Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
hong-hoang-bat-dau-thien-phu-muoi-lien-rut.jpg

Hồng Hoang: Bắt Đầu Thiên Phú Mười Liên Rút

Tháng 5 5, 2025
Chương 285. Phi thăng Hồng Mông, đại kết cục Chương 284. Vô thượng Hồng Mông, Đại Đạo chi cảnh
linh-chung-lo-hen-ta-cuoi-gap-nu-tong-giam-doc-nguoi-khoc-cai-gi.jpg

Lĩnh Chứng Lỡ Hẹn? Ta Cưới Gấp Nữ Tổng Giám Đốc Ngươi Khóc Cái Gì

Tháng 2 9, 2026
Chương 505: Không sống được Chương 504: Tự vệ
chien-xa-cau-sinh-bat-dau-tram-tan-vuong-mang-bay-hoa-ty-muoi.jpg

Chiến Xa Cầu Sinh: Bắt Đầu Trăm Tấn Vương Mang Bay Hoa Tỷ Muội

Tháng mười một 28, 2025
Chương 140: Đã lâu không gặp (đại kết cục) Chương 139: Trở lại chốn cũ, yên tĩnh tiểu trấn
pho-ban-cua-ta-luu-hanh-toan-cau.jpg

Phó Bản Của Ta Lưu Hành Toàn Cầu

Tháng 1 21, 2025
Chương 159. Về nhà đi! Chương 158. Thẩm phán · xuống
hien-te-chi-chu.jpg

Hiến Tế Chi Chủ

Tháng 1 23, 2025
Chương 680. Đại kết cục + kết thúc cảm nghĩ Chương 679. "Chúc Xà ca sớm sinh quý tử ha ha ha."
can-than-cuong-binh.jpg

Cận Thân Cuồng Binh

Tháng 1 17, 2025
Chương 2743. Mới hành trình Chương 2742. Cứu vãn Tử La Lan
ren-sat-ba-nam-xuat-the-vo-dao-thong-than

Rèn Sắt Ba Năm, Xuất Thế Võ Đạo Thông Thần

Tháng 10 5, 2025
Chương 865: Đại kết cục Chương 864: Thời gian tại Tinh Hải Thành là không đáng giá tiền nhất
kiem-khu.jpg

Kiếm Khư

Tháng 1 18, 2025
Chương 2509. Tiền căn hậu quả Chương 2508. Lượng lớn công đức
  1. Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
  2. Chương 17: Bị cản đường và Thiên Mệnh thể hiện
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 17: Bị cản đường và Thiên Mệnh thể hiện

Buổi đêm ở Ma Đô có một vẻ đẹp rất riêng. Ánh đèn đường vàng ấm rơi xuống như những đốm sáng lơ lửng trôi trong không khí. Gió nhẹ từ đại lộ thổi qua, mang theo mùi thức ăn khuya của những hàng quán mở muộn. Hơi nóng của ngày đã tan hết, chỉ còn lại không gian vừa đủ thanh mát khiến người ta muốn thong thả dạo bước, hoặc ít nhất là ung dung tận hưởng cảm giác mình đang sống trong một thành phố xa hoa nhưng vẫn ẩn chứa biết bao câu chuyện bí mật.

Từ cửa một nhà hàng Nhật sang trọng, nơi từng chiếc ghế gỗ đều mang hơi thở cổ điển và từng dĩa sashimi được trình bày như tác phẩm nghệ thuật, ba người bước ra. Cả ba đều như vừa rời khỏi một buổi diễn hoành tráng nào đó, thần thái nhẹ nhàng nhưng lại ẩn chứa dấu vết của một trận chiến không lời.

Đỗ Phi Hùng nới lỏng cổ áo sơ mi bên trong áo vest đen, cố tình để hở nút thứ ba như thể tuyên bố với thế giới rằng mình không hề ngại làm tâm điểm mọi ánh nhìn. Ánh đèn đường rọi xuống gương mặt anh, tạo nên cảm giác vừa nghiêm nghị vừa nghịch ngợm. Phó Thanh Tuyết bước bên cạnh, mái tóc trắng dài buộc cao một phần đung đưa theo từng nhịp chân. Cô mặc chiếc váy đen ôm sát, đi giày cao, ánh mắt sắc lạnh nhưng lại ngậm một viên kẹo mút đỏ tươi khiến cả khí chất ma mị lẫn sự tinh quái hòa trộn đầy thú vị. Bạch Tử Hạo đi phía bên phải, khoác áo da tối màu, đôi mắt đỏ ánh lên vẻ cảnh giác thường trực, nhưng nếu nhìn kỹ vẫn thấy một chút mệt mỏi do trận chiến trong ngõ hẹp vài ngày trước để lại.

Cả ba không nói gì trong những giây đầu tiên, như đang tận hưởng sự yên bình hiếm hoi của đêm dài thành thị. Nhưng rồi, như thường lệ, phiền phức chẳng bao giờ để họ yên.

Một âm thanh chói tai vang lên. Rẹt. Âm điệu sắc lạnh của lốp xe bị rà mạnh xuống mặt đường đột ngột phá toang sự tĩnh lặng. Ba chiếc xe màu đen bóng lao ra từ góc phố, đèn pha sáng rực, trượt đến và ép sát đường như những con thú săn mồi đánh hơi được mục tiêu. Cả con phố bị chặn lại chỉ trong vài giây.

Hùng nheo mắt. Anh chậm rãi quay đầu, nhìn ba chiếc xe chắn ngang như đang xem một hoạt cảnh nhàm chán trong một bộ phim rẻ tiền.

“Ồ, lại có người muốn diễn trò trước mặt tôi sao?” Hùng lầm bầm. “Thanh Tuyết, em nghĩ đây là ai?”

Cô nàng vẫn nhìn vào điện thoại, ánh sáng màn hình phản chiếu trong mắt đỏ. Ngón tay cô lướt nhẹ nhàng, như đang chơi một trò chiến thuật quen thuộc.

“Cũng không phải cướp. Cũng không phải người tốt. Có lẽ là món quà từ ai đó thích tự gây rắc rối để rồi sau đó lại chạy về khóc với mẹ.” Giọng Thanh Tuyết đều đều nhưng lại khiến người khác lạnh sống lưng.

Bạch Tử Hạo khẽ xoay cổ, những âm thanh rắc rắc của khớp vang lên nghe như tiếng tuyên bố sẵn sàng nghênh chiến.

Hùng định mở lời thì trước mặt anh xuất hiện giao diện mờ ảo quen thuộc. Hệ thống của anh bật lên như một chiếc bóng dai dẳng không chịu tan.

[Chúc mừng đại ca. Do làm Bạch Tiêu tụt khí vận năm mươi phần trăm, ngài nhận được hai trăm điểm thể lực.]

Gương mặt Hùng tối lại.

“Mày chưa biến mất à?” Anh nói mà không thèm nhìn màn hình. “Tưởng mày bỏ đi rồi chứ.”

Hệ thống run lập cập.

“Tôi xin lỗi vì vẫn tồn tại. Tôi đã thử thoát rồi nhưng bị khóa bởi thứ gì đó. Tôi cam đoan không làm phiền nữa.”

“Ừ, vậy phiền mày tồn tại ít thôi.” Hùng phẩy tay.

“Rõ, đại ca. Tôi thoát đây.”

Giao diện biến mất như bong bóng bị châm kim.

Hùng chống tay lên mép cửa xe Rolls Royce đang đỗ gần đó, nói với Tô Nguyệt là tài xế và thư ký của đoàn.

“Cho xe vào hẻm nhỏ. Đêm nay có vẻ có vài kẻ muốn học lại cách đứng sao cho không bị gió thổi ngã.”

Xe chậm rãi lướt vào một con hẻm hẹp. Hai bên tường loang lổ những bảng hiệu cũ và những chiếc đèn bóng hư hại. Không khí ẩm thấp tràn xuống khiến người khác dễ tưởng bản thân đang bước vào một bản đồ đấu trường nào đó. Ba chiếc xe đen theo sau, chặn kín đường. Khoảng hẻm trở thành một sân đấu bị phong tỏa hoàn toàn.

Cửa xe đối phương bật mở. Từng người một bước xuống. Hơn mười tên đàn ông mặc áo đen ôm sát, tay cầm gậy sắt sáng loáng, mặt mũi hùng hổ. Mùi bia rẻ, thuốc lá và mắm tôm phảng phất trong không khí khiến cảnh tượng càng thêm tạp nham.

Tên cầm đầu là một gã đầu trọc có hình xăm con rồng quấn quanh gáy. Hắn gõ gậy sắt xuống đường, âm thanh vang lên như tiếng chuông báo hiệu cuộc đánh nhau sắp diễn ra.

“Thằng nhóc kia.” Hắn chỉ thẳng vào Hùng. “Xuống đây.”

Hắn hất cằm. “Tiểu thư của bọn tao bảo mày dám đánh người của cô ta. Hôm nay mày phải trả giá.”

Thanh Tuyết nhướng mắt, không rời màn hình.

“Ồ, lại cái đứa não tàn đó.” Cô chống cằm. “Lần này chắc nó méc với ai cao hơn rồi. Thật buồn cười.”

Hùng thở dài như bị gọi dậy lúc đang ngủ ngon.

“Không cần làm gì cả. Người của ta tới rồi.”

Đúng lúc đó, mặt đất rung lên nhẹ. Từ trên nóc tòa nhà cao tầng bên cạnh, một bóng người đáp xuống. Hơi gió cuốn tung bụi. Một bóng áo đen đứng thẳng giữa con hẻm.

Diệp Thần xuất hiện.

Ánh mắt anh sắc đến mức tưởng như có thể cắt không khí. Áo khoác đen tung nhẹ theo gió, tạo cảm giác như anh hoàn toàn không thuộc về thế giới bình thường này.

“Chỉ có bấy nhiêu mà cũng dám cản đường?” Giọng Diệp Thần trầm, lạnh, không hề có cảm xúc thừa.

Lũ côn đồ cười hô hố như vừa nghe chuyện cười trong quán nhậu.

“Ê, thêm một thằng cosplay nữa kìa. Hôm nay vui thật.”

Hùng vẫy tay như gọi bồi bàn.

“Diệp Thần, dọn dẹp. Làm đẹp vào. Lương tháng này thưởng gấp đôi.”

“Rõ.” Anh chắp tay thành một động tác vừa lịch sự vừa lạnh lẽo.

Lũ côn đồ tản ra, bao vây thành vòng cung. Những bóng gậy sắt phản lại ánh đèn xe như sắp bắt đầu một buổi diễn tạp kỹ nguy hiểm. Tên đầu trọc gầm lên.

“Tụi bây. Xông.”

Kẻ đầu tiên lao lên như tên bắn. Nhưng Diệp Thần không nhúc nhích. Trong tích tắc, đầu gối anh tung lên. Bụp. Âm thanh gọn như đóng dấu. Tên kia xoay hai vòng rồi rơi xuống đất bất tỉnh.

“Một.”

Hai tên khác lao tới từ hai bên. Diệp Thần cúi nhẹ người. Một tay chém vào cổ bên trái. Tay kia chọc mạnh vào hõm cổ bên phải. Hai tên đổ xuống như hai cái bao chứa gạo ướt.

“Ba.”

Một kẻ khác rút dao từ lưng quần, lén áp sát. Hắn tưởng mình nhanh. Nhưng dao chưa kịp tiếp xúc, cổ tay hắn đã bị bẻ gập. Hắn hét lên. Rồi một cú đá xoay trúng cằm làm hắn bay xa.

“Bốn.”

Năm tên còn lại cùng lao lên, miệng hét như thú hoang nhưng cơ thể lại như những con rối vụng về. Diệp Thần nhảy lên, xoay người rồi đạp mạnh xuống đường. Mặt đường nứt nhẹ, bụi tung lên. Năm tên bị thổi bay theo năm hướng, đập vào tường, vào nhau, vào thùng rác, rên la như một dàn đồng ca thất bại.

“Chín.”

Hai tên còn lại sợ đến mức mắt trắng dã. Một tên đẩy kính lên, lắp bắp.

“Mày biết tao là ai không?”

Diệp Thần nhìn hắn như nhìn cục đá ven đường.

“Không cần biết.”

Một cú đấm thẳng. Tên đó bật ngược vào cửa xe, ngất ngay.

Tên cuối run bần bật, gậy sắt rơi khỏi tay. “Tôi chỉ là lái xe phụ thôi. Tôi vô tội. Tôi thề luôn.”

Diệp Thần thở dài. “Ta cũng từng có thời làm tài xế. Nhưng lái xe cũng có nhiều loại. Loại đánh nhau với cả hành tinh là ta. Còn ngươi thì chắc chỉ dám tranh giành chỗ đậu xe.”

“Quỳ xuống. Đừng để ta phải bẩn tay.”

Tên kia lập tức sụp xuống như đang lạy tổ tiên.

Khi Diệp Thần quay lại, cả con hẻm trở nên tĩnh lặng một cách khó tin.

Hùng vỗ tay chậm rãi. “Biểu diễn tốt đấy. Có tố chất gia nhập đội nghệ thuật.”

Thanh Tuyết ngẩng lên, chớp mắt lười biếng. “Dọn gọn và đừng bắn máu tùm lum. Tôi đang chơi dở.”

Diệp Thần cúi nhẹ. “Mọi việc đã xong.”

Nhưng bất ngờ, tên đầu trọc vẫn còn chưa chịu khuất phục. Hắn lồm cồm bò dậy, gõ gậy xuống đất như cố chống lại số phận.

“Mày. Nếu giỏi thì đừng trốn sau lưng người khác. Ra đây solo. Đàn ông phải công bằng.”

Hùng cười nhạt.

“Nếu ta bước ra, ngươi chỉ còn đúng cái nịt thôi. Được chưa?”

Tên kia gào lên. “Nói nhiều. Có dám không?”

Hùng nhún vai, cởi áo khoác đặt lên mui xe, xoay cổ. Không khí trở nên nặng lại.

Anh bước lên, giọng lười biếng.

“Rồi. Lại đánh nhau. Hôm nay ta chưa ăn tráng miệng. Đấm ngươi cho đỡ ngứa tay cũng được.”

Tên đầu trọc gầm lên rồi lao tới như trâu rừng. Gậy sắt vung xuống với lực đủ khiến người bình thường choáng váng.

Nhưng gậy chưa chạm, Hùng đã biến mất khỏi tầm nhìn hắn.

“Ở đâu rồi…” hắn chưa kịp xoay đầu.

Bụp.

Một cú đấm vào bụng với lực mạnh đến mức khiến bụi đường bay lên thành vòng. Tên kia bị hất ngược ba mét, miệng phun ra thứ gì đó không rõ là nước hay thức ăn chưa tiêu.

Hùng túm cổ áo hắn, nhấc lên dễ dàng như nâng một túi rác.

“Ngươi tưởng đang quay trò lố gì ở chợ đêm sao?”

Gã hét rên. Nhưng Hùng không cho hắn cơ hội. Anh vặn mạnh vai hắn ra sau.

Rắc.

Khớp vai lệch hẳn sang hướng ngược lại.

Thanh Tuyết nhìn sang, giọng nhàn nhạt. “Nhanh vậy. Tôi còn chưa kịp bấm nút quay màn hình.”

Bạch Tử Hạo xem cảnh này như xem triển lãm. “Cú đấm đó cũng không tệ. Khá giống võ sư thượng thừa.”

Tên đầu trọc lăn lộn, thều thào. “Tao… còn… chiêu cuối…”

Hùng khoanh tay. “Chiêu gì. Gọi trợ thủ à. Hay gọi mẹ ngươi.”

Rồi anh cười lớn. “Nghe cho rõ. Combo của ta có năm món. Đấm. Bóp. Bẻ. Đá. Phang. Chiêu cuối của ngươi chịu nổi năm món đó không.”

Tên kia run đến mức mặt trắng bệch.

“Tiểu thư của tao sẽ không tha cho mày…”

Hùng đá nhẹ một cái vào mũi hắn.

“Tiểu thư đó á. Để sau đi. Còn bây giờ thì.”

Anh xoay người, tung cú đá cuối cùng.

Bộp.

Tên đầu trọc bật ngửa, bất tỉnh.

Diệp Thần chắp tay. “Thiếu gia, anh có thể đứng đầu bảng nhân vật bí ẩn rồi.”

Hùng nhún vai. “Ta là nhân vật không nằm trong kịch bản. Thế là đủ.”

Mười phút sau, đèn xanh đỏ của xe cảnh sát quét qua hẻm. Một sĩ quan bước xuống, mặt đầy bất lực.

“Cậu Đỗ. Lại nữa sao. Gần đây cậu bắt nhiều hơn cảnh sát luôn rồi.”

Hùng chỉ vào đám người đang nằm la liệt.

“Họ ngăn đường chúng tôi. Tôi, vợ tương lai và bạn đồng hành chỉ đang đi ăn về.”

Thanh Tuyết liếc sang. “Anh nói ai là vợ tương lai?”

“Ờ. Cô.”

“Được.”

Hùng cười tủm tỉm.

Thanh Tuyết xoay người. “Đi thôi.”

Hùng hô to.

“Rồi. Đi chơi tiếp.”

[Còn tiếp]

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

302ef6154d02846c78818fba795c6920
Hồng Mông Chí Tôn Bảng Hàng Thế, Ta Tiên Đế Thân Phận Lộ Ra Ánh Sáng
Tháng 1 16, 2025
hong-hoang-to-long-di-chuc-ta-co-cai-thanh-nhan-de-de.jpg
Hồng Hoang: Tổ Long Di Chúc, Ta Có Cái Thánh Nhân Đệ Đệ
Tháng 1 17, 2025
fb2fe1b327c19f468d2df4f05282091c
Bày Sạp Đoán Mệnh, Bắt Đầu Bị Trao Tội Ác Khắc Tinh Cờ Thưởng
Tháng 1 15, 2025
phan-phai-ki-uc-su-ton-bi-phoi-bay-do-de-nu-de-roi-le.jpg
Phản Phái: Kí Ức Sư Tôn Bị Phơi Bày, Đồ Đệ Nữ Đế Rơi Lệ
Tháng 2 11, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP