Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
tai-nan-giang-lam.jpg

Tai Nạn Giáng Lâm

Tháng 1 16, 2026
Chương 317: Hải tuyển (2) Chương 317: Hải tuyển (1)
nu-than-lan-ta-tuyet-dep-sung-nu-phoi

Nữ Thần Cổn, Ngã Độc Hảo Sủng Nữ Phối

Tháng mười một 13, 2025
Chương 390: Chuyện cũ theo gió( đại kết cục) Chương 389: Mặt hương như cũ.
thai-co-chi-ton-than.jpg

Thái Cổ Chí Tôn Thần

Tháng 1 26, 2025
Chương 2579. Đại kết cục trò chơi mới Chương 2578. Côn tranh Vạn Giới chi cầu 2 đại chí
ngu-thu-tu-ngan-nguyet-thien-lang-bat-dau

Ngự Thú, Từ Ngân Nguyệt Thiên Lang Bắt Đầu

Tháng mười một 11, 2025
Chương 1327: Quần tinh sáng chói, phồn Hoa thịnh thế! (đại kết cục! ) Chương 1326: Đúc lại luân hồi, vĩnh trấn U Minh
nguoi-tai-than-quy-tu-chiet-chi-bi-dien-bat-dau-truong-sinh.jpg

Người Tại Thần Quỷ, Từ Chiết Chỉ Bí Điển Bắt Đầu Trường Sinh

Tháng 1 21, 2025
Chương 516. Ta tại vũ nội toàn vô địch! Chương 515. Toàn tri chi lực
phan-phai-ta-chi-la-muon-lam-mot-cai-nhi-the-to-a.jpg

Phản Phái: Ta Chỉ Là Muốn Làm Một Cái Nhị Thế Tổ A

Tháng 4 6, 2025
Chương 650. Bản hoàn tất cảm nghĩ! Chương 649. Tối nay như vậy, Dạ Dạ giống nhau ( xong )
Từ Hokage Bắt Đầu Trở Thành Ninja

Từ Hokage Bắt Đầu Trở Thành Ninja

Tháng mười một 8, 2025
Chương 1: Phiên ngoại thiên 1 Thượng Cổ thời đại Emiya Shihara Chương 234: Chương cuối
tu-benh-vien-tam-than-di-ra-cuong-gia.jpg

Từ Bệnh Viện Tâm Thần Đi Ra Cường Giả

Tháng 2 3, 2025
Chương 674. Chào cảm ơn Chương 673. Ngươi là thế nào tìm tới nơi này
  1. Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
  2. Chương 26: Chốt Hạ Giả Thiếu Gia, Đe Dọa Hệ Thống!
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 26: Chốt Hạ Giả Thiếu Gia, Đe Dọa Hệ Thống!

Sảnh biệt thự Đỗ gia sáng rực như ban ngày. Ánh đèn pha lê từ trần cao chiếu xuống, phản chiếu trên mặt sàn đá bóng loáng, khiến cả không gian mang cảm giác vừa xa hoa vừa lạnh lẽo, giống một phòng xử án dành riêng cho giới thượng lưu. Cửa kính lớn mở rộng, gió buổi sáng lùa vào, mang theo tiếng còi chói tai từ bên ngoài.

Ngoài cổng, xe cảnh sát đỗ kín một đoạn dài. Đèn xoay đỏ xanh quét qua hàng rào sắt, chiếu lên gương mặt đám người tụ tập hiếu kỳ. Điện thoại giơ cao, livestream chạy liên tục, bình luận cuồn cuộn, câu chữ cay nghiệt hơn câu trước. Chủ đề về “thiếu gia giả bị bắt” leo thẳng lên top tìm kiếm, tốc độ nhanh đến mức chính những người quay cũng không kịp đọc hết.

Trong sảnh, Đỗ Phi Hùng và Phó Thanh Tuyết đứng song song, vị trí trung tâm. Không cần nói, khí thế hai người đã ép toàn bộ không gian xuống thấp hơn một bậc. Hùng mặc vest đen chỉnh tề, tay đút túi, lưng thẳng, ánh mắt lười biếng nhưng nguy hiểm. Thanh Tuyết đứng cạnh, kính râm che nửa khuôn mặt, dáng đứng thả lỏng, nhưng ai nhìn cũng hiểu rõ chỉ cần cô nhúc nhích, sảnh này có thể biến thành chiến trường.

Phía đối diện, Bạch Tử Hạo ngủ say không biết trời trăng mây gió. Cậu ôm cái gối, nghiêng người, miệng khẽ ngáy, quầng thâm dưới mắt đậm đến mức trông như vừa cày xuyên ba kiếp người. Bên cạnh cậu, một luồng sáng mờ mờ lơ lửng, hình dạng mơ hồ, lúc tụ lúc tán.

Đó là hệ thống của Bạch Tử Hạo.

Linh thể nhỏ bé, dáng nữ chibi, toàn thân phát ra ánh sáng nhạt, màu sắc thay đổi liên tục theo cảm xúc. Khi ánh mắt Hùng và Thanh Tuyết quét tới, nó khẽ run lên, ánh sáng chuyển sang xanh lục nhạt, theo phản xạ lùi về sát mép bàn, hai tay ôm lấy mình.

Nó cảm nhận được nguy hiểm.

Không phải kiểu nguy hiểm từ kẻ địch cốt truyện thông thường. Mà là loại nguy hiểm đến từ những cá thể… không nằm trong logic hệ thống.

Hùng nghiêng đầu nhìn Thanh Tuyết. Thanh Tuyết quay sang nhìn Hùng. Ánh mắt hai người chạm nhau, trong đó không cần lời giải thích.

Cả hai đồng thời mỉm cười.

Nụ cười rất nhẹ. Rất lịch sự. Nhưng dưới lớp lễ độ ấy là thứ khiến linh thể kia lạnh toát.

“Hình như,” Hùng lên tiếng, giọng chậm rãi, “chúng ta đang thấy một thứ không nên tồn tại ở đây.”

Thanh Tuyết gật đầu, tay khoanh trước ngực.

“Ừ. Nhìn đáng yêu đấy. Nhưng tôi ghét mấy thứ tự tiện chui vào nhà người khác.”

Sáu chị gái nhà họ Bạch đứng phía sau, cầm khăn tay, mắt còn đỏ hoe. Phu nhân Bạch đứng gần cửa, tay nắm chặt túi xách, ánh mắt lén lút nhìn về phía Tử Hạo, rồi lại nhìn hai người trẻ trước mặt. Bà không hiểu vì sao bầu không khí đột nhiên trở nên quái dị như vậy. Rõ ràng chỉ có vài người đứng đó, nhưng bà lại có cảm giác như có thêm một thứ gì đó đang bị soi xét.

Hùng và Thanh Tuyết bước tới gần sofa.

Hệ thống run mạnh hơn. Trong suy nghĩ, nó tự trấn an mình.

“Không sao… không sao… hệ thống là tồn tại vô hình… người thường không thể nhìn thấy… không thể chạm vào…”

Ý nghĩ còn chưa dứt.

Bộp.

Một bàn tay thò ra, nắm chặt lấy luồng sáng.

Hệ thống thét lên một tiếng không thành âm. Ánh sáng loạn xạ, hình thể méo mó, vùng vẫy dữ dội, nhưng bàn tay kia như kìm sắt. Hùng tiện tay nhét thẳng linh thể vào túi quần, động tác gọn gàng như bỏ một món đồ lặt vặt.

“Giãy đi,” Hùng nói khẽ, giọng đầy ác ý. “Càng giãy, tôi càng thích.”

Bên trong túi, hệ thống va đập loạn xạ, nhưng bị áp chế hoàn toàn, không thể phát tiếng, không thể truyền tin, thậm chí không thể tự hủy.

Ngay lúc đó, tiếng bước chân dồn dập vang lên. Một viên cảnh sát bước vào sảnh, liếc nhìn cảnh tượng trước mắt, ánh mắt dừng lại trên thân thể bất tỉnh của Bạch Tiêu ở góc phòng, không nhịn được nhíu mày.

“Lại là hắn à?” Giọng anh ta mang theo sự chán ghét không che giấu.

Ba viên cảnh sát khác nhanh chóng tiến lên, còng tay Bạch Tiêu, kéo dậy như kéo một bao rác. Hắn rên lên một tiếng, miệng đầy máu, ánh mắt hoảng loạn nhưng không còn sức phản kháng.

Bên ngoài, đám người xem livestream gào lên phấn khích.

“Bắt rồi! Cuối cùng cũng bắt!”

“Thiếu gia giả đúng là hết đường chạy!”

Hùng cười nhạt, tay vẫn cắm trong túi.

“Phiền các anh rồi. Nhớ chuyển lời với cấp trên, vụ này xử nặng. Đừng cho hắn cơ hội ra ngoài sớm.”

Viên cảnh sát gật đầu không chút do dự.

“Yên tâm. Lần này hắn không thoát đâu.”

Xe cảnh sát rời đi, tiếng còi xa dần. Trong sảnh, không khí như được hút khô.

Phu nhân Bạch cúi đầu, không dám nói một lời. Sáu chị gái lặng lẽ đứng sau, trong lòng trào lên hối hận muộn màng. Họ nhớ lại những ngày đẩy Tử Hạo ra khỏi nhà, những lời mắng chửi, những bài đăng bôi nhọ. Giờ nhìn cậu nằm ngủ trên nền gạch, không khác gì một đứa trẻ bị rút cạn sức lực, họ không còn dũng khí bước lên.

Thanh Tuyết liếc họ một cái, giọng cười nhạt.

“Em trai các cô… ngoan thật.”

Câu nói nhẹ bẫng, nhưng lại như một cái tát.

Diệp Thần bước lên, khẽ cúi đầu.

“Mời phu nhân và các tiểu thư.”

Không ai phản đối. Họ lặng lẽ rời đi, đoàn xe đỗ ngoài cổng lần lượt nổ máy, biến mất khỏi tầm mắt. Đám người livestream tiếp tục bàn tán, bình luận chạy dài không dứt.

Cửa đóng lại.

Sảnh biệt thự trở nên yên tĩnh.

Hùng thò tay vào túi quần, động tác tự nhiên như đang tìm chìa khóa xe. Nhưng thứ cậu rút ra lại là một khối ánh sáng đang co rúm, run rẩy, bề mặt lấp lánh như thạch bán trong mấy quầy đồ ngọt, chỉ khác là nó phát sáng yếu ớt và liên tục méo mó như sắp tan.

Cậu đặt “thứ đó” lên bàn trà, rất tùy tiện, như bày một món đồ trang trí không mấy quan trọng.

Ánh sáng đập xuống mặt kính, rung nhẹ một cái, rồi dần dần ổn định. Luồng sáng co lại, kéo dài, phình ra, cuối cùng ngưng tụ thành hình dáng một cô gái chibi nhỏ xíu. Mái tóc ngắn, màu tím đậm, đôi mắt to tròn long lanh nhưng giờ đây ngập nước, gương mặt trắng bệch, hai tay ôm chặt lấy thân mình như thể chỉ cần buông ra là sẽ vỡ vụn.

Cả phòng khách yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng điều hòa chạy khe khẽ.

Hùng chống cằm, dựa người vào sofa, đầu ngón tay gõ nhịp xuống mặt bàn. Nhịp gõ đều đặn, không nhanh không chậm, nhưng mỗi lần vang lên, linh thể kia lại run lên một chút, ánh sáng nhấp nháy mất kiểm soát.

“Ngươi tên gì?”

Câu hỏi rất bình thản. Không mang sát khí. Không gằn giọng.

Chính vì vậy mà càng đáng sợ.

Linh thể mở miệng, âm thanh phát ra mang cảm giác vừa xa xôi vừa nhân tạo, như giọng nói được lắp ghép từ nhiều tầng dữ liệu.

“Em… em là Yuma.”

Nó dừng lại nửa nhịp, như đang lục lọi trong cơ sở dữ liệu xem nên dùng ngôn ngữ nào cho phù hợp.

“Danh xưng đầy đủ là ‘Thiên Tử Đạp Vận’. Hệ thống hợp pháp, được chứng nhận, chuyên dụng để hỗ trợ ký Chủ lội ngược dòng số phận, chinh phục đỉnh cao nhân sinh, thống lĩnh thế giới, và… cưa đổ vạn nữ thần.”

Nói xong câu cuối, giọng nó nhỏ đi thấy rõ.

Thanh Tuyết đứng bên cạnh, khoanh tay trước ngực, khóe môi nhếch lên một đường cong mỉa mai không che giấu. Kính râm che mất ánh mắt, nhưng chỉ cần nhìn tư thế cũng đủ biết cô đang đánh giá thứ trước mặt bằng ánh nhìn gì.

Hùng khẽ “chậc” một tiếng, nghiêng đầu.

“Nghe hoành tráng nhỉ.”

Cậu nhướng mày.

“Nhưng trước khi đi cứu vớt thế giới, Yuma này, ngươi có kiểm tra nhân phẩm ký chủ không?”

Yuma cứng người.

“Ý… ý của ngài là…”

“Ý lão tử là,” Hùng cắt lời, giọng vẫn lười biếng, “ký nhầm người rồi.”

Cậu nghiêng người về phía trước, ánh mắt cụp xuống, nhìn thẳng vào linh thể nhỏ bé kia.

“Tử Hạo là loại gì, ngươi không biết à? Lười đến mức thà chết đói chứ không muốn đứng dậy, gặp drama thì lựa chọn duy nhất là ngủ cho qua chuyện. Giao cho nó mấy thứ ‘bá chủ thế giới’ với ‘vạn nữ thần’…”

Hùng cười khẽ, nhưng tiếng cười không hề mang ý vui.

“Chưa kịp thở đã bị bọn ta bóp cho tắt nguồn là còn nhẹ đấy.”

Yuma cúi gằm mặt, hai tay siết chặt, đầu gật lia lịa như lắp động cơ.

“Em… em biết lỗi rồi… em sẽ rút kinh nghiệm…”

Hùng phất tay, búng ngón tay một cái. Không khí quanh Yuma khẽ rung, cảm giác áp chế biến mất trong chớp mắt. Linh thể như được thả khỏi lồng, vô thức bay lên cao hơn mặt bàn một chút, ánh sáng ổn định lại, thậm chí còn sáng hơn trước.

Nhưng chưa kịp hoàn hồn, giọng Hùng đã vang lên, xoáy thẳng vào điểm yếu nhất.

“Thanh Tuyết.”

Cậu quay sang.

“Cô không xài hệ thống à?”

Thanh Tuyết hơi nheo mắt. Một giây trôi qua, rồi cô bật cười, tiếng cười ngắn và khô.

“Hệ thống á?”

Cô thò tay vào túi áo khoác, rút ra một vật tròn tròn. Khi đặt lên bàn, Yuma suýt nữa thì tắt nguồn lần hai.

Đó là một quả cầu kim loại méo mó, bề mặt lồi lõm như bị bóp bằng tay không. Một vài khe nứt còn sót lại ánh sáng mờ mờ bên trong, thỉnh thoảng lóe lên rồi tắt phụt, như tàn lửa hấp hối. Trên bề mặt còn vết cháy đen, khói mỏng bốc lên, mang mùi kim loại khét nhẹ.

“Ý anh,” Thanh Tuyết nghiêng đầu, giọng thản nhiên như đang hỏi chuyện thời tiết, “là cái này hả?”

Yuma nhìn sang.

Trong tích tắc, dữ liệu nội bộ của nó nổ tung.

Cảnh báo đỏ dày đặc hiện lên trong ý thức. Nguy cơ cấp diệt hệ thống. Nguy cơ tuyệt đối. Không thể né tránh.

Nó hét lên, âm thanh vỡ vụn, rồi lao thẳng về phía Hùng, bám vào ống quần cậu như mèo gặp chó dữ.

“Đó… đó là… mẫu Z-α bị nghiền nhân quả!”

Giọng nó run đến mức méo tiếng.

“Đồng… đồng hương của em đấy!”

Thanh Tuyết hơi nhướng mày. Trong khoảnh khắc, ký ức cũ bị kéo lên từ đáy ý thức, rõ ràng đến mức như vừa xảy ra hôm qua.

Khi cô vừa tỉnh lại trong thân xác Phó Thanh Tuyết, thứ đầu tiên xuất hiện không phải là đau đớn, cũng không phải hoảng loạn, mà là một giọng nói vang lên trong đầu. Giọng đàn ông, trịch thượng, lạnh lùng, mang theo cảm giác “tao biết hết, mày chỉ cần nghe lời”.

Nó trực tiếp ban bố mệnh lệnh.

“Nhiệm vụ chính.”

“Công lược mục tiêu Mộ Dung Thiếu Dã.”

“Thúc đẩy tiến trình ngược luyến tàn tâm.”

Phó Thanh Tuyết khi đó chỉ im lặng.

“…Ồ?”

Một chữ duy nhất. Không mỉa mai. Không tức giận.

Chỉ là… mệt.

Mệt kiểu “lại nữa à”. Mệt kiểu một người đã xem quá nhiều kịch bản rác, đến mức chỉ cần nghe giọng hệ thống là đã biết kết cục sẽ thối đến mức nào.

Kiếp trước, cô là ai?

Không phải nữ phụ não tàn. Không phải nhân vật bị vận mệnh chèn ép.

Cô là truyền nhân của một đại thế gia dị giới. Là con gái của một lãnh đạo cấp cao trong Liên Minh Dị Thường. Một tổ chức vượt xa phạm trù quốc gia, thao túng những thứ mà thế giới bình thường thậm chí không dám gọi tên.

Sức mạnh của cô vốn đã đứng ở đỉnh. Không cần hệ thống cho thêm. Không cần nhiệm vụ dẫn đường.

Cô từng rảnh đến mức đi săn Thiên Mệnh Chi Tử cho vui, chỉ để xem mấy “nhân vật chính” trong truyền thuyết liệu có đáng sợ như lời đồn không.

Vậy mà giờ đây, lại bắt cô… công lược một thằng con trai?

Mộ Dung Thiếu Dã.

Thiếu gia nhà họ Mộ. Ngoại hình ổn. Gia thế ổn. Nhưng nội tâm thì nát hơn giấy ướt.

Miệng lúc nào cũng lặp đi lặp lại một câu.

“Chỉ có cô mới hiểu tôi.”

Sở thích hằng ngày là soi gương, thở dài, rồi tự khóc vì “số phận bất công”.

Thanh Tuyết nhìn hắn một lần, sau đó… thôi luôn.

Cô mặc kệ.

Cho đến một hôm, trời mưa. Hắn đứng ngoài sân, ướt sũng, tay cầm đàn, mặt đầy nước mắt, hát một bản tình ca sến đến mức khiến người nghe muốn tự chọc thủng màng nhĩ.

Khi đó, Thanh Tuyết đang ăn tối.

Cô đứng bật dậy, hất tung chén súp xuống sàn, tiếng vỡ vang lên chát chúa.

“Ta chịu đủ rồi.”

Tối hôm đó, hệ thống còn đang thao thao bất tuyệt về kế hoạch công lược ba mươi ngày, thì cô chỉ hỏi một câu.

“Nếu tôi xé nát hợp đồng, đấm vỡ mặt Mộ gia, rồi cho cả cái kịch bản này tan tành thì sao?”

Hệ thống im lặng.

Rồi nó cảnh cáo.

Nếu cô làm vậy, nó sẽ cưỡng chế thu hồi, xóa sổ, tái thiết lập.

Crack.

Âm thanh rất nhỏ. Nhẹ như bong bóng bị bóp nổ.

Hệ thống méo mó, vỡ vụn.

Cô dẫm nát nó.

Không do dự.

Không thương hại.

Vài ngày sau, Mộ gia sụp đổ.

Thiếu gia biến mất.

Còn cô thì quay về, phủi tay, tô lại son.

“Ghét nhất loại đàn ông trịch thượng, yếu đuối, và kịch bản não tàn.”

Hồi ức kết thúc.

Thanh Tuyết nhìn Yuma, nói bình thản.

“Ừ. Nó từng bảo tôi phải yêu một thằng họ Mộ. Tôi lỡ tay bóp chết rồi biến cái họ Mộ đó thành bãi mộ luôn.”

Hùng nghe xong, chỉ đặt tay lên ngực trái, cố giữ cho tim mình đừng bật ra ngoài vì cười.

“Thấy chưa.”

Cậu nháy mắt với Yuma.

“Ở nhà này, không ai thích bị kẻ khác chỉ đạo.”

Yuma run như chuột gặp mèo, gật đầu lia lịa tới mức GIF lag:

“Tuân mệnh! Em… em không ép ký chủ nữa! Toàn bộ tuyến nhiệm vụ ‘Thông não gia tộc – xử lý thiếu gia giả’ coi như hoàn thành 98 %! Em sẽ nộp thưởng ngay!”

+1 Thẻ kinh nghiệm ngộ đạo (ngủ cũng tăng tu vi)

+5000 điểm thể lực

20000 điểm khí vận

+MộT bình “Đặc sản Trà Sữa Trà Xanh Giải Độc” (tặng kèm cốc nắp mèo)

+Bùa hộ mệnh cho người lười! (Có thể giúp người lười ngủ mà không bị quấy phá!)

Phần thưởng rơi ting ting vào bảng của Tử Hạo, cậu ta vẫn ngủ gà ngủ gật, vô thức bấm “OK” rồi xoay người ngáy tiếp.

Yuma chắp tay:

“Em… em xin cáo lui! Hẹn gặp lại… hoặc không bao giờ gặp lại…”

Píp! – Linh thể tự giải nén thành đốm sáng, chuồn qua tường như ma-trận.

Trong phòng khách chỉ còn đám “đầu gấu diệt cốt truyện” vác bụng no uể oải. Hùng ngáp:

“Thế là xong. Chủ nhật khỏi động não, cũng không phải ngắm trà xanh.”

Thanh Tuyết vươn vai, cúc áo phập phồng nguy hiểm:

“Ngủ bù. Mai… ghé Đại học Ma Đô dạo. Lâu chưa về thăm học đường.”

Hùng giơ nắm tay: “Kèo chốt! Nhỡ lòi thêm Long Vương hay Chiến Thần mới, ta lại cày exp.”

Hai kẻ phản kịch bản song kiếm hợp bích… lừ đừ bò lên lầu. Phòng khách chỉ còn Diệp Thần tĩnh tọa, Tử Hạo ngủ gà, và mùi mì bò hoà với mùi… giấy chứng nhận phần thưởng chưa kịp bay đi.

Cửa sổ hé mở, nắng chiếu vào chiếc quả cầu hệ thống bẹp dí trên kệ—như nhắc nhở: Ở biệt thự này, thứ gì “nhiệm vụ ép buộc” đều có thể… thành đồ trang trí.

[Còn tiếp]

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

cao-lanh-lao-ba-khong-vien-phong-trieu-dinh-cho-san-giet-dien-roi.jpg
Cao Lãnh Lão Bà Không Viên Phòng, Triều Đình Chó Săn Giết Điên Rồi
Tháng 2 9, 2026
nghich-do-hong-nhan-nhieu-lai-nhuong-cao-lanh-su-ton-hac-hoa.jpg
Nghịch Đồ Hồng Nhan Nhiều: Lại Nhường Cao Lãnh Sư Tôn Hắc Hóa
Tháng 1 17, 2025
bat-dau-troi-chat-don-gian-hoa-he-thong-cau-tai-thien-lao-cau-truong-sinh
Bắt Đầu Trói Chặt Đơn Giản Hoá Hệ Thống Cẩu Tại Thiên Lao Cầu Trường Sinh
Tháng 10 8, 2025
da-noi-cung-nhau-da-bong-nguoi-lam-huan-luyen-vien-truong.jpg
Đã Nói Cùng Nhau Đá Bóng, Ngươi Làm Huấn Luyện Viên Trưởng?
Tháng 4 6, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP