Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
Dị Giới Cửu Tử Thần Công

Bắt Đầu Nghìn Lần Lợi Nhuận, Ta Dựa Vào Nhặt Nhạnh Chỗ Tốt Thành Tiên Đế

Tháng 1 16, 2025
Chương 161. Đại kết cục Chương 160. Nghịch chuyển, chu thiên tinh thần đại trận!
phan-phai-ki-uc-su-ton-bi-phoi-bay-do-de-nu-de-roi-le.jpg

Phản Phái: Kí Ức Sư Tôn Bị Phơi Bày, Đồ Đệ Nữ Đế Rơi Lệ

Tháng 2 11, 2025
Chương 16. Dao Hi, tới đúng lúc Chương 15. Dao Hi, mặt nạ tươi cười
chu-thien-toi-cuong-hoc-vien.jpg

Chư Thiên Tối Cường Học Viện

Tháng 1 18, 2025
Chương 600. Vô hạn Hỗn Độn hải, vô hạn đa nguyên vũ trụ Chương 599. Phách lối đều chết
1f66b76aa022bc22808c63c4de1b8d04

Bắt Đầu Một Tỷ Hạ Phẩm Linh Thạch, Chế Tạo Vô Địch Tông Môn

Tháng 1 16, 2025
Chương 142. Thanh Dao hắc ám xử lý Chương 141. Cầu tới tiên cứu ta Đại Chu!
tu-dao-linh-thach-bat-dau-truong-sinh.jpg

Từ Đào Linh Thạch Bắt Đầu Trường Sinh

Tháng 2 1, 2026
Chương 283: Luân Hồi Tân Thành, vô kiếp không công Chương 282: Huyền Uyên Đạo giới biến đổi lớn, ba mươi ba tầng trời
day-hoc-tro-vo-han-phan-hoi-hoc-sinh-lan-luot-thanh-tien-de.jpg

Dạy Học Trò Vô Hạn Phản Hồi, Học Sinh Lần Lượt Thành Tiên Đế!

Tháng 1 27, 2026
Chương 625: Vương đỉnh thiên tâm tư Chương 624: Triệt để ngã xuống
boi-vi-so-cho-nen-dem-gia-tri-san-diem-day.jpg

Bởi Vì Sợ Cho Nên Đem Giá Trị San Điểm Đầy

Tháng 1 17, 2025
Chương 672. Chung sẽ tái kiến Chương 671. Không nghĩ từ bỏ, nhưng bất lực
nghich-thien-chien-than.jpg

Nghịch Thiên Chiến Thần

Tháng mười một 27, 2025
Chương 3460: một kiếm phong vân ( đại kết cục ) Chương 3459: Thiên Đế treo giải thưởng quyển trục
  1. Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
  2. Chương 29: Đang từ trên trời, tự nhiên bay xuống âm phủ.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 29: Đang từ trên trời, tự nhiên bay xuống âm phủ.

Ánh mặt trời êm dịu chiếu qua vải lều quân đội khi Hùng và Thanh Tuyết bước ra, hai tay vẫn còn vương mùi mực dấu đỏ của Cục 749. Mọi người xung quanh đang dọn dẹp chiến trường, quân đội thu lưới, sinh viên thở oxy, mấy tay camera Douyin thì đang chuẩn bị “đưa hai vị thần” lên hot search lần nữa.

Hùng vừa đi vừa lật lật tờ “Giấy phép giết người hợp pháp” huýt sáo:

“Ngon lành cành đào. Từ giờ ai nói bậy, tôi không báo nữa đâu… tôi bắn.”

Thanh Tuyết gật đầu. “Ừ, súng chỉ để khè dân thường, nhưng khẩu nghiệp nặng quá thì… phải tiễn thật.”

Nhưng rồi – cái gì đó làm Hùng khựng lại. Cơ thể cậu lạnh buốt như có ai dội thẳng bình nước đá vào xương sống. Một bóng dáng quen thuộc đang đứng phía trước, cách khoảng 15 mét. Váy trắng, tóc dài, mắt nhìn chằm chằm như đang… đòi nợ.

Cô ta tiến lên vài bước, “Phi Hùng, anh còn không thèm để ý tới tôi nữa sao?”

Hùng nhìn thấy, đồng tử chợt co lại.

Dư Ấu Vi.

Cái tên này vừa hiện lên, Hùng cảm giác như vừa uống phải 3 lít nước mắm pha thuốc xổ rồi bị ép xem lại kịch bản phim truyền hình “mùi như nước lau nhà sau tết”.

Ký ức hiển thị dưới dạng PowerPoint lập tức nổ tung:

Slide 1: Một cô gái với mái tóc dài, mắt kính tròn trí thức, gương mặt lạnh như tủ đông Nhật Bản hàng nội địa. Ánh mắt cô nhìn nguyên chủ? Không phải lạnh lùng – mà là vô cảm kiểu “tôi đang nói chuyện với cây cột điện”.

Slide 2: Đỗ thiếu gia – hay đúng hơn là Đỗ bê tông trộn thịt bò – mặc vest thẳng thớm, tay ôm cặp sách như học sinh gương mẫu, chạy lăng xăng làm bài hộ, bê trà sữa, mua cơm, giữ chỗ căn tin, kê ghế thư viện, thậm chí… lau ghế hội trường cho Dư tiểu thư ngồi sạch sẽ.

Slide 3: Em trai nuôi của Dư Ấu Vi – Kỷ Bác Đạt, nhân vật chính của hội “trà xanh tốc chiến” trình độ chen giữa đạt tới đỉnh cao nhân loại. Mỗi lần nguyên chủ chuẩn bị mở lời tỏ tình – cái tên Kỷ Bác Đạt liền xuất hiện như game có bug lag, từ trong bụi cây, từ dưới bàn, thậm chí từ… trần nhà rơi xuống.

Slide 4: Dư Ấu Vi mỗi lần thấy nguyên chủ nổi đóa lên với Kỷ trà xanh – chỉ lạnh lùng phán:

“Kỷ Bác Đạt là người nhà tôi, đừng làm khó em ấy.”

Và rồi nguyên chủ… ngậm đắng nuốt cay như chó ngậm nước mắt, tiếp tục làm “gà trống mẹ” nuôi cảm xúc cho cả hai người.

Slide 5: Một ngày nọ, Dư Ấu Vi nói:

“Tôi xin nghỉ một thời gian. Học bổng bên Mỹ gọi rồi.”

Nguyên chủ sững sờ. Tim tan như đậu phụ gặp sóng âm.

Nhưng không sao, hắn vẫn tiếp tục “phấn đấu” vẫn cố níu kéo hình bóng cô…

Cho đến một ngày, hắn… “quay xe”.

Không lâu sau, trường xuất hiện một nữ thần khác – Liễu Như Yên, dịu dàng, khí chất thơ văn, thích nói chuyện nhân sinh đạo lý – và có ánh mắt giống Dư Ấu Vi đến 89.99% (theo nghiên cứu vô lý của nguyên chủ).

Thế là…

Hắn xoay hướng, bẻ ghi – liếm tiếp.

Từ việc “lau ghế cho Dư” → chuyển sang “mua trà sữa cho Liễu”.

Từ “bị Kỷ Bác Đạt chen ngang” → chuyển sang “bị nam chính Y Đằng Thành tát văng nội tạng”.

Và đỉnh điểm: nguyên chủ bị cốt truyện ép thành thiếu gia phản diện chuyên đi phá tình yêu nam nữ chính, để rồi bị ngược như bánh tráng nướng đá muối.

Tình sử của nguyên chủ… như một tấm thảm lau chân, bị dẫm qua dẫm lại bởi nam chính, nữ chính, phụ, phụ của phụ, chó giữ cửa và cả tổ dân phố. Đây không phải truyện cẩu huyết. Đây là truyện tiêm máu chó vào não người viết xong chích thêm mắm tôm vô tuyến sinh dục của logic.

“MỌE NÓ!!!” – Hùng hét vang cả sân trường.

Cậu cầm lấy bản slide ký ức dạng PowerPoint, tiêu đề in đậm “Crush cũ Dư Ấu Vi và lịch sử liếm cẩu cấp quốc gia” vò nát không thương tiếc như vo đề kiểm tra điểm liệt.

Xong xuôi, Hùng thẳng tay ném nó ra ngoài vũ trụ, không thèm nhìn lại. Dứt khoát như ném mắm tôm ra khỏi hội nghị Michelin.

Nếu người ngoài hành tinh mà vô tình bắt được nó, chắc tụi nó sẽ nghĩ Trái Đất là hành tinh bị kịch bản cấp nguy hiểm SSS+ khống chế.

Và đó cũng có thể là lý do…

Người Trái Đất chưa bao giờ thấy người ngoài hành tinh nào cả.

Vì bọn họ sợ.

Sợ drama lan theo đường sóng não.

Sợ một ngày thức dậy, thấy mình… bị bắt liếm gót nữ chính não tàn.

Sau khi ném đống ký ức đó ra ngoài vũ trụ, cũng như đang máu nóng dồn lên não. Tay cậu lặng lẽ đưa về phía khẩu súng lục – loại để khè dân thường thôi, nhưng giờ muốn “khè” hơi mạnh.

“Con chó này… chính là nguồn gốc sỉ nhục của đời tôi. Tôi phải bắn. Tôi phải xử. Tôi—”

BỐP! – một tiếng đập tay nhẹ nhưng chuẩn chỉnh như dấu “đã đọc” trên WeChat.

Thanh Tuyết giữ chặt cánh tay Hùng, ánh mắt dịu dàng như hồ nước mùa thu, giọng lại như sư cô tu chân phái:

“Nam mô A Di Đà Phật, thí chủ không nên sát sinh bừa bãi. Quỷ vực không đáng sợ, nhưng quả báo nhân quả thì nên né.”

Hùng cứng người.

Thanh Tuyết kéo tay cậu đi thẳng về phía xe, vừa đi vừa thủng thẳng như kể chuyện cổ tích:

“Tôi biết… Đỗ thiếu gia từng làm chó cho nhiều người rồi. Dư Ấu Vi chỉ là một trong số đó.”

“…NHIỀU NGƯỜI NỮA À!?” – Hùng rú lên như bị chích điện, rồi ngã cái đùng xuống vỉa hè. Cậu không thể chịu được cú đả kích siêu áp này. “Tôi không muốn sống nữa… tôi muốn thoát khỏi thế giới này…”

“Không sống nữa thì để tôi nhốt vào tầng hầm, để cạnh tủ dưa muối tôi đang ủ.”

“Nhốt đi, nhốt luôn đi! Tôi không thể tha thứ cho cái quá khứ nhục hơn nước rửa chân đó được nữa!”

Thanh Tuyết không nói, chỉ xách Hùng dậy như xách bao gạo rồi tống vào ghế sau xe. Cô mở cửa ghế lái, thở dài đầy khí chất chị đại.

“Còn gì muốn trăn trối không, Đỗ thiếu gia?”

Hùng ngồi gục đầu, ánh mắt bất cần đời như đang đóng phim điện ảnh:

“Tôi muốn làm Bạch Tử Hạo… ít nhất cậu ta còn được nằm im mà hưởng lợi.”

Thanh Tuyết cầm vô lăng, đảo mắt: “Ừ, anh mà còn lảm nhảm nữa là tôi hack hệ thống cho anh vào ngủ 7 ngày giống cậu ta luôn.”

Một phút yên lặng.

Rồi—

VỤT!!! Hùng bật dậy như xác ướp bị xét nghiệm dương tính với sự tỉnh táo.

“Tôi phải trả thù!!! Tôi phải tiêu diệt tất cả lũ trá hình, não tàn, trà xanh, tráo trở!!!”

“Một cộng một bằng mấy?” – Thanh Tuyết hỏi đều đều, cắt ngang không khí của Hùng.

“Bằng ba!!!” – Hùng hét.

“…Sai rồi. Bằng một cộng một chứ bằng mấy nữa?”

“Ờ, Phó tiểu thư giỏi rồi, tôi phục rồi.” – Hùng xẹp xuống, rút dây an toàn thắt lại, tựa đầu vào cửa kính xe. “A~ lười quá…”

Thanh Tuyết nở nụ cười. Không phải nụ cười của người chiến thắng – mà là nụ cười của người có quyền bóp cổ người bên cạnh rồi nhốt vào tầng hầm bất kỳ lúc nào nhưng không làm vì còn thương.

Cô đạp ga, chiếc xe lao đi, bỏ lại đằng sau là một ánh mắt hụt hẫng xa xa – của Dư Ấu Vi – và phía xa hơn nữa, là một thằng em trai nuôi trà xanh đang bẻ cổ tay chuẩn bị lên khung khịa.

Trong khi Bạch Tử Hạo đang ôm balo ngủ ngon lành trong lớp, vô tình phá kịch bản bằng thần thái ngầu lòi bất động – thì ở một nơi khác, chính xác là trên chiếc xe màu đen đang lăn bánh rời khỏi khu trung tâm Ma Đô, Đỗ Phi Hùng – người chuyên gỡ lỗi cho kịch bản rác rưởi – đang lâm vào trạng thái… “muốn thành cát bụi”.

Ánh mắt anh nhìn ra ngoài cửa kính, đượm buồn, đượm mệt, đượm cả ba loại tương ớt cay nồng nhân sinh. Đầu hơi nghiêng, tay phải đặt trên trán, vẻ mặt đầy tâm sự như thể sắp bước vào buổi casting phim truyền hình 80 tập mang tên “Đời tôi và những vết nhơ của nguyên chủ.”

Bên cạnh anh, Phó Thanh Tuyết đang ngồi thẳng lưng, đeo tai nghe siêu cấp công nghệ từ Dị Giới, nhạc đang bật ở chế độ Hypertone BPM 999.999, thể loại chỉ dành cho những ai vừa luyện công vừa cần… run tim.

Cô lắc nhẹ đầu theo nhạc, ánh mắt vô cảm, không thèm quan tâm đến người bên cạnh đang hấp hối tâm hồn.

“Dư Ấu Vi ơi, mày tha cho tao được không…” – Hùng lẩm bẩm như niệm chú. “Tao vừa mới đấm vỡ mồm Y Đằng Thành, nhét Liễu Như Yên vào tù mà chưa kịp thở, mày đã hiện hồn rồi… Mày định tổ chức đại hội bóng ma cũ à?”

Anh tiếp tục rên rỉ, giọng nhỏ như tiếng muỗi nhưng dội vang cả xe:

“Mình không muốn sống nữa… Nếu giờ mắt Thanh Tuyết chuyển từ đỏ sáng sang đỏ tối rồi nhốt mình vào tầng hầm với cái giường bự chảng, khóa tay khóa chân rồi làm mấy thứ… thì chắc đỡ đau hơn.”

Cô tháo tai nghe ra. Bài nhạc vừa hết.

Cô nghiêng đầu nhìn Hùng đang nằm dài như cái khăn lau đời, khẽ nhướng mày.

“Đáng lẽ mình nên nói cái vụ Dư Ấu Vi lúc nó đang thăng hoa… biết đâu nhồi máu não tại trận.”

“Mà thôi… lỡ rồi… giờ nó còn nguyên thở được là quý.”

Cô vỗ nhẹ vai anh.

“Thôi anh bạn, sống là để hưởng thụ. Danh tiếng là rác. Danh vọng là giấy. Anh có cả Phó gia và Đỗ gia sau lưng rồi. Lo gì.”

“Giờ mà biến mất luôn khỏi vũ trụ thì hơi phí cơm đấy.”

Hùng nhắm mắt, giọng mơ màng:

“Ừm… tôi muốn cô nhốt tôi vào tầng hầ—”

Ngón tay mảnh khảnh và lạnh như băng đặt lên môi anh, cắt ngang câu nói đầy mùi bạo dâm.

“Tôi quên là tầng hầm tôi để một đống súng đạn rồi. Không còn giường.”

Hùng thở dài. “Vậy thì sống tiếp vậy…”

“Chắc nên xử nốt Dư Ấu Vi và thằng Kỷ Bác Đạt cho trọn combo.”

Đúng lúc đó, tiếng la hét từ bên ngoài vang lên:

“Anh dám động vào tôi? Tôi nói cho các người biết, tôi là tiểu thư họ Tô! Họ sẽ không tha cho các người đâu!”

Ngay lập tức, não bộ của cặp đôi phản kịch bản bắt sóng:

“Đù má!!! KỊCH BẢN! Anh Hùng cứu mỹ nhân!”

Phanh!

Xe thắng gấp. Nhưng chưa kịp để Đỗ thiếu gia làm anh hùng, Phó Thanh Tuyết đã mở cửa, bước ra với bước chân nhẹ như mèo hoàng gia.

Cô bước tới, vén tóc, nụ cười dịu dàng tỏa nắng mùa đông:

“Các anh à~ Em nghĩ các anh nên đi theo em…”

Bọn côn đồ ngơ ra. Một tên nuốt nước miếng, bước tới gần:

“Đi đâu vậy em gái?”

Cô mỉm cười như hoa nở… rồi môi cong lên thành nụ cười nham hiểm ám sát:

“Vào đồn nhé~”

BOOOOOOM!!!

Một cú đấm như phá vỡ âm luật Newton thứ 3 giáng xuống. Ba tên côn đồ văng như tàu vũ trụ phóng bay lên tận trời cao, biến mất không còn tăm hơi.

Sau này, có thông tin cho rằng, ở Bắc Cực, họ tìm thấy ba thanh niên từ trên trời rơi xuống.

Thanh Tuyết thở nhẹ, nhìn tay mình.

“Lại quên phong ấn lực đạo rồi… từ hồi xử bọn Quỷ Dị là hơi bị quen tay…”

“Tô Hoài An, cô cảm thấy mỹ nhân cứu mỹ nhân như thế nào?” – Thanh Tuyết hỏi, nghiêng đầu, cười khẽ.

Tô Hoài An đứng đờ ra.

“Phó… Phó tiểu thư?” – Cô nhận ra. Người này… chính là chị đại từng mang cô ra chắn rượu tại bữa tiệc rồi hứa hẹn hợp đồng vài tuần trước.

“À… ờ… cảm ơn Phó tiểu thư đã ra tay… tôi không biết lấy gì báo đáp…”

“Không cần đâu. Tôi chỉ… ngứa tay thôi.”

Đột nhiên, đằng sau Phó Thanh Tuyết và Tô Hoài An, một thanh niên bước tới, tóc vuốt bóng, mắt lấp lánh, miệng nhếch nhếch như thể bản thân là nam chính, như là mấy tên côn đồ kia là hắn xử đẹp vậy.

“Hai người không sao chứ?” – hắn hỏi, giọng trầm như đang đóng phim hành động ngầu lòi.

Thanh Tuyết nhìn hắn.

…Rồi nôn thẳng ra.

“Ọe!”

Bát mì bò siêu cấp bay thẳng vào gốc cây gần đó, hóa thành huyền thoại ẩm thực lãng xẹt.

Tô Hoài An hoảng hốt định đỡ, nhưng Thanh Tuyết khoát tay.

“Không sao. Chỉ là… dị ứng thể loại này.”

Cô lau miệng, mặt lạnh tanh, giọng âm trầm:

“Trúc cơ nửa mùa… mà cũng đòi tán bản tiểu thư?”

Thanh Tuyết vội vàng quay lưng đi, không thèm liếc lại một cái, Thanh Tuyết chui vào xe.

Còn ở đằng sau, Diệp Thiên khẽ mỉm cười, nụ cười nhìn như một con chó lè lưỡi thấy phân.

“Người phụ nữ này, thật thú vị~”

Còn ở trong xe…

Hùng nghiêng đầu nhìn cô, cười:

“Kế hoạch ‘đừng làm tôi ghen’ của cô hiệu quả đấy. Còn bonus thêm một thằng nhân vật chính đu bám nữa nha~”

Thanh Tuyết ngồi xuống ghế, mặt giật nhẹ.

“Đừng dùng cái giọng ẻo lả đó nữa được không? Tôi tốn nguyên bát mì bò… Thật sự đáng lẽ phải giết nó!”

Hùng ngồi bật dậy:

“Ủa? Cô có giấy phép giết người hợp pháp cơ mà? Sao lại tha?”

Cô im lặng 3 giây. Rồi… ánh mắt lóe đỏ:

“Đú má đúng rồi đấy!!! Hắn dám ép IQ tôi giảm!!! Tôi PHẢI GIẾT HẮN!!!”

Cô định lao ra khỏi xe như phi tiễn.

Hùng vội kéo tay Thanh Tuyết lại, giọng trang trọng:

“Stop! Thí chủ xin đừng sát sinh bừa bãi! Bình tĩnh, thí chủ!”

Thật sự là Hùng đang làm như cách cô ngăn cậu xử Dư Ấu Vi.

Cô dừng lại, lườm anh như thể cân nhắc dùng ghế đánh người.

Ở góc giao diện hệ thống, hệ thống gọi Hùng là “Đại Ca” đang bị tắt tiếng, vứt xó như chậu cây bị quên tưới.

[Tôi chỉ xin lên tiếng một lần thôi, có ai còn nhớ tôi không? Tui là hệ thống của Hùng đấy ạ…]

Không ai trả lời.

[Còn tiếp…]

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

trung-sinh-phoi-he-thong-ta-vo-dich-rat-hop-ly-a
Trùng Sinh Phối Hệ Thống, Ta Vô Địch Rất Hợp Lý A
Tháng 10 3, 2025
ngu-thu-tu-tuan-son-khuyen-bat-dau
Ngự Thú: Từ Tuần Sơn Khuyển Bắt Đầu
Tháng 2 2, 2026
bat-dau-doat-nhan-vat-chinh-co-duyen.jpg
Bắt Đầu Đoạt Nhân Vật Chính Cơ Duyên
Tháng 4 5, 2025
nguoi-cau-nguyen-thanh-su-that-nguoi-so-cai-gi.jpg
Ngươi Cầu Nguyện, Thành Sự Thật, Ngươi Sợ Cái Gì?
Tháng 2 1, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP