Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
su-thuong-toi-cuong-than-the.jpg

Sử Thượng Tối Cường Thân Thể

Tháng 2 23, 2025
Chương 732. Trận chiến cuối cùng Chương 731. Tuyên cổ tinh ngọc
Đại Sư Huynh Lại Ra Cực Phẩm

Ta Có Tu Luyện Hiệu Quả Vạn Lần Trả Lại Hệ Thống

Tháng 1 15, 2025
Chương 584. Thần giới chi chủ Chương 583. Hủy diệt Long tộc
do-thi-than-canh-tu-ky-nghi-bat-dau-pha-an-thien-vuong

Đô Thị Thần Cảnh: Từ Kỳ Nghỉ Bắt Đầu Phá Án Thiên Vương

Tháng mười một 8, 2025
Chương 434: Lý hiểu hàm, lôi đình thủ đoạn, kết án Chương 433: Tang sóng, tàn nhẫn, kỳ quái con tin
toan-dan-chuyen-chuc-thuan-chien-yeu-quan-ta-thuan-hoang-chuyen-gi

Toàn Dân Chuyển Chức: Thuẫn Chiến Yếu? Quan Ta Thuẫn Hoàng Chuyện Gì

Tháng mười một 25, 2025
Chương 766: Đại kết cục Chương 765: Bản Nguyên Chi Cảnh
tu-tien-game-mobile-phan-hoi-tu-vi-ta-tieu-kim-mot-ty.jpg

Tu Tiên Game Mobile Phản Hồi Tu Vi? Ta Tiêu Kim Một Tỷ!

Tháng 2 3, 2025
Chương 502. Thời gian, giúp ta trùng sinh Chương 501. Bên trong trục tinh hết rồi!
vua-toi-marvel-nguoi-noi-cho-ta-biet-day-la-comic

Vừa Tới Marvel, Ngươi Nói Cho Ta Biết Đây Là Comic!

Tháng 10 23, 2025
Chương 194: Đa nguyên vũ trụ sửa chữa giả Chương 193: Thực tế bện giả
ta-tong-mon-co-chut-manh.jpg

Ta Tông Môn Có Chút Mạnh

Tháng 1 25, 2025
Chương 710. Ta tông môn có chút cường! Chương 709. Giết tới vực ngoại tà ma sào huyệt!
he-thong-than-thu-boi-duong-than-thu-lien-bien-cuong.jpg

Hệ Thống Thần Thú: Bồi Dưỡng Thần Thú Liền Biến Cường

Tháng 1 31, 2026
Chương 500: ba đầu sáu tay hiển thần uy ( bên trên ) Chương 499: Đại Khâu Chi Dã, lần đầu giao phong
  1. Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
  2. Chương 20: Xin Tha Trong Nước Mắt: Trung bình 5 phút cuối của mấy bộ truyện ngắn.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 20: Xin Tha Trong Nước Mắt: Trung bình 5 phút cuối của mấy bộ truyện ngắn.

Phòng thẩm vấn của đồn cảnh sát trung tâm Ma Đô luôn nổi tiếng với độ lạnh có thể làm đông cứng cả quyết tâm hoàn lương của tội phạm. Ánh đèn huỳnh quang treo trên trần chập chờn từng nhịp, như đang cố tình tạo hiệu ứng phim kinh dị giá rẻ. Bốn bức tường xám, lạnh, trơ, không một tấm poster cổ vũ tinh thần, chỉ phả ra cảm giác “mày mà nói dối tao bóc phốt liền”. Chiếc bàn thép được lau bóng đến mức có thể soi thấy cả sự hối hận của người ngồi đối diện. Tấm kính chống đạn phản chiếu bóng người, khiến kẻ bị tra hỏi cảm giác như đang bị một phiên bản mặt lạnh vô cảm của chính mình nhìn chằm chằm.

Trong khung cảnh đó, Liễu Như Yên ngồi co ro như chú gà con tắm mưa quá lâu. Cô từng được tung hô với hàng loạt danh xưng nghe lên đã ngứa tai như “thần tiên tỷ tỷ” “nữ thần thanh xuân” “người đẹp cứu rỗi hệ mặt trời” và vô số mỹ danh mà fanclub có lẽ phải thức một đêm mới nghĩ ra được. Nhưng hiện tại, toàn bộ hào quang ấy đã rơi rụng sạch sẽ. Son phấn trên mặt cô lem nhem như tranh vẽ bị con nít chùi tay. Mái tóc vốn được tạo kiểu tỉ mỉ giờ rối bù, dựng lên từng cọng như dây điện bị chuột gặm. Đôi mắt đỏ ngầu, mí sưng, khóe mắt vằn vệt đau khổ. Môi run run, mặt tái nhợt như người vừa bị rút sạch khí vận.

Cô bấu mép bàn, hai tay lạnh ngắt. Tâm trí đầy hỗn loạn. Từng cơn run chạy dọc sống lưng, khiến cơ thể cô co lại như muốn biến mất. Dẫu vậy, tận sâu trong ánh mắt vẫn còn vương chút kiêu ngạo chẳng biết đào từ đâu ra, như thể cô cố níu lại hình tượng nữ chính “cao cao tại thượng” của những bộ truyện ngắn não tàn mà tên phản diện trung bình hệt như chính cô đang đóng vai.

Cạch. Cửa mở. Hai viên cảnh sát áp giải cô từ hành lang vào, vẻ mặt buồn chán như đã đi làm tăng ca ba ngày không ngủ. Cả hai nhìn Liễu Như Yên bằng ánh mắt “ồ lại kiểu này nữa hả” rồi đặt cô xuống ghế bàn thẩm vấn.

Cạch lần nữa.

Giây khắc Đỗ Phi Hùng bước vào, nhiệt độ phòng giống như giảm thêm vài độ. Anh khoác chiếc áo đen đơn giản nhưng khí thế lại ngập tràn như thể cả căn phòng chỉ được xây nên để làm nền cho anh. Ánh mắt anh sắc như từng trải qua hàng trăm trận chiến với não tàn. Cạnh anh là Phó Thanh Tuyết, váy đen ôm sát dáng người thanh mảnh mà mạnh mẽ, ánh mắt đỏ sắc lẻm như động tác bất kỳ lúc nào cũng có thể biến thành vũ khí. Chỉ cần đứng đó thôi, cô không cần mở miệng đã như đang tuyên bố: “Ai nói sai một chữ, tôi đạp cho nói lại.”

Cả hai xuất hiện, khí trường mạnh đến mức viên cảnh sát đứng góc phòng phải len lén rút điện thoại, gõ WeChat: “Cảnh tượng gay cấn. Đang xem live drama.”

Liễu Như Yên ngước lên, nhận ra ánh mắt lạnh của Hùng, liền rưng rưng nước mắt. Cô cố bật sự yếu đuối ra ngoài như diễn viên mới vào nghề cố tìm góc đẹp trước máy quay.

“Anh Hùng… Tôi… tôi sai rồi…”

Giọng nói nghẹn ngào, đứt quãng như đang thử vai nữ chính bị ngược tâm. Cô đưa tay ôm mặt, bàn tay run lên, hít sâu lấy hơi, như thể chỉ cần làm sai động tác sẽ bị loại khỏi cuộc thi “Ai khổ hơn ai”. Cô bật khóc kiểu ngắt đoạn, tạo âm thanh nức nở nghe rất chuyên nghiệp.

“Tôi không biết Y Đằng Thành lợi dụng tôi… Tôi thật sự nhớ anh. Nhớ cách anh gọi tôi là vợ yêu, cách anh dọn rác giúp tôi, gỡ tóc rối, mua trà sữa full topping dù tôi chửi anh là đồ ngốc…”

Phó Thanh Tuyết khẽ nghiêng người, ghé sát tai Hùng, hơi thở nhẹ như đang bình luận show thực tế.

“…Chưa từng thấy ai nhớ người cũ mà như đọc đơn xin việc thế này. CV dài cả mét.”

Trong lòng Hùng, sự kiên nhẫn cạn dần. Anh thề, nếu có ai lắp camera đo được độ chịu đựng của anh mỗi khi nghe Liễu Như Yên nói, chắc kim đo đã gãy tám lần. Anh nheo mắt, gương mặt vẫn lạnh nhưng trong đầu đã bật chế độ mỉa mai.

“Ừ, nhưng đơn này thiếu chữ ký người bảo lãnh khỏi tù.”

Giọng anh vang lên như đánh thẳng vào hy vọng mong manh của cô. Liễu Như Yên hít vào, cố gắng không để cơn nấc nuốt mất lời. Cô lắp bắp, nắm chặt tay lại.

“Tôi… chỉ bị lợi dụng…”

Hùng khoanh tay. Cử chỉ bình thản nhưng ánh mắt sắc lạnh như vẽ đường ranh cuối cùng.

“Lần thứ nhất, tôi tha cho cô khi cô với mẹ Y Đằng Thành đẩy nhân viên vô tội từ tầng sáu mươi hai xuống. Tôi bỏ qua vì lúc đó tôi còn… ngu.”

Trong lòng Hùng, khoảnh khắc đó như châm thêm dầu vào lửa. Anh vẫn còn nhớ ngày ấy, nguyên chủ của thân xác này ngu đến mức tin vào ba chữ “vì yêu em”. Nghĩ lại mà muốn ôm đầu đau đớn vì cảm giác mất IQ.

“Lần thứ hai, tôi tha khi bắt gặp cô và thằng bồ tình tứ ngay khi hắn phá bữa ăn của tôi. Tôi cùng lắm chỉ đập cô một phát.”

Lúc ấy, Hùng cảm nhận rõ bản thân mình đã từ bỏ hoàn toàn vai diễn nam phụ não tàn. Cú đập ấy là lễ tuyên bố độc lập của anh.

“Giờ thì sao? Cô muốn tôi tha lần ba? Cô nghĩ đây là game gacha, quay ba lần là trúng SSR hả?”

Cuối câu, giọng anh như lát dao rạch thẳng xuống mặt bàn.

Phó Thanh Tuyết bật ra một câu, lạnh mà sắc như kim:

“Cô là nữ chính ngược luyến à? Muốn combo phụ phạm quay xe khóc lóc cầu xin? Đáng tiếc, biên kịch ở đây là chúng tôi.”

Liễu Như Yên bật khóc dữ hơn, dòng nước mắt chảy dài như muốn đổ ngập cả mặt bàn thẩm vấn. Cô gào lên, giọng bị bóp nghẹn, cố bám vào chút ký ức của quá khứ.

“Chẳng phải… ngày xưa anh từng nói: Chỉ cần tôi làm bạn gái, anh sẽ làm bất cứ điều gì vì tôi sao?”

Gương mặt Hùng đen kịt. Trong đầu anh hiện ngay cảnh nguyên chủ đứng giữa gió đêm, cúi đầu nói câu hứa ngốc nghếch ấy. Anh suýt tự tát mình vài cái tưởng tượng.

“Mẹ nó, hứa cái gì không hứa, hứa đúng câu ngu nhất đời…”

Anh nhắm mắt, nhỏ giọng như đang chôn vùi tội nghiệp một linh hồn.

“Nguyên chủ à, cho mày một phút tưởng nhớ. Chúc mày vui dưới mộ.”

Thanh Tuyết liếc sang, cười nửa miệng rồi quay lại nhìn cô gái trước mặt với thái độ như chuẩn bị mổ xẻ một bài phốt.

“Cô có thai với Y Đằng Thành rồi, còn quay lại tìm Hùng làm gì?”

Liễu Như Yên nghẹn họng, môi run run, mắt tròn lên như vừa bị ném cả tảng đá vào đầu. Tất cả lý do bao biện đều tắc nghẽn trước cổ họng. Tâm trí cô như dây kết nối bị rối, nói không ra tiếng.

Hùng thở dài. Anh gật đầu với viên cảnh sát gần đó.

“Làm việc đi anh, để lâu cô ta lại nghĩ đây là casting show tìm lại bạn trai cũ. Cho vào trại, cẩn thận kẻo cô ta tự quay phim tâm lý.”

Viên cảnh sát tiến lại, đọc lệnh với giọng đều đều nhưng ẩn chút cay nghiệt của người từng thấy quá nhiều drama.

“Liễu Như Yên, cô bị bắt với tội danh: đồng phạm giết người, cấu kết tổ chức tội phạm, tàng trữ tài liệu bất hợp pháp, và đặc biệt là… ngu ngốc có hệ thống.”

Anh ta hắng giọng, tiếp:

“Chuẩn bị chuyển sang trại giam. Cơm ba bữa, gối đầu là danh vọng đã mất.”

Liễu Như Yên đổ gục xuống bàn, giọng nghẹn lại thành những âm thanh rời rạc.

“Hùng… xin anh…”

Nhưng tiếng cầu xin bị bóp nghẹt khi cảnh sát kéo cô đứng dậy, còng tay, đẩy ra khỏi phòng. Tiếng cô dần nhỏ lại, mất hút sau lớp cửa thép dày. Bức tường như tự trả lại sự im lặng lạnh lẽo ban đầu, chỉ còn lại chút không khí khô cứng của sự kết thúc.

Hùng thở ra, quay sang Thanh Tuyết khi cả hai rời khỏi phòng thẩm vấn. Bước chân họ vang đều trong hành lang dài, lạnh, ánh đèn hắt bóng thành hai vệt dài. Không khí nhẹ hơn, như thể drama kéo dài mười tập đã được dọn sạch.

“Nếu cô ta còn diễn, chắc tôi phải gọi đạo diễn casting remake rồi.”

Thanh Tuyết cười nhẹ, cười cái kiểu đủ khiến đối phương muốn chôn mặt xuống đất.

“Remake gì? Phim tài liệu cái giá của não tàn à?”

Hùng nhếch môi, khẽ nói tiếng Việt như thói quen lúc có câu quá lầy phải nói bằng tiếng mẹ đẻ.

“Tôi cá chương sau cô ta còn drama nữa.”

Thanh Tuyết khoát tay:

“Chấp, anh thua thì tôi gọi đại ca.”

Ting. Hệ thống rung lên trong đầu Hùng, giọng hồ hởi như vừa bán được hàng.

[Chúc mừng đại ca. Dập tắt nữ chính não tàn, ngài nhận 300 điểm khí vận, 100 điểm danh vọng. Mở khóa thành tựu Logic Vả Mặt.]

Hùng liếc màn hình ảo, nghiêng đầu đầy bất cần.

“Lại thưởng à? Tao không cần, để đấy làm cảnh.”

Trở về biệt thự Đỗ gia, ánh sáng vàng ấm chiếu khắp phòng khách rộng lớn. Nội thất đắt đỏ được bày biện hài hòa, không phô trương nhưng sang đủ để người bình thường chỉ dám đứng nhìn. Sofa da mềm, ấm, như ôm trọn cả cơ thể.

Bạch Tử Hạo đang ngồi trước màn hình lớn, khuôn mặt căng đét đến mức động vào có thể gãy. Tin tức từ kênh Ma Đô chạy dưới màn hình, từng dòng chữ như cú tát vào mặt Tử Hạo.

“Thiếu gia Bạch Tiêu được gia đình bảo lãnh khỏi trại giam…”

Bình luận chạy ngang châm chích từng chữ.

Bạch Tử Hạo giận đến đỏ mắt. Anh đập tay xuống bàn.

“Đù má… Nhà mình IQ thật sự có vấn đề rồi!”

Hùng bước vào, vừa uống trà sữa vừa khoác gương mặt “ta biết mà”.

“Yên tâm, tôi biết ngay cẩu huyết chưa kết thúc đâu.”

Thanh Tuyết ngồi xuống sofa, ngẩng mặt, đôi môi cong cong thành nụ cười rạng rỡ pha chút sát khí.

“Thế thì chờ gì nữa? Lại có lý do tiễn người đi nghỉ mát rồi.”

Hùng nheo mắt, nhấp thêm ngụm trà.

“Trà xanh hồi sinh phần hai. Let’s go.”

[Còn tiếp]

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

de-cuu-de-quoc
Đệ Cửu Đế Quốc
Tháng 2 5, 2026
tu-bien-than-thieu-nu-bat-dau-tram-yeu-tru-ma.jpg
Từ Biến Thân Thiếu Nữ Bắt Đầu Trảm Yêu Trừ Ma
Tháng 2 8, 2026
dao-phap-cua-ta-den-tu-than-thoai-chi-quai-the-gioi
Đạo Pháp Của Ta Đến Từ Thần Thoại Chí Quái Thế Giới
Tháng 10 9, 2025
vu-tru-cap-trum-phan-dien.jpg
Vũ Trụ Cấp Trùm Phản Diện
Tháng 2 4, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP