Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
Chủ Thần Người Chế Tạo

Hương Mật Tựa Khói Sương

Tháng 1 22, 2025
Chương Phiên ngoại 4 — nhắm lại điếu Chương Phiên ngoại 3 —— thử Đan
nam-thien-chien-hoa

Nam Thiên Chiến Hỏa

Tháng 12 26, 2025
Chương 161: Bị Bắn Tỉa Tấn Công Chương 160: Tiêu Diệt Khủng Bố
deo-kiem-nguoi-doc-doan-van-co.jpg

Đeo Kiếm Người, Độc Đoán Vạn Cổ

Tháng 2 5, 2026
Chương 185: Như thế nào cường đại, đây chính là cường đại! Chương 184: Chưa từng giảng từ bi!
day-la-chung-ta-warhammer-hanh-trinh.jpg

Đây Là Chúng Ta Warhammer Hành Trình

Tháng 1 10, 2026
Chương 456: Ta đã ba phút không nghe thấy pháo Đại Tướng Quân cố sự (2) Chương 456: Ta đã ba phút không nghe thấy pháo Đại Tướng Quân cố sự (1)
ta-la-mot-toa-nha-co-ma-dao-huu-o-ra-ram-lien-manh-len.jpg

Ta Là Một Toà Nhà Có Ma, Đạo Hữu Ợ Ra Rắm Liền Mạnh Lên

Tháng 2 15, 2025
Chương 102. Chí Tôn vô thượng nhà có ma Đạo Tổ! Chương 101. Báo thù bắt đầu!
cuong-hon-thieu-phu-ve-sau-lai-tra-ve-ta-cap-do-than-thoai-huyet-mach

Cưỡng Hôn Thiếu Phụ Về Sau, Lại Trả Về Ta Cấp Độ Thần Thoại Huyết Mạch

Tháng mười một 26, 2025
Chương 684: Ai phái các ngươi tới Chương 683: Dẫn xà xuất động?
tong-man-ta-tai-danmachi-lam-nguu-ma-vuong

Tổng Mạn: Ta Tại Danmachi Làm Ngưu Ma Vương

Tháng 12 24, 2025
Chương 400: Ức vạn duy nhất chân thần (chủ tuyến kết cục) - FULL Chương 399: Vô hạn phân thân? A Mông vốn được?
hoanh-thoi-cuu-the-chu-vi-nu-de-van-luon-doi-ta.jpg

Hoành Thôi Cửu Thế: Chư Vị Nữ Đế Vẫn Luôn Đợi Ta

Tháng 2 8, 2026
Chương 530: tín nhiệm Chương 529: không cần ta dạy cho ngươi đi
  1. Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
  2. Chương 16: Trà Xanh Gặp Trà Ô Long
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 16: Trà Xanh Gặp Trà Ô Long

Đại sảnh Bạch gia tối nay được trang hoàng đến mức ngay cả các thương nhân lão luyện cũng phải nuốt nước bọt vì choáng. Đèn pha lê khổng lồ treo giữa trần, mỗi viên đều được cắt gọt hoàn hảo, phản chiếu ánh sáng lung linh như những giọt nước băng đọng trên vách núi mùa đông. Mỗi bước khách đi dưới ánh đèn đều khiến sàn đá cẩm thạch phản chiếu lấp lánh như hiệu ứng đặc biệt của một chương trình truyền hình siêu đắt tiền.

Thảm đỏ chạy dài từ cửa đến tận sân khấu, khảm đá quý li ti phản chiếu dưới chân người như pháo hoa nổ im lặng. Các vị khách nắm ly rượu vang đỏ, rượu sóng sánh ánh lên màu như nhung thẫm, mỗi cử động uyển chuyển nhẹ nhàng đều chứa đựng sự đề phòng lẫn nhau. Không khí hòa trộn giữa hương nước hoa cao cấp và sự căng thẳng âm thầm như group WeChat toàn tài phiệt đang sắp nổ chiến tranh lạnh.

Khách mời đứng thành từng nhóm nhỏ, liếc nhìn nhau qua khóe mắt, gương mặt ai cũng đang cố giữ nụ cười xã giao nhưng bàn tay dưới áo choàng có người đã bấm móng tay đến trắng bệch. Chuyện Bạch gia tuyên bố người thừa kế chỉ là cái cớ. Ai cũng biết hôm nay là ngày ngầm đánh giá quyền lực của từng phe phái trong thành phố. Một cú hắt hơi sai nhịp thôi cũng có thể thành scandal.

Nhưng ngay lúc mọi người còn đang cố làm sang…

Cánh cửa chính từ từ mở ra.

Ba bóng người bước vào với khí thế đập tan mọi khuôn khổ sang trọng trong chớp mắt.

Đỗ Phi Hùng đi đầu, vest đen cắt may tinh xảo, cổ áo mở đến nút thứ ba như cố tình khoe ra sự ngông nghênh, phong trần, nhưng lại sắc sảo như một ông trùm đi dự hội nghị tấu hài quốc tế. Dáng bước của anh vừa thong thả vừa lạnh lùng, khiến hàng loạt ánh mắt lập tức đổ dồn.

Bên cạnh anh là Phó Thanh Tuyết. Cô xuất hiện như nữ thần bước ra từ poster phim hành động. Kẹo mút đỏ trên khóe môi, kính râm đen chiếm nửa gương mặt, tạo khí chất nửa lưu manh nửa tài phiệt. Từng bước giày cao gót nện xuống sàn đá chan chát, báo hiệu một cơn bão đang bước vào bữa tiệc sang trọng.

Phía sau là Bạch Tử Hạo. Áo khoác da đen bóng, thần thái u ám, gương mặt lạnh tanh như vừa rời phim trường cảnh báo trả thù. Tay cậu còn dính băng cá nhân, dấu tích của trận đánh với đám côn đồ tối hôm trước. Vài vị khách nhìn thấy liền tái mặt, thầm đoán người này có lẽ không đơn giản chỉ là “thiếu gia”.

Ba người vừa xuất hiện, cả đại sảnh rúng động như toàn bộ đèn pha lê bị bật max sáng cùng lúc.

Hùng đứng giữa tam giác uy lực đó, giọng cất lên như MC đang mở màn sự kiện bom tấn.

“Chào quý vị. Bọn tôi đến muộn xíu vì giải quyết vài kẻ chặn đường thiếu gia Bạch…”

Âm giọng của anh như dao cắt qua không khí. Một vài vị khách suýt sặc rượu, có người thậm chí nghiêng mạnh ly rượu khiến rượu đỏ bắn ra váy dạ hội.

Thanh Tuyết ngẩng đầu khỏi điện thoại, môi cong nhẹ, ung dung nói như đang livestream bán son.

“Tôi đang livestream nhé. Tiêu đề: Tiệc Trà Xanh – Bóc phốt trực tiếp, phát hiện hàng giả Bạch gia. 10k view trong 5 phút rồi.”

Một trưởng lão gần đó giật mình, liếc điện thoại của chính mình xem có bị tag không. Ngưng Băng đứng phía xa cũng khẽ nhướng mày, không rõ nên bật cười hay nên lo cho Bạch Tiêu.

Bạch Tiêu lúc này đang đứng trên sân khấu, tay vẫn cầm micro chuẩn bị diễn bài “thiếu gia thừa kế Bạch gia” mặt tự tin như diễn viên chính trong phim thanh xuân tình cảm. Nhưng chỉ cần nghe câu Hùng nói…

“Ủa? Cái thằng cosplay vai phản diện phim mạng này là ai vậy? Nhìn mặt giống kiểu: ‘Tôi vô tội nhưng gu thời trang có tội’.”

Khách mời đồng loạt há hốc miệng. Một số người cầm ly rượu đã không chịu nổi bật cười, rượu văng đầy không trung.

Thanh Tuyết liếc nhẹ về phía Tiêu, giọng như rót đường mà thực chất là xát muối Himalaya vào linh hồn đối phương.

“Không phải đâu Hùng. Đó là diễn viên đóng thế khi thiếu gia thật đi toilet. Mà toilet chưa xong nên nó lên nhầm sân khấu rồi.”

Câu nói khiến cả sảnh bật sóng. Khách mời xì xào như ong vỡ tổ. Mấy trưởng lão mắt trợn tròn nhìn Bạch Tiêu như thể vừa phát hiện “người họ Bạch” không phải họ Bạch thật.

Đúng lúc tình hình sắp vượt khỏi kiểm soát, một giọng lạnh vang lên.

“Đủ rồi.”

Từ phía sau cột đá bước ra một cô gái tóc trắng xám, mắt xanh dương như mặt hồ băng mùa đông. Khí chất sắc lạnh khiến nhiệt độ không khí hạ xuống vài độ. Đó chính là Bạch Ngưng Băng, chị bảy nhà Bạch gia, người duy nhất trong dòng tộc có trí tuệ tới mức khiến mọi người quên mất độ… ngây thơ của sáu chị còn lại.

Ngưng Băng đưa máy tính bảng cho Thanh Tuyết.

“Có đồ thị hình tròn, timeline theo tháng và bản đồ cảm xúc từng lần Bạch Tiêu hối lộ.”

Giọng cô nhẹ nhàng nhưng mỗi chữ như phủ thêm lớp băng lên người Bạch Tiêu.

Thanh Tuyết nhận tablet, lướt vài cái.

“Ồ. Đầy đủ dữ liệu, format bảng rõ ràng, có mã màu, có chú thích. Ngon đấy. Đưa lên chiếu luôn.”

Máy chiếu khổng lồ bật sáng.

Hình ảnh Bạch Tiêu chuyển khoản ngầm, hối lộ trưởng lão, dùng email ẩn danh bôi nhọ Bạch Hạo, thuê côn đồ chặn đường… tất cả trình chiếu rõ ràng như slide bài giảng ở đại học thương mại.

Đồ thị cột thể hiện số tiền hối lộ mỗi tháng.

Đồ thị tròn thể hiện tỷ lệ tội danh.

Biểu đồ đường biểu diễn mức độ ngu xuẩn tăng dần của Bạch Tiêu theo thời gian.

Khách mời gần như nổ tung.

Một thương nhân mặt tái đến mức nhìn như tượng sáp rã ra.

“Chết rồi… mình mới ký hợp đồng với nó chiều nay…”

Hùng nhấc một tập hồ sơ dày cộp từ túi sidebag, vỗ nhẹ vào tay, giọng như tuyên án.

“Đỗ gia và Phó gia chính thức loại Bạch Tiêu khỏi mọi liên minh thương nghiệp. Đồng thời đưa hắn vào danh sách ‘không đáng tin cậy’ hashtag #BịtMiệngHắn được update từ tối nay.”

Thanh Tuyết ngẩng đầu, nhếch môi.

“Tôi cũng vừa bán xong lô meme mặt Bạch Tiêu lúc bị bóc phốt. Bản in lụa nhé. Ai mua thì liên hệ shop Trà Xanh Cười Gục.”

Một khách mời bật cười đến nỗi nghẹn, phải vỗ ngực liên tục.

Bạch Tiêu đứng giữa sân khấu, mặt trắng bệch. Hắn cố gượng giọng:

“Các người… Các người vu khống! Không có bằng chứng—”

Bạch Ngưng Băng thở dài, như sẵn sàng kết thúc số phận một con muỗi phiền.

“Anh còn nói nữa, tôi sẽ mở video bản full HD không che, anh đứng trước gương tập dáng ‘thiếu gia’ còn ghép nhạc nền phim cổ trang. Tôi lưu bản đó ba năm rồi.”

Cô bấm một nút.

Màn hình lập tức chạy video Bạch Tiêu đứng trước gương, luyện cười sang chảnh, luyện bước đi “quyền lực” tay còn cầm quạt giấy, phía sau phát ra nhạc Sở Kiều Truyện.

Cả sảnh cười ngất. Có người cười đến mức phải vịn vào cột.

Ngay khi Bạch Tiêu sắp khóc tại chỗ, cánh cửa phụ bật mở.

Một nhóm cảnh sát bước vào. Đồng phục chỉnh tề, ánh mắt sắc lạnh. Người dẫn đầu giơ lệnh bắt.

“Chúng tôi nhận được đầy đủ bằng chứng từ Phó gia. Bạch Tiêu, anh bị bắt vì biển thủ, hối lộ và âm mưu lật đổ gia tộc. Mời anh theo chúng tôi.”

Khách mời đồng loạt rút điện thoại quay lại.

Thanh Tuyết ngả người gần Hùng, nói tiếng Việt, giọng lầy muốn xỉu:

“Tôi nói rồi mà, gửi hồ sơ trước tiệc là nước đi bậc thầy. Giờ trà xanh lên xe công an luôn.”

Hùng gật gù:

“Ừ. Tưởng đang đóng phim ngôn tình, ai ngờ chuyển qua phim hình sự.”

Cảnh sát còng tay Bạch Tiêu, dẫn hắn đi giữa hai hàng khách mời đang livestream liên tục. Không ai lên tiếng cứu hắn.

Ngay sau đó, Bạch Tử Hạo được tuyên bố khôi phục thân phận thiếu gia thật. cậu chuẩn bị bước lên sân khấu để nói một câu quan trọng…

Thì cửa khu vực khách quý mở ra như tiểu thuyết não tàn bật chương mới.

Bạch lão gia bước ra, sáu cô chị gái theo sau, khí thế lồng lộn như show diễn thời trang mùa đông.

Lão gia đập bàn:

“Dừng lại! Các người làm mất mặt Bạch gia!”

Ông giận đến mức mặt đỏ bừng, lửa phun ra mắt.

Sáu cô chị gái vội đứng thành đội hình, chỉ trích vang dội theo thứ tự:

Chị cả: “Nó sai nhưng vẫn là người nhà!”

Chị hai: “Còn em, mới về mấy hôm đã theo phe ngoài!”

Chị ba: “Tôi đã bảo đừng nhận nó về!”

Chị bốn: “Nhìn mặt nó lạnh như cá đông đá, ai thương cho nổi!”

Chị năm quay sang Ngưng Băng: “Ủa em chọn phe phản nghịch à?”

Chị sáu lạc đề: “Ủa mà váy chị năm nhìn không hợp cảnh thật.”

Không khí hỗn loạn như phòng chat 500 người cùng gửi icon.

Hạo liếc qua từng khuôn mặt quen thuộc mà xa lạ, ánh mắt lạnh buốt đến mức như thể có thể khiến ly rượu trên bàn đông lại. Rồi cậu bật câu đầu tiên, không vòng vo, không nể nang:

“Cái gì đây? Một thằng trà xanh rặt mùi và một đám não nho họp hội đồng?”

Cả sảnh cứng đờ.

Hạo nhếch môi, giọng mỉa mai sâu đến mức có thể xuyên thủng mặt bàn đá cẩm thạch. “IQ kinh doanh thì cao. Đúng. Cao tới mức cả thành phố phải kính nể. Nhưng IQ sinh hoạt? EQ gia đình? Não để ở đâu? Gửi kho, hay vứt vào máy nghiền?”

Vài vị khách lén quay lén nhìn nhau, mặt tái lại. Mấy chị gái khoác váy lộng lẫy trợn mắt, miệng mở mà không nói được câu nào.

Hạo chưa dừng. cậu giơ tay, chỉ thẳng vào Bạch lão gia trước, rồi lia qua từng cô chị gái, giọng sắc lẹm: “Các người tự nhận là danh môn vọng tộc. Khoe mình quyền lực, trí tuệ, có tầm nhìn.”

cậu dừng lại một nhịp ngắn, rồi buông câu châm biếm như dao cắt đá: “Vậy mà phân biệt thật giả không xong. Một thằng giả mạo đến trình độ như vậy mà còn được nâng như trứng. Trong khi thiếu gia thật đứng ngay trước mặt thì nhìn như người dưng nước lã.”

Bạch lão gia đỏ mặt. Một chị gái định lên tiếng thì Hạo quét ánh mắt sang, giọng lạnh băng: “Đừng mở miệng. Mỗi lần chị nói chuyện, tôi thấy tế bào não mình tuyệt chủng thêm một ít.”

Cả sảnh im phắt. Một vị khách lỡ uống rượu suýt sặc đến mức lắc cả cái ly.

Hạo tiếp tục, giọng ngày càng sắc: “Nói tôi phản bội máu mủ? Xin lỗi, máu mủ là từ hai phía. Không phải chỉ từ người bị gọi là con. Từ lúc tôi bước vào căn nhà này, thứ tôi nhận được là gì? Khinh bỉ. Nghi ngờ. Ánh mắt soi mói. Và trí tuệ… à không, gọi là thảm họa tư duy.”

cậu hất cằm về phía nhóm chị gái. “Chị cả, chị hai, chị ba, chị bốn, chị năm, chị sáu. Từng người một đều tự cho mình thông minh. Đều nói bản thân nhìn người tinh. Nhưng nhìn thằng giả kia một cái là tan chảy, nghe nó nói vài câu là tin như uống thuốc mê.”

Một chị gái run run: “Mày… mày hỗn!”

Hạo bật cười khô khốc, âm thanh sắc như đập thẳng vào lòng tự trọng của họ: “Hỗn? Tôi hỗn từ khi nào? Nếu tôi hỗn thì tại sao trí tuệ tự nhận là thiên tài của nhà này không đập lại được một câu cho ra hồn?”

cậu tiến lên nửa bước. Không khí trong sảnh như đặc quánh lại.

“Tôi là người của Bạch gia ngay từ đầu. Còn các người…”

cậu nhìn từng người một, ánh mắt bén đến rợn người.

“… Chỉ giỏi đu bám. Giỏi mơ mộng quyền lực. Giỏi sống trong ảo giác quý tộc. Danh tiếng là của tổ tiên tích lại. Còn các người? Chỉ tiêu xài và làm vỡ.”

Khách mời siết chặt tay, sắc mặt trắng bệch. Thanh Tuyết đứng bên cạnh Hùng, một tay ôm trán, một tay vỗ nhẹ vào vai Hùng thì thầm: “Cháy thiệt rồi, chủ nhân ơi. Cháy rụi luôn rồi.”

Hạo vẫn chưa dừng. cậu thẳng lưng, giọng trầm như tiếng chuông đồng.

“Các người nói tôi làm mất mặt nhà họ Bạch?”

cậu chỉ vào hộp điều khiển trình chiếu nơi Ngưng Băng đang đứng.

“Mất mặt à? Không. Chính các người tự xé mặt mình ra, rồi đưa cho người khác làm thành trò cười.”

cậu hạ tay xuống, gằn từng chữ:

“Tự ảo tưởng mình là giới thượng lưu. Vậy thì để tôi nói rõ. Thượng lưu thật không hành xử như mấy nhân vật phụ trong truyện não tàn.”

Không khí trong sảnh dồn lại, căng đến mức vài người phải nuốt nước bọt.

Hạo xoay người, nhìn thẳng vào cha mình, mắt không chút cảm xúc: “Và ông. Gọi tôi là con? Ông biết gì về tôi? Từ ngày đón tôi về, ông đã hỏi tôi được câu nào chưa? Hay chỉ nhìn mặt tôi rồi so sánh với thằng giả kia?”

Một vị khách thì thầm: “Thằng nhóc này… độc miệng ghê thật.”

Một khách khác đáp nhỏ: “Độc miệng nhưng nói đúng hết… mới đau.”

Hạo nhếch môi lần cuối, giọng lạnh như bản án: “Tôi đứng đây hôm nay không phải vì cần sự công nhận của các người. Mà để cho tất cả mọi người biết: nếu nhà họ Bạch muốn giữ danh tiếng, thì thứ đầu tiên cần dọn dẹp là đống tư duy lỗi thời và ngu xuẩn đang đứng trước mặt tôi.”

Cậu khoanh tay, lùi lại một bước:

“Nực cười. Thật sự rất nực cười.”

Cả đại sảnh im lặng tuyệt đối. Không một ai dám nói, dám nhúc nhích.

Đúng kiểu “bị chửi xong mà không phản biện được tiếng nào”.

Một vị khách livestream run giọng:

“Anh ơi, clip này chắc lên top trending luôn…”

Hùng và Thanh Tuyết ôm trán.

Hùng thì thầm:

“Não bọn này dùng Google Maps còn không tìm được lý lẽ đâu.”

Thanh Tuyết đồng tình:

“Tôi bắt đầu thấy Bạch Tiêu còn có chút giá trị… làm máy hút bụi.”

Ngưng Băng bước lên, dáng như nữ hoàng phán quyết.

“Chiếu tiếp đi.”

Slide mới hiện ra: chuyển khoản WeChat Pay. Email đe dọa. Bản ghi âm nói xấu cha. Tất cả như phóng đại lỗi ngu lên mức đồ họa 4K.

Các trưởng lão thương giới đứng phắt lên:

“Nhà họ Bạch cần cải tổ. Bạch Tử Hạo tạm thời thay mặt phát ngôn.”

Chị gái im. Bạch lão gia run, gật gù trong cay đắng.

Ngay sau đó MC hốt hoảng vì ông suýt lăn ra ngất.

Hùng và Thanh Tuyết lặng lẽ rời khỏi sảnh. Ánh mắt khách mời nhìn họ như nhìn hai vị thần vừa hack sạch dữ liệu số phận nhà Bạch.

Thanh Tuyết liếc Hùng, nụ cười nguy hiểm:

“Đi ăn mừng không? Tôi bao. Nhưng đừng gọi trà sữa. Tôi sợ từ ‘trà xanh’ rồi.”

Hùng bật cười:

“Ừ. Đi ăn lẩu cay, xé vị trà xanh ra khỏi não luôn.”

Cả hai rời đi. Ngưng Băng cũng bước lại phía Tử Hạo, mắt ánh lên tia sắc lạnh quen thuộc.

“Cuối cùng cũng có người chửi đúng chỗ. Mà… sao không thấy Liễu Như Yên với Y Đằng Thành nhỉ?”

Tử Hạo nhếch môi, mắt vẫn lạnh như lưỡi dao.

Bữa tiệc kết thúc, nhưng trận chiến chỉ mới bắt đầu.

[Còn tiếp]

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

vong-du-bat-dau-vo-dich-thien-phu-one-hit-ma-than.jpg
Võng Du: Bắt Đầu Vô Địch Thiên Phú! One Hit Ma Thần!
Tháng 2 4, 2025
phong-than-mo-dau-quan-tuong-sao-neutron.jpg
Phong Thần: Mở Đầu Quán Tưởng Sao Neutron
Tháng 1 22, 2025
ta-mot-muc-vung-dao-con-lai-giao-cho-chakra.jpg
Ta Một Mực Vung Đao, Còn Lại Giao Cho Chakra
Tháng 1 31, 2026
tong-vo-vo-song-hoang-tu-hoang-phi-lua-ta-vao-phong.jpg
Tống Võ : Vô Song Hoàng Tử, Hoàng Phi Lừa Ta Vào Phòng!
Tháng 2 1, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP