Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
- Chương 15: Bên phía Bạch Gia, Trà Xanh chơi diễn.
Chương 15: Bên phía Bạch Gia, Trà Xanh chơi diễn.
Đại sảnh Bạch gia sáng rực như được đổ đầy ánh vàng ấm áp. Tất cả đều được thiết kế theo phong cách phô trương đến mức khiến người ta vừa bước vào đã muốn tự hỏi liệu mình có đang tham dự tiệc chúc mừng hay đang được đưa đi khoe mẽ. Những chùm đèn pha lê treo từ trần cao phản chiếu lấp lánh, ánh sáng vô tình chiếu vào mắt khách mời khiến họ chớp mắt liên tục mà vẫn phải cố tỏ ra tao nhã. Nến thơm tỏa hương nhẹ trong không khí, lẫn với mùi rượu vang đậm đà từ những ly pha lê đang được nâng lên đặt xuống liên tục.
Tiếng dàn nhạc cổ điển vờn qua sảnh tiệc một cách lười biếng, như thể các nghệ sĩ cũng không muốn phá vỡ không khí đầy mưu tính đang âm thầm toát ra từ từng cuộc trò chuyện. Mỗi người có mặt tại đây đều khoác lên bộ dạng hoàn hảo, trong mắt ẩn chứa sự dè chừng, thăm dò. Đây không đơn thuần là một buổi tiệc, mà là đấu trường của tầng lớp tinh anh, nơi mỗi lời nói có thể đổi cả cục diện, mỗi ánh mắt có thể làm lung lay uy thế một gia tộc.
Ngay giữa sảnh, Bạch Tiêu thong thả bước qua đám đông, nở nụ cười dịu dàng như gió thoảng. Bộ vest được may tỉ mỉ giúp hắn toát lên vẻ thiếu gia thanh lịch, từng động tác đều mang hơi hướng quý tộc điềm tĩnh. Không khí quanh hắn như bị phủ một lớp sương mỏng nhẹ, tưởng chừng vô hại nhưng dễ khiến người ta lầm tưởng rằng hắn là hình mẫu hoàn mỹ của sự lễ độ và nhã nhặn.
“Thật thất lễ với quý vị. Anh trai tôi vẫn chưa đến.” Giọng hắn mềm như lụa, đầy vẻ bất đắc dĩ. “Mong mọi người thông cảm cho sự chậm trễ này.”
Tiếng xì xào bắt đầu lan ra như những đợt sóng nhỏ. Vài vị khách đã quen biết Bạch gia trao đổi ánh mắt, rõ ràng mang theo nghi vấn. Dù vậy, chẳng ai lên tiếng ngay. Bởi trong mấy gia tộc lớn, người ta nói câu nào cũng phải cân nhắc xem đang đứng trên đất của ai.
Trái lại, Bạch Tiêu giữ phong thái hoàn hảo. Nhưng chỉ khi hắn cúi đầu, ánh mắt chợt lóe lên vẻ lạnh lẽo khó nhận ra. Nụ cười hiền hòa biến dạng thoáng qua rồi biến mất trong nháy mắt. Chiếc mặt nạ tinh xảo của hắn trở lại như cũ ngay khi ngẩng đầu nhìn khách mời.
Một người hầu tiến đến, dâng điện thoại bằng cả hai tay. Bạch Tiêu liếc qua dòng tin vừa đến. Chỉ một câu nhưng lại đủ khiến đôi mắt hắn sắc như mũi dao.
【Mục tiêu đã ra khỏi khu Yên Hoa. Đang bị bao vây. Chờ lệnh.】
Hắn không suy nghĩ nhiều, chỉ nhấn gọn một chữ: GỬI.
Như vừa cú xong một nước cờ, vẻ mặt của hắn trở lại điềm đạm, thậm chí còn có vẻ ôn hòa hơn ban nãy. Nhưng những người quen nhìn sắc mặt người khác đều thấy trực giác réo lên: có chuyện sắp nổ ra.
Ở một góc xa, tiếng bàn tán ngày càng rõ.
“Kỳ lạ thật. Bạch Hạo thiếu gia nổi tiếng đúng giờ.”
“Tôi nghe nói dạo này cậu ấy không hợp với gia đình.”
“Xem ra nội tình Bạch gia không đơn giản.”
Tất cả những lời thì thầm kia lọt vào tai Bạch Tiêu như âm nhạc. Hắn mỉm cười đáp trả cho phải phép, miệng nói những lời nghe có vẻ rất hiền lành.
“Nếu anh trai tôi phạm sai lầm, tôi sẽ là người đầu tiên xin lỗi thay.”
Hắn cúi người, động tác đầy kính trọng. Nhưng khi ngẩng đầu, khóe môi hắn nhếch nhẹ, tạo thành một đường cong nhỏ xíu nhưng chứa đầy độc tính.
Không khí càng lúc càng căng như sợi dây sắp đứt.
Tiệc chỉ còn vài phút sẽ bắt đầu.
Ngoài cổng lớn, chiếc xe màu đen dừng lại trong im lặng.
Trong xe, Đỗ Phi Hùng chỉnh lại cổ áo, vẻ mặt bình thản như chuẩn bị đi tham dự lễ trao giải. Cậu quan sát đại sảnh qua lớp kính đặc biệt, khóe môi hơi nhếch lên, ánh mắt sắc lạnh nhưng ẩn hiện nét chán đời của người quá quen với drama.
Phó Thanh Tuyết đang soi lại đường eyeliner, thần thái hờ hững nhưng đẹp sắc sảo như muốn đâm thủng tầm nhìn người đối diện. Vai cô khẽ nhún khi cài lại chiếc khuyên tai, mái tóc trắng buộc cao nay càng khiến khí chất cô trở nên sắc bén như lưỡi dao được mài kỹ.
Bạch gia là một trong ba gia tộc giàu nhất Ma Đô, quyền lực đứng thứ tư nhưng độ thị phi thì ở mức có thể làm sôi cả một hồ nước. Toàn bộ khu dinh thự rộng đến mức đi từ cổng đến phòng khách cần vài phút im lặng để điều chỉnh tâm lý.
Bảy cô chị gái của Bạch Hạo tài năng đến mức khiến người khác phải ngước nhìn, mỗi người một lĩnh vực, một phong cách, một màu sắc. Nhưng trái tim lại mềm như bún, chỉ cần ai nói vài câu dễ nghe là gật đầu cái rụp mà không kịp nghĩ. Tài giỏi có thừa, tỉnh táo lại thiếu trầm trọng.
Ba ngày sau khi được đón về, Bạch Hạo đã nhìn thấy sự thật trần trụi: đây không phải gia đình thật của cậu, càng không phải nơi để dựa dẫm. Cậu chỉ cần đứng yên một lát đã thấy mình giống như nhân vật phụ trong một sân khấu kịch mà người điều khiển đằng sau là… Bạch Tiêu. Kẻ giả mạo nói năng trơn tru, bộ dạng ngoan hiền như học trò cá biệt vừa được giáo viên khen một câu là lập tức diễn vai ngoan hoàn hảo.
Ngay ngày đầu tiên, Bạch Tiêu dựng chuyện rằng Tử Hạo lấy trộm dây chuyền của chị tư. Cả nhà rối lên như ong vỡ tổ. Sáu chị gái vội vã chạy đến, hỏi dồn, loạn đến mức như đang điều tra án quốc gia. Chỉ có điều, không ai nghĩ đến việc xem lại phòng của Bạch Tiêu. Chỉ khi người hầu nữ tái mặt mang cái dây chuyền từ phòng hắn ra, mọi thứ mới xoay chiều. Nhưng thay vì nhận lỗi, Bạch Tiêu chỉ khựng một giây rồi diễn tiếp mặt vô tội. Đám chị gái còn bị lừa đến mức quay sang dỗ dành hắn vì “chắc chỉ là hiểu lầm”.
Tử Hạo đứng bên cạnh, mắt mở to, tâm trạng như vừa xem một vở kịch xiếc mà mình bị bắt đóng vai khán giả bất đắc dĩ. Là một người xuyên không, cậu không có hệ thống, không có cheat, không có buff nhân vật chính. Thứ duy nhất cậu có là kiến thức về motif quen thuộc trong truyện não tàn. Và đúng như dự đoán, kịch bản thiếu gia thật thiếu gia giả đã lộ rõ từ ngày một.
Cậu thử trốn. Lần đầu vào ban đêm. Mới đi được nửa hành lang đã bị vệ sĩ phát hiện, kéo về như một con mèo bị bắt quả tang đang tính trộm thức ăn. Lần thứ hai, cậu chọn lúc cả nhà đang chuẩn bị tiệc, nghĩ rằng hỗn loạn là thời cơ hoàn hảo. Nhưng ra đến cổng thì gặp ngay đám thanh niên đầu trâu mặt ngựa chặn lại. Tình huống căng thẳng đến mức nếu không có Hùng và Thanh Tuyết vừa đi ngang, cậu đã phải nhập viện trước khi kịp trốn thành công.
Sau khi thoát nạn, Bạch Tử Hạo tức đến mức tóc muốn dựng đứng.
“Tôi đã nói rồi mà. Nó chơi bẩn thì tôi đập thẳng. Đừng tưởng tôi chỉ biết nói đạo lý, mồm tôi cũng có quyền sát thương đấy.”
Một câu vừa bực vừa hài, khiến Thanh Tuyết liếc sang cậu với ánh mắt đầy thú vị. Hùng thì nhìn cậu như thể đang xem một loài động vật hoang dã hiếm gặp bắt đầu nói tiếng người.
Hùng nhún vai, giọng nhẹ tênh như đang nói chuyện thời tiết.
“Chỉ cần đừng đập vỡ cây phát tài nhà người ta là được.”
Câu nói khiến Tử Hạo muốn trừng mắt nhưng lại không phản bác được. Có cảm giác như đi với hai người này lâu đầu mình cũng sẽ mọc sừng sáng loáng.
Phó Thanh Tuyết thì gập điện thoại lại, biểu cảm sắc lạnh mà đẹp đến mức khiến Tử Hạo phải nuốt khan một cái. Nhưng câu nàng nói ra lại ung dung như bình luận một bài bóc phốt trên mạng.
“Trước khi vào, hai người có nghĩ câu chào sân nào chưa? Phải ngầu một chút. Không thì phí spotlight lắm.”
Tử Hạo cạn lời. Cậu muốn trốn cho xong, bây giờ lại phải nghĩ câu thoại cool ngầu để bước vào buổi tiệc nhà mình. Nhưng nhìn hai người bên cạnh, cậu chợt cảm thấy… cũng không tệ. Có hai người đi cùng, dù chỉ đứng im thôi ánh sáng cũng đủ chói.
Trong đại sảnh lúc này, Bạch Tiêu đang ngồi nghỉ, tay cầm điện thoại. Hắn đợi tin từ thuộc hạ. Nhưng màn hình trống trơn, không thông báo, không tin nhắn. Hắn nhíu mày, khó chịu nhưng còn cố trấn an bản thân rằng kế hoạch vẫn đang vận hành đúng quỹ đạo. Mọi thứ sẽ theo ý hắn.
“Anh à, anh vào đây rồi thì đừng hòng đi dễ như vậy.”
Hắn lẩm bẩm, môi nhếch lên một cách đắc ý.
Rồi.
ẦM.
Cánh cửa đại sảnh bật mở dữ dội, tiếng bản lề vang dài như tiếng trống báo hiệu trận chiến. Ánh sáng từ bên ngoài hắt vào, chiếu lên ba bóng người cao lớn. Cả đại sảnh lập tức tắt tiếng, không một hơi thở thừa.
Tiếng giày cao gót của Phó Thanh Tuyết nện xuống sàn từng nhịp sắc lạnh. Giày của Hùng gõ âm vang, dứt khoát. Giày tây của Bạch Tử Hạo phát ra tiếng khô khốc, càng bước càng vững như người vừa quyết định không chạy nữa.
Bạch Tử Hạo đi giữa. Ánh mắt đỏ bừng, không phải vì tức giận mà vì đã chịu đựng quá lâu. Hai bên là Hùng và Thanh Tuyết, khí thế tỏa ra như hai tấm khiên vô hình. Không ai dám cản đường họ.
Khách mời nín thở.
Hùng dừng lại, ngẩng đầu, giọng nói vang dội.
“Xin lỗi, chắc bọn tôi đến muộn… vì có người sắp phải cuốn xéo khỏi đây.”
Một câu thôi, đủ khiến không khí trong sảnh chao đảo. Nhiều người giật mình, vài người nuốt nước bọt, còn Bạch Tiêu thì đứng phắt dậy. Sắc mặt hắn biến đổi liên tục, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhưng khóe mắt đã run lên.
Hạo nhìn thẳng vào hắn, đôi mắt không còn tia sợ hãi nào. Chỉ có sự lạnh nhạt và chán ghét.
Hùng đứng phía sau khoanh tay, thái độ bình thản như đang xem tiết mục biểu diễn. Còn Thanh Tuyết khẽ nhếch môi, ánh mắt như đang đánh giá một món đồ hỏng.
Tất cả áp lực dồn lên Bạch Tiêu.
Và hắn hiểu.
Chuyến này… không dễ gì thoát.
[Còn tiếp]