Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
vua-ra-tu-trong-bung-me-dinh-hon-chuyen-the-nu-de.jpg

Vừa Ra Từ Trong Bụng Mẹ, Đính Hôn Chuyển Thế Nữ Đế

Tháng 2 4, 2025
Chương 218. Yêu ngươi như lúc ban đầu Chương 217. Lại mở ra đất trời
tinh-lo-tien-tung.jpg

Tinh Lộ Tiên Tung

Tháng 2 3, 2026
Chương 444: Đặc huấn Chương 443: Truyền thụ
toan-dan-linh-chu-ta-moi-cap-mot-cai-thien-phu.jpg

Toàn Dân Lĩnh Chủ: Ta Mỗi Cấp Một Cái Thiên Phú!

Tháng 2 8, 2026
Chương 349: Nhất lực phá vạn pháp! Tứ cường! Chuẩn Tiên mưu tính! (cầu toàn đặt trước! ). Chương 348: Kiếm Thể song tu! Kỹ kinh tứ tọa! Trường Hồng Quán Nhật! (cầu toàn đặt trước! ).
bat-hu-gia-toc-ta-co-the-thay-doi-tu-ton-tu-chat

Bất Hủ Gia Tộc, Ta Có Thể Thay Đổi Tử Tôn Tư Chất

Tháng 2 6, 2026
Chương 671: Coi là chúng quân tế Chương 670: Chủ động đưa ra
ta-mot-succubus-nguoi-de-cho-ta-tham-gia-luyen-tong.jpg

Ta Một Succubus, Ngươi Để Cho Ta Tham Gia Luyến Tống?

Tháng 2 5, 2026
Chương 162:: Kinh điển có tên « Lão Nhân Dữ Hải » Chương 161:: Cái này mẹ nó là tiểu thịt tươi, vậy là ngươi đồ vật gì?!
nguoi-tai-hai-tac-robin-la-bieu-muoi-ta

Người Tại Hải Tặc: Robin Là Biểu Muội Ta?

Tháng 10 17, 2025
Chương 287: Đại kết cục Chương 286: Thiên Giới
tu-quai-thu-bat-dau.jpg

Từ Quái Thư Bắt Đầu

Tháng 2 26, 2025
Chương 218. Lại là bắt đầu Chương 217. Thánh nhân gia trì
ta-tai-hokage-konoha-danh-dau-muoi-nam.jpg

Ta Tại Hokage, Konoha Đánh Dấu Mười Năm

Tháng 2 23, 2025
Chương 321. Trấn áp hết thảy, giới Ninja chi vương Chương 320. Cảnh nổi tiếng cho hấp thụ ánh sáng, xuất phát từ tâm can
  1. Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
  2. Chương 19: Xử lý Hắc đạo, và cái kết của Như Yên đại đế.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 19: Xử lý Hắc đạo, và cái kết của Như Yên đại đế.

Sau vụ Y Đằng Thành bị còng tay kéo ra khỏi tập đoàn Liễu Thị trong tiếng hét thất thanh còn hơn cả phim truyền hình dài tập, cả Ma Đô xôn xao như có bão. Nhưng trong biệt thự Đỗ gia, mọi thứ lại trái ngược hoàn toàn. Không có tiếng bàn tán, không có nỗi lo, không có áp lực. Chỉ có ba con người đang ngồi vắt chân trên sofa như vừa thắng giải vô địch đời sống.

Biệt thự rực lên dưới ánh đèn pha lê. Vách tường cao ba mét, ngoài sân còn có mấy con robot bảo vệ đang đi tuần đều bước. Nội thất dát vàng phản chiếu ánh sáng khiến căn phòng toát lên cảm giác như cả gia tộc sở hữu nửa thành phố. Bộ ba Hùng, Thanh Tuyết và Bạch Tử Hạo ngồi trước TV màn hình cực lớn, tay cầm tay cầm game, mặt ai cũng mang khí chất của người vừa quét sạch một thế lực hắc đạo và giờ đang thư giãn để nạp năng lượng.

Hùng mặc hoodie rộng thùng thình, chân đặt lên bàn trà, tay bấm nút game như đang điều khiển vận mệnh thiên mệnh. Anh chọn tướng chiến binh, cầm búa, giọng nhàn nhạt mà chứa đầy sự coi thường đối với toàn thể nhân loại trong thế giới này.

“Trí tuệ thế giới này bó tay thật. Đánh người xong chưa được ba ngày đã tự khai cả họ hàng.”

Thanh Tuyết vừa ngậm kẹo mút đỏ vừa rê ngón tay chọn nữ sát thủ. Mái tóc trắng của cô xõa nhẹ xuống vai, đôi mắt đỏ liếc sang màn hình, phản chiếu ánh sáng lung linh từ TV. Giọng cô vang lên, nhẹ như gió nhưng mặn hơn nước biển.

“Não tàn luôn chạy trước logic vài vòng. Cứ nhìn kịch bản của bọn họ là biết.”

Hùng chuyển tầm mắt sang Bạch Tử Hạo, người đang cầm joystick mà biểu cảm như vừa bị game phản bội. Anh chưa kịp hỏi gì thì Tử Hạo đã thở dài.

“Tôi chọn kiếm sĩ rồi. Nhưng chưa chạm vào quái rừng đã thấy đồng đội bên kia nổ combat xong hết.”

Hùng bật cười, âm thanh vang lên đầy chế giễu.

“Thôi quen dần đi. Sống ở Ma Đô mà đòi bình tĩnh thì còn lạ hơn việc Y Đằng Thành có não.”

Đúng lúc ấy, cửa phòng bật mở. Tần Mặc bước vào, đẩy chiếc xe chứa đầy snack và trà sữa. Anh ta vừa đi vừa toát ra khí chất lạnh lẽo như thể nhiệt độ phòng tụt xuống vài độ. Gương mặt anh ta trẻ trung, đẹp đến mức gây nhầm giới tính, vừa khiến Bạch Tử Hạo ngạc nhiên nhìn theo, vừa khiến Hùng chuẩn bị sẵn chiếc gối cho bất kỳ bình luận sai lầm nào sắp thốt ra.

Trên xe của Tần Mặc không chỉ có đồ ăn mà còn có một chiếc USB nhỏ màu bạc được đặt ngay ngắn trên khay.

“Thiếu gia,” Tần Mặc nói đều đều như đọc thời tiết, “cảnh sát gửi video ghi lại diễn biến bắt Y Đằng Thành và đồng bọn. Họ bảo nếu thiếu gia muốn xem lại thì cứ mở.”

Hùng cắm USB vào TV. Màn hình lập tức hiện cảnh đội đặc nhiệm đạp cửa phòng họp tại Liễu Thị, tiếng la hét của các cổ đông, cảnh Liễu Như Yên ôm đầu run rẩy, và Y Đằng Thành bị kéo đi như thể vẫn chưa tiêu hóa kịp cú sốc. Thanh Tuyết nhếch môi nhìn đoạn cảnh sát hô lệnh bắt, vẻ mặt như thể cô đang xem video hài.

“Đoạn này mà tung lên mạng chắc lên top nhanh lắm.”

Cả phòng hòa vào tiếng cười, còn Hùng thì vừa xem vừa nhai snack như đang xem phim tài liệu về hành trình tiến hóa của loài người.

Trong khi đó, tại Cục Công an Kinh tế, không khí lại căng hơn dây đàn. Một đội điều tra viên đông như quân tiếp viện, ai cũng mắt đỏ vì thức đêm uống cà phê, ai cũng đang lật ngược cả đống tài liệu dày cộm. Khi họ truy đến lịch sử tìm kiếm trên mạng của Y Đằng Thành, cả phòng thi thoảng lại bật cười vì mức độ… ngu ngơ của hắn.

Một điều tra viên ngồi sau cùng, lật hồ sơ, tay run vì kiệt sức nhưng miệng vẫn không quên bình luận.

“Đã có tài khoản offshore rồi còn đi tìm cách giấu tiền tiếp. Trình độ này mà làm phản diện thì xúc phạm nghề phản diện quá.”

Đỉnh điểm là khi họ phát hiện mọi giao dịch của Yên Thị đều đi qua tài khoản Y Đằng Thành. Không chỉ giao dịch, hắn còn tự viết ghi chú chi tiết, bao gồm cả những mục như “tiền bảo trì nhà kho” “tiền hỗ trợ nhân sự xử lý chứng cứ”. Một điều tra viên trố mắt, giơ chiếc tablet:

“Đội trưởng, cậu ta còn vẽ cả sơ đồ kho hàng, đánh dấu chỗ giấu tiền mặt nữa!”

Đội trưởng tóc muối tiêu nhìn màn hình, lắc đầu đầy bất lực.

“Trong lịch sử phản chủ, tôi chưa thấy ai bán đồng đội nhanh và đầy đủ thế này. Đúng là kỳ tài.”

Bạch Ngưng Băng ngồi trong góc phòng, chân bắt chéo, tay gõ bàn phím nhẹ nhàng nhưng tốc độ như thể đang chơi đàn. Mái tóc bạc ánh xanh của cô đổ nhẹ xuống vai, đôi mắt xanh tập trung vào màn hình laptop. Cô đẩy vài dòng mã lên, giải mã email nội bộ và khôi phục những file mà hắc đạo tưởng là đã xóa sạch.

“Tôi đã khôi phục hệ thống rồi,” Ngưng Băng nói, tay vẫn không dừng lại, “Yên Thị liên kết với ba tổ chức hắc đạo ngoại quốc. Giao dịch mỗi tháng đều thông qua tài khoản Y Đằng Thành. Nếu muốn, tôi có thể mở luôn camera từ kho hàng của họ.”

Đội trưởng nhìn cô, ánh mắt kính nể.

“Không có cô, chúng tôi còn đang mò theo đường dây này đến cuối năm mất.”

Ngưng Băng chỉ cười nhạt, nghiêng đầu nhìn màn hình.

“Có ngại gì đâu. Mấy loại dữ liệu này dễ như gió thổi thôi.”

Trong khi cảnh sát tăng tốc điều tra, một lực lượng khác đang âm thầm rải ra khắp Ma Đô. Các vệ sĩ của Đỗ gia và Phó gia hợp lực, mang theo danh sách các điểm tập trung của Yên Thị. Họ mở chiến dịch tóm gọn những tên đầu sỏ còn lại. Từ những ngõ nhỏ cho đến kho hàng ngoại ô, từng nơi một đều bị phủ lưới dày. Mấy tên đàn em của Yên Thị nhìn thấy đoàn vệ sĩ chỉ kịp thốt lên một tiếng rồi lập tức bị trói gọn giao nộp.

Cao trào của cuộc vây bắt chính là lúc họ tóm được Yên Tiểu Mạn.

Trong buổi tiệc từ thiện sang trọng tại khách sạn lớn nhất thành phố, Yên Tiểu Mạn đứng giữa sân khấu, váy dạ hội đỏ như lửa, ánh đèn chiếu lên khiến cô ta tự tin hơn bình thường. Cô cầm micro nói về lòng nhân ái mà bản thân chưa thực hành được ngày nào.

Ngay khi cô ta đang mỉm cười tạo dáng chụp ảnh, đội đặc nhiệm mở cửa tiến vào. Khách mời sững sờ quay lại, vài người theo phản xạ rút điện thoại ra quay clip.

Cô ta gào lên như bị xúc phạm.

“Tôi là tiểu thư Yên gia! Ai cho phép các người đụng vào tôi!”

Cục trưởng Vương đi đầu, giọng nghiêm như tuyên án.

“Cô bị bắt vì tổ chức bắt cóc, tống tiền, rửa tiền, ba vụ giết người và hàng loạt giao dịch phi pháp khác. Đây là bằng chứng.”

Ngay lập tức, máy chiếu bật lên, chiếu toàn bộ video cô ta ra lệnh xử đối thủ, cùng việc thông đồng với đàn em của Y Đằng Thành. Yên Tiểu Mạn quỳ xuống ngay, chiếc kính rơi xuống sàn. Mặt cô ta trắng bệch, môi run run. Khách mời lùi xa, không dám lại gần.

Trong phòng giam của Cục Công an, tình cảnh Liễu Như Yên còn thảm hơn. Cô ngồi co ro trên ghế thép, hai tay ôm đầu, tóc rối tung. Hình ảnh kiều diễm của một nữ tổng tài biến mất hoàn toàn. Khi nữ cảnh sát đưa hồ sơ, giọng nghiêm lại lạnh:

“Cô bị lợi dụng. Đây là ghi âm của Y Đằng Thành và mẹ hắn.”

Cô ta nghe xong liền run rẩy, khóc nghẹn. Câu nói “tôi yêu anh ấy” co lại thành một tiếng nức nở. Cuối cùng, trong tuyệt vọng, cô ta thì thào:

“Tôi muốn gặp Hùng. Nếu anh ấy không đến… tôi sẽ không chịu nổi.”

Nữ cảnh sát nhìn cô bằng ánh mắt khó hiểu.

“Cô nghĩ thiếu gia Đỗ gia rảnh để nghe chuyện tình yêu tan vỡ sao? Tôi sẽ hỏi lại, nhưng không hứa.”

Tại biệt thự, Hùng đang điều khiển tướng của mình vung búa xuống đầu quái khi Tần Mặc bước vào.

“Thiếu gia,” anh nói đều đều, “Liễu Như Yên muốn gặp ngài. Cô ấy nói là lời cuối.”

Hùng không hề ngẩng đầu khỏi màn hình. Anh nhai snack rôm rốp.

“Từ chối. Tôi bận leo rank.”

Thanh Tuyết ngồi cạnh, mắt đỏ ánh lên tia hài hước.

“Anh từ chối dứt khoát như vậy mà không sợ bị nói vô nhân đạo à?”

Hùng hất nhẹ tóc mái.

“Tôi nhân đạo từ lúc không tát thêm cái nào rồi.”

Tiếng chuông vang lên. Hệ thống mở bảng thông báo lấp lánh.

Chúc mừng đại ca. Ngài đã xóa sổ một thế lực hắc đạo. Nhận thêm năm trăm điểm khí vận và hai trăm điểm danh vọng. Thành tựu mới mở khóa: Người dọn rác Ma Đô.

Hùng đặt tay cầm xuống một chút, dựa lưng vào sofa.

“Cẩu huyết vẫn còn. Chắc chắn vẫn có Thiên Mệnh Chi Tử đang chờ bị xử.”

Thanh Tuyết cười nhẹ, chọt tay vào hông Hùng.

“Anh mà là phản diện thì thế giới này chết tới chục lần rồi.”

Hùng bật cười, nhướng mày.

“Phản kịch bản, sống khỏe mạnh.”

Bạch Tử Hạo nằm dài ra ghế sau cùng, thở dài như vừa chấm dứt một thời kỳ đen tối.

“Ma Đô đúng là thành phố không thể yên bình.”

Hùng vươn vai, nở nụ cười đầy tự tin.

“Yên bình thì còn gì vui.”

[Còn tiếp]

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nu-nhi-khong-can-so-vi-phu-the-gian-vo-dich.jpg
Nữ Nhi Không Cần Sợ, Vi Phụ Thế Gian Vô Địch
Tháng 5 9, 2025
ta-lay-am-phu-tran-duong-gian.jpg
Ta Lấy Âm Phủ Trấn Dương Gian
Tháng 1 24, 2025
ma-dao-tu-tien-tu-ma-phi-bat-dau
Ma Đạo Tu Tiên: Từ Mã Phỉ Bắt Đầu
Tháng mười một 12, 2025
bat-tu-ta-that-su-la-qua-manh.jpg
Bất Tử Ta Thật Sự Là Quá Mạnh
Tháng 1 17, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP