Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
- Chương 22: Thiên Mệnh tự đến, tự tìm chết, tự bay màu.
Chương 22: Thiên Mệnh tự đến, tự tìm chết, tự bay màu.
Biệt thự Đỗ gia sáng trưng từ phòng khách đến hành lang, ánh đèn rọi lên từng mảng tường trắng tạo cảm giác như nơi này chuẩn bị quay một phim tài liệu về đời sống quý tộc. Sofa dày mềm, ráo mùi thơm sạch sẽ, Hùng ngồi vắt chân lên bàn, tay cầm ly trà sữa to gần bằng bình nước cứu hoả. Miệng thì nhai snack giòn rụm từng tiếng như gõ trống báo hiệu mở hội.
Phó Thanh Tuyết ngồi ngay cạnh. Cô đặt laptop lên đùi, ngón tay gõ bàn phím nhanh đến mức hợp lại thành một chuỗi âm thanh sắc lịm như tiếng mưa rơi dồn dập. Cô đang xử lý email, gửi hàng loạt tài liệu, đóng tab, mở tab, check danh sách nhân vật thuộc diện “có nguy cơ gây phiền toái cho cuộc sống bình yên của hai người”. Tâm trí cô vận hành song song ba bốn luồng suy nghĩ, nhưng gương mặt lại bình tĩnh đến mức như đang xem tin thời tiết.
Trong đầu cô lúc này lé lên vài dòng: “Tử Hạo nhìn là biết sắp bất mãn nữa. Hùng thì đang ăn như sắp khai hoang rừng núi. Thật đúng là sống chung với hai cái cục bận tâm nó hao tổn tinh thần của mình ghê.”
Đối diện, Bạch Tử Hạo ngồi dựa vào sofa. Cậu kéo điện thoại, lướt xem tin tức, đôi mắt mệt mỏi của người từng phải đấu tay đôi với IQ thấp tập thể suốt vài ngày trời. Sống một nhà với sáu chị gái EQ bằng nhiệt độ phòng và ông bố tin người đến mức nhìn cầu vồng cũng tưởng là tiên giáng, đúng là bi kịch khó nói thành lời.
Sau trận họp cổ đông mà Hùng đấm một bên, Thanh Tuyết xử lý một bên, drama Bạch gia lật tung như mặt bàn bị hất, Tử Hạo chốt đơn nhanh gọn: Tậu biệt thự riêng, càng xa trung tâm càng tốt. Cậu mô tả nó như pháo đài chống drama có mái che, tường dày, kính chống đạn và chế độ tự động khoá cửa khi cảm nhận sóng não ngu học.
Tử Hạo thở dài.
“Ở với mấy người đó chắc tôi đột quỵ bằng ánh mắt mất.”
Hùng nhai snack, phun ra hơi cười đầy ý vị.
“Cứ yên tâm. Nhà mới của cậu sang đủ để khoe, xa đủ để khỏi ngửi hơi trà xanh.”
Phó Thanh Tuyết vẫn chưa ngẩng đầu khỏi laptop, giọng ngọt như chuẩn bị tiễn một ai đó ra sân bay.
“Tôi vừa đặt nội thất mạ vàng cho cậu rồi. Đỡ phải nghĩ nhiều.”
Tử Hạo á khẩu. Cậu muốn phản đối vì mình chưa đồng ý gì cả, nhưng cảm giác lực phản kháng của mình chỉ là tiếng muỗi bay trong ngôi nhà này. Đỡ tốn hơi, cậu đành tiếp tục lướt tin.
Về phần đôi phản thiên mệnh Hùng và Thanh Tuyết, cả hai vừa hạ nhiệt từ drama Bạch gia đã lập tức chuẩn bị săn mục tiêu tiếp theo. Hùng ngồi thẳng lên, giọng nghiêm như cuộc họp chuẩn bị đánh trận.
“Phải tìm cho ra đứa Long Vương nào đang bị họ hàng vợ khinh. Hoặc Chiến Thần bị đuổi từ quê lên đây xây dựng lại cuộc đời. Ma Đô này kiểu gì cũng đầy.”
Phó Thanh Tuyết mở một cuốn sổ tay điện tử, lướt nhẹ bằng đầu ngón tay. Ánh mắt cô sắc bén và tập trung.
“Tiêu chuẩn là gia tộc nào có con rể bị đối xử như thú cưng. Hoặc nhà nào có con gái bị nhốt chờ nam chính tới cứu. Chỉ cần hai dấu hiệu đó thôi là dính ngay kịch bản cẩu huyết.”
Trong lòng cô thầm thở dài: “Sao thế giới này nó nhiều kẻ tự phong chức danh quá vậy. Đến lúc nào mới hết cái vòng lặp này?”
Hùng rút điện thoại, gọi Tần Mặc.
“Tần ca, quét dữ liệu đi. Lọc hết các gia tộc ngu học theo tiêu chuẩn tụi này vừa bàn.”
Tần Mặc đáp gọn, giọng lạnh và có chút hờ hững.
“Đang phân tích. Tôi sẽ lọc từ khoá từ con rể bị đá đến bé gái bị ép sống khổ. Cả mấy group tám chuyện.”
Cúp máy xong, Hùng quay sang nhìn Thanh Tuyết.
“Không nhờ chị Ngưng Băng à?”
Thanh Tuyết đặt ly cà phê xuống, cười nhẹ.
“Chị ấy đang dọn dẹp hậu quả trong đầu nhà Bạch gia. Cho chị nghỉ xả hơi một lần.”
Trong tâm trí cô hiện ra hình ảnh Ngưng Băng bình thản xử lý mớ suy nghĩ hỗn độn của Bạch gia. “Chị ấy chắc đang thở dài nhiều lắm.”
Cả ba còn chưa bắt đầu bàn chiến thuật thì một tiếng la chát tai từ ngoài vọng đến.
“THANH TUYẾT!!! EM Ở ĐÂY THẬT RỒI! EM CÓ SAO KHÔNG!?”
Một thanh niên trong bộ vest trắng nhàu nát, đầu quấn băng trắng rõ ràng vừa thoát khỏi trận ẩu đả, tay cầm bó hoa lớn lao đến mức che gần hết khuôn mặt mình. Chu Thần lù lù chạy lại như một cơn gió quẩn.
Hùng đứng bật dậy, mắt sáng rực.
“Ô hô hô… bạch nguyệt quang não tàn comeback thật à?”
Thanh Tuyết quay đầu lại, mặt cô chuyển từ bình tĩnh sang sắc thái “tôi thề đấy, đừng để tôi lên cơn”. Trong đầu cô thoáng qua hàng loạt câu:
“Trời đất, nó còn sống. Cái đạo lý gì giữ hắn lại trên đời vậy?”
Chu Thần tiến đến gần hơn, giọng nghẹn lại như đang đóng phim ngược.
“Em cố tình đánh ta đúng không? Em không muốn ta bị kẻ khác hãm hại nên mới làm vậy! Em vẫn thương ta!”
Hùng lấy chai nước muối sinh lý đưa cho Thanh Tuyết.
“Uống đi cho tỉnh. Chứ để lát nôn ra đây thì lát tôi phải lau.”
Cả nội tâm Thanh Tuyết lúc này như một trận bão: “Tôi đánh anh là vì anh đáng. Sao anh lại hiểu thành tình yêu vậy trời? Anh sống bằng gì, không khí hay ảo tưởng?”
Cô gào lên một tiếng đầy tức giận. Câu tiếng Nhật bật ra theo bản năng.
“Kisama… Baka… Shine!!!”
Cú đấm xuất phát từ tâm hồn chịu nhiều tổn thương thị giác và thính giác. Nắm đấm của cô đáp thẳng vào mặt Chu Thần, khiến hắn bay ra ngoài như một chiếc lá bất lực trong gió.
Một chiếc xe tải chạy đến, tốc độ nhanh đến mức không kịp thắng. “Định Mệnh Transport” lướt qua, tạo tiếng va chạm chắc chắn khiến cả khu phố ngừng thở.
Một giây sau, Chu Thần bay màu.
Dân chúng xung quanh quay clip ngay lập tức.
“Trời ơi, isekai ngay trước mắt!”
Hùng chỉ tay, mắt sáng long lanh.
“Thiệt hả trời? Nó isekai trực tiếp!”
Phó Thanh Tuyết thở hồng hộc. Trong lòng cô không biết nên vui hay nên sợ. “Đấm vậy mà đúng lúc có xe tải. Không lẽ… vũ trụ muốn dọn hắn thật?”
Cảnh sát phong tỏa hiện trường, viên đội trưởng thở dài, ghi biên bản như thể đây là chuyện thường ngày: “Nạn nhân tự lao vào xe, lý do: Drama quá mức quy định.”
Hùng giơ tay như học sinh xin phát biểu, mắt sáng lấp lánh giống kiểu được xem phim chất lượng cao trước mắt:
“Ơ… isekai định mệnh thật à? Tưởng chỉ trong truyện, ai dè tận mắt! Thanh Tuyết, cô lên hot search rồi!”
Thanh Tuyết thở hồng hộc, sống lưng hơi cong như con mèo vừa xù lông đánh nhau xong, tóc lệch sang một bên, vài sợi dính lên má. Giọng cô run run nhưng ánh mắt vẫn sắc như dao:
“Tôi… không cố ý! Nhưng thằng đó đáng lắm!”
Ting! Hệ thống rung lên như cái điện thoại bị spam tin nhắn:
“Chúc mừng đại ca! Ngài hoàn thành nhiệm vụ chính tuyến: ‘Tiêu diệt Thiên Mệnh Chi Tử’.”
“Phần thưởng: Kỹ năng Con Mắt Thiên Mệnh – Đọc sơ bộ kịch bản của nhân vật phụ, phản diện, hoặc Thiên Mệnh Chi Tử.”
Hùng lập tức kích hoạt. Anh hơi nhướn mày, đưa mắt về phía Thanh Tuyết như đang soi quá khứ của một nhân vật ẩn giấu:
“Xem nào…”
Kết quả hiện ra: “Không xác định. Đối tượng vượt ngoài nhân quả, không đọc được.”
Hùng gật gù, khóe miệng cong lên như hiểu rõ từ lâu:
“Biết ngay mà, hai chúng ta out luôn kịch bản!”
Thanh Tuyết vẫn còn run nhẹ, nhưng miệng gầm lên rất có lực:
“Nếu thằng đó trùng sinh quay lại, tôi tiễn nó thêm lần nữa, không cần delay!”
Hùng cười, tay đưa lên xoa đầu cô như đang vuốt con hồ ly vừa gây án:
“Thôi, cô đấm đẹp lắm. Isekai trọn gói, miễn phí hậu sự. Flex đi!”
Hai người leo lên xe. Ghế massage rung nhẹ, nhạc remix nền vang lên như đang cổ vũ cả hai tiếp tục phá truyện. Thanh Tuyết rút điện thoại, mở game, bấm Play đầy khí thế:
“Xong chưa? Giờ đi săn Chiến Thần ở rể hay Long Vương?”
Hùng nhún vai, lắc ly trà sữa trong tay với phong thái nhàn nhã:
“Tất nhiên. Biết đâu thằng sau là nam chính bị nhốt trong chuồng chó, chờ tôi cứu.”
Thanh Tuyết nhếch môi, giọng nửa đùa nửa thật:
“Hoặc bé gái bị ép bán thận, chờ Long Vương về đòi thận và cả thế giới.”
Hùng cười lớn:
“Ma Đô này là bể não tàn không đáy. Nhưng may có hai chúng ta chống đỡ cho nó có não luôn!”
Hệ thống chen vào như nghẹn họng vì quá nhiều dữ liệu:
“Đại ca, em phát hiện trong bán kính bảy ki lô mét có sáu Long Vương, ba Chiến Thần và hai nữ phụ chuẩn bị drama. Dự đoán thôi, cấp hệ thống đây chưa đủ, đừng bắt bẻ em!”
Hai người đồng thanh vang vọng:
“Đủ rồi! Săn giấy giết người hợp pháp nào!”
…
Trong khi đó, ở nơi khác của vũ trụ, ánh sáng đổ xuống như bộ lọc cổ trang đẹp quá mức cần thiết. Đồng cỏ xanh mướt, mây trắng bay như bị đạo diễn bắt diễn cho đúng khung cảnh tiên môn. Tu sĩ đứng trên đồi nhìn xuống, mặt đơ như chưa kịp load dữ liệu.
Chu Thần nằm sõng soài giữa đồng. Quần áo rách tới mức như bị lùa qua bụi tre ba vòng. Một lúc sau hắn khẽ động đậy.
“Khụ… đây là đâu…? Tôi… sống lại rồi? Trời ơi, ông trời có mắt!” Hắn nhào dậy, hai tay giơ lên trời như đang cảm ơn tổ tiên.
Đôi mắt hắn sáng trưng như bóng đèn cũ bị vặn quá công suất. Hắn gào lên bằng âm lượng khiến tu sĩ gần đó muốn lấy nút tai:
“Không sai được! Đây là Tu Tiên Đại Lục! Hệ thống! Lão tiên! Kim đan! Mỹ nữ! Ra đây với ta!”
Một luồng sáng lóe từ chiếc nhẫn. Trong tích tắc, một lão già râu bạc bay ra, áo choàng phất phơ như cosplay mua vội ở chợ. Giọng vang như loa bị hú:
“Tiểu tử, ngươi là người được chọn!”
“Ta là Lôi Thương Chân Nhân – linh hồn vạn năm!”
“Đi đi, đập tan vận mệnh, trở thành thiên kiêu, rồi quay lại báo thù mỹ nhân bạc tình!”
Chu Thần mắt trợn to, trái tim như muốn nổ tung vì sung sướng:
“Đúng rồi! Thanh Tuyết! Em chờ ta! Ta sẽ trở về báo thù! ÁHHHH!”
Ngay lúc hắn giơ tay tạo dáng nhân vật chính, tiếng nổ bùng lên.
RẮM!
Tia sét từ trời giáng xuống to như cột nhà, ánh sáng xanh lòe chói mắt. Chu Thần và lão già vừa bước ra chưa kịp làm động tác chất chơi đã bị đánh thẳng vào đỉnh đầu.
Âm thanh vang lên như vũ trụ nhấn nút Dislike.
Khói bốc lên. Cỏ cháy. Hai người nằm im như tro tàn. Tu sĩ ở đồi trên trố mắt, không biết nên thương hay nên cười.
“Thiên Mệnh Chi Tử mới xuyên chưa tới ba mươi giây, đã bị sét định mệnh đánh gục…” Một tu sĩ lẩm bẩm. “Đại lục này… khắc nghiệt vậy sao?”
Trên chín tầng cao hơn nữa, trong cung điện ánh sáng, Thiên Đạo đang ngồi trước laptop. Ánh màn hình phản chiếu lên mặt hắn. Hắn… thật ra là một thanh niên xuyên không làm Thiên Đạo và có hệ thống quản lý vạn giới.
Hắn vừa xem xong đoạn replay Chu Thần phát biểu lời thề báo thù thì mặt co giật.
“Hộc… suýt nôn thật. Thể loại main não tàn tự nghĩ mình sáu mươi vạn chương còn sống à?”
Hắn đẩy laptop ra xa ba phân, thở dài như người hết chịu nổi:
“Ta dọn bug suốt tuần rồi, giờ lại có thằng vượt biên xuyên không không kiểm duyệt. Một người Lam Tinh không giấy tờ mà dám múa may như thế?”
Hắn nhìn vào hồ sơ cốt truyện. Mỗi dòng tệ hơn dòng trước.
“Nhân vật chính ngược luyến não tàn. Hành xử mất não. Tư duy như phim tự biên tự diễn. Không.”
Hắn đứng dậy, nghiêm túc như đang nhấn nút xóa file độc hại:
“Ta thà để thiên ma xâm lấn còn hơn để thứ này tồn tại.”
“Lôi Kiếp! Hoạt động lại!”
ẦM.
Toàn bộ dấu vết của Chu Thần và ông già trong nhẫn bị xóa sạch, tới mức thế giới không còn nhớ họ từng tồn tại.
Bài học rút ra:
Làm main tu tiên thì tối thiểu phải có não.
Còn nếu không… Thiên Đạo là quản trị viên thật sự, và hắn luôn online.
[Còn tiếp]