộ Truyền Thuyết Ma Đô Thị.”

Vô Thiên quay sang, mặt đờ đẫn.

“CLB… gì cơ?”

“CLB chuyên điều tra hiện tượng siêu nhiên, thần bí trong thành phố. Mày gặp phải một trường hợp… khá giống với tài liệu tụi tao từng ghi nhận.”

“Ý mày là… giấc mơ của tao là thật?”

Phước Trường lắc đầu, ánh mắt trở nên nghiêm túc hiếm thấy:

“Không hẳn là thật, nhưng cũng không còn là mơ. Có truyền thuyết kể rằng – nếu một người mơ thấy mình chết… lặp đi lặp lại… thì đó không còn là giấc mơ. Đó là triệu hồi.”

“Triệu hồi…? Bởi ai?”

“Bởi Tháp Trời.”

Cả người Vô Thiên lạnh toát.

“Ý mày là cái công trình bí ẩn xuất hiện ở nước Nga 10 năm trước ấy? Cái mà chính phủ toàn cầu vẫn chưa giải mã được?”

Phước Trường gật đầu:

“Phải. Nó không thuộc về thế giới này. Người có liên kết với nó… thường gặp những giấc mơ như của mày. Và rồi – họ biến mất. Không ai tìm thấy dấu vết.”

“…” – Vô Thiên nuốt nước bọt.

“Tao không đùa đâu. Nếu mày không tin, chiều nay tới phòng CLB, tao cho xem tài liệu gốc. Ghi âm. Bản đồ. Tất cả.”

“Tạm thời… tao nghĩ tao nên ăn trưa cái đã.” – Vô Thiên cười gượng, cố kéo bản thân khỏi cái cảm giác lạnh sống lưng vừa trào lên.

Phước Trường nhún vai, rồi rút ra một mảnh giấy nhỏ, nhét vào tay cậu:

“Nếu mày đổi ý… đến đây. Và nhớ mang theo giấc mơ.”

…

Giờ tan học đã đến.

Bạch Tử Hạo chậm rãi đứng dậy khỏi bàn như một con robot chạy bằng pin cũ. Ánh chiều nghiêng qua cửa sổ quét lên tóc cậu, tạo thành một dáng hình mờ mờ ảo ảo như thiếu gia bước ra từ manga – nếu bỏ qua cái gương mặt buồn ngủ không thể cứu nổi.

Cậu vươn vai, ngáp dài, rồi lết cái chân ra khỏi lớp như thể mỗi bước đi là một cực hình.

“Trường học… đúng là nơi mài mòn ý chí sinh tồn. Mỗi ngày trôi qua… là một ngày mình không được ngủ trưa.”

Cậu không nhận ra đằng sau mình, Hữu Vô Thiên đang nắm chặt mảnh giấy trong tay, ánh mắt tràn đầy nghi ngờ và bất an.

Cậu cũng không hề hay biết rằng một vòng xoáy vận mệnh vừa nhẹ nhàng… lướt qua vai mình.

Bởi vì…

Cậu đâu thèm để ý.

Tử Hạo rời trường như một chiếc xe tự lái đã tắt điều hòa, tắt cả radio, chỉ còn vận hành bằng sự buồn ngủ và khinh đời cấp độ thượng thừa.

“Chỉ cần đừng ai gọi tên mình trong đám kịch bản tử vong là được.”

Tại biệt thự Đỗ gia – lúc hoàng hôn.

Trong một căn phòng rộng yên tĩnh, nơi mùi đàn hương nhè nhẹ len lỏi qua từng kẽ gỗ, Diệp Thần – đội trưởng an ninh Đỗ gia, cũng là “thiên mệnh chi tử” phản hệ thống – đang khoanh chân tĩnh tọa.

Luồng linh khí xung quanh uốn lượn như dải lụa bạc.

Đột nhiên, anh mở mắt.

Lông mày hơi nhíu lại.

“Vận mệnh…”

“Sao nó lại bắt đầu xoay vòng vòng như điên thế này?”

Không giống những lần trước – vận mệnh thế giới này luôn trôi trong một dòng sông đơn điệu, cố định và dễ đoán.

Nhưng giờ đây, anh có thể cảm nhận rõ:

Có thứ gì đó đang chen chân vào – một thứ quái lạ, bất ổn, không thuộc về trật tự cũ.

Ánh mắt Diệp Thần hơi lạnh đi.

“Chẳng lẽ… lực lượng quỷ dị đã bắt đầu xâm nhập vào thế giới này rồi sao?”

Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn về phía đường chân trời mờ nhạt.

“Trò chơi này… bắt đầu có mùi rồi đấy.”

[Còn tiếp…]

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Gen Của Ta Vô Hạn Tiến Hóa
Bảy Tuổi Ta, Xin Phép Nghỉ Về Thôn Chủ Trì Hôn Tang Sự Tình
Tháng 3 28, 2025
ly-the-dan-chon-nguoi-lam-quan-nguoi-lam-sao-ta-tu-a.jpg
Lý Thế Dân: Chọn Ngươi Làm Quan, Ngươi Làm Sao Tà Tu A
Tháng 2 1, 2026
tong-vo-nhuc-than-them-diem-nu-hiep-thinh-tu-trong.jpg
Tổng Võ: Nhục Thân Thêm Điểm, Nữ Hiệp Thỉnh Tự Trọng!
Tháng 2 8, 2026
ta-nu-de-do-de-muon-hac-hoa.jpg
Ta Nữ Đế Đồ Đệ Muốn Hắc Hóa
Tháng 2 24, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP