Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
- Chương 23: Làm màu trước mặt Long Vương.
Chương 23: Làm màu trước mặt Long Vương.
Vài ngày sau vụ việc Bạch gia náo loạn và màn tiễn Chu Thần đi isekai không cần vé khứ hồi, biệt thự Đỗ gia vẫn sừng sững như một pháo đài miễn nhiễm với drama của thế giới. Bức tường dày ba mét, cửa gỗ nặng như lương tâm của nhân vật phản diện, đèn pha lê sáng rực khiến cả sân trước ban đêm trông như đang livestream với ánh sáng chuyên nghiệp. Sofa da nhập khẩu nằm êm ái giữa phòng khách rộng như hội trường sự kiện. Bàn trà Ý dát vàng phản chiếu ánh đèn thành từng tia lấp lánh, trên đó là cả chồng hồ sơ chứa ảnh của những nhân vật “con rể bị coi như giẻ lau” ánh mắt mệt mỏi, biểu cảm thất vọng và tuyệt vọng xen lẫn.
Hùng vắt chân lên bàn, tay cầm ly trà sữa full topping, đường đổ vào như thể trút hận với cuộc đời. Tay còn lại nhai snack bò cay khử buồn ngủ. Gương mặt anh vừa nghiêm túc vừa lười, giống kiểu CEO đỉnh cấp đang đi phỏng vấn nhưng vẫn tranh thủ ăn vặt.
Phó Thanh Tuyết ngồi cạnh anh. Hôm nay cô đeo kính tròn, tóc buộc cao một phần, khí chất giống hội trưởng hội học sinh tổng quản toàn trường. Trên tay là iPad, ngón tay lướt nhanh như lập trình viên đang hack NASA. Ánh mắt cô sắc bén, phân tích từng dữ liệu như luật sư đang chuẩn bị bẻ ngược luật.
Bạch Tử Hạo thì ngồi thụp xuống sofa như một nạn nhân chạy trốn khỏi nhà. Trên mặt cậu vẫn còn quầng thâm do sáu chị gái livestream khóc lóc đòi về và một nhóm fan não tàn spam vào điện thoại. Tử Hạo thở dài, ánh mắt vừa mệt vừa bất lực, như người vừa chạy thoát khỏi bi kịch nhưng lại bị kéo vào bi kịch lớn hơn.
Diệp Thần đứng thẳng, nghiêm túc lật hồ sơ nhanh như lính đặc nhiệm. Gương mặt cậu sáng rực, ánh mắt luôn trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu.
Hùng mở một tập hồ sơ, đặt lên bàn, giọng lười đến mức mang hơi hướng thiền định.
“Mấy người này nhìn ngốc nghếch, nhưng có lẽ ban đêm luyện Long Hổ Đoạt Mệnh Quyền, ngủ trên đinh sắt để tu tâm dưỡng tính.”
Thanh Tuyết đẩy gọng kính, khẽ cong môi:
“Có người còn siêng hơn. Ban ngày rửa bát lau nhà, tối về tu luyện cảnh giới Hóa Huyết Đỉnh Phong, bật buff phụ bản gia đình, sáng hôm sau một đấm đập tan cả đám não tàn nhà vợ.”
Tử Hạo vuốt mặt, thở dài:
“Có khi là anh rể tương lai của tôi. Trời ơi, sao tôi lại nhớ drama Bạch gia thế này…”
Thanh Tuyết ngước lên, mắt sắc như dao:
“Cậu vừa nói cái gì? Cậu dám xúc phạm chị đại Bạch Ngưng Băng à?”
Tử Hạo lập tức cứng đờ, mồ hôi rịn ra sau gáy:
“Không, không! Tôi sai rồi, tôi im ngay đây!”
Diệp Thần đứng cạnh, mặt hơi cau lại, tay giơ thiệp mời đỏ rực như bằng chứng:
“Thưa thiếu gia! Tôi tìm được thiệp kỷ niệm mười năm ngày cưới Trương gia. Theo các clip ẩn danh và tin đồn trong group tám chuyện, con rể nhà đó được cho là có thể đấm nát tượng đá bằng tay không.”
Hùng nhíu mày, gõ gõ ngón tay:
“Giấu nghề thuộc hạng sư tổ. Người này không phải phế vật, mà là Long Vương tạm nghỉ phục hồi tinh thần.”
Thanh Tuyết nghiêng đầu, giọng chuyên nghiệp:
“Chuẩn bị lên đường. Tôi đã đặt Rolls-Royce. Đến khịa sang trọng.”
Biệt thự Trương gia sáng rực đèn lồng đỏ treo đầy sân, nhìn xa cứ như phim cổ trang hợp tác với hội drama. Bàn tiệc bày đầy món, khăn lụa trải khắp nơi, khách mời đông đúc từ tài phiệt cho tới mấy bà tám yêu thích hóng hớt. Livestream mở liên tục, hashtag #TiệcTrươngGia leo top.
Khi nhóm bốn người bước qua cổng, không khí lập tức thay đổi như lọc gió mới. Hùng mặc vest đen, tay đút túi, toát ra khí chất CEO đến phá game. Thanh Tuyết mặc váy đỏ, đeo kính, tay cầm iPad trông như thẩm phán chuẩn bị kết án. Tử Hạo khoác áo da, ngáp liên tục như thiếu ngủ kinh niên. Diệp Thần thì vest xanh, ánh mắt hừng hực như sắp bắt tội phạm.
Trương phu nhân với mái tóc uốn xoăn nặng nề và vàng đeo kín cả tay, cả cổ nheo mắt nhìn:
“Ai mời mấy người tới? Lộn tiệc rồi?”
Hùng không thèm trả lời. Anh dẫn cả nhóm thản nhiên đến bàn chính diện ngồi xuống như chủ nhà, mở túi snack ra mời từng người. Trương phu nhân sững lại ba giây rồi bật cười, giọng chém gió vang khắp sảnh:
“Thằng ở rể nhà tôi ấy hả? Nó vô dụng nhất Ma Đô. Không học, không nghề, nấu ăn còn không ngon. Nó mà là Long Vương, tôi uống nước mắm sống!”
Khách mời cười ồ. Lũ con cháu quay livestream, gắn tag #ThằngỞRểVôDụng. Dòng bình luận nhảy lên:
“Con rể này chắc cả đời rửa chén.”
“Sao nhìn nó giống nhân vật phụ bị bốc hơi quá?”
Hùng nghiêng đầu nói nhỏ với Thanh Tuyết:
“Kiểu này đúng motif. Long Vương 90% còn 10% do chưa thấy anh ta đá văng ai.”
Thanh Tuyết ghi chú:
“Trong tiểu thuyết mạng, cảnh này sẽ xuất hiện giang hồ phá đám, sau đó Long Vương tung cước quét sạch, tiếp theo hai người áo đen bước ra gọi ‘Long Vương đại nhân’. Tôi đặt cược một ly matcha.”
Hùng cười khẽ:
“Cô phân tích kiểu này làm tôi tin con mèo nhà hàng xóm biết luyện công rồi đấy.”
Giữa lúc hai người tranh luận xem Long Vương là phiên bản khỏe hay bản lỗi, một người đàn ông bước ra. Anh ta bưng khay nước, lưng hơi gù, tóc rối, áo sơ mi nhăn. Gương mặt vô cảm như bị đời đập nhiều quá. Nhưng khí tức toát ra khiến Diệp Thần run nhẹ.
“Cao thủ thật sự…” Diệp Thần lẩm bẩm.
Lúc này, đúng như tiên đoán của Thanh Tuyết, một đám côn đồ mặc đồ đen bước vào. Người cầm đầu hô lớn:
“Trương gia nợ tiền, hôm nay bọn tao tới dạy cho bài học. Ai cản là nằm!”
Tiếng hét như mở cổng địa ngục. Trương phu nhân sợ xanh mặt, thét:
“Lý Dật! Mày đứng đó làm gì! Vô bếp ngay! Ai cho mày xen vào?!”
Lý Dật chậm rãi quay đầu lại. Ánh mắt tối xuống.
Tên côn đồ cầm dao lao tới.
ẦM!
Lý Dật giơ tay bắt dao, bẻ chân tên kia một cái rắc như bẻ bánh đa. Một cú đá xoay người tiếp theo tiễn một tên khác bay xuyên cửa sổ, đập trúng cây vú sữa ngoài sân.
Cả biệt thự im bặt. Hùng búng tay:
“Bộp. Long Vương chính thức lên sàn.”
Tử Hạo ngáp dở mà vẫn bật dậy:
“Đù thật. Đây là bug của truyện nhân sinh.”
Đúng lúc đó, hai cô gái mặc đồ đen bước xuống từ tầng trên. Gương mặt lạnh, giọng như AI:
“Kính chào Long Vương đã trở lại.”
Sảnh trật tự như bị tắt tiếng.
Hai cô cúi người:
“Xin mời ngài quay về Long Vương Điện.”
Bà con họ Trương choáng váng. Trương phu nhân run bần bật:
“Mấy người làm trò gì đây? Long Vương cái gì? Chẳng lẽ thằng vô dụng này kéo xã hội đen tới hù tôi?”
Cả họ nhao nhao chửi Lý Dật. Một người la lên:
“Tiểu Mẫn, bỏ chồng ngay!”
Nhưng Trương Tiểu Mẫn bước ra đứng chắn trước mặt chồng, đôi mắt đỏ lên nhưng kiên định:
“Anh ấy là chồng con. Con tin anh dù anh là ai.”
Cô quay lại nhìn mẹ mình:
“Mười năm qua mẹ chửi anh ấy, khinh anh ấy, nhưng anh vừa cứu bố!”
Không ai nói thêm được lời nào. Trương phu nhân đập bàn:
“Không thể nào! Thằng vô dụng này…”
Ngay lúc đó, Hùng bấm loa Bluetooth trên bàn. Âm thanh phóng đại vang khắp sảnh:
“Im mồm hết cho tôi.”
Không khí như đông cứng. Hùng đứng dậy, áo vest phẳng phiu, gương mặt nghiêm nghị:
“Drama gia đình nhà bà đủ rồi. Người ta cứu mạng chồng bà, mà bà không biết cảm ơn. Còn không bằng cái loa phường.”
Hùng ngẩng mặt, nói rõ từng chữ:
“Tôi là Đỗ Phi Hùng, thiếu gia Đỗ thị. Đứng đầu Ma Đô về tài chính, đầu tư và đập nát mọi loại não tàn.”
Khách mời rúng động. Người livestream sặc nước bọt.
“Lý Dật không phải người thường. Anh ta là thủ lĩnh Long Vương Điện, tổ chức lính đánh thuê cứu hàng triệu người. Về đây làm rể nhà bà là phước ba đời của bà.”
Lý Dật hít sâu:
“Khoan, sao cậu biết thông tin này?”
Hùng cười nhạt:
“Bí mật. Tình báo cao cấp.”
Nhưng thực ra tin này được share kín trong một group tám chuyện mà Thanh Tuyết lén theo dõi.
Thanh Tuyết đứng lên, chỉnh kính:
“Phó gia ủng hộ Lý Dật. Ma Đô không dung thứ kiểu coi thường người vô lý.”
Hùng rút danh thiếp đưa cho Lý Dật:
“Khi Long Vương Điện vào Ma Đô, cứ tìm tôi.”
Lý Dật cúi người, nghiêm túc:
“Đỗ thiếu gia, Phó tiểu thư. Ân tình này, Long Vương Điện không quên.”
Nhóm rời khỏi biệt thự, để lại sảnh đầy khách mời ngây ngốc.
Trên livestream, netizen bùng nổ:
“Đỗ Phi Hùng vả mặt đỉnh!”
“Long Vương thật! Trương phu nhân khóc chưa?”
Tử Hạo vừa đi vừa lầm bầm:
“Kịch bản chuẩn quá. Nhưng Long Vương này ít nhất có não.”
Hùng cười nhẹ:
“Cứ để hắn bay nhảy. Chưa đến lúc dùng quan hệ.”
Thanh Tuyết gật đầu:
“Tôi biết. Khi Long Vương lộ toàn bộ bối cảnh, chúng ta mới xuống tay.”
Đúng lúc đó hệ thống bật sáng với giọng vui vẻ:
“Chúc mừng đại ca! Ngài vạch mặt não tàn thành công. Nhận ba trăm điểm khí vận, một trăm điểm danh vọng. Mở khóa thành tựu ‘Đập Mặt Mẹ Vợ’.”
Hùng nhấp một ngụm trà sữa, bật cười:
“Thành tựu nghe lạ, nhưng cứ giữ. Rồi, ai lên tiếp?”
[Còn tiếp]