Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
- Chương 28: Đi Thăm Trường, Thưởng Thêm Quyền Xử Lí Hợp Pháp!
Chương 28: Đi Thăm Trường, Thưởng Thêm Quyền Xử Lí Hợp Pháp!
Ánh nắng buổi trưa trải thẳng xuống sân trường Đại học Ma Đô, không chói, không gắt, vừa đủ để khiến người ta có cảm giác thế giới này vốn nên yên ổn như vậy. Hàng phượng ven lối đi đã vào mùa đỏ rực, cánh hoa rơi lác đác trên nền gạch xám, gió thổi qua mang theo mùi cỏ ẩm và hơi ngọt từ khu căn tin phía xa. Nếu không có những dải dây cảnh giới màu vàng căng chéo, không có xe bọc thép đậu chiếm nửa sân vận động, không có loa phát thanh liên tục lặp lại thông báo hạn chế tiếp cận, thì nơi này vẫn chỉ là một khuôn viên đại học bình thường như mọi ngày.
Nhưng hôm nay, nó không bình thường.
Lều dã chiến của Cục 749 dựng kín một góc sân. Các thiết bị kiểm soát dị thường hoạt động liên hồi, đèn chỉ thị nhấp nháy, robot dò năng lượng bò chậm rãi dọc theo mép cỏ, máy quay của các đơn vị truyền thông nội bộ lia không ngừng về cùng một hướng. Đặc vụ mặc đồ tác chiến đứng thành từng tốp, ánh mắt căng thẳng, tay không rời khỏi thiết bị đo chỉ số không gian.
Và ở trung tâm của mọi ánh nhìn đó, hai bóng người vest đen vừa bước ra khỏi khu ký túc xá nam đã bị phong tỏa.
Đỗ Phi Hùng đi phía trước nửa bước. Vest đen chỉnh tề, cà vạt đỏ sẫm buộc gọn, cổ áo phẳng phiu. Mái tóc được chải ngược gọn gàng, không một sợi thừa. Trên người cậu không mang theo thứ gì quá rõ ràng, nhưng cảm giác tồn tại lại khiến không ít đặc vụ vô thức siết chặt tay. Không phải áp lực, mà là cảm giác… không thể đo đạc.
Phó Thanh Tuyết đi cạnh, bước chân đều, dáng người thẳng. Suit quần cắt gọn, ống suông, kính râm gọng kim loại che nửa gương mặt. Giày cao gót chạm đất phát ra tiếng khô gọn, không vội, không chậm. Khí chất của cô khiến người ta có cảm giác đây không phải hiện trường vừa được thanh lý, mà là một buổi kiểm tra định kỳ đã nằm trong lịch trình.
Ngoài cổng trường, sinh viên chưa kịp giải tán đứng tụm lại thành từng đám. Điện thoại giơ cao, ống kính hướng thẳng vào hai người. Tin tức lan nhanh, nhanh hơn cả báo cáo nội bộ.
“Quỷ vực ký túc xá nam bị dọn sạch trong chưa đầy mười hai phút.”
“Hai người làm.”
“Không thương vong.”
Những câu nói thì thầm chồng lên nhau. Mạng nội bộ sinh viên nổ tung. Hashtag về tên hai người leo thẳng lên vị trí đầu, bình luận chạy đến mức không kịp đọc.
“Không phải xử lý, là xóa.”
“Không phải đội chuyên trách, là hai cá nhân.”
“Cái này gọi là đi thăm trường tiện tay dọn map.”
Một binh sĩ trực thiết bị ghi chép liên tục nuốt nước bọt, giọng run khi báo cáo qua kênh nội bộ. Thời gian được nhắc lại rõ ràng đến từng giây. Không ai phản bác, vì không ai tìm ra sai sót trong dữ liệu.
Chỉ huy hiện trường đứng cạnh xe bọc thép, kính râm che kín mắt. Ông ta nghe xong, im lặng vài giây, rồi hỏi đúng một câu.
“Ai xử?”
Cấp dưới trả lời thành thật.
“Hai người kia. Không dùng đội hình. Không yêu cầu yểm trợ.”
Chỉ huy nghiêng đầu.
“Có ghi hình không?”
“Có.”
“Để sau.”
Ở bãi cỏ phía đông, quân y đang kiểm tra tình trạng sinh viên vừa được giải phóng khỏi quỷ vực. Có người tay còn run, có người tóc đã bạc đi rõ rệt dù tuổi chưa qua hai mươi. Ánh mắt bọn họ nhìn về phía hai bóng vest đen kia không giấu được cảm xúc.
“Bọn tôi chỉ nghe thấy tiếng gì đó giống như… luật bị xé.”
“Sau đó thì mọi thứ mở ra.”
“Không ai bị kéo lại.”
Một nữ sinh vừa được truyền nước, giọng khàn nhưng mắt sáng lên.
“Họ không hỏi gì cả. Chỉ nói đi theo, thế là ra.”
Một nhóm sinh viên khác tụ tập gần đài phun nước, vừa chụp hình vừa nói nhỏ. Fanclub được lập ngay tại chỗ, tên gọi không cần bàn bạc lâu. Có người còn hô to tên Thanh Tuyết, bị bạn kéo tay ngăn lại vì sợ làm phiền.
“Chị ấy nhìn qua một cái là luật trên tường tự rơi.”
“Anh kia thì ghi thêm luật mới.”
“Chắc kịch bản thấy thừa nên tự xóa.”
Những câu nói đó truyền đến tai Lý Dật khi anh đang chỉnh lại tai nghe bộ đàm. Người đàn ông mặc vest xám bước tới, sắc mặt pha lẫn bất đắc dĩ và thán phục.
“Tôi nhận lệnh tiếp quản hiện trường,” anh nói thẳng, “nhưng chưa kịp vào thì hai người đã xong.”
Hùng cười nhẹ.
“Lần sau anh đến sớm hơn. Chúng tôi còn lịch ăn trưa.”
Lý Dật bật cười, rồi nhanh chóng nghiêm túc lại.
“Theo quy trình, tôi cần hai người vào lều làm biên bản. Chỉ là hình thức.”
Hùng liếc Thanh Tuyết.
“Ngồi chút rồi về.”
Thanh Tuyết gật đầu, không tháo kính.
Bên trong lều dã chiến, ánh đèn trắng chiếu xuống bàn kim loại. Máy ghi hình đặt cố định, góc quay rõ ràng. Thiếu úy phụ trách ghi chép hít sâu trước khi bắt đầu.
“Tên.”
“Đỗ Phi Hùng.”
“Ngày sinh.”
“Không nhớ chính xác.”
“Lý do xuất hiện tại hiện trường.”
“Đi dạo.”
“Vũ khí sử dụng.”
Hùng đặt con dao ngắn lên bàn. Chuôi đen, lưỡi dao ánh lam nhạt, còn vương quỷ khí chưa tan.
“Dao cá nhân.”
“Phương thức xử lý quỷ vực.”
“Can thiệp kịch bản.”
“Có đồng hành không?”
“Có.”
Hùng nghiêng đầu về phía Thanh Tuyết.
Thiếu úy nhìn sang. Thanh Tuyết tháo kính, đặt lên bàn, ánh mắt bình thản.
“Tôi có mang theo dữ liệu hiện trường,” cô nói, đặt một thiết bị lưu trữ xuống. “Nếu cần đối chiếu.”
Thiếu úy lập tức đóng biên bản.
“Không cần.”
Không khí trong lều yên lặng vài giây. Ngoài kia, đặc vụ đứng canh đổi ca, có người thở dài nhỏ đến mức chỉ bản thân nghe thấy.
“Chúng ta ăn lương làm gì nữa…”
Khi hai người đứng dậy, Lý Dật chặn lại, nét mặt nghiêm túc hơn hẳn trước đó.
“Cục 749 đề nghị hai người nhận danh hiệu Thành viên Danh dự cấp cao.”
Anh nói chậm, từng chữ rõ ràng.
“Không chịu sự điều động. Không có cấp trên trực tiếp. Được quyền tiếp cận mọi hiện trường dị thường. Được cấp phép xử lý mục tiêu gây nguy hại cho dân thường, bao gồm cả cá nhân có địa vị xã hội. Miễn truy cứu hậu quả pháp lý.”
Thanh Tuyết nhướng mày.
“Có bao ăn không?”
“Có.”
“Vậy được.”
Hùng gật đầu ngay sau đó.
Đội pháp vụ mang ra va-li niêm phong. Khi mở ra, bên trong là thẻ nhận diện cấp đặc biệt, huy hiệu biểu trưng, và một tập văn bản có dấu xác nhận đỏ sẫm.
Hùng cầm văn bản lên, lật nhanh vài trang, ánh mắt sáng rõ.
“Quyền xử lý tự do.”
“Đúng vậy.”
Hai chữ được đóng dấu xuống giấy, khô gọn.
Rời trụ sở Cục 749 khi trời đã ngả chiều, Hùng chỉnh lại cà vạt.
“Xong việc.”
Thanh Tuyết xoa cổ tay.
“Giấy tờ nhiều hơn giết quỷ.”
Ở nơi khác, Bạch Tử Hạo nằm dài trên sofa, một tay ôm gối hình mèo, một tay buông thõng ra ngoài mép ghế. Mắt cậu thâm quầng, mí sụp xuống, hơi thở đều đều của một người đã nhiều ngày không ngủ đúng giấc. Ánh hoàng hôn rọi lên gương mặt ấy, không làm nó trông tỉnh táo hơn, chỉ càng khiến vẻ mệt mỏi lộ rõ.
Điện thoại đặt trên bàn kính rung lên liên hồi.
Không phải một tiếng. Không phải hai tiếng. Màn hình sáng rồi tắt, tắt rồi lại sáng, thông báo chồng lên nhau đến mức giao diện gần như bị lấp kín. Toàn bộ đều đến từ cùng một cái tên được ghim trên đầu danh bạ.
Chị cả.
Hàng loạt biểu tượng cảm xúc nối đuôi nhau xuất hiện, xen lẫn những câu xin lỗi lặp đi lặp lại, những lời gọi về nhà ăn cơm, những lời hứa nghe quen đến mức không còn tạo ra phản ứng cảm xúc nào nữa.
Bạch Tử Hạo không mở. Cậu với tay nhấc điện thoại lên, liếc qua màn hình trong đúng một giây, rồi úp mặt kính xuống bàn, dứt khoát như đóng nắp một cái hộp không muốn nhìn thêm.
“Phiền.”
Giọng nói khàn khàn, thấp, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào rõ rệt. Không tức giận, không buồn bã, chỉ là một sự mệt mỏi đã bị kéo dài đến mức trở thành thói quen.
Cậu xoay người, kéo gối ôm sát hơn, lăn nửa vòng trên sofa, lưng quay về phía cửa kính, như thể chỉ cần không nhìn thấy ánh hoàng hôn kia thì thế giới bên ngoài cũng sẽ tự động biến mất.
Trong không gian ý thức sâu hơn, một khu vực mà chỉ riêng Bạch Tử Hạo mới có thể chạm tới, ánh sáng mờ mịt chập chờn. Ở đó, Yuma co người trong một góc, thân hình linh thể nhỏ nhắn run rẩy nhẹ, ánh sáng bao quanh lúc mạnh lúc yếu, rõ ràng đang ở trạng thái bất ổn.
Yuma không dám tiến gần. Cô chỉ ló đầu ra khỏi vùng an toàn của mình, giọng nói vang lên trong ý thức của ký chủ, mang theo sự hoảng loạn không giấu được.
[Ký chủ, tình hình rất xấu.]
Bạch Tử Hạo không đáp.
Yuma hít một hơi, cố gắng nói nhanh hơn, sợ rằng nếu chậm một nhịp, hệ thống của mình sẽ bị một thứ gì đó vô hình đè nát.
[Hai người kia đã ký thỏa thuận xử lý dị thường cấp quốc gia. Không phải đội, không phải tổ chức, mà là cá nhân. Họ có quyền tiếp cận mọi hiện trường. Khí vận xung quanh bọn họ không còn nằm trong bất kỳ mô hình dự đoán nào nữa.]
Yuma ngừng lại một chút, như thể đang dò xét phản ứng của ký chủ. Không có.
Cô tiếp tục, giọng thấp đi.
[Hệ thống của tôi không thể khóa mục tiêu, không thể đánh dấu, không thể sinh nhiệm vụ đối kháng. Mọi nhánh nhân quả liên quan đều bị xóa hoặc tái viết. Nếu tiếp tục tiến hành tuyến can thiệp, xác suất bị phản ngược là… rất cao.]
Bạch Tử Hạo kéo chăn mỏng phủ lên nửa người, mí mắt vẫn không mở.
“Ngủ đi.”
Hai chữ rơi xuống ý thức như một phán quyết ngắn gọn.
Yuma khựng lại.
[Ký chủ, tôi chưa nói xong.]
“Ngủ.”
Yuma im lặng vài giây. Rồi, như thể cố vớt vát, cô thử đổi hướng.
[Có nhiệm vụ an toàn. Phần thưởng cao. Chỉ cần ký chủ ra ngoài một chút…]
“Phiền.”
[Điểm tích lũy đủ để đổi nhiều thứ.]
“Tốn chỗ.”
Yuma nghẹn lại, rồi tiếp tục liệt kê, giọng mỗi lúc một yếu hơn.
[Phần thưởng đặc biệt.]
“Ồn.”
Không còn cách nào khác.
Yuma lặng lẽ thu nhỏ ánh sáng quanh mình, tự cuộn lại. Hệ thống giao diện trước mặt cô hiện lên hàng loạt cảnh báo màu xám, không đỏ, không vàng, chỉ là một sự im lặng đáng sợ. Sau vài giây, cô tự tay xác nhận một tùy chọn.
Chế độ ngủ sâu.
Không phải do lỗi, không phải do ép buộc, mà là lựa chọn sinh tồn duy nhất còn lại.
Dòng chữ mờ hiện lên, rồi dần dần tan vào nền ý thức, như thể chính hệ thống cũng muốn làm cho sự tồn tại của mình trở nên càng nhạt càng tốt.
Hệ thống chuyển sang trạng thái tạm dừng dài hạn.
Yuma biến mất khỏi ý thức, không còn phát ra bất kỳ dao động nào.
Bạch Tử Hạo trở mình, thở ra một hơi dài, nhịp thở dần đều hơn. Cậu nhét điện thoại xuống dưới gối, kéo chăn lên cao hơn một chút, cả người chìm vào giấc ngủ không mộng mị.
Trong giấc ngủ đó, không có nhiệm vụ, không có hệ thống, không có nhân quả.
Chỉ có một bát mì nóng đặt trước mặt, mùi nước dùng lan tỏa, một giọng nói quen thuộc vang lên, và cảm giác yên tĩnh hiếm hoi.
Ở một nơi khác, sâu dưới lòng đất, tầng chỉ huy tối cao của Cục 749 chìm trong ánh đèn đỏ mờ. Không gian rộng, trần thấp, các bức tường phủ kín vật liệu cách ly năng lượng. Tiếng máy móc chạy nền đều đều, tạo ra một nhịp nền ổn định đến mức khiến người ta dễ quên mất mình đang đứng ở trung tâm của những quyết định có thể thay đổi cục diện.
Trên màn hình lớn, đoạn ghi hình được phát lại lần thứ không biết bao nhiêu.
Khung hình ổn định, dữ liệu hoàn chỉnh, không có nhiễu.
Thời gian hiển thị rõ ràng. Mười một phút bốn mươi ba giây.
Hai cái tên được đánh dấu ở góc màn hình, không có cấp bậc, không có chức danh.
Cố vấn tóc bạc đứng khoanh tay trước màn hình, ánh mắt không rời khỏi từng khung hình chuyển động. Ông ta không nói, cũng không tỏ ra kinh ngạc. Chỉ là sự trầm mặc của một người đã quen với việc nhìn thấy những thứ vượt ngoài khuôn khổ.
“Hai cá thể này,” ông ta lên tiếng sau một khoảng im lặng dài, “không tuân theo quy tắc tồn tại thông thường.”
Một đặc vụ trẻ đứng phía sau, tay cầm thiết bị ghi chép, do dự một giây rồi hỏi.
“Tiếp cận hay giám sát?”
Cố vấn gõ nhẹ ngón tay lên bàn, âm thanh khô khốc vang lên trong phòng.
“Tiếp cận.”
Ông ta dừng lại, rồi bổ sung.
“Nhưng đừng để họ cảm thấy nhàm chán.”
Không khí trong phòng chùng xuống.
Một loạt cảnh báo mới bật sáng. Máy in ở góc phòng khởi động, giấy trượt ra, từng trang hồ sơ xếp chồng lên nhau. Tiêu đề được in đậm, không trang trí, không vòng vo.
Vụ việc mới.
Liên quan đến một tổ chức chưa xác định.
Liên quan đến thí nghiệm can thiệp nhân quả.
Liên quan đến quyền xử lý cấp đặc biệt vừa được kích hoạt.
Camera chuyển góc, dừng lại ở một khoảnh khắc khác.
Thẻ nhận diện cấp cao trong tay Đỗ Phi Hùng phản chiếu ánh đèn, bề mặt kim loại lạnh lẽo. Con dao ngắn trong tay cậu xoay nhẹ, động tác thuần thục, không vội, không phô trương.
Bên cạnh, Phó Thanh Tuyết kiểm tra lại súng lục, khóa an toàn bật tắt một lần, ánh mắt bình thản như đang chuẩn bị cho một công việc thường nhật.
Hai người không nhìn màn hình, không nhìn camera, chỉ bước đi song song, bóng lưng hòa vào ánh sáng ngoài hành lang.
Giọng nói của họ vang lên, không cao, không thấp, vừa đủ để nghe rõ.
“Có vẻ như,” Hùng nói, “cá lớn bắt đầu nổi lên rồi.”
Thanh Tuyết gật đầu.
“Thế thì săn.”
Ánh đèn đỏ trong phòng chỉ huy chớp tắt thêm một lần, rồi ổn định trở lại.
Một chương mới của sự hỗn loạn được mở ra, không kèn, không trống.
Chỉ có những kẻ đủ khả năng đi xuyên qua nó, đang bước tới.