Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
- Chương 25: Bạch gia cần được thông não? Thì thông não luôn thôi!
Chương 25: Bạch gia cần được thông não? Thì thông não luôn thôi!
Sảnh biệt thự Đỗ gia sáng rực như một trường quay vừa được lau dọn xong, ánh đèn pha lê trắng tinh chiếu xuống nền đá cẩm thạch bóng tới mức soi thấy cả tâm hồn người đứng trên. Cửa kính chống đạn mở rộng, phản chiếu ánh mặt trời buổi sáng, khiến cả đại sảnh sáng bừng.
Bên ngoài, đoàn xe dài như một đoàn rước dâu hạng sang đỗ la liệt. Dân hóng hớt quanh khu vực thì khỏi phải nói, đứng chen nhau, ai cũng giơ điện thoại lên quay, livestream, bình luận, gào thét. Hashtag về Bạch gia đã leo lên top xu hướng, ai nấy đều mong được tận mắt chứng kiến cái cảnh mà giới nhà giàu thường cố che giấu dưới thảm lụa.
Hùng và Thanh Tuyết đứng trước cửa chính nhìn ra ngoài. Hai người không cần cố gắng cũng tạo thành khí thế ép người. Hùng mặc vest đen tinh giản, tay đút túi quần, dáng đứng nghiêng nhẹ, tóc vuốt ngược gọn gàng như kiểu vừa xoa tiền rồi vén lên cho sang. Ánh mắt cậu lười biếng nhưng lại khiến người đối diện run như đứng trước sóng thần. Còn Thanh Tuyết, thay vì đeo chiếc kính tròn thường ngày, cô đổi sang kính râm đen sắc cạnh, tóc trắng dài buộc cao một phần, mặc chiếc váy đỏ bó sát tôn toàn bộ đường cong, tay ôm chiếc iPad như đang chuẩn bị thuyết trình cho một hội nghị quốc tế. Từng bước chân của cô đều khiến người ta có cảm giác nên né sang hai bên nếu không muốn bị thần linh phán tội.
Phu nhân Bạch và sáu cô chị gái đứng trước cổng, mặt ai cũng căng như dây đàn. Váy áo rực rỡ nhưng ánh mắt thì đỏ hoe, tay cầm khăn giấy, tay còn lại ôm ví. Họ vừa lo lắng vừa ngượng ngập, vừa thương con vừa sợ scandal. Bạch Tiêu, thiếu gia giả mạo, lấp ló đằng sau phu nhân, giả vờ làm người đáng thương chuyên nghiệp. Bộ vest trắng của hắn nhăn nhúm như mới trốn ra khỏi phòng giặt sấy, gương mặt cố làm ra vẻ nhu nhược yếu đuối, nhưng ánh mắt thì láo liên như chuột nhìn thấy mèo.
Thanh Tuyết nghiêng đầu hỏi nhỏ Hùng, giọng như đang buôn chuyện nhưng lại đủ lớn để nửa cái sảnh nghe thấy.
“Anh có thấy phu nhân Bạch sinh con nhanh gấp ba lần nhà tôi không?”
Hùng nhếch môi đáp lại.
“Tôi không chắc… nhưng nếu nhận nuôi thì đâu xảy ra vụ thiếu gia thật giả. Thôi cứ coi như bà ấy đẻ nhanh như vịt siêu đẻ thì hợp lý.”
Câu trả lời khiến mấy người đứng gần đó đánh rùng mình. Thanh Tuyết cười khẽ, giọng run nhẹ vì nhịn cười, cảm giác như mỗi câu Hùng nói đều đang đá xoáy vào cái IQ cả nhà Bạch.
Cửa chính mở ra. Diệp Thần bước đến, gương mặt điềm tĩnh như thần hộ mệnh, dáng vẻ điềm nhiên. Anh giơ tay trong tư thế mời khách, giọng trầm bình tĩnh.
“Mời phu nhân và các tiểu thư vào.”
Bước chân phu nhân Bạch nện xuống nền đá tạo tiếng vang đều. Bà cất giọng nhẹ như sương.
“Kính chào Đỗ thiếu gia. Tôi nghĩ giữa chúng ta có chút hiểu lầm…”
Hùng ngồi xuống sofa, khoanh chân, cười khẩy.
“Hiểu lầm? Bà muốn tận mắt xem bằng chứng thêm lần nữa không?”
Thanh Tuyết đứng cạnh, đẩy nhẹ kính râm xuống, giọng sắc như dao.
“Phu nhân, bằng chứng đầy đủ đến mức có thể mở một cuộc triển lãm rồi. Mà các người còn gọi là hiểu nhầm?”
Phu nhân cứng họng. Bà nhận thấy trí óc mình đang dần thoát khỏi một làn sương mù vô hình, như thể có ai đó từng nhét vào đầu bà một kịch bản tẩy não khiến bà cứ phải bênh vực Bạch Tiêu. Giờ đứng trước hai người này, cái lớp sương xám trong đầu như bị dội một gáo nước lạnh, tỉnh táo bất thường.
Hùng hướng ánh mắt lạnh tanh về phía chị cả. Cô đang đứng run rẩy, mắt đỏ, tay siết khăn giấy.
“Chị cả. Tôi không biết cô tự hành hạ bản thân như thế nào, nhưng cô nên nghĩ cách bù đắp cho Tử Hạo đi.”
Thanh Tuyết đứng chống hông.
“Cô không thấy sao? Thằng bé mắt thâm quầng như gấu trúc, người gầy như sắp bay theo gió. Các cô không thương thì ai thương?”
Bạch Tiêu, đứng sau phu nhân, vội tranh thủ cơ hội chèn vào một làn nước mắt cá sấu.
“Em biết sai rồi… em không đáng để mọi người phải—”
Hùng ngắt lời không chút do dự.
“Câm miệng! Ta biết tiếp theo ngươi định nói gì rồi. ‘Đáng lẽ em không nên ở lại làm phiền anh Tử Hạo’. Nghe quen không? Buồn nôn!”
Bạch Tiêu giật bắn, miệng há hốc. Đúng từng chữ.
Phu nhân Bạch khẽ run. Trong mắt bà lóe lên nghi ngờ và khó chịu. Những điều bà từng thấy dễ thương ở Bạch Tiêu bây giờ lại giống y chang hành vi của một đứa từng chen vào cuộc hôn nhân của bà năm xưa. Bà bắt đầu cảm thấy bản thân đang bị lừa nhiều năm trời mà không hay. Bà cảm nhận rõ ràng thứ gì đó như sợi dây vô hình trói buộc mình suốt thời gian qua, giờ đang nứt ra từng mảnh.
Thanh Tuyết chỉ sáu chị em.
“Rồi. Mấy cô kể tội hắn cho tôi.”
Chị cả hít sâu, gương mặt vốn mềm mại giờ đanh lại.
“Hắn bảo tôi đưa năm trăm triệu tệ đầu tư. Tôi tin, nhưng tiền biến mất như chưa từng tồn tại!”
Chị hai tiếp lời, mắt đỏ hoe:
“Hắn giả kết quả ADN, nói là em trai thất lạc! Vì vậy tôi đuổi Tử Hạo ra khỏi nhà!”
Chị ba đập bàn cái rầm.
“Hắn hack tài khoản của tôi, tung tin Tử Hạo ăn chơi rồi dùng tiền của nhà để trả nợ!”
Chị tư, chị năm, chị sáu nối tiếp. Hàng loạt tội trạng như hóa đơn dài một mét được tuôn ra. Từ lừa tiền, lừa tình, giả bệnh xin viện phí, đến cả bịa đặt rằng Tử Hạo là con nghiện cờ bạc. Mỗi một lời tố cáo khiến Bạch Tiêu tái mét như bột mì ướt.
Rồi hắn chơi bài tủ.
Ngã xuống, bất tỉnh nhân sự.
Nhưng ai cũng biết kiểu ngất này quen thuộc y như mấy nam chính diễn sâu trong mấy bộ phim rẻ tiền từng chiếu lúc nửa đêm. Hắn nằm thẳng đơ, tay đặt lên ngực, mặt xanh xao một cách kỳ lạ, môi run theo đúng ‘quy trình giả trân’ hy vọng sẽ có người lao đến bế lên xe.
Đúng như dự đoán, phu nhân và sáu chị gái hoảng hốt.
“Gọi xe cứu thương!”
Chị tư run rẩy rút điện thoại.
Nhưng Hùng nhếch miệng, đứng chống nạnh như đang nhìn một diễn viên nghiệp dư cố gắng giành giải Oscar.
“Thanh Tuyết, chuyên môn của cô đấy.”
Thanh Tuyết cười nham hiểm, khớp tay răng rắc.
“Được. Để tôi xem hắn ngất kiểu gì.”
Cô cúi xuống cạnh tai hắn, giọng mềm như tơ nhưng nguy hiểm như chông.
“Bạch Tiêu, làm bạn trai em nhé.”
Kết quả: Hắn như bị sét đánh.
Mặt đỏ bừng như trái cà chua luộc, rồi tái mét, rồi xanh lét. Tay chân co giật nhẹ, môi run lập cập. Sắc mặt chuyển đổi bốn mùa trong vài giây.
Hắn nghĩ gì lúc đó?
“Cô ấy thích mình sao?”
“Hay đây là bẫy?”
“Mình sắp thăng thiên?”
“Hay sắp xuống mồ?”
Hùng ôm ngực cười đến mức sắp nghẹt thở.
Thanh Tuyết đứng thẳng dậy, khoanh tay.
“Đó. Người ngất thật sẽ không đỏ mặt. Hắn diễn thôi.”
Phu nhân im lặng. Một tia sáng lóe lên trong đôi mắt mệt mỏi của bà. Giống như bức tường thành trong đầu bà sụp đổ. Lần đầu tiên sau bao năm, bà nhìn Bạch Tiêu mà không còn chút thương cảm nào.
“Bạch Tiêu, dậy đi. Mẹ không tính sổ đâu.”
Giọng bà lạnh đến mức khiến sáu chị em run người.
Hùng khoanh tay.
“Hắn không dậy đâu.”
Cậu giơ chân lên, giọng nhàn nhã.
“Tôi triệt sản thì hắn mới tỉnh.”
Bạch Tiêu bật dậy như con rối bị giật dây, mặt hoảng hốt.
Nhưng chưa kịp nói thêm chữ nào, Hùng vung chân.
Một cú đá như búa tạ.
Bạch Tiêu bay xa gần chục mét, đập vào tường nghe cái rầm. Vôi vữa rơi xuống như tuyết rớt. Hắn hộc máu, nằm bất động. Lần này ngất thật.
Phu nhân Bạch quay lưng lại nhìn hắn, giọng trống rỗng.
“Tôi gọi cảnh sát.”
Không một chút do dự.
Bạch Tử Hạo từ phòng khách lê ra, mắt thâm, tóc rối, quần áo nhăn như bị mèo cào. Cậu đứng không vững, hai bước sau ngã úp mặt xuống sàn, ngủ ngon như chưa từng biết thế nào là drama.
Sáu chị gái thét lên đau lòng, định chạy lại.
Hùng khoát tay ngăn.
“Cậu ta thức cả đêm vì nhiệm bị mấy người làm phiền. Nếu muốn bù đắp, thì để cậu ta ngủ trước đi.”
Tiếng livestream bên ngoài gào lên.
“Đỗ Phi Hùng đá thiếu gia giả, đánh giá: quá đẹp!”
“Tử Hạo ngủ giữa tâm bão. Đúng chuẩn cậu bé mệt rồi!”
Diệp Thần đứng từ xa nhìn cảnh tượng đó, khoanh tay nhẹ thở dài. Từng là võ giả đỉnh cao, anh đã chứng kiến vô số cuộc chiến, nhưng chưa từng thấy cảnh drama gia đình nào khiến anh muốn đấm cả trời như thế này.
Hùng liếc sang Tử Hạo đang ngủ, rồi nhếch mép. Ánh mắt cậu sắc như lưỡi dao.
Thanh Tuyết thấy vậy cũng bật cười, giọng tinh quái.
“Cái kia… có phải là hệ thống của Tử Hạo không? Hình dạng luôn cơ à? Mlem ghê nhỉ.”
[Còn tiếp]