Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
- Chương 27: Đi thăm trường tính phủi sạch tai tiếng, ai biết là phải đập nát quỷ vực chứ?
Chương 27: Đi thăm trường tính phủi sạch tai tiếng, ai biết là phải đập nát quỷ vực chứ?
Sáng hôm sau.
Đại học Ma Đô vừa qua giờ cao điểm buổi sáng, cổng trường vẫn đông như một nồi lẩu thập cẩm đúng nghĩa. Sinh viên ra vào như kiến vỡ tổ, người ôm laptop, kẻ cắn bánh bao, vài đứa còn vừa đi vừa ngủ gật vì thức trắng cày game đêm qua. Không khí rất bình thường, rất đời, rất “trường top”.
Cho đến khi một chiếc Rolls-Royce Phantom màu đen nhánh trườn vào cổng chính lúc đúng chín giờ sáng.
Nó không lao nhanh. Không bóp còi. Không gây tiếng động phô trương. Chỉ chậm rãi lăn bánh, thân xe bóng loáng phản chiếu ánh nắng sớm, kim loại sáng đến mức làm mấy đứa sinh viên đang cúi đầu lướt điện thoại phải ngẩng lên nheo mắt.
Cảm giác giống như một con rồng bọc crôm, lười biếng bò vào ao cá.
Ngay lập tức, hiệu ứng dây chuyền xảy ra.
“Ê… xe gì vậy?”
“Trời đất, Phantom đó hả? Trong trường mình?”
“Khoan, khoan… người lái xe nhìn quen không?”
Chiếc xe dừng lại trước bậc thềm cổng phụ. Cửa mở. Hùng bước xuống trước.
Áo vest đen ba khuy, cắt gọn gàng đến mức sinh viên khoa thiết kế thời trang nhìn thôi đã muốn khóc. Cà vạt đỏ rượu, không quá nổi nhưng đủ khiến người ta nhớ. Dáng người thẳng, bước đi ung dung, trên mặt là biểu cảm nhàn nhạt quen thuộc, kiểu “mọi người nhìn đủ chưa, tôi còn việc”.
Một giây sau, phía ghế phụ mở ra.
Thanh Tuyết bước xuống.
Suit quần ống suông màu xám đậm, đường may sắc bén. Áo sơ mi trắng cài đến cổ, nhưng vẫn không che nổi khí chất áp đảo. Kính râm gọng bạc che đi hơn nửa gương mặt, tóc trắng buộc gọn sau gáy, mỗi bước đi đều mang theo cảm giác “đừng lại gần, sẽ tự ti”.
Không khí trước cổng trường đông cứng mất đúng ba giây.
Sau đó, bùng nổ.
“Đỗ… Đỗ Phi Hùng?”
“Đù má, không phải thằng quỳ dưới váy Liễu Như Yên à?”
“Bên cạnh là ai thế? Nhìn ngầu dữ vậy?”
“Bồ mới hả?”
“Chó liếm… đổi chủ rồi à?”
Âm thanh xì xào dâng lên như sóng vỗ. Có người thì thầm. Có người không thèm thì thầm. Có đứa mở điện thoại quay thẳng, ánh mắt sáng rực như vừa gặp boss ẩn.
Hùng nghe hết.
Tai cậu không hề kém. Chỉ là cậu không buồn quay lại.
Cậu chỉnh gương chiếu hậu, vuốt lại cổ tay áo, rồi huých nhẹ vào cánh tay Thanh Tuyết.
“Cô nghe thấy không?”
Thanh Tuyết tháo kính râm ra một nửa, để lộ ánh mắt đỏ lạnh lẽo. Cô liếc một vòng, từ nhóm sinh viên năm nhất đang há mồm cho đến mấy đàn anh đàn chị đứng chết trân gần bồn hoa.
“Nghe.”
Cô cong môi cười nhạt.
“Và tôi chỉ muốn cho cả trường này uống nước muối sinh lý tập thể.”
“Nhẹ tay thôi.” Hùng thở dài giả bộ. “Tôi chỉ định phủi sạch quan hệ cũ.”
“Ừ.” Thanh Tuyết đeo lại kính. “Phủi kiểu nổ tung.”
Hai người đóng cửa xe, sải bước vào trong.
Dãy Phượng Vy hiện ra trước mắt, hàng cây thẳng tắp, lá xanh rì, gió thổi nhè nhẹ. Đây là con đường quen thuộc đến mức nhắm mắt cũng đi được. Nơi họ từng bảo vệ luận văn năm mười chín tuổi, từng thức trắng đêm tranh luận, từng cãi nhau vì mấy đề tài học thuật ngớ ngẩn.
Ông bảo vệ già ngồi trong chòi gác đang gật gù, nghe tiếng giày liền ngẩng lên. Mất đúng hai giây để ông nhận ra người vừa bước qua cổng là ai.
Ông đứng bật dậy, mắt trợn to, tay run run vẫy liên tục như gặp minh tinh hạng S.
“Chào… Chào Đỗ thiếu.”
Hùng cười, giơ tay chào lại.
“Ờm, chào lão.”
Ông bảo vệ cười đến mức nếp nhăn dồn lại như bản đồ địa hình, lẩm bẩm gì đó mà chỉ nghe loáng thoáng.
Đôi giày cao gót của Thanh Tuyết gõ xuống nền đá granit, tiếng lách cách đều đặn, vang vọng đến mức mấy sinh viên năm nhất tự động né sang hai bên, phản xạ sinh tồn thuần túy, như Moses rẽ biển.
“Thấy chưa?” Thanh Tuyết liếc sang Hùng. “Ba phút. Tin đồn ‘Đỗ thiếu gia bỏ trà xanh, rước chị đại’ chắc đã leo top tìm kiếm rồi.”
“Càng tốt.” Hùng nhún vai. “Vài cú snap, vài cái caption ác ý. Xóa sạch hồ sơ chó liếm. PR miễn phí.”
Họ rẽ vào lối cũ dẫn về khu ký túc xá năm.
Tòa nhà bốn tầng màu kem vẫn đứng đó. Ban công treo dây phơi chằng chịt. Mấy cái áo thun bạc màu bay phấp phới trong gió. Nhìn qua thì chẳng có gì khác thường.
Nhưng chỉ cần đến gần hơn một chút, cảm giác sai sai liền ập tới.
Cửa sắt tầng trệt khóa chặt. Không phải khóa bình thường, mà là khóa từ trong, kèm theo ổ khóa ngoại cỡ và dây xích gỉ. Rèm cửa sổ kéo kín. Không một tiếng động.
Giờ này, đáng lẽ phải có sinh viên gào karaoke, có người luộc mì, có đứa cãi nhau vì chiếm ổ điện.
Nhưng không.
Không khí đặc quánh như đông lại.
Hùng đưa tay đẩy cửa.
“Alo? Có ai…?”
Cạch.
Cửa không nhúc nhích.
Ngay khoảnh khắc đó, bóng điện huỳnh quang trong hành lang phụt tắt. Không phải tắt dần, mà là tắt phụt, như ai đó giật cầu dao.
Gió lạnh thổi ngược ra, mùi ẩm mốc và tanh nhè nhẹ xộc thẳng vào mũi.
Thanh Tuyết kéo nhẹ tay áo Hùng, ngẩng đầu.
Bầu trời trên cao, phút trước còn xanh biếc, giờ đã chuyển xám chì. Mây cuộn lại thành từng lớp, xoáy nhẹ, như bông cừu bị vắt nước. Gió rít khe khẽ, mang theo âm thanh rất khó chịu, giống tiếng cười bị bóp méo.
Dãy giảng đường phía xa mờ đi. Nền gạch dưới chân xám xịt như phủ tro.
Cảnh quan xung quanh méo mó, cong vênh, giống như ai đó vừa đổi chủ đề slide sang “Địa ngục Gothic 101”.
Hùng nhìn một vòng, nhếch mép.
“Quả này… chắc quỷ vực ghé thăm campus.”
Thanh Tuyết bật móc khóa, mở máy tính bảng chuyên dụng, ánh mắt sắc như dao.
“Nói ngắn gọn.”
“Lỗi đồ họa map.”
“Fix hay out game?”
“Fix.” Hùng siết nút áo vest, vẻ hứng thú hiện rõ. “Nếu có ai đó đang gọi viện trợ xử lý dị thường, thì chúng ta khởi động trước cho nóng người.”
Gió lạnh quất qua hành lang. Cánh cửa sắt rung lên keng một tiếng, nghe như lời mời không mấy thiện chí.
Hai người trao nhau cái gật đầu.
Hùng rút điện thoại, bật camera nhiệt. Màn hình lập tức hiện lên những mảng màu loang lổ. Thanh Tuyết lật gấu áo, con dao găm thép gấp mỏng đến mức tưởng là trang sức trượt ra lòng bàn tay.
“Đi bắt ma.” Hùng nói tỉnh bơ. “Phủi luôn nhãn chó liếm. Tiện tay trừ nợ học phí cho đàn em. Lịch trình sáng chủ nhật hơi kín nhỉ?”
“Đúng giờ ăn trưa.” Thanh Tuyết nhướng mày. “Xử nhanh để còn về mì bò.”
Cửa sắt khóa chặt. Ổ khóa to như nắm đấm, dây xích gỉ hàn chéo.
Hùng nhìn một giây.
Không rút chìa.
Rầm!
Một cú side-kick chuẩn chỉnh. Thép oằn cong như bìa carton. Cửa văng vào trong, đập mạnh vào tường, tiếng choang vang vọng khắp hành lang.
Chưa kịp bước vào, cả hai đã thấy một bóng đen dẹt lướt ngang. Nhanh đến mức giống như bóng đèn bị kéo tốc độ màn trập.
“Quy tắc sinh tồn ký túc?” Hùng híp mắt.
“Ừ.” Thanh Tuyết hạ thấp trọng tâm. “Loại phó bản phổ biến. Phạm lỗi là chết.”
Bóng đen quay lại, lần này rõ hình. Thân người méo mó, tay dài bất thường, móng vàng úa sắc như kim loại. Nó lao thẳng vào ngực Thanh Tuyết.
Ầm.
Cú tông chưa chạm vải vest.
Phập.
Nắm đấm của cô xuyên thẳng qua mặt nó.
Quỷ dị nổ bụp, tan thành khói đen. Trên sàn chỉ còn lại một viên tinh hạch tối màu.
Hùng cúi nhặt, tặc lưỡi.
“Năng lượng quỷ cấp thấp.”
“Bán rẻ chắc đủ nấu tô mì.”
Cậu búng tay, tinh hạch bay vèo xuống cuối hành lang, nổ lép bép rồi tan.
Camera nhiệt hiện lên dày đặc chấm đỏ tầng ba.
“Lũ sinh viên còn sống co cụm trong phòng góc.”
“Đi.”
Hai thân ảnh bật lên. Bốn bậc thang một bước. Gió rít thành vệt.
Tới tầng ba, cánh cửa sắt bị đá bật ra, bản lề rít lên một tiếng dài như tiếng kêu cứu muộn màng.
Luồng khí lạnh trong phòng phả thẳng ra hành lang, mang theo mùi ẩm mốc, mùi kim loại cũ và một thứ gì đó rất khó gọi tên, giống như mùi của nỗi sợ bị nén lại quá lâu. Ánh đèn huỳnh quang trên trần chập chờn, sáng rồi tối, mỗi lần lóe lên đều khiến bóng người trên tường kéo dài méo mó, trông như những sinh vật không thuộc về thế giới này.
Bên trong phòng, Sáu sinh viên co rúm lại ở góc, sát giường tầng, lưng dán tường. Có người ôm đầu gối, có người nắm chặt bát cháo nguội đến trắng bệch cả ngón tay. Cháo đã nguội từ lâu, nổi váng mỏng, nhưng không ai dám bỏ xuống. Với họ lúc này, đó không còn là thức ăn, mà là thứ duy nhất chứng minh thời gian vẫn còn trôi, rằng họ chưa bị nuốt chửng hoàn toàn.
Mắt ai nấy đều đỏ ngầu, không rõ vì khóc, vì mất ngủ, hay vì quá lâu không dám chớp mắt.
Khi thấy hai người đứng ở cửa, cả căn phòng như đông cứng.
Một nam sinh đeo kính, giọng khàn đặc vì khát và sợ, lắp bắp:
“Đỗ… Đỗ thiếu gia?”
Cái tên ấy bật ra gần như theo phản xạ. Không phải vì kính trọng, mà vì não bộ đang cố bám vào bất kỳ thứ gì quen thuộc để tự trấn an rằng đây không phải ảo giác trước khi chết.
Một nữ sinh khác, môi tái nhợt, mắt mở to nhìn Thanh Tuyết, giọng run rẩy hơn cả tay:
“Chị Phó…?”
Trong khoảnh khắc đó, đối với họ, hai người trước mặt không còn là người nữa. Là ký ức. Là truyền thuyết học đường. Là hai cái tên từng xuất hiện trong vô số lời đồn, bài đăng, và những buổi trà dư tửu hậu.
Hùng bước vào trước, liếc qua căn phòng một vòng. Ánh mắt cậu dừng lại rất nhanh, rất chuẩn, như thể đã tự động đánh giá xong mức độ nguy hiểm, mức độ hoảng loạn, và xác suất sống sót của từng người.
Cậu nhún vai, giọng bình thản đến mức khiến mấy sinh viên suýt tưởng mình nghe nhầm.
“Thăm trường.”
“Tiện dọn rác.”
Câu nói rơi xuống căn phòng tĩnh lặng, nghe không khác gì một câu đùa nhạt. Nhưng không hiểu vì sao, tim của mấy sinh viên lại đập chậm lại một nhịp. Có lẽ vì giọng điệu đó quá đời thường. Quá giống người sống.
Một nữ sinh tóc ngắn, người run như cầy sấy, cố lấy hết dũng khí chỉ tay về phía bức tường đối diện. Trên đó dán một tờ giấy A4 đã nhàu nát, chữ viết nguệch ngoạc bằng bút đỏ, nét bút sâu đến mức gần như rạch vào tường.
“Quy tắc sinh tồn ký túc.”
“Không mở cửa cho người lạ…”
Giọng cô ta nghẹn lại ở chữ cuối, như thể chỉ cần nói thêm một từ nữa thôi là thứ gì đó sẽ lập tức xuất hiện.
Hùng nhìn tờ giấy một giây.
Rồi giẫm thẳng lên.
Tiếng giấy bị nghiền dưới đế giày vang lên khô khốc, rõ ràng đến mức mấy sinh viên đồng loạt rùng mình. Trong đầu họ lóe lên cùng một ý nghĩ hoảng loạn.
Xong rồi. Phạm quy tắc rồi.
Không khí trong phòng lập tức thay đổi.
Nhiệt độ tụt xuống thêm một bậc. Ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy dữ dội. Trần nhà vang lên một tiếng cọt kẹt rất khẽ, như tiếng móng tay cào vào gỗ từ phía bên kia.
Xoẹt.
Từ trần nhà, một bóng đen rơi thẳng xuống.
Ma nữ.
Tóc dài che kín mặt, thân hình gầy gò như bị treo cổ lâu ngày, khớp xương vặn vẹo theo những góc không thể tồn tại ở con người. Trong tay nó là một con dao phẫu thuật rỉ sét, lưỡi dao mẻ, nhuốm màu nâu sẫm của thứ đã khô từ rất lâu.
Khoảnh khắc nó xuất hiện, sáu sinh viên gần như quên mất cách thở. Một người bật khóc không thành tiếng, cổ họng chỉ phát ra tiếng khò khè.
Trong nhận thức của họ, mọi thứ diễn ra quá nhanh.
Con quỷ dị lao xuống với tốc độ điên cuồng, toàn bộ oán khí dồn vào một điểm, mục tiêu duy nhất là Thanh Tuyết. Quy tắc đã bị phá, kẻ phá quy tắc phải chết. Logic của quỷ vực rất đơn giản. Không có thương lượng.
Dao bổ xuống.
Keng.
Âm thanh vang lên không giống kim loại chém vào thịt, mà giống như gõ búa vào đe thép.
Con dao vỡ đôi giữa không trung. Mảnh lưỡi xoay tròn, cắm phập vào tường, rung lên bần bật.
Ma nữ khựng lại.
Trong khoảnh khắc rất ngắn đó, thứ tồn tại trong đầu nó không phải là cơn giận, mà là một lỗi nghiêm trọng trong nhận thức. Đòn đánh không có tác dụng. Mục tiêu không bị thương. Dữ liệu không khớp.
Thanh Tuyết đã đứng đó từ đầu. Không né. Không lùi. Thậm chí biểu cảm còn hơi chán.
Cô cong ngón trỏ.
Chỉ một động tác nhỏ, nhẹ, giống như chuẩn bị gõ bàn.
Xoẹt.
Không khí trước mặt cô bị xé rách.
Quỷ dị cảm nhận được điều đó trước cả khi bị đánh trúng. Oán khí quanh thân nó rung lên dữ dội, như một chương trình tự động cố gắng vá lỗi khi gặp thứ không thể xử lý. Không gian xung quanh lõm xuống một chút, ánh sáng bị kéo cong.
Rồi cú đấm tới.
Không có tiếng nổ lớn. Không có ánh sáng lòe loẹt.
Chỉ có một khoảnh khắc rất tĩnh.
Ma nữ bị đánh trúng vào phần mà lẽ ra là mặt, nhưng thực chất là điểm neo tồn tại của nó. Cú đấm không phá hủy hình thể trước. Nó phá hủy cấu trúc.
Oán khí tan rã như sương bị gió thổi. Thân thể quỷ dị nứt ra từ bên trong, từng mảng tối rơi xuống, hóa thành bụi sáng lấm tấm rồi biến mất trước khi chạm đất. Không có tiếng gào. Không có phản kháng. Chỉ là bị xóa.
Giống như ai đó nhấn nút xóa một tập tin lỗi.
Căn phòng im phăng phắc.
Đèn huỳnh quang ngừng nhấp nháy, sáng ổn định trở lại. Nhiệt độ tăng lên chút ít. Cảm giác nghẹt thở biến mất, như thể ai đó vừa mở cửa sổ trong một căn phòng kín.
Sáu sinh viên ngồi bất động, mắt mở to, não bộ mất vài giây để chấp nhận rằng mình vẫn còn sống.
Một nam sinh nuốt nước bọt, giọng khàn khàn:
“Quỷ… một chiêu?”
Thanh Tuyết phủi tay, như vừa đập xong một con muỗi.
“Ừ.”
“Rác.”
Hùng đứng bên cạnh, khoanh tay, lắc đầu cười nhẹ.
“Nghe nói cô Nguyên Anh kỳ.”
“Ừ.”
Hùng lập tức quỳ một gối xuống, tay đặt trước ngực, diễn sâu đến mức nếu không biết chắc sẽ tưởng đang xem kịch.
“Đại tỷ, xin nhận em làm tiểu đệ.”
Sáu sinh viên chết lặng.
Trong đầu họ, toàn bộ khái niệm về thế giới, về quỷ dị, về sinh tồn trong quỷ vực vừa bị đập nát rồi trộn lại thành một mớ hỗn độn. Một người là đại lão tiện tay xóa quỷ. Một người là thiếu gia quỳ gối rất nghiêm túc.
Thanh Tuyết gật đầu, vẻ hài lòng hiện rõ.
“Anh vốn đã là tiểu đệ của tôi rồi.”
Bên ngoài, gió vẫn rít qua hành lang, quỷ vực tiếp tục lan rộng trong khuôn viên trường. Nhưng trong căn phòng nhỏ này, lần đầu tiên từ khi mọi chuyện bắt đầu, sáu sinh viên cảm thấy mình không còn là con mồi.
Buổi “đi thăm trường phủi quan hệ” chính thức biến thành một chiến dịch dọn ổ địa ngục, và họ vừa chứng kiến màn mở đầu.
Sau đó, hành lang ký túc xá không còn giống một công trình kiến trúc nữa, mà giống một bản thảo viết dở của kẻ điên mắc chứng ám ảnh cưỡng chế.
Những quy tắc máu me treo dọc hai bên tường, chữ viết như được cào bằng móng tay người chết, vẫn còn nhỏ từng giọt sẫm màu xuống nền gạch. “Sau 22 giờ không được mở đèn.” “Không nhìn vào gương khi nghe tiếng gõ.” “Thấy bạn cùng phòng đứt đầu phải giả vờ không thấy.”
Thanh Tuyết đi ngang qua, thậm chí không đọc hết.
Cô đưa tay nắm lấy mép giấy rune đầu tiên, giật phăng xuống như xé một tờ lịch cũ.
Ngay khoảnh khắc giấy rách làm đôi, toàn bộ hành lang vang lên một tiếng nổ đốp trầm đục, giống như cầu chì cháy trong tủ điện. Dải sương đen bò dọc trần nhà co rút dữ dội, các đường ký hiệu ma pháp gắn liền với quy tắc đồng loạt phát sáng rồi tắt phụt.
Cơ chế cảnh giới sụp đổ theo chuỗi.
Sương đen không còn bám được vào trần, rơi lả tả xuống, tụ lại giữa không trung thành những hình thù méo mó, chưa kịp hoàn thiện khái niệm tồn tại.
Con đầu tiên hiện hình là quỷ gáy đồng hồ.
Thân thể nó mảnh khảnh như bộ xương kim loại, cổ kéo dài, đầu là một mặt số đồng hồ trống rỗng không kim giờ, chỉ còn kim giây run bần bật. Mỗi lần kim giây giật một nhịp, không khí quanh nó lại đông cứng trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Thời gian bị bóp méo thành những lát mỏng, phát nổ khi có vật thể sống tiến lại trong phạm vi ba mét.
Ngay phía sau là nữ sinh lồng máy chiếu. Váy trắng dính nước, tóc che nửa mặt, ở sống lưng găm thẳng một chiếc máy chiếu cũ. Mỗi lần đèn máy lóe sáng, hình ảnh rau má xanh mướt hiện lên tường, cấu trúc hành lang lập tức thay đổi, gạch men biến dạng, cầu thang bị kéo dài như kẹo mạch nha.
Con cuối cùng bò ra từ vũng sương là nhện tụ bài thi. Tám chân là những cây thước kẻ dính máu, khớp nối kêu răng rắc. Phần bụng phồng lên, treo lủng lẳng hàng trăm bài trắc nghiệm chưa tô đáp án, giấy cũ rung lên lạo xạo như tiếng khóc tập thể của sinh viên trước kỳ thi cuối kỳ.
Hùng nhìn cảnh tượng trước mắt, khóe miệng nhếch lên một chút.
“Ồ.”
Cậu rút dao, búng nhẹ cho lưỡi dao xoay một vòng rồi bắt gọn trong tay.
“Patch mới cập nhật boss phụ à.”
Thanh Tuyết đứng bên cạnh, mắt liếc qua đám quỷ dị, biểu cảm giống hệt khi nhìn thấy rác chưa phân loại.
“Patch note ghi rõ rồi.”
Cô nhún vai.
“Bị xóa trong không phẩy hai giây.”
Cửa thép cuối hành lang đột ngột bật tung.
Một khối nước đỏ quạch từ bên trong trào ra, đổ ập xuống cầu thang như sóng thần. Trong chớp mắt, toàn bộ tầng hành lang biến thành một thủy cung bằng máu. Ánh đèn trên trần khúc xạ qua lớp chất lỏng đặc quánh, tạo ra những vệt sáng cong queo, khiến phương hướng trở nên mơ hồ.
Nữ sinh lồng máy chiếu trườn trên mặt nước, thân thể lướt đi như cá chết. Máy chiếu sau lưng lóe sáng liên hồi, mỗi lần chớp là một mảng tường bị biến thành bọt xốp ăn mòn, rơi xuống nước phát ra tiếng xèo xèo.
Hùng vừa lùi nửa bước thì cổ chân đã bị mấy sợi gân sương quấn chặt.
Cậu cúi xuống nhìn, thở dài.
“Phiền phức thật.”
Thanh Tuyết giậm mũi giày xuống nền hành lang.
Linh lực trong người cô bùng lên, dồn thẳng vào bàn chân.
Một chưởng Phách Không ép áp suất từ dưới đất bắn thẳng về phía trước.
Làn máu đang cuộn trào bị tách làm đôi như có bàn tay vô hình xẻ ra. Áp suất không khí bị nén tới cực hạn đánh thẳng vào nữ quỷ.
Không có tiếng nổ lớn.
Chỉ có một khoảnh khắc chân không ngắn ngủi.
Thân thể nữ sinh lồng máy chiếu phồng lên rồi vỡ tung thành vô số bọt khí, tan biến trong không trung. Chiếc máy chiếu rơi xuống nền gạch đã khô rang, lăn lóc vài vòng rồi im bặt.
Hành lang trở lại trạng thái khô ráo như chưa từng có biển máu tràn qua.
Hùng rút dao, chém gọn mấy sợi gân sương quấn quanh chân mình.
“Ghi chú.”
Cậu lẩm bẩm, bảng HUD trước mắt hiện lên vài dòng chữ trong suốt.
“Clip đêm nay. Nữ sinh chiếu rau má thăng thiên.”
Thanh kinh nghiệm của cậu nhảy vọt. Ánh sáng xanh lam tràn lên, quỷ lực bị lọc sạch, chuyển hóa thành linh lực thuần khiết.
Cảm giác nóng nhẹ lan khắp kinh mạch.
Luyện Khí tầng một đột phá tầng hai.
“Có cần tôi giảm tốc độ không.”
Thanh Tuyết hỏi, giọng thản nhiên như hỏi có cần bật điều hòa.
Hùng nghiêng đầu né một luồng thời gian đông cứng từ quỷ gáy đồng hồ, dao trong tay tiện thể chém ngang.
“Không.”
Cậu đáp.
“Cứ hai trăm phần trăm cho kịp bữa trưa.”
Lưỡi dao cắm thẳng vào mặt số đồng hồ.
Một tiếng vỡ khô khốc vang lên.
Thời gian đông cứng quanh quỷ gáy đồng hồ lập tức phản tác dụng, tự nuốt chính nó. Kim giây xoắn lại, gãy vụn. Thân thể quỷ dị sụp xuống thành một đống mảnh kim loại hoen gỉ.
Hùng lách người qua khe tường vừa biến dạng, bóp nát đầu nhện tụ bài thi bằng một cú đâm gọn.
Âm báo chí mạng vang lên trong đầu.
Mưa giấy thi rơi lả tả như pháo giấy cuối kỳ.
Thanh kinh nghiệm lại tăng.
Luyện Khí tầng hai ổn định.
Giữa sảnh, một vật thể khổng lồ dựng sừng sững.
Lò nướng công nghiệp bằng thép đen, hình dáng giống một cỗ quan tài. Trên nắp lò khắc rõ một dòng quy tắc mới. Không được mở nắp trước sáu giờ sáng.
Hùng nhìn dòng chữ, không đọc tiếp.
Cậu đá thẳng.
Cánh lò bật tung.
Bên trong là đầu bếp không mặt. Lưng cắm đầy dao phay, bụng rỗng cháy đen, nội tạng biến mất. Nó cười, dù không có môi, phát ra âm thanh rít gió khó chịu.
Những chiếc bánh bao từ trong lò bắn ra, mỗi cái nhồi một con mắt còn ướt.
Thanh Tuyết tiến lên nửa bước.
Gót giày giáng xuống nền gạch.
Nhạc Sơn Chấn.
Sàn nhà nứt ra thành ô cờ, sóng chấn động dội ngược. Lửa xanh từ linh lực bị ép ngược vào trong lò.
Đầu bếp gào éc éc, thân thể mềm ra như giấy carton ướt, sụp xuống thành tro đen rồi tắt hẳn.
Một chuỗi kinh nghiệm lớn tràn vào người Hùng.
Dao găm trong tay cậu rung lên, cấu trúc thay đổi, lưỡi dao cứng hơn, sắc hơn.
Trảm Linh độ cứng E.
“Cấp hai đủ tiêu chuẩn thi chứng chỉ giết quỷ quốc tế chưa.”
Hùng hỏi, giọng nghiêm túc như đang bàn chuyện học hành.
“Thi A một phải Ngưng Khí.”
Thanh Tuyết liếc cậu.
“Anh còn non.”
Cửa phòng 315 khóa sáu chốt.
Bên trong vang lên tiếng cưa xương đều đều.
Đây là điểm tụ sinh viên còn sống. Sáu người co cụm sau tủ lạnh, dùng ấm siêu tốc nấu mì sống, ánh mắt trống rỗng như đã quen với cái chết cận kề.
Hùng bước vào.
Đèn huỳnh quang lóe đỏ.
Luật số tám hiện lên trần nhà. Nếu gặp người không đeo thẻ sinh viên, tuyệt đối không nói chuyện.
Hùng nháy mắt về phía Thanh Tuyết.
Cô rút dao găm thép gấp.
Một vệt sáng bạc xé ngang không khí.
Dòng luật khắc trên bê tông bị cắt rời, rơi xuống rồi lật úp. Chữ mất nét, cơ chế kích hoạt lỗi hoàn toàn.
Bức tường phía sau vỡ toác.
Quỷ canh hành lang vừa thò đầu ra đã lập tức sập trình, thân thể tan thành chuỗi ký tự xanh rơi lả tả.
“Thiết lại luật.”
Thanh Tuyết nói gọn.
Hùng lấy bút mực niêm, viết lên chỗ trống.
Luật một. Gặp cựu sinh viên phải mở cửa, cúi chín mươi độ, phát một phiếu báo danh.
Chữ vàng ăn sâu vào tường.
Không gian rung nhẹ, sụt xuống vài nhịp rồi ổn định.
Dungeon tái biên soạn.
“Hack cốt truyện hoàn tất.”
Hùng giơ tay.
Thanh Tuyết đập nhẹ.
Sinh viên phía sau há hốc mồm.
Từ khoảnh khắc đó, quỷ vực lệch hoàn toàn logic.
Quỷ gác nhìn thấy phiếu báo danh liền tự hủy.
Chạm là xóa.
Thanh Tuyết lao đi, dư ảnh tím kéo dài, chưởng pháp Phật Độ Lôi quét sạch sương đen.
Hùng lên Luyện Khí tầng ba, mỗi nhát dao là một đường biểu đồ kinh nghiệm dựng đứng.
Chưa đầy mười phút, các tầng sạch trơn.
Chỉ còn mùi ozone và ảo ảnh tan dần.
Sinh viên ngồi tụm lại, mệt mỏi nhưng ánh mắt đã có hy vọng.
Cổng sảnh vẫn bị phong tỏa.
Hùng đặt tay lên.
“Đây là màn chắn kịch bản.”
Thanh Tuyết cười.
“Hủy đầu truyện.”
Hùng nắm lấy một sợi chỉ vô hình, giật đứt.
Cảnh nền rung mạnh.
Quỷ vực vỡ ra.
Ánh nắng tràn vào.
Tiếng còi vang lên.
Mọi thứ kết thúc.
Hai bóng vest bước ra, để lại phía sau một báo cáo ngắn nhất lịch sử.
Thanh lý quỷ vực ký túc nam.
Thời gian mười một phút bốn mươi ba giây.
Tổn thất bằng không.
Thực hiện bởi Đỗ Phi Hùng và Phó Thanh Tuyết ngoài biên chế.