Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
- Chương 21: Thông não tập thể và đàn em bất đắc dĩ
Chương 21: Thông não tập thể và đàn em bất đắc dĩ
Biệt thự Đỗ gia vào buổi sáng luôn mang khí chất của một cung điện thời hiện đại. Ánh nắng xuyên qua những tấm kính lớn, rọi thẳng xuống sàn nhà bóng loáng như vừa được cậu quản gia lau bằng tất cả sự tôn thờ dành cho tiền. Đèn chùm pha lê treo cao lấp lánh như đang khoe: “Tao đắt hơn cả chiếc xe hơi ngoài sân nhé”. Sofa da mềm mại êm như mây, thứ êm ái khiến người ta ngồi xuống là không muốn đứng dậy vì sợ xúc phạm cái đắt đỏ của nó. Trên bàn, ly trà sữa size lớn tỏa hương thơm ngọt như muốn dụ dỗ bất kỳ ai đang giảm cân quay đầu trong ba giây.
Trung tâm của khung cảnh xa hoa đó là Đỗ Phi Hùng – đại thiếu gia xuyên không, CEO hờ, thần điêu ngôn ngữ, trùm cà khịa Ma Đô – đang gác chân lên bàn, nhai snack giòn rộp như đang tuyên bố “ai cấm tôi để chân lên bàn thì tự xem lại vị trí xã hội của mình trước”. Áo hoodie oversize của Hùng toát ra thứ khí chất vừa lười vừa ngông, kiểu “làm trùm cũng phải thoải mái”.
Phó Thanh Tuyết ngồi cạnh anh, dáng thanh mảnh nhưng toát ra sự nguy hiểm tiềm tàng. Laptop mở trước mặt cô, mười ngón tay lướt trên bàn phím nhanh như gió quét qua đồng cỏ. Tiếng gõ phím vang lên liên tục, dứt khoát, lạnh lùng nhưng có độ vang như đang nhạc nền cho cảnh hacker xâm nhập trung tâm dữ liệu của phản diện. Ánh sáng màn hình phản chiếu lên đôi mắt đỏ sắc sảo, tạo cảm giác như cô đang dùng ý chí đốt cháy từng đoạn email.
Bên kia sofa, Bạch Tử Hạo co người lại như nạn nhân của đời, tay cầm tablet, mắt đỏ như chưa ngủ ba ngày. Tin tức đang hiển thị trước mắt anh rõ ràng đến mức khiến anh muốn đập đầu vào tường để reset cuộc đời.
“Bạch Tiêu được bảo lãnh ra ngoài.” Tử Hạo nghiến răng, ngón tay run run. “Sáu chị gái tôi livestream khóc lóc, vừa khóc vừa nói ‘em trai ngoan của chị bị oan’. Bố tôi thì đăng status tâm linh kiểu: ‘Gia đình là nơi tin vào tình thân, không phải huyết thống’…”
Hùng nhai snack rộp rộp, bình luận bằng chất giọng trầm đều nghe như lời tiên tri mỉa mai:
“Tình thân kiểu đó chỉ thiếu cái sợi dây thừng để treo não lên cho thoáng thôi. Để não thở cũng khó thấy tác dụng.”
Thanh Tuyết hoàn tất một file rồi đập bộp bàn cảm ứng như đóng sổ sách nghìn tỉ. Cô ngẩng đầu lên, khuôn miệng cong nhẹ, ánh mắt lóe lên vẻ hào hứng của kẻ sắp đi hủy diệt cả nhà người ta vì họ quá ngu.
“Xong rồi. Tôi gửi thư mời toàn bộ cổ đông lớn của Bạch gia tới buổi họp đặc biệt. Chủ đề: ‘Xác minh thân phận thật và thông não đại hội’. Vui lắm.”
Tử Hạo bật dậy như bị điện giật, hồn gần như bay khỏi xác.
“Cái gì!? Hai người thực sự muốn làm chuyện này à?! Chúng ta… đang nói về buổi họp cổ đông lớn nhất Bạch gia từ trước đến nay đấy!”
Hùng bóc hạt dưa, nhướng mày trông vừa lười vừa kiêu:
“Chơi tới bến thôi. Cậu sẽ debut vai: Con ruột ngậm đắng comeback đánh hội đồng bằng bằng chứng. Show này hot lắm.”
Thanh Tuyết lấy ra một chiếc kính râm đen tuyền và đeo vào dù đang ở trong nhà, khí chất lập tức tăng ba tầng, giống như chị đại chuẩn bị đi họp báo bóc scandal.
“Tôi đã book cả MC, đội phiên dịch biểu cảm cho các cổ đông đầu óc lão hóa, và nhóm truyền thông ngồi dàn hàng. Máy quay góc đẹp, ánh sáng xịn, khán giả mạng thì đông như kiến. Buổi họp này mà không drama thì sét đánh trúng đầu tôi.”
Cạch!
Một bóng người bước vào. Tần Mặc, khí chất lạnh như sương đêm, tóc dài rũ xuống, gương mặt đẹp nhưng mơ hồ, khiến người ta nhìn một giây là tự hỏi: “Nam hay nữ? Hay… cả hai?” đẩy kính, tay cầm tập hồ sơ dày.
“Hồ sơ tố cáo, kết quả ADN, sao kê, chứng cứ chuyển tiền, ghi âm hắn cấu kết bên ngoài, lộ trình hắn bán tài liệu mật… tất cả đã sẵn sàng. Ngài muốn trình theo thứ tự nào?”
Sau lưng Tần Mặc, không khí bỗng mát hơn ba độ. Bạch Ngưng Băng bước vào, mái tóc trắng ánh xanh rơi xuống vai, dáng đứng tao nhã nhưng mơ hồ mang hơi thở của hiểm họa. Cô nhẹ nhàng như gió, nhưng lời nói lại sắc hơn lưỡi dao.
“Bạch Tiêu không chỉ là kẻ giả mạo. Hắn còn bán tài liệu công ty cho đối thủ, cấu kết bên ngoài, tự hủy tài sản gia tộc. Nói đơn giản… hắn xứng làm vợ tầng dưới của nhà tù.”
Hùng bật cười nhẹ, phất tay như tướng quân đã có đầy đủ binh khí.
“Hoàn hảo. Nghe giống kịch bản phim truyền hình dài tập, chỉ thiếu nhạc nền. Đi thôi. Lên sân khấu.”
…
Trụ sở Bạch gia sáng lấp lánh dưới nắng. Tòa nhà kính dựng lên như một ngọn tháp ngạo nghễ, nhưng bên trong thì hỗn loạn như cái chợ ngày giông. Hội trường lớn đầy người, từ cổ đông tóc bạc như tro tàn trí tuệ đến mấy đại diện trẻ tuổi mê chạy theo xu hướng. Truyền thông đứng kín như đang chờ nhân vật nổi tiếng tới để xin chữ ký. Ai nấy đều căng thẳng, mặt đăm đăm như được mời tới họp gia đình để nghe di chúc.
Ngay lúc đó, Bạch Tiêu bước ra. Vest trắng may đo ôm sát body, tóc vuốt keo bóng nhẫy như mỡ, miệng cười rạng rỡ kiểu “tôi là nam thần đây, vỗ tay đi chứ”. Hắn đứng trước micro, giọng ngọt ngào đến mức muốn tiểu đường tập thể.
“Kính thưa quý vị, tôi là tương lai của Bạch gia. Là người sẽ dẫn dắt tập đoàn tiến xa hơn nữa. Còn anh trai tôi, người vắng mặt hơn chục năm, không có tư cách gì đứng ở đây.”
Mấy cổ đông già gật gật, như thể chỉ cần ai nói giọng ngọt là họ tin ngay. Sáu chị gái Bạch gia ngồi hàng đầu, mắt long lanh như nhóm fan trung thành. Từ “Tiêu Tiêu cố lên” phát ra đồng thanh khiến người nghe nổi da gà như đang xem sân khấu idol tân binh.
Ngay lúc Bạch Tiêu tự tin nhất…
Cạch!
Cửa hội trường bật mở.
Ba bóng người bước vào như nhân vật chính trong phim hành động.
Đỗ Phi Hùng dẫn đầu, áo choàng bay phấp phới như thể có quạt gió đặt riêng. Tay anh vẫn cầm túi snack, vừa đi vừa nhai, tạo vibe ông trùm vừa xem kịch vừa tham gia kịch.
Phó Thanh Tuyết theo sau, váy đen bó sát, tóc trắng ánh bạc buộc cao, gương mặt sắc như dao, từng bước chân đạp vào sàn nghe như nhịp tim của người chuẩn bị bị cô vả.
Cuối cùng là Bạch Tử Hạo, khí thế lạnh đến mức đèn trong hội trường muốn giảm sáng theo. Ánh mắt đỏ của Thiên Mệnh Chi Tử lóe lên như muốn thiêu rụi toàn bộ phông nền.
Không khí trong hội trường đóng băng.
Hùng cười nhạt, ngẩng đầu nhìn thẳng lên sân khấu.
“Xin lỗi đã làm gián đoạn buổi diễn của mày. Mà Bạch Tiêu này… anh quên lắp phông nền máu chó phía sau rồi đó.”
Tiếng xì xào lan ra khắp phòng.
Thanh Tuyết không nói nhiều, giơ thẳng chiếc USB lên như phán quyết.
“Chúng tôi có bằng chứng. Không cần chém. Chiếu.”
Bạch Ngưng Băng cắm USB vào máy. Màn hình lớn bật sáng, slide chạy nhanh nhưng rõ ràng.
Đầu tiên là kết quả ADN: Bạch Tử Hạo, con ruột 99.9 phần trăm.
Cả hội trường ồ lên như đàn vịt gặp sấm.
Slide tiếp theo là sao kê chi tiết từng giao dịch khả nghi của Bạch Tiêu. Kèm đó là ghi âm giọng hắn, cười khẩy và nói đầy ngạo mạn:
“Bạch gia là của tôi. Đám người ngu xuẩn đó tin tôi hơn cả tin vào đầu mình.”
Bạch Tiêu tái mặt ngay lập tức. Cố la lên:
“Giả! Tất cả là giả! Chúng nó hãm hại tôi!”
Hùng chống cằm, nhếch môi đầy mỉa mai:
“Không chỉ giả thân phận, còn giả trí thông minh, giả đạo đức, giả luôn cả nhân phẩm. Mày đúng là gói combo ưu đãi.”
Tử Hạo bước lên giữa hội trường, bình tĩnh nhưng giọng rống như sấm nổ.
“Cái nhà này… có ai còn dùng não không? Hay mấy người giao toàn quyền suy nghĩ cho thằng giả kia?”
Tiếng anh vang như tát từng người một.
“Tôi bị bỏ rơi mười mấy năm. Còn hắn được nuông chiều như hoàng tử. Mấy người thương hắn vì thấy ‘đáng thương’? Đáng thương cái gì? Nó là diễn viên! Diễn còn giỏi hơn cả biên kịch viết!”
Anh lần lượt chỉ tay:
“Chị cả, thiên tài kinh doanh, ký giấy chuyển quyền cho thằng giả.”
“Chị hai, luật sư đỉnh cao, bị lừa vì hai câu thở dài.”
“Chị ba, đăng video ngày nào cũng nói về tự lập, nhưng tự lập cảm xúc thì không.”
“Chị tư đến sáu, não đồng bộ hệt nhau, như bị copy paste từ cùng một template.”
“Bố? Ông bỏ con ruột, nhận thằng giả, giờ còn nói đạo lý gia đình. Ông bị gì vậy?”
Hội trường im lặng đến mức nghe tiếng tim cổ đông đập loạn nhịp.
Bạch Tiêu run rẩy, cố chạy khỏi bục, nhưng vệ sĩ Đỗ gia chặn lại, còng hắn cái bộp như chốt lại số phận.
Hắn gào:
“Tôi là thiếu gia! Tôi là người thừa kế!”
Hùng nhai hạt dưa, nhún vai:
“Thiếu gia? Anh thiếu mỗi tờ giấy chứng nhận giả là đủ bộ thôi.”
Lão trưởng Bạch gia đứng lên, giọng run run nhưng rõ ràng.
“Tôi đề nghị bãi nhiệm toàn bộ thành viên từng ủng hộ Bạch Tiêu… kể cả bản thân tôi.”
Cổ đông đồng loạt gật đầu như bị thôi miên.
Hùng đứng thẳng dậy, giọng trầm:
“Đỗ thị sẽ chỉ hợp tác với Bạch gia dưới quyền Bạch Tử Hạo.”
Thanh Tuyết khoanh tay, nhấn mạnh từng chữ:
“Phó thị đồng thuận.”
Khoảnh khắc đó, vận mệnh của cả gia tộc đảo chiều.
…
Rời khỏi hội trường, bộ ba bước ra ngoài với khí chất thắng trận. Áo choàng bay, kính râm bật lên. Ai nhìn cũng tưởng họ là nhóm nhân vật chính chuẩn bị chụp poster.
Tử Hạo khịt mũi, lầm bầm:
“Cái nhà đó… tôi lười dọn. Chị Ngưng Băng lo hết đi.”
Hùng vỗ vai cậu:
“Anh bạn yên tâm. Từ nay là thời của cậu.”
Thanh Tuyết nhún vai, cũng đổi sang tiếng Việt:
“Cá đi, chương sau lại có trà xanh mới. Thế giới này mà yên thì con trâu biết múa ba lê.”
Ting!
Hệ thống trong đầu Hùng sáng lên như bảng hiệu quảng cáo.
[Chúc mừng đại ca! Ngài vừa dập tắt trà xanh giả mạo.]
[Thưởng 400 điểm khí vận, 150 điểm danh vọng.]
[Thành tựu mới: Vả Mặt Tập Thể.]
Hùng nhấp trà sữa.
“…Thưởng nữa à? Thôi. Để dành. Biết đâu mua được skin đẹp.”
[Còn tiếp]