Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
- Chương 24: Thư giãn một chút, để chuẩn bị chốt hạ thêm một tên nữa!
Chương 24: Thư giãn một chút, để chuẩn bị chốt hạ thêm một tên nữa!
Biệt thự Đỗ gia sáng sớm yên tĩnh, không gian rực rỡ như phim cổ trang, đèn pha lê lấp lánh, sàn đá cẩm thạch bóng loáng, và màn hình OLED 98 phát nhạc chill. Phòng khách rộng lớn, sofa da nhập khẩu êm ái, bàn trà Ý dát vàng phủ đầy tạp chí tài chính và túi snack bò cay.
Không khí yên bình bao trùm, không drama, không khịa, không Long Vương hay trà xanh. Đỗ Phi Hùng, lần đầu sau khi xuyên không, cảm nhận sự tĩnh lặng hiếm hoi. Không phải chạy đi đập mặt ai, không phải phân tích kịch bản nhân vật chính cũng như không có ai đến quấy phiền. Cậu nằm dài trên sofa, bụng réo inh ỏi, mắt cay xè vì ngủ muộn.
Hùng lảo đảo đứng dậy, bước vào phòng tắm, soi gương vuốt tóc, rồi hét vang:
“Tôi là thiếu gia mà sao mặt đỏ sưng thế này!?”
Mặt cậu đỏ bừng, mắt híp, tóc rối bù. Hùng không biết tại sao mặt đỏ bừng như bị con gì đó liếm láp rồi mút lấy mút để mà hôm qua cậu chẳng ăn đồ cay hay ngủ sai tư thế. Cậu lườm gương, lẩm bẩm:
“Trông như vừa đi bar chơi gái ấy!”
Hùng quay sang nhìn Phó Thanh Tuyết, đang ngủ bố đời như đại lão tu tiên trên ghế dài. Cô nằm ngửa, miệng chảy nước dãi, tóc rối tung, áo oversized nhàu nhĩ.
Không rõ từ bao giờ, biệt thự Đỗ gia thành “nhà ngoại” của Thanh Tuyết. Cô gần như dọn đồ đến ở, từ laptop, PC, kính râm, đến cả chăn gối.
Chắc là thích ứng với chồng tương lai.
Hùng bước tới, lắc vai cô:
“Dậy đi bà cháu ơi! Muộn lắm rồi! Ăn trưa thôi!”
Thanh Tuyết mắt lim dim, giọng ngái ngủ:
“Ăn trưa á? Anh ăn đi, tôi ngủ tiếp.”
Cô nhắm mắt, lẩm bẩm, định lăn ra ngủ tiếp.
Thật ra, Phó Thanh Tuyết luôn rất thích ngủ nướng và lười, vì vậy nên cô luôn dậy muộn hơn Hùng.
Hùng cười khẩy, lẩm bẩm: “Thì ra mày chọn cái chết.”
Hùng hét thẳng vào tai:
“Dậy đi bà cháu ơi! Thế giới sắp hủy diệt rồi!”
Cậu lắc vai cô liên tục, lắc như điên, lắc như lắc hộp xúc xắc.
Thanh Tuyết bật dậy, lườm Hùng sát khí, vuốt tóc rối, chuyển sang tiếng Nhật:
“Anh định hét vào tai tôi à?”
Bùm! Thanh Tuyết giật gối ôm, ném thẳng vào Hùng. Cậu né kịp, cười lớn:
“Hố hố hố! Dậy rồi nhé!”
Thanh Tuyết đứng lên, tóc vẫn rối, nhưng ánh mắt tràn đầy sát khí. Đổi giọng lẫn tư thế thành con mèo bị dại:
“Dám phá giấc mơ của lão nương! Ngươi chết chắc rồi!”
Cô cầm gối ôm lao lên như bò Tây Ban Nha thấy vải đỏ.
Hùng hét lên. “Đù má! Giết chủ nhà kìa trời ơi đất hỡi!!!”
…
Ngoài ban công, Bạch Tử Hạo ngồi gục trên bàn, trước mặt là bát mì gói bò cay và điện thoại. Cậu lướt WeChat, đọc tin nhắn drama từ sáu chị gái: “Tử Hạo, về nhà đi, chị xin lỗi!” “Em trai, chị cả khóc cả đêm rồi!”
Sáng nay, họ gọi 21 lần, dù cậu đã thử mọi cách: Chặn số, đổi số mới. Tử Hạo lẩm bẩm:
“Thật sự cay cú. Xin lỗi mà không cho tôi ngủ yên.”
Nếu không bị quấy rầy, cậu đã ngủ thẳng từ tối qua đến tối nay ở biệt thự riêng, thay vì chạy đến biệt thự Đỗ gia lánh nạn. Tử Hạo ngáp dài, mắt thâm quầng, tiếp tục ăn mì, lướt Tiktok xem cách khắc chế thiếu gia giả mà chỉ cần ngồi im.
Đột nhiên, rầm! Tiếng động từ phòng khách vang lên. Thanh Tuyết hét:
“Ngươi đứng lại cho ta!”
Hùng cười lớn: “Hố hố hố! Không bắt được làm chó!”
Cả hai chạy qua ban công, Thanh Tuyết cầm gối ôm, Hùng giơ đôi giày, rượt nhau như trẻ con. Tử Hạo liếc mắt, thở dài:
“Hai kẻ điên.”
Cậu nhìn ra sân vườn, thấy Diệp Thần ngồi thiền dưới cây cổ thụ, tư thế chuẩn đại lão, mắt nhắm, ngồi thiền, khí chất trầm ổn. Tử Hạo lẩm bẩm:
“Đại lão trùng sinh tu luyện à? Kệ đi. Muốn tu tiên mà không cần tốn sức tu luyện quá…”
[Ting!]
Một giao diện sáng bừng hiện ra trong đầu như pop-up quảng cáo giữa video YouTube:
[Chào mừng ký chủ!]
Hệ thống “Thiên Tử Đạp Vận” đã chính thức khởi động sau quá trình ngủ đông… không xin phép!
Hệ thống chuyên dụng để giúp ký chủ “lội ngược dòng số phận” “bá chủ thế giới” và “cưa đổ vạn nữ thần”.
Tử Hạo nằm gục xuống bàn:
“Ồ… chào ngươi, đồ ăn bám.”
“Ngươi ngủ còn lâu hơn ta ngủ.”
Hệ thống hơi khựng lại. Một giọng AI vang lên, đầy cẩn trọng như sợ bị… gỡ app:
[E hèm… hệ thống xin gửi lời xin lỗi sâu sắc vì đã kích hoạt muộn. Trong quá trình liên kết, bị một luồng khí vận phản nghịch mạnh đến từ hai cá thể không xác định… khiến tiến trình bị trễ…]
Tử Hạo ngẩng đầu dậy trong ba giây rồi gục xuống tiếp.
“Ờ. Ngươi bị nghẽn do hai đại lão chống lưng ta đấy.”
Hai đại lão ý chỉ là Hùng và Thanh Tuyết.
[Không không, xin ký chủ đừng tự ti! Trong mắt hệ thống, ngài là một mầm non tiềm năng!]
[Hệ thống đã định sẵn cho ngài ba tuyến kịch bản chính: “Ngược dòng thành đế vương” “Cướp lại tài sản và tình thân” và “Đè đầu cưỡi cổ phản diện, cưới nữ thần”. Mỗi tuyến đều có thưởng lớn!]
[Chỉ cần làm xong nhiệm vụ khởi động: “Giao tiếp chân thành với một trong sáu người thân IQ dưới trung bình” – là được 10.000 điểm khí vận!]
Tử Hạo ngóc đầu, trầm tư 1 giây… rồi:
“Vấn đề là… ta không muốn. Và ta cũng không nhớ được ai tên là ‘nữ thần’ nữa, ta thích FA hơn.”
Hệ thống im lặng 3 giây, rồi hiện thêm dòng chữ màu xanh hi vọng:
[Hệ thống sẽ tặng miễn phí 1 vật phẩm khởi đầu: “Tăng tốc não người thân – phiên bản giới hạn (xài một lần)”. Xin hãy chấp nhận.]
“Ta nói ta không muốn. Ta đang ăn dở bát mì thứ hai. Đừng làm phiền.”
Hệ thống run rẩy. Một emoji mồ hôi xuất hiện ngay cạnh bảng thông báo.
[Ký chủ à, hệ thống được tạo ra để phục vụ ngài, nhưng nếu ngài không chịu hành động… hệ thống sẽ bị đưa đi làm lại định dạng logic!]
“Tốt, định dạng lại đi. Cho ta thêm thời gian ngủ.”
[Hệ thống có thể khởi động gói tự động – “tự hoàn thành nhiệm vụ bằng AI phụ”?]
“Không. Ngươi muốn sống thì shut up.”
[Hệ thống đang thu nhỏ lại…]
[Hệ thống chui vào góc gặm nỗi cô đơn…]
Tử Hạo úp mặt vào lòng bàn tay, thở dài:
“Chỉ cần đừng bắt ta đóng vai ‘con ruột trả thù’ như phim tết là được… Ta muốn sống một đời như… con mèo trong thùng rác.”
Một lát sau, hệ thống vẫn cố vùng vẫy lần cuối, giọng ai oán như trẻ mồ côi xin sữa:
[Chỉ cần… chỉ cần ký chủ gật đầu… ngài sẽ có vợ đẹp, tài sản, sức mạnh…]
“Nghe như scam đa cấp ấy.”
[Và đặc quyền cưới 3 vợ cùng lúc không cần đăng ký!]
“Làm phiền.”
[Hệ thống… đi góc… tự kỷ… ờ… xin lỗi…]
Tử Hạo tắt bảng điều khiển bằng cách… gục đầu xuống bàn phát nữa.
“Cho ta được làm người thường giữa thế giới không bình thường này đi. Ta không muốn khí vận, không muốn nữ thần, không muốn gì hết ngoài một giấc ngủ trưa yên bình…”
Và rồi… zzzzz…
Tiếng ngáy của một Thiên Mệnh Chi Tử vang lên hòa cùng tiếng gió từ điều hòa, mùi thơm mì gói trong bếp, và một hệ thống ẩn mình run rẩy trong dark mode chờ ngày được yêu thương.
Trong phòng khách, Hùng và Thanh Tuyết dừng rượt nhau, đứng đối diện, ánh mắt tóe lửa. Hùng cầm đôi giày, giọng đậm chất tu tiên:
“Ngươi chỉ là kẻ tự kiêu tự đại, sao đấu nổi Pháo Hôi Mưu Lược Đại Đế ta?”
Thanh Tuyết, ôm gối, đáp trả:
“Danh hiệu sáng tạo, nhưng Mưu Lược Đại Đế thì sao? Một kẻ mù mắt không bao giờ có thể thắng Hắc Hoa Hồng Đại Đế ta!”
Cả hai nhìn nhau, ánh mắt như sắp mở trận chiến sinh tử. Nhưng ọtttttt! Tiếng bụng kêu đồng thanh khiến cả hai ngã gục xuống sofa. Hùng thở hổn hển:
“Tôi… tha cho cô hôm nay…”
Thanh Tuyết ôm bụng:
“Hắc Hoa Hồng Đại Đế ta… sao dễ dàng bại trận thế này?”
Cả hai bật dậy, quay ngoắt 180 độ, đồng thanh:
“Thế thì nấu cơm thôi!”
Hùng thở dài, nhớ ra hôm qua nổi hứng cho đầu bếp nghỉ chủ nhật. Thanh Tuyết ưỡn ngực, tự tin:
“Cứ để tôi, anh chỉ cần phụ vận chuyển.”
Hùng gật đầu: “Okay!”
Cậu liếc áo Thanh Tuyết, cúc áo căng hết cỡ vì vòng 1 khủng. Hùng lẩm bẩm:
“Cúc áo cố gắng giỏi lắm.”
Cả hai bước vào bếp, nơi lò nướng hiện đại, tủ lạnh hai cánh đầy nguyên liệu, và dao thớt sáng bóng. Thanh Tuyết đeo tạp dề, cầm dao thái thịt bò thành lát mỏng, nêm gia vị chuẩn đầu bếp Michelin. Hùng phụ khuân nồi, lấy mì gói, và mở nhạc remix TikTok cho vibe. Thanh Tuyết nấu nhanh, chỉ làm mì gói thịt bò, nhưng mùi thơm lan tỏa, khiến cả biệt thự ngập hương vị. Hùng hít hà:
“Cô mới là đầu bếp thật. Tôi nấu chỉ mức bình dân.”
Tử Hạo, đang gục trên ban công, ngửi mùi thơm, vô thức đứng dậy, lê bước vào bếp. Diệp Thần, ngồi thiền dưới cây, cũng mở mắt, lẩm bẩm:
“Mùi này… từ kiếp trước ta chưa ngửi lại!”
Thanh Tuyết, vừa nấu vừa làm nhân viên phục vụ, bưng bốn bát mì tôm to đùng ra bàn ăn. Mỗi bát đầy ắp thịt bò, hành lá, trứng lòng đào, nước dùng sánh mịn. Cô đặt bát trước mặt Hùng, Tử Hạo, Diệp Thần, giọng sang chảnh:
“Mời các vị dùng bữa!”
Hùng vỗ tay: “Đỉnh cao! Cô mở nhà hàng đi, tôi đầu tư!”
Tử Hạo, mắt sáng, lao vào ăn:
“Thơm vãi! Thanh Tuyết, cô là thần bếp!”
Diệp Thần, giọng trầm, cầm đũa:
“Mùi vị này… khiến ta nhớ quê hương kiếp trước.”
Cả bốn ăn ngấu nghiến, bát mì sạch bóng. Hùng ôm bụng, ngả ra ghế:
“Hôm nay đúng là ngày chill!”
Đột nhiên, Diệp Thần đứng dậy, nhìn ra cổng, giọng nghiêm túc:
“Thiếu gia, nhà họ Bạch đến. Có phu nhân vừa công tác về, cùng sáu tiểu thư, muốn gặp Bạch Tử Hạo.”
Tử Hạo suýt sặc, gục xuống bàn:
“Thôi xong, đến tận nhà khóc lóc rồi.”
Hùng và Thanh Tuyết nhìn nhau, cười lạnh. Hùng búng tay:
“Cho vào. Hôm nay tôi sẽ khiến họ tự tay đuổi thiếu gia giả, kèm thông não chi thuật!”
Thanh Tuyết đẩy kính, bổ sung:
“Tôi đã chuẩn bị slide bằng chứng. Sẵn sàng cho drama lên hot search Douyin.”
Ngoài cổng, đoàn xe Bạch gia đỗ kín, từ Rolls-Royce đến Bentley. Phu nhân Bạch, tóc búi cao, váy lụa sang trọng, dẫn đầu sáu chị gái, mắt đỏ hoe, cầm khăn tay. Netizen gần đó quay clip, đăng Douyin với caption: “Bạch gia lại drama, chuẩn bị bùng nổ!”
[Còn tiếp]