Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
- Chương 30: Cốt truyện chồng cốt truyện.
Chương 30: Cốt truyện chồng cốt truyện.
Trong khi Đỗ Phi Hùng vẫn đang vật vã với cuộc khủng hoảng danh tính – hậu chấn động của việc phát hiện ra quá khứ liếm cẩu phong phú và phong cách sống “trà xanh vị trà sữa” của nguyên chủ – thì ở một nơi khác, trong một căn biệt thự yên tĩnh vùng ngoại ô phía Tây Ma Đô, Bạch Tử Hạo cuối cùng cũng tỉnh lại.
Từ tối qua đến tận chiều nay, không một cô chị nào tới gõ cửa hay khóc lóc làm phiền. Đối với một người từng phải đối mặt với áp lực chị gái khủng bố tinh thần 24/7, đây là điều hiếm hoi như thấy tuyết rơi ở Đồng Nai.
Tử Hạo nằm im, nhắm mắt, không buồn cử động. Yên tĩnh thật. Một kiểu yên tĩnh bất thường đến mức… khó chịu.
Không còn tiếng gõ cửa như phá vỡ kết giới, không còn tiếng gọi điện video lúc 6 giờ sáng chỉ để hỏi thăm hay xin lỗi. Căn biệt thự rộng lớn trở nên lạnh lẽo như cái hộp cách âm nhốt một con mèo biết suy tư.
Ánh sáng ban chiều rọi xuyên qua rèm cửa, chiếu lên tấm chăn lười biếng đắp ngang người cậu. Tử Hạo mở mắt, đầu vẫn hơi ong, nhưng tinh thần lại tỉnh táo lạ thường. Với tay lấy điện thoại, cậu chẳng bất ngờ khi màn hình hiện ra một loạt thông báo dày đặc.
73 tin nhắn chưa đọc. 7 cuộc gọi nhỡ. 2 ghi âm với tiêu đề đầy tính đạo diễn: “Chị xin lỗi” và “Tử Hạo đừng giận”.
Cậu hừ mũi, bấm mở đoạn đầu.
“Tử Hạo, về nhà đi…”
“Chị thật sự không biết…”
“Em trai à, chị cả khóc hết nước mắt rồi. Về đi em.”
Bạch Tử Hạo chống cằm, mắt liếc lên trần nhà.
“Giờ mới khóc? Não mấy người dùng mạng dial-up à?”
Cậu định tắt máy ngủ tiếp thì…
Ting.
Một âm thanh nhỏ vang lên – báo hiệu một tin nhắn đến – nhưng lần này không phải từ nhóm “não tàn hỗn hợp” mà là từ một người khiến cậu thoáng khựng lại.
Bạch Ngưng Băng.
Người chị cả lạnh lùng, trầm tĩnh, và có lẽ là người duy nhất từng đối xử với cậu như con người trong Bạch gia.
“Cậu dậy rồi chứ? Tôi nghĩ chân cậu cũng bắt đầu nghe lời cậu rồi, nên việc đi trải nghiệm một chút cũng là một sự thư giãn đấy.”
Tin nhắn đơn giản, không cầu xin, không lải nhải. Một lời mời nhẹ nhàng, vừa đủ chạm đến điểm yếu trong lòng.
Tử Hạo nhìn chăm chăm vào màn hình vài giây. Rồi cậu gõ:
“Em chào chị🥀”
Chỉ một lát sau, dòng trả lời hiện ra:
“Đừng xưng hô như vậy, tôi cũng không phải người của Bạch gia. Từ bây giờ xưng ‘tôi’ là được. Phó tiểu thư rất đối xử bình đẳng với người khác đấy.”
Ở đầu dây bên kia, tại một căn phòng làm việc trên tầng cao nhất của tòa nhà Phó thị, Bạch Ngưng Băng đang ngồi trước ba màn hình cùng lúc. Một tay đang điều phối tài liệu luân chuyển cổ phần, tay còn lại gõ dòng tin nhắn kia như thể đó chỉ là một thao tác trong hàng nghìn công việc đã lên lịch.
Cô liếc nhìn đồng hồ.
14 giờ 42 phút.
“Sớm hơn 2 phút. Đúng là lần đầu tiên không lười quá mức giới hạn.”
Cô mỉm cười nhạt, cất điện thoại xuống, rồi tiếp tục mở bảng phân tích xu hướng cổ phiếu của Bạch thị như chưa từng có gián đoạn.
Tử Hạo nhướng mày. Câu này rõ ràng là có chủ đích. Không phải một lời giới thiệu lịch sự, mà là một cái nhá hàng nhẹ nhàng – như kiểu nói: “Tôi đang đứng sau hậu trường, và tôi biết hết mọi thứ.”
“Mà cậu định nghe lời mấy cô chị não tàn kia chứ?”
Tử Hạo thở dài, nhắn lại:
“Chắc là có. Hôm nay tôi hết lười rồi🥀”
“Hết lười thì tốt, ở đó có cơ duyên tốt đó. Cũng có một phần kịch bản hay ho sẽ bị phá.”
Cậu cau mày. “Kịch bản?”
“Kịch bản nào cơ? Bạch Tiêu vào tù rồi mà?”
“Một nhân vật chính mới sắp xuất hiện trong trường quý tộc. Kịch bản đã bắt đầu trật khỏi đường ray.”
Tử Hạo nhíu mày.
“Ý cô là… tôi sẽ va vào kịch bản của người khác?”
“Không phải ‘va’. Là ‘phá’.”
“Tôi không có định mệnh làm anh hùng đâu nhé.”
“Cậu nói vậy, nhưng cậu đã khiến một thiếu gia giả tự bóp gáy ngay sau ba ngày nằm im không thèm nói một câu.”
“…”
“Cậu không giống nhân vật chính. Nhưng cậu khiến nhân vật chính khác bị sai lệch.”
“Trong vũ trụ này, mỗi cuộc đời con người đều có một kịch bản riêng, và có thể tác động đến kịch bản của người khác.”
Tử Hạo nhíu mày, bật ra tiếng lẩm bẩm: “Câu này… giống lời tiên tri hơn là tin nhắn.”
Cậu nhắn tiếp:
“Tôi là nhân vật chính mà?”
“Ai cũng là nhân vật chính trong cuộc đời của mình, nhưng cũng có nhân vật chính khác trong cuộc đời của nhiều người. Và đó không phải một người duy nhất.”
Cậu ngồi yên, ngón tay chạm trên màn hình mà không gõ gì. Trong đầu dường như đang hiện ra vô số gương mặt: Hùng, Thanh Tuyết, Diệp Thần, Bạch Tiêu, những ông già cổ đông, sáu bà chị lắm lời… và cả chính cậu.
“Có lẽ là có nhiều nhân vật chính khác nhau…”
Ngay khi định gửi, màn hình chat… biến mất.
Không dòng “đã xem” không chấm gõ chữ, không một dấu vết.
“Chiêu gì vậy trời?” – Tử Hạo gãi đầu, bối rối – “Tin nhắn ghosting chuyên nghiệp?”
Cậu đứng dậy. Vào phòng tắm rửa mặt, thay đồ. Khoác áo vest đen, chỉnh cà vạt, chải tóc. Bóng cậu trong gương trông chững chạc hơn hẳn – không còn là thằng em trai bị cả nhà chửi mắng, mà là một người chuẩn bị bước ra khỏi vùng tối.
Trong gara, chiếc xe thể thao đen bóng nổ máy êm ái. Cậu ngồi vào ghế lái, tay đặt nhẹ lên vô lăng, mắt nhìn ra ngoài trời đang nhạt nắng.
“Không phải vì họ xứng đáng được tha thứ… mà vì mình cần biết – gia đình, có còn là gia đình nữa không.”
Ở góc bếp nhỏ, một chiếc loa AI phát sáng nhè nhẹ. Trên màn hình LED nhỏ, dòng chữ nhấp nháy:
[Ký chủ sắp làm nhiệm vụ rồi! YAY! ○]
Hệ thống Yuma sung sướng đến mức gần như bật khóc. Sau bao ngày ngồi không như thú cảnh, cuối cùng cũng được ghi nhận có tí “kịch bản”.
Yuma đang ngồi trong một góc giao diện hologram, mặc váy ngắn, chân vung vẩy, tóc buộc thành hai chùm tròn nhỏ như tai mèo.
[Ha ha ha! Cậu ấy rời giường! Cậu ấy đã rời giường!]
[Thần linh chứng giám! Sau 42 tiếng ngáo đá trên giường, ký chủ đã… mở mắt!]
Cô nàng hí hoáy tra nhiệm vụ, bật bảng thông tin, mở bản đồ.
[Mình phải chuẩn bị lời thoại hoành tráng cho màn xuất hiện đầu tiên chứ!]
[Hôm nay mình sẽ nói… ‘Hỡi ký chủ, hãy bắt đầu hành trình vĩ đại của—’]
Bụp.
Tử Hạo… ngáp một cái và nằm vật xuống ghế salon.
Yuma đứng hình. Hai tay cô cụp xuống như robot hết pin.
[Không… khôngggggg… LÀM ƠN ĐỪNG NGỦ NỮA!!! T^T. Tôi không muốn mất danh dự của một hệ thống khi có người hộ tôi chạy KPI đâu T^T]
“Haizzz, đúng là vừa mới dậy cũng không quen cho lắm.”
Tử Hạo lại đứng dậy, cố lết cái chân ra ngoài cửa.
[Yay!!! Tiếp tục đi!!! Ký chủ cố lên ○!!!]
…
Một lúc sau…
Chiếc xe lăn bánh rời khỏi biệt thự.
Tử Hạo nhìn mình trong gương chiếu hậu. Không còn là thiếu gia “thật” với ánh mắt rụt rè cố lấy lòng người nhà như trong các tiểu thuyết ngôn tình não tàn, mà là một thằng lười sống sót nhờ… biết né đúng lúc.
Kiếp trước, cậu chỉ là một thanh niên sống bình yên ở một thị trấn, đến khi thi tốt nghiệp xong thì liền xuyên vào thiếu gia thật thông qua giấc ngủ.
Mới chỉ vài tuần từ ngày cậu được nhận về. Ba ngày đầu tiên trôi qua như kịch bản chán ngắt: bị nghi ngờ, bị vu oan, rồi bị gài bẫy – cổ điển đến mức cậu ngán ngẩm.
“Thiếu gia thật ăn cắp dây chuyền chị gái” – cái cớ ngu ngốc đó còn chưa kịp lan rộng thì dây chuyền lại được tìm thấy trong phòng tên giả thiếu gia.
Chưa ai kịp đổ oan, Bạch Tiêu tự lộ mặt.
Tử Hạo lúc đó chẳng vung gậy đập mặt ai như các nam chính hệ bá đạo. Cậu chỉ im lặng, thu dọn đồ, và… trốn.
Bởi vì cậu biết rõ mấy kiểu kịch bản này. Mà nhân vật xuyên không biết cốt truyện mà không thèm thể hiện thì luôn là hàng hiếm giữa loài người dại gái.
May thay, Hùng và Thanh Tuyết tìm thấy cậu trước. Không cần nói nhiều, chỉ như ngón tay vàng từ trên trời rơi xuống ngõ hẻm, họ cứu cậu khỏi đám côn đồ và một cú “tát kịch bản” họ vả mặt thay cậu trong buổi tiệc nhận thiếu gia thật, thậm chí có luôn sự góp mặt của Bạch Ngưng Băng – người mà đến lúc đó cậu mới bắt đầu… để ý.
Không phải vì cô giúp đỡ.
Mà vì cô không nhìn cậu như một nhân vật chính.
Cô nhìn cậu… như một biến số.
[Còn tiếp]