Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
- Chương 18: Lật Mặt Liếm Cẩu – Y Đằng Thành đạp máy may
Chương 18: Lật Mặt Liếm Cẩu – Y Đằng Thành đạp máy may
Sau trận chiến trong ngõ hẻm đêm qua, nơi đám đàn em mù quáng của Y Đằng Thành bị Hùng, Thanh Tuyết và Bạch Tử Hạo cho ăn hành tới mức nghi ngờ ý nghĩa cuộc đời, cả ba rút về dinh thự Đỗ gia. Nơi ấy không chỉ đơn thuần là nhà, mà là pháo đài phòng thủ bậc nhất tại Ma Đô, được đồn là chỉ cần bước qua cổng sẽ tự động thoát khỏi mọi kịch bản cẩu huyết.
Tử Hạo, sau khi thoát cảnh bị sáu chị gái nhà họ Bạch mài dao đợi sẵn để truy lùng thằng em trai “bất hiếu” lập tức được Hùng kéo vào dinh thự trú tạm. Bốn phía là tường bê tông dày ba mét, mỗi mét gắn một lớp thép hợp kim, trên đó gắn camera quay từ mười bốn góc độ, phát livestream nội bộ suốt ngày. Ánh đèn pha lê rọi xuống nội thất dát vàng khiến cả không gian sáng trưng, như thể một con rồng tài phiệt đang nằm ngủ giữa lòng thành phố.
Buổi sáng tại Ma Đô luôn mang vẻ uể oải của đô thị giàu có, và hôm nay cũng vậy. Khi mặt trời mới ló rạng, Hùng đã nằm dài trên chiếc ghế da nhập khẩu từ vùng xa xỉ nào đó, tay cầm ly trà sữa trân châu size lớn, ngón tay gõ nhịp lên thành ly như đang đánh nhịp cho cả dinh thự. Anh ung dung gọi:
“Quản gia Tần. Vào đây, ta có việc giao.”
Cánh cửa gỗ gụ nặng nề mở ra. Một bóng dáng thanh mảnh, mang khí chất lạnh lẽo bước vào. Tần Mặc xuất hiện như dòng khí lạnh quét qua căn phòng. Làn tóc đen dài mượt, khuôn mặt sắc sảo dễ gây nhầm lẫn. Đã vậy còn thêm phong thái trầm ổn khiến người nhìn càng lúng túng.
Bạch Tử Hạo đứng trong góc, vừa ngẩng lên nhìn liền giật mình đến mức suýt làm rơi ly sữa. Cậu thốt ra theo bản năng:
“Chị là…?”
Hùng không để cậu kịp hoàn câu. Một chiếc gối bay như tia chớp thẳng vào đầu Tử Hạo. Hùng nhíu mày, giọng giòn tan:
“Không phải chị. Là anh. Đừng tự tay tạo nghiệp.”
Tần Mặc gạt nhẹ gọng kính kim loại, hoàn toàn không để ý đến màn đối thoại kỳ lạ. Anh đặt tập hồ sơ dày như một cuốn niên giám lên bàn Hùng. Giọng anh vẫn đều đặn như máy đọc tin tức:
“Thiếu gia, theo yêu cầu, tôi đã xác định vị trí của Y Đằng Thành. Hắn hiện ở trụ sở Tập đoàn Liễu Thị, hỗ trợ Liễu Như Yên xử lý khủng hoảng vì Đỗ gia rút vốn.”
Anh tiếp tục lấy ra một phong bì đỏ đóng dấu cảnh sát Ma Đô. Trên mép phong bì còn lóe lên ánh ký hiệu quyền lực của chính quyền.
“Giấy phép sử dụng súng tạm thời, đã được cảnh sát trưởng phê duyệt.”
Hùng ngửa đầu, khóe môi cong lên, ánh mắt sáng như mở rương đồ cam trong game.
“Càng lúc càng thú vị.”
Khi mặt trời vừa lên đến vách cửa, Diệp Thần đã chờ sẵn ở cổng, áo vest đen ôm người tạo dáng nghiêm nghị. Tờ thẻ nhân viên giả được kẹp trước ngực, trông như đặc vụ bước ra từ phim hành động. Anh đứng thẳng, nhận mệnh lệnh từ Hùng.
Hùng hớp một ngụm trà sữa, đôi mắt sắc lại.
“Diệp Thần, vào công ty Liễu Như Yên bằng danh nghĩa nhân viên điều tra tài chính. Gom dữ liệu tài chính và nhân sự. Y Đằng Thành đang ở đó. Cứ làm nhanh và sạch.”
“Rõ. Cho hỏi xử lý theo phong cách nào?”
Hùng nhấc cằm, giọng đầy tự tin:
“Phong cách anh hùng đô thị dọn rác truyện não tàn. Cứ bứng sạch.”
Diệp Thần khẽ cúi đầu, rồi biến mất giữa ánh sáng buổi sáng như một cái bóng trượt đi không tiếng động.
Chưa hết một giờ, điện thoại Hùng rung. Tin nhắn WeChat từ Diệp Thần được gửi về. Bên dưới là một file ghi âm.
Hùng bật file. Một chuỗi âm thanh đáng ra không nên xuất hiện trong giờ hành chính lọt vào tai cả phòng. Từng tiếng thở gấp, tiếng rên, tiếng va vào bàn làm việc nhỏ đến mức khiến người nghe ngượng thay.
Thanh Tuyết đang ngồi cạnh Hùng lập tức nhăn mặt như vừa thấy vết bẩn trên váy trắng.
“Đúng là cặp đôi làm lỗi hệ thống. Có cần gửi file này cho dư luận đi kiểm chứng không?”
Hùng đặt điện thoại xuống, lắc đầu, thở dài:
“Thế giới này đúng là khít với thể loại não tàn.”
Bên cạnh, Bạch Ngưng Băng đang ngồi trước laptop trong phòng họp bí mật. Cô khoanh chân, tay cầm ly cà phê đen, đôi mắt lạnh lùng nhưng ánh lên tia tinh quái. Mái tóc trắng xám buộc thấp, vài sợi rơi trên mặt, tạo vẻ đẹp mát lạnh và mơ màng. Ngón tay cô lướt trên bàn phím nhanh đến mức như đang chơi đàn.
Hệ thống nội bộ Tập đoàn Liễu Thị hiện trên màn hình. Từ các tệp tài liệu tối mật cho đến nhật ký nhân sự, tất cả dần bị hack mở như trái cây gọt vỏ.
“Tôi đã lấy được dữ liệu của Liễu Như Yên.” Ngưng Băng nói. “Xem xong mới hiểu tại sao công ty này thối nát.”
Cô đẩy laptop sang trước mặt Thanh Tuyết và Hùng, giọng dịu nhưng sắc hơn lưỡi dao:
“Y Đằng Thành dùng danh nghĩa công ty để lừa đảo, chuyển hơn bốn trăm triệu tệ ra nước ngoài, trốn thuế, rửa tiền qua một chuỗi công ty vỏ, buôn lậu đá quý và dính vài vụ án liên quan hắc đạo.”
Hùng vừa nghe vừa nhướng mày.
“Cậu ta định lên chức thần bài trong tù à?”
Thanh Tuyết lật qua vài trang dữ liệu, đôi mắt đỏ khẽ nhíu lại rồi bật cười lạnh.
“Hắn có đủ tố chất để trở thành gương mặt đại diện cho khu giam giữ.”
Hùng liền gọi thẳng Cục trưởng Vương. Người đứng đầu lực lượng công an kinh tế Ma Đô bình thường nghiêm khắc là thế, nhưng khi nhận cuộc gọi của Hùng liền có âm điệu khó tả.
“Chào bác Vương. Cháu có danh sách tội phạm mới cho bác. Chỉ hơi dài hơn sổ hộ khẩu chút.”
Cục trưởng Vương phun cả ngụm cà phê ra bàn.
“Cậu nói thật?”
Hùng gửi toàn bộ bằng chứng. Giọng anh bình tĩnh như đọc hóa đơn mua trà sữa.
“Tất cả đều là thông tin thật. Video, âm thanh, chứng từ, thậm chí cả GPS.”
Cục trưởng Vương gào lên:
“Được rồi. Tập hợp đội đặc nhiệm. Tấn công ngay!”
Không khí khẩn trương lan ra khắp sở cảnh sát, và chỉ trong thời gian ngắn, một đội đặc nhiệm đã lên xe hướng tới Tập đoàn Liễu Thị.
Tầng bốn mươi tám của tòa tháp Liễu Thị sáng rực bởi ánh vàng. Phòng họp rộng lớn, rộng đến mức bước ba mươi bước vẫn chưa đến bàn chính. Ánh đèn pha lê treo từ trần cao chiếu xuống dàn cổ đông đang ngồi thành hàng. Không ai biết rằng cuộc họp hôm nay sẽ trở thành bản tin nóng trên hệ thống công an.
Y Đằng Thành đứng trước màn hình lớn, giọng khàn đặc theo phong cách tổng tài. Hắn hùng hồn tuyên bố các mối đầu tư từ Hàn Quốc và Dubai như thể vừa trải qua một đêm đàm phán cùng các ông trùm tài chính.
Liễu Như Yên ngồi bên cạnh, tay vuốt tóc nhẹ, đôi mắt long lanh như thể tin tưởng tuyệt đối vào từng câu hắn nói.
“Thành ca sẽ đưa công ty thoát khỏi khó khăn.” Giọng cô mềm như bún.
Ngay khoảnh khắc đó, cánh cửa phòng họp bật tung, vang lên âm thanh như tiếng nổ. Mọi người giật mình đứng dậy. Một đội cảnh sát đặc nhiệm trang bị đầy đủ bước vào, mỗi người đều giữ thái độ nghiêm nghị.
Cục trưởng Vương đi đầu, biểu cảm sắc như đao.
Ông giương lệnh bắt lên cao, giọng nghiêm:
“Y Đằng Thành, anh bị bắt vì các tội danh lừa đảo chiếm đoạt tài sản, trốn thuế, rửa tiền, cấu kết hắc đạo và liên quan đến một vụ tử vong đáng ngờ. Chúng tôi có đầy đủ bằng chứng. Mời hợp tác.”
Cả phòng họp bật lên tiếng hét.
“Không thể nào.”
“Còn trẻ như vậy mà phạm nhiều tội thế sao?”
Liễu Như Yên gần như mất thăng bằng.
“Không. Các người vu khống. Anh Thành bị hãm hại. Đây là âm mưu của Đỗ gia.”
Câu nói chưa dứt, hai cảnh sát đã tiến lên còng tay Y Đằng Thành. Hắn lắp bắp, mặt trắng bệch.
“Tôi bị gài bẫy. Tôi chỉ giúp công ty…”
Bạch Ngưng Băng bước vào từ phía cửa. Cô tay kẹp laptop, đôi mắt xanh dương nhìn hắn như nhìn một món đồ chơi hỏng.
“Tôi đã khôi phục toàn bộ dữ liệu mà anh xóa. Cả file ghi âm giữa anh và mẹ anh là Mai Thu Quý nữa. Anh muốn tôi mở không?”
Liễu Như Yên run rẩy, giọng yếu như hơi thở.
“Tôi… tôi không biết gì cả…”
Nữ cảnh sát bước tới, ánh mắt kiên định.
“Cô cần về đồn hỗ trợ điều tra. Việc cô mang thai không miễn trách nhiệm trước pháp luật.”
Y Đằng Thành rống lên, giọng thảm như điện thoại sắp hết pin.
“Tôi là thiên mệnh. Không thể vào tù…”
Một cú đánh gọn gàng vào sau cổ khiến hắn ngã quỵ.
Phòng họp lập tức rơi vào im lặng chết chóc.
Sau khi công ty bị niêm phong, Cục trưởng Vương quay sang nhìn Hùng đang đứng dựa cửa. Ánh mắt Hùng như vừa hoàn thành một nhiệm vụ trong game.
“Cảm ơn bác Vương. Cháu chỉ góp chút gạch xây nhà tù cho Thiên Mệnh thôi.”
Sau khi cảnh sát rời đi, cả phòng VIP dinh thự trở nên yên tĩnh. Hùng cầm ly trà sữa nhấp một hơi dài. Thanh Tuyết ngồi cạnh cuộn điện thoại, ánh mắt đầy hứng thú.
“Nữ chính ngôn tình và bạn trai cặn bã cùng vào tù. Một sáng nhẹ nhàng.”
Bạch Tử Hạo đứng cạnh cửa, mái tóc rũ xuống trán, thở phào như vừa trút được nỗi lo nặng.
“Lần đầu tiên tôi thấy chính quyền hành động nhanh như phim.”
Ngay lúc đó, hệ thống vang lên. Một giao diện sáng loáng hiện trước mặt Hùng.
Chúc mừng đại ca. Ngài đã đánh bại một Thiên Mệnh Chi Tử. Nhận một ngàn điểm khí vận, ba trăm điểm hảo cảm nhân vật và kỹ năng Nói đâu trúng đó.
Kỹ năng này cho phép dự đoán chính xác sự kiện gần xảy ra.
Hùng bật tiếng cười, lắc nhẹ ly trà sữa trong tay.
“Cho vui thôi chứ ta có dùng đâu.”
Trong căn phòng sáng loáng của dinh thự Đỗ gia, giọng anh vang lên nhẹ nhàng mà đầy sự trêu chọc.
“Cẩu huyết lúc nào cũng dễ vỡ.”
[Còn tiếp]