Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
quy-tac-chuyen-la-tu-quy-di-tay-du-bat-dau.jpg

Quy Tắc Chuyện Lạ: Từ Quỷ Dị Tây Du Bắt Đầu

Tháng 2 1, 2026
Chương 255: Toàn thể biến dị (đồ) Chương 254: Viễn chinh mặt trăng hao tài
tu-ngu-cong-di-son-bat-dau-sang-lap-truong-sinh-tien-toc.jpg

Từ Ngu Công Di Sơn Bắt Đầu Sáng Lập Trường Sinh Tiên Tộc

Tháng 2 1, 2026
Chương 333: ta nghe nói chuyện xưa của ngươi Chương 332: ngươi lão hồ đồ rồi?
bach-ho-tien-dao.jpg

Bạch Hồ Tiên Đạo

Tháng 1 15, 2026
Chương 320:Tà phật Chương 319:Quỷ dị biến hóa
hong-hoang-ho-lo-oa-dem-nu-oa-lam-xa-tinh-bat

Hồng Hoang: Hồ Lô Oa, Đem Nữ Oa Làm Xà Tinh Bắt

Tháng 10 14, 2025
Chương 361: « kết cục » muốn thôn phệ ta? Muốn hủy diệt Hồng Hoang? Chương 360: Tinh Linh! Là Tinh Linh văn minh!
diet-van-do-luc.jpg

Diệt Vận Đồ Lục

Tháng 2 25, 2025
Chương 79. Diệt Vận Đồ Lục Diệt Vận Đồ Lục quyển thứ bảy càng gần đại đạo càng khó hành xong bản cảm ngôn luandaik Chương 78. Cổ kim bao nhiêu sự tận phó trò cười bên trong
van-thanh-ky.jpg

Vạn Thánh Kỷ

Tháng 2 3, 2025
Chương 467. Khôn cùng phong tuyết cố nhân cách Chương 466. Chém hết cường địch
thien-tai-cao-thu.jpg

Thiên Tài Cao Thủ

Tháng 1 26, 2025
Chương 3101. Lời cuối sách Chương 3100. Đại kết cục
cua-ta-vut-bo-dau-hoa-tran-nho-tro-thanh-moi-thanh-thi-mot-tuyen.jpg

Của Ta Vứt Bỏ Dầu Hỏa Trấn Nhỏ Trở Thành Mới Thành Thị Một Tuyến

Tháng 1 18, 2025
Chương 508. Tình thế tiến thoái lưỡng nan! Chương 507. Đột nhiên xuất hiện điện thoại
  1. Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
  2. Chương 31: Bạch Tử Hạo đi học, và Thanh Tuyết tốn nguyên gói mì tôm.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 31: Bạch Tử Hạo đi học, và Thanh Tuyết tốn nguyên gói mì tôm.

Chiếc xe thể thao dừng trước cổng lớn biệt thự Bạch gia, tiếng động cơ vừa tắt, không gian đã như khựng lại một nhịp.

Bạch Tử Hạo bước ra khỏi xe, áo sơ mi trắng, áo khoác dài vắt qua vai như thể chẳng có gì là quan trọng. Mái tóc cậu được chải gọn, mắt lười biếng như muốn ngủ tiếp tại chỗ. Nhưng dù vậy, cả khí chất lẫn dáng đi đều khiến người khác không thể xem thường.

Cửa chính mở ra. Người đầu tiên xuất hiện là Bạch Thu Nguyệt – chị cả nếu không tính Bạch Ngưng Băng. Cô ta vẫn giữ vẻ sang trọng thường thấy, đôi mắt ướt át chứa đầy xúc cảm.

“Tiểu Hạo… Em về rồi.”

Ngay sau cô là năm vị tiểu thư khác – từng là những người lên án, xỉ vả và đòi đuổi cậu khỏi nhà cách đây không lâu. Nhưng lúc này, từng người đều giữ vẻ mặt thân thiện, gần như là… nhiệt tình quá mức.

“Em trai à, lâu rồi không gặp.”

“Em đã gầy đi rồi đấy.”

“Chị nấu món em thích, có muốn ăn không?”

“Chị đặt cả vé spa để ba chị em đi thư giãn cuối tuần này, đi cùng nhé?”

Cậu lặng thinh. Không nói một lời, không đổi sắc mặt, chỉ lướt qua như gió xuân không chạm đất, rồi… ngồi thẳng xuống ghế sofa ở đại sảnh, duỗi chân, khoanh tay, mặt ngửa lên trần như đang kiểm tra chất lượng thạch cao.

Không khí ngại ngùng như bị treo giữa hai tầng đối lập.

Một bóng người bước đến từ hành lang bên trái, nhẹ nhàng nhưng quyền uy: Phu nhân Bạch – Mai Tư Vũ. Người phụ nữ quyền lực nhất nhà này về mặt danh xưng.

“Tiểu Hạo.” – Bà mỉm cười, điềm đạm. “Con khỏe không? Dạo này ăn uống ổn chứ?”

Tử Hạo quay đầu sang. Mắt cậu không hề hiện cảm xúc.

“Tốt. Mỗi ngày một tô mì bò, một bữa cơm tự nấu. Chống liêm sỉ, bổ tinh thần.”

Câu nói khiến vài người trong sảnh ho khan. Không khí bị phá vỡ một cách kỳ quặc. Phu nhân Bạch nén cười, gật đầu nhẹ rồi lui ra phía sau.

Bạch Tử Hạo ngẩng đầu, ánh mắt thoáng lướt qua người đàn ông đang đứng gần cầu thang lớn – cha Bạch. Ông ta nhìn cậu không nói gì, vẻ mặt hòa nhã như bao cha hiền trên phim truyền hình, nhưng… ánh mắt lại không giấu được một tia bất mãn lẫn dè chừng.

Tử Hạo cảm nhận được rõ ràng. Cậu nghĩ thầm:

“Lạnh lùng thì giả. Kỵ khí thì thật. Ông già này nhìn mình như muốn nuốt sống, mà còn phải nở nụ cười xã giao.”

“Có vẻ như ông ta rất không ưa mình. Nhưng… cũng không dám làm gì. Có lẽ vì mình có cả Đỗ gia và Phó gia đứng sau?”

Cậu nhìn sâu hơn vào mắt ông ta.

“Không đúng. Không chỉ là ghét. Là… sợ hãi.”

“Như thể… ông ta đang giấu một bí mật nào đó. Một thứ gì đó… không hề nhỏ.”

Tử Hạo chớp mắt, rồi đứng dậy. “Tôi đến đây là để chào hỏi. Giờ thì, phiền ai đó đưa tôi tới trường quý tộc.”

Không khí trong sảnh như đóng băng rồi bị kéo tuột xuống đáy. Cha Bạch khẽ nhướng mày, định nói gì đó nhưng lại thôi. Cuối cùng, ông chỉ gật đầu ra hiệu cho tài xế đứng chờ bên ngoài.

Xe chạy trên đường, cảnh sắc Ma Đô hiện đại lướt qua hai bên cửa kính. Tử Hạo ngả đầu vào ghế, mắt nhắm lại.

“Kịch bản cũ rích. Thiếu gia thật được nhận lại, bị bạn của thiếu gia giả bắt nạt ở trường, bị xem thường, rồi sau đó phản công ngầu lòi như cốt truyện sặc mùi mì chính.”

“Thế nhưng… mình biết. Mình không phải nam chính điển hình. Mình lười.”

“Thế nên… mình chỉ muốn yên ổn học nốt cái lớp 12. Ăn. Ngủ. Ngáp. Tốt nghiệp.”

Xe dừng trước cổng Trường Quý Tộc Hoa Lam – nơi mà phần lớn con cháu nhà giàu quyền lực theo học. Đồng phục được thiết kế riêng theo từng cấp bậc gia tộc, học sinh ra vào cổng với phong thái như sắp tham dự sàn catwalk thời trang đẳng cấp.

Tử Hạo bước xuống xe, đeo balo, mặt vẫn buồn ngủ như thể vừa rời khỏi trại dưỡng lão.

Nhưng điều khiến cậu bất ngờ chính là – không ai cười nhạo. Không ai chỉ trỏ. Không một lời xì xầm “đồ nhà quê” như cốt truyện cũ rích.

Cậu hơi cau mày.

“Im ắng bất thường. Quá bất thường.”

Dù không ai nói gì trực tiếp, nhưng tiếng thì thầm vẫn bay khắp sân trường. Với thể chất 5000 điểm, Tử Hạo chẳng khác gì mang theo radar bắt sóng não người khác:

“Đây là thiếu gia thật Bạch Tử Hạo, cái mà Bạch Tiêu gọi là đồ nhà quê đó sao?”

“Im đi, kẻo cậu bị hắn nghe thấy từ nhà quê là chuẩn bị công ty cậu bị Đỗ gia và Phó gia cho phá sản đấy.”

“Thiếu gia thật đây sao? Quả có khí phách hơn tên thiếu gia giả, thảo nào mới được thiếu gia họ Đỗ bảo kê.”

“Này, mọi người đừng nói như vậy chứ. Bạch Tiêu dù gì cũng là bạn học của chúng ta mà.”

“Cậu không biết tên cặn bã đó bị lãnh án tù chung thân rồi à? Nghe nói là còn giết người phản quốc nên không được khoan hồng ấy.”

“Cái gì cơ? Bạch Tiêu vào tù thật á?”

“Ừ, nghe nói là do Đỗ gia và Phó gia can thiệp.”

Tử Hạo khựng lại một giây.

“Ồ… Không ai gọi mình là đồ nhà quê. Kịch bản đảo chiều thật rồi.”

Cậu cười khẽ, tự nhủ:

“Mình không cần nói gì. Chỉ cần nằm cũng khiến kịch bản khác vỡ vụn.”

Tử Hạo vào lớp, chọn chỗ cạnh cửa sổ, vác balo lên bàn, ngả người xuống ghế.

“Không ai động vào mình, không ai rảnh gây chuyện… Vậy thì—”

Cậu nhắm mắt lại.

“Ngủ.”

Dù nhắm mắt, nhưng nhịp thở đều đều, sóng não ổn định, và khả năng tiếp thu thụ động thông tin vẫn hoạt động.

Cậu lẩm bẩm trong giấc mơ:

“Lười thật là thoải mái~ Môn nào có bài giảng thì cứ đưa vào tai. Môn nào thi trắc nghiệm thì cứ cho hệ thống xử lý.”

Ở góc màn hình trí não, hệ thống Yuma khẽ thở dài:

[Ký chủ à… Đây là lần đầu tiên em thấy người ‘tu luyện’ bằng cách… hấp thu kiến thức qua ngủ sâu sóng alpha…]

[Nhưng mà thôi, miễn là không bỏ tiết là tốt lắm rồi!]

Trong khi Bạch Tử Hạo đang ôm balo ngủ ngon lành trong lớp, vô tình phá kịch bản bằng thần thái ngầu lòi bất động – thì ở một nơi khác, chính xác là trên chiếc xe màu đen đang lăn bánh rời khỏi khu trung tâm Ma Đô, Đỗ Phi Hùng – người chuyên gỡ lỗi cho kịch bản rác rưởi – đang lâm vào trạng thái… “muốn thành cát bụi”.

Ánh mắt anh nhìn ra ngoài cửa kính, đượm buồn, đượm mệt, đượm cả ba loại tương ớt cay nồng nhân sinh. Đầu hơi nghiêng, tay phải đặt trên trán, vẻ mặt đầy tâm sự như thể sắp bước vào buổi casting phim truyền hình 80 tập mang tên “Đời tôi và những vết nhơ của nguyên chủ.”

Bên cạnh anh, Phó Thanh Tuyết đang ngồi thẳng lưng, đeo tai nghe siêu cấp công nghệ từ Dị Giới, nhạc đang bật ở chế độ Hypertone BPM 999.999, thể loại chỉ dành cho những ai vừa luyện công vừa cần… run tim.

Cô lắc nhẹ đầu theo nhạc, ánh mắt hưởng thụ, không thèm quan tâm đến người bên cạnh đang hấp hối tâm hồn.

“Dư Ấu Vi ơi, mày tha cho tao được không…” – Hùng lẩm bẩm như niệm chú. “Tao vừa mới đấm vỡ mồm Y Đằng Thành, nhét Liễu Như Yên vào tù mà chưa kịp thở, mày đã hiện hồn rồi… Mày định tổ chức đại hội bóng ma cũ à?”

Anh tiếp tục rên rỉ, giọng nhỏ như tiếng muỗi nhưng dội vang cả xe:

“Mình không muốn sống nữa… Nếu giờ mắt Thanh Tuyết chuyển từ đỏ sáng sang tối màu rồi nhốt mình vào tầng hầm với cái giường bự chảng, khóa tay khóa chân rồi làm mấy thứ… thì chắc đỡ hơn nhiều.”

Cô tháo tai nghe ra. Bài nhạc vừa hết.

Cô nghiêng đầu nhìn Hùng đang nằm dài như cái khăn lau đời, khẽ nhướng mày.

“Đáng lẽ mình nên nói cái vụ liếm cả team lúc nó đang thăng hoa… biết đâu nhồi máu não tại trận.”

“Mà thôi… lỡ rồi… giờ nó còn nguyên thở được là quý.”

Cô vỗ nhẹ vai anh.

“Thôi anh bạn, sống là để hưởng thụ. Danh tiếng là rác. Danh vọng là giấy. Anh có cả Phó gia và Đỗ gia sau lưng rồi. Lo gì.”

“Giờ mà biến mất luôn khỏi vũ trụ thì hơi phí cơm đấy.”

Hùng nhắm mắt, giọng mơ màng:

“Ừm… tôi muốn cô nhốt tôi vào tầng hầ—”

Ngón tay mảnh khảnh và lạnh như băng đặt lên môi anh, cắt ngang câu nói đầy mùi bạo dâm.

“Tầng hầm tôi để một đống súng đạn rồi. Không còn giường.”

Hùng thở dài. “Vậy thì sống tiếp vậy…”

“Chắc nên xử nốt Dư Ấu Vi và thằng Kỷ Bác Đạt cho trọn combo.”

Đúng lúc đó, tiếng la hét từ bên ngoài vang lên:

“Anh dám động vào tôi? Tôi nói cho các người biết, tôi là tiểu thư họ Tô! Họ sẽ không tha cho các người đâu!”

Ngay lập tức, não bộ của cặp đôi phản kịch bản bắt sóng:

“Đù má!!! KỊCH BẢN! Anh Hùng cứu mỹ nhân!”

Phanh!

Xe thắng gấp. Nhưng, Phó Thanh Tuyết đã mở cửa, bước ra với bước chân nhẹ như mèo hoàng gia.

Cô bước tới, vén tóc, nụ cười dịu dàng tỏa nắng mùa đông:

“Các anh à~ Em nghĩ các anh nên đi theo em…”

Bọn côn đồ ngơ ra. Một tên nuốt nước miếng, bước tới gần:

“Đi đâu vậy em gái?”

Cô mỉm cười như hoa nở… rồi môi cong lên thành nụ cười Yandere ám sát:

“Vào đồn nhé~”

BOOOOOOM!!!

Một cú đấm như phá vỡ âm luật Newton thứ 3 giáng xuống. Ba tên côn đồ văng như tàu lượn mất thắng, nằm dài bất tỉnh nhân sự. Đằng sau chúng, căn nhà hoang cao tầng bị đấm thủng thành công trình bánh donut.

Cô nhìn tòa cao ốc bỏ hoang thở nhẹ, nhìn tay mình.

“Lại quên phong ấn lực đạo rồi… từ hồi xử bọn Quỷ Dị là đã hơi quen tay…”

“Tô Hoài An, cô cảm thấy mỹ nhân cứu mỹ nhân như thế nào?” – Thanh Tuyết hỏi, nghiêng đầu, cười khẽ.

Tô Hoài An đứng đờ ra.

“Phó… Phó tiểu thư?” – Cô nhận ra. Người này… chính là chị đại từng mang cô ra chắn rượu tại bữa tiệc rồi hứa hẹn hợp đồng vài tuần trước.

“À… ờ… cảm ơn Phó tiểu thư đã ra tay… tôi không biết lấy gì báo đáp…”

Thanh Tuyết xoa tay:

“Không cần đâu. Tôi chỉ… ngứa tay thôi.”

Đột nhiên, một thanh niên bước tới, tóc vuốt bóng, mắt lấp lánh, miệng nhếch nhếch như thể bản thân là nam chính.

“Hai người không sao chứ?” – hắn hỏi, giọng trầm như đang đóng phim thần tượng 18+.

Thanh Tuyết nhìn hắn.

…Rồi nôn thẳng ra.

Bát mì bò siêu cấp bay thẳng vào gốc cây gần đó, hóa thành huyền thoại ẩm thực lãng xẹt.

Tô Hoài An hoảng hốt định đỡ, nhưng Thanh Tuyết khoát tay.

“Không sao. Chỉ là… dị ứng thể loại này.”

Cô lau miệng, mặt lạnh tanh, giọng âm trầm:

“Trúc cơ nửa mùa… mà cũng đòi tán bản tiểu thư?”

Thanh Tuyết, quay lưng đi, không thèm liếc lại một cái rồi chui vào xe.

Ở đằng sau, tên Diệp Thiên khẽ thì thầm.

“Cô, nhất định phải là phụ nữ của ta rồi.”

Ở trong xe, Hùng nghiêng đầu nhìn cô, cười:

“Kế hoạch ‘đừng làm tôi ghen’ của cô hiệu quả đấy. Còn bonus thêm một thằng nhân vật chính đu bám.”

Thanh Tuyết ngồi xuống ghế, mặt giật nhẹ.

“Tốn nguyên bát mì bò… Thật sự đáng lẽ phải giết nó!”

Hùng ngồi bật dậy:

“Ủa? Cô có giấy phép giết người hợp pháp cơ mà? Sao lại tha?”

Cô im lặng 3 giây. Rồi… ánh mắt lóe đỏ:

“Đú má đúng rồi đấy!!! Hắn dám ép IQ tôi giảm!!! Tôi PHẢI GIẾT HẮN!!!”

Cô định lao ra khỏi xe như phi tiễn.

Hùng vội dùng hai tay bắt lấy một tay của Thanh Tuyết.

“Stop! Thí chủ xin đừng sát sinh bừa bãi! Bình tĩnh, thí chủ!”

Cô dừng lại, lườm anh như thể cân nhắc dùng ghế đánh người.

Nói thật chứ, Luyện Khí kỳ của Hùng đủ một đấm bay màu tu sĩ Nguyên Anh thông thường đấy.

Ở góc giao diện hệ thống, hệ thống gọi Hùng là “Đại Ca” đang bị tắt tiếng, vứt xó như chậu cây bị quên tưới.

[Tôi chỉ xin lên tiếng một lần thôi, có ai còn nhớ tôi không? Tui là hệ thống của Hùng đấy ạ…]

Không ai trả lời.

[Còn tiếp…]

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

toan-dan-chuyen-chuc-vu-em-chinh-la-nhu-the-duoc-hoan-nghenh.jpg
Toàn Dân Chuyển Chức: Vú Em Chính Là Như Thế Được Hoan Nghênh
Tháng 1 10, 2026
kinh-di-cho-nguoi-di-chay-tron-nguoi-thanh-n-p-c
Kinh Dị: Cho Ngươi Đi Chạy Trốn, Ngươi Thành Npc
Tháng mười một 28, 2025
ta-suc-luc-chien-dau-thuoc-tinh-he-thong.jpg
Ta Sức Lực Chiến Đấu Thuộc Tính Hệ Thống
Tháng 1 12, 2026
ngu-thu-ta-co-the-vo-han-tien-hoa.jpg
Ngự Thú: Ta Có Thể Vô Hạn Tiến Hóa
Tháng 2 10, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP