Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
sung-thu-may-mo-phong.jpg

Sủng Thú Máy Mô Phỏng

Tháng 1 23, 2025
Chương 167. Tân sinh Chương 166. Thời đại biến a!
toan-dan-chuyen-chuc-chi-co-ta-co-the-nhin-den-an-tang-nhac-nho.jpg

Toàn Dân Chuyển Chức: Chỉ Có Ta Có Thể Nhìn Đến Ẩn Tàng Nhắc Nhở

Tháng 1 31, 2026
Chương 246: Sau cùng ghép hình Chương 245: Nhân viên phụ trách hải hành tình báo
tong-vo-dai-minh-tu-y-thien-hau-nhan-bat-dau.jpg

Tống Võ Đại Minh, Từ Ỷ Thiên Hậu Nhân Bắt Đầu

Tháng 2 1, 2025
Chương 144. Đại kết cục Chương 143. Đoàn tụ sum vầy
cai-gi-trong-mong-nuong-tu-deu-la-that

Cái Gì, Trong Mộng Nương Tử Đều Là Thật

Tháng 2 3, 2026
Chương 1360: Diệp Vũ, ngươi liền không thể thu liễm một chút? Chương 1359: Lý Nhược mong Thần giới mới gặp đệ nhất nhân
706844221d07e23916e5ea24c25b6c08

Khi Bạn Gái Ta Biến Thành Mèo

Tháng 1 22, 2025
Chương 11. Cô em chủ tiệm rốt cuộc tên gọi là gì tốt đây Chương 10. Ta! Hạ Miêu Miêu! Xúc cứt!
hong-hoang-xay-dung-co-ban-cuong-ma.jpg

Hồng Hoang Xây Dựng Cơ Bản Cuồng Ma

Tháng 1 16, 2026
Chương 216: Vực ngoại Ma Thần Chương 215: Kiếm tiên Tần Vân
ta-tai-tran-yeu-ti-ben-trong-an-yeu-quai.jpg

Ta Tại Trấn Yêu Ti Bên Trong Ăn Yêu Quái

Tháng 1 24, 2025
Chương 1590. Đỡ nồi nấu nước làm đồ ăn Chương 1589. Huyết Nguyệt ngục giam
nhat-nhan-chi-luc.jpg

Nhất Nhân Chi Lực

Tháng 1 20, 2025
Chương 26. Đường Hồng Sức của một người (2) Chương 25. Đường Hồng Sức của một người (1)
  1. Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
  2. Chương 14: "Bạch Thiếu Gia" Từ Trong Ngõ Bò Ra
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 14: “Bạch Thiếu Gia” Từ Trong Ngõ Bò Ra

Buổi tối hôm ấy là một buổi tối… đầy dinh dưỡng theo đúng nghĩa đen. Đỗ Phi Hùng ăn như thể sáng mai mặt trời sẽ biến mất, từ trà sữa đến gà rán, từ đồ ngọt đến đồ chiên. Mỗi món đều được cậu xử lý gọn trong vòng vài phút. Thanh Tuyết nhìn cảnh đó chỉ khẽ nhướng mày, vẻ mặt đậm chất: “Tôi làm vợ anh chắc phải chuẩn bị kèn kèn kèn đưa anh đi bệnh viện mỗi tháng”.

Nhưng Hùng thì vui. Cậu vỗ bụng cái bịch:

“Đời phải tận hưởng. Hôm nay ăn no, tối mới có sức phá kịch bản.”

Cuối cùng cả hai cũng trở về biệt thự Đỗ gia. Đèn chùm pha lê sáng rực, sàn đá cẩm thạch bóng đến mức Hùng soi mặt được. Không khí sang trọng đúng kiểu nhà giàu lâu năm, nhưng đồng thời… cũng hoàn toàn không phù hợp với việc hai con người chuẩn bị tạo nên một loạt drama khiến cả thành phố phải thở dài bất lực.

Hùng thả người lên sofa. Cậu tưởng tối nay sẽ yên bình để chơi game. Thậm chí còn định đánh vài trận để xả stress. Nhưng đời luôn thích tát mặt người ta khi họ quá vui.

Ting.

Tiếng chuông cửa vang lên. Quản gia bước vào với phong thái vừa lễ phép vừa nhăn mặt theo kiểu “thiếu gia lại sắp gây họa”. Trên tay ông là một phong thư bắt mắt, in họa tiết cầu kỳ, giấy dày, thơm mùi tiền.

“Thiếu gia, thư mời từ Bạch gia.”

Hùng liếc qua là hiểu ngay. Cậu cười nhạt. “Biết ngay mà. Drama lớn thế này sao thiếu vai tôi được.”

Cậu lấy điện thoại nhắn cho Phó Thanh Tuyết: “Ê, mặc đồ ngầu. Đi xem kịch.”

Mười phút sau, Thanh Tuyết bấm chuông cửa, bước vào với chiếc váy đen ôm sát, đường cắt gọn gàng, khí chất sắc như đêm lạnh. Cô xoay người trước gương, cẩn thận chỉnh lại tóc, hơi nghiêng đầu để mái rơi đúng vị trí đẹp nhất. Thêm chút mùi hương nhẹ mang sắc thái nguy hiểm như thể người đối diện sẽ tự giác giữ khoảng cách khi đứng gần cô.

“Drama Bạch gia?” Cô bật cười. “Vậy tối nay chơi lớn luôn.”

Hùng nhìn cô từ đầu tới chân, nét mặt nghiêm túc như bình phẩm nghệ thuật:

“Ngầu đấy, Đi thôi.”

Đúng 20 giờ 15, chiếc xe sang của Đỗ gia lướt chậm trên con đường lớn giữa trung tâm thành phố. Ngoài kia ánh đèn rực rỡ, xe cộ nối dài. Trong xe thì lại thấy một cảnh hoàn toàn khác: Hùng ngồi tựa lưng như ông hoàng lười, tay cầm điện thoại chiến game hăng say.

Thanh Tuyết bên cạnh khoanh chân, ánh mắt ngẫu nhiên liếc vào màn hình của Hùng. Thấy cậu bị đồng đội phế vật làm thua một trận, cô cười khẽ.

“Đúng là nhiều năm rồi tôi chưa chơi game lại. Lần gần nhất chơi là phải giả mạo làm bảng doanh số để che mắt nhân viên.”

Hùng bật cười. “Cái gì cô làm cũng thành công. Giả còn hơn đồ thật.”

Nhưng chưa kịp cười cho đã thì bụng Hùng réo mạnh một tiếng vang như tuyên ngôn chiến tranh.

Ọc ọc.

Cậu ôm bụng, mặt nhăn lại như bị bóp dưa leo:

“Mời mấy món chiều nay quay lại trong hình hài của địa ngục…”

Cậu lườm xuống bụng mình, nghĩ thầm: “Mày phản tao hả cái bụng vô ơn!?”

Thanh Tuyết chống tay lên trán, thở ra một hơi dài:

“Tôi đã cảnh báo ăn vừa thôi. Đó. Giờ thấy hậu quả chưa. Cậu đúng là tự tạo biến cố cho đời mình.”

Cô nghiêng đầu nói với tài xế:

“Tô Nguyệt, ghé trạm gần nhất. Thiếu gia chuẩn bị… lên trang mới.”

Tô Nguyệt nhìn Hùng qua gương chiếu hậu. Ánh mắt chị ấy đầy sự im lặng tuyệt vọng: “Thiếu gia, hình tượng của ngài về âm phủ rồi.”

Một lát sau, Hùng bước trở lại xe với gương mặt rạng ngời như vừa được hồi sinh từ đời trước.

Cậu vươn vai:

“Tuyệt. Như trút bỏ được ba kiếp oan trái.”

Thanh Tuyết lườm:

“Đúng là thăng cấp bằng cách kì lạ.”

Hùng còn đang định phản pháo thì bên ngoài vang lên một tiếng quát giận dữ kéo dài.

“Thằng đó đâu rồi! Mày tưởng mày chạy được khỏi đây hả?”

Hùng và Thanh Tuyết nhìn nhau. Cả hai như nhận ra cùng một điều: drama. Và lại đúng lúc họ đang đi xem drama.

Hùng hạ giọng:

“Drama tự chạy tới miệng, bỏ sao được. Xuống coi.”

Xe dừng lại. Cả hai bước vào con ngõ nhỏ phía bên cạnh. Ánh đèn đường vàng vọt rọi qua những vũng nước đọng, tạo không khí nửa tối nửa mờ rất hợp cho… một cuộc đánh hội đồng.

Giữa ngõ là một thanh niên mặc áo khoác đỏ, khuôn mặt sắc lạnh, tóc hơi rối, ánh mắt nhưng lại vô cùng tỉnh táo. Cậu bị vây bởi gần chục tên côn đồ. Kẻ cầm đầu mặt đầy sẹo, cười gằn.

“Bạch thiếu gia. Em trai mày nhờ tụi tao dạy mày một bài học. Làm mất mặt nó à?”

Thanh Tuyết đứng sau bức tường, liếc qua khe nhỏ. Cô gật đầu như xem phim tập ba.

“Bạch thiếu thật đây.”

Con ngõ hẹp chỉ rộng đủ cho hai người đi ngang, tường hai bên cũ kỹ, loang lổ những mảng rêu xanh. Ánh đèn đường vàng đục treo trên đầu chớp nháy từng nhịp, như đang tự hỏi tại sao phải chứng kiến cảnh đánh lộn ở nơi yên tĩnh như vậy. Gió luồn qua những khe tường thổi thành tiếng “huuu” trông như hiệu ứng âm thanh rẻ tiền của phim trinh thám giờ khuya.

Hệ thống trong đầu Hùng ngay lập tức thông báo.

[Ting! Phát hiện Thiên Mệnh Chi Tử.]

Hùng nhìn cảnh trước mắt, khoanh tay, thở dài một hơi dài đầy… chuyên nghiệp.

“Biết ngay mà. Thiên Mệnh Chi Tử mà bị gài bẫy rồi bị đánh trong ngõ là motif cổ điển.”

Thanh Tuyết đứng bên cạnh, tay đặt lên hông, giọng đều đều như đang bình luận một tiết mục kém điểm.

“Ừ. Sau đó sẽ có người xuyên không về giúp, rồi cốt truyện bắt đầu hỗn loạn.”

Hùng gật gù. “Kinh điển.”

Hai người chưa kịp bàn tiếp thì tên đầu sẹo – kẻ đang cầm thanh gậy sắt, giọng khàn đặc như mới uống một thau nước đá – rống lên:

“Đứa nào núp đó! Bước ra đây, tao đếm tới ba!”

Hùng nghe xong chỉ có một suy nghĩ lóe lên: “Ra thì mất mặt. Nhưng không ra còn mất mặt hơn.”

Là chủ nhân drama, cậu đâu thể bỏ qua cơ hội góp vui.

Hùng chỉnh lại cổ áo, bước ra với nụ cười thân thiện đến mức đáng nghi:

“Không có gì đâu. Tụi tôi đi lộn đường. Không thấy gì cả. Mấy anh cứ tiếp tục hành nghề.”

Bọn côn đồ đồng loạt quay đầu lại. Ánh mắt lờ đờ của chúng quét một vòng, rồi dừng lại ở người xuất hiện sau Hùng…

… và đứng hình.

Phó Thanh Tuyết bước ra từ trong bóng tối. Ánh đèn vàng chiếu nghiêng khiến tóc cô ánh lên một màu trắng ngọc lam. Cặp mắt đỏ sắc bén liếc qua đám người như đang chọn xem ai sẽ bị đấm trước. Váy ôm sát khẽ chuyển động theo từng bước chân, giày cao gót gõ xuống nền xi măng tạo tiếng “cộc cộc” đều đặn, như đếm ngược sinh mệnh của đối phương.

Một tên côn đồ nuốt nước bọt cái ực, lồng ngực phập phồng.

“Đẹp… đẹp dữ vậy trời. Nè thằng kia. Bỏ lại cổ rồi đi đi. Tha cho mày.”

Ngay khoảnh khắc câu đó thốt ra, Hùng cảm giác sống lưng mình lạnh toát như bị nhét vào tủ đông. Thanh Tuyết từ từ quay đầu lại nhìn hắn, nụ cười mỉm nở ra. Nụ cười dịu dàng, nhẹ nhàng, nữ tính, tinh tế.

Hùng thoáng rùng mình.

“Xong. Mấy thằng này tự khai tử rồi.”

Trong mắt đám côn đồ, nụ cười của Thanh Tuyết là “cô gái xinh đẹp dễ thương ngại ngùng”.

Trong mắt Hùng, đó là “nụ cười của tổng tài nữ vừa tick vào ô: Xóa sạch vật cản”.

Thanh Tuyết thở ra một tiếng rất nhẹ rồi bước về phía trước. Cô không chạy, không vội vã, chỉ đi từng bước… như đang ra sàn diễn.

Tên xăm trổ nhất, thân hình to như cái tủ gỗ, nheo mắt nhìn cô. Hắn gầm lên:

“Để tao xử lý trước!”

Hắn lao tới, cánh tay giơ lên, dự định tóm lấy cổ Thanh Tuyết.

Nhưng ngay khi đầu ngón tay hắn vừa chạm vào không khí trước mặt cô…

BỐP!

Âm thanh vang lên giòn giã. Cả người hắn xoay một vòng trên không, rồi đâm thẳng vào tường như bao cát bị xe chở hàng húc phải. Bức tường rùng mình, bụi rơi ào ào, để lại một lỗ lõm hình người.

Toàn bộ con ngõ im phăng phắc ba giây.

Một tên khác buột miệng:

“Cái gì… gì vậy trời?”

Một tên chột mắt méo miệng thì thào: “Ảo giác à?”

Một tên đứng sau lưng thì nghĩ: “Không lẽ tui chết rồi và đang xem lại cuộc đời?”

Hùng khoanh tay, lắc đầu, lòng vừa thương vừa hả hê.

“Cú này so với combo gà rán chiều nay vẫn nhẹ nhàng hơn. Tội nghiệp mấy ông.”

Thanh Tuyết đưa một tay lên, ra hiệu.

“Tôi đếm từ mười. Đứa nào tới số ba mà còn đứng đó thì gặp ông bà luôn.”

Cả bọn bỗng thấy gai ốc nổi dọc sống lưng. Không khí xung quanh như nén lại. Trong mắt đám côn đồ, từng con tường dường như đang đóng băng.

Tên đầu sẹo nhổ nước bọt xuống đất.

“Làm màu! Con này dọa ai–”

Chưa nói hết câu, cả thế giới của hắn đảo lộn.

Thanh Tuyết biến mất trong tầm nhìn của hắn. Chỉ có bàn tay trắng muốt chụp lấy đầu hắn, kéo xuống, nện xuống đất một cú.

ẦM!

Mặt hắn cắm vào mặt đường, mảnh xi măng vỡ tan. Tiếng “rắc rắc” nhỏ vang lên như khớp hàm bị dời.

Hùng khoanh tay, máu tấu hài nổi lên.

“Cú này… hơi giống động tác tôi hay làm với mấy cái vali. Nhưng mà phong cách cô ấy bạo lực hơn.”

Bạch Tử Hạo – thanh niên áo đỏ bị đánh lúc ban đầu – đang chống tường thở dốc. Cậu nhìn cảnh tượng này mà cảm giác như thế giới quan của mình đang được update lên phiên bản mới. Trong mắt cậu hiện lên một dòng chữ lớn:

“Cô gái này… là người hay yêu quái?”

Tên thứ ba gào lên, chạy thẳng tới muốn chơi đòn lén từ phía sau. Thanh Tuyết nghe tiếng bước chân sau lưng, không hề quay lại. Bàn chân trắng của cô vung một đường vòng cung mượt mà.

BỐP!

Tên đó xoay ba vòng trên không rồi rơi xuống đất, miệng há ra như cá mắc cạn.

Mặt đất chấn động nhẹ, bụi mịn bay lên mờ cả ánh đèn.

Tên thứ tư run bần bật, tay lóng ngóng rút điện thoại.

“Gọi… gọi cứu viện… Alo… alo…”

Một âm thanh nhỏ vang lên.

Tạch.

Đồng xu Thanh Tuyết ném ra nhanh như chớp, xé gió xuyên qua khoảng không, đập vỡ màn hình điện thoại, rồi bật ngược lên, cắm lại vào miếng tường phía sau hắn.

Tên đó đứng đơ như tượng gỗ.

“Tui… tui chưa bấm số nữa mà…”

Thanh Tuyết nghiêng đầu, giọng nhẹ như ý gió thoảng:

“Không cần bấm. Cậu không kịp đâu.”

Cô bước đến, xoay người, nắm cổ áo hắn và đặt hắn xuống đất bằng một cú đẩy nhẹ, nhưng đủ khiến hắn muốn khóc ra tiếng Anh.

Chưa tới ba mươi giây toàn bộ con ngõ đã thành bãi xác nằm la liệt. Mọi chuyển động đều dừng hẳn, chỉ còn tiếng rên rỉ yếu ớt và bụi bay tung theo mỗi bước chân của Thanh Tuyết.

Cô phủi tay, hơi hất tóc ra sau.

“Bẩn tay thật. Nhưng cũng vui.”

Hùng bước tới, giơ hai ngón cái như đang chấm điểm bài dự thi.

“Hoàn hảo. Tuyệt phẩm. Cú đá đẹp như nghệ thuật.”

Trong khi đó, Bạch Tử Hạo – người bị đánh lúc đầu – đứng dậy. Ánh mắt đỏ của cậu nhìn cả hai người, vừa cảnh giác, vừa biết ơn, vừa hơi… sốc.

“Tôi nợ hai người một mạng.”

Hùng cười, giọng lầy và tự tin.

“Cậu tên gì?”

“Bạch Tử Hạo.”

Hùng huýt sáo nhỏ. “Tên này… nghe chính chủ ghê nha.”

Cậu chìa tay. Bạch Tử Hạo ngần ngừ, cảm giác người trước mặt không đơn giản. Rõ ràng cậu trai này không giống mấy thiếu gia bình thường. Cậu nhìn sâu vào mắt Hùng. Trong đó không có kiêu ngạo, không có khinh thường, chỉ có cái gì đó… như đang tính toán tương lai của người khác.

Tử Hạo nắm tay lại.

“Tôi theo.”

Thanh Tuyết đứng cạnh, tay khoanh lại. Ánh mắt cô như học sinh đang chấm điểm bài kiểm tra của đàn em.

“Cậu theo Hùng thì theo tôi luôn. Đừng quên điều đó.”

Giọng cô tuy nhẹ nhưng áp lực khiến Tử Hạo sởn tóc gáy. Cậu gật đầu ngay.

“Không vấn đề.”

Cả ba rời con ngõ, bước ra lòng đường. Ánh đèn thành phố hắt vào mặt họ, tạo nên cảm giác như vừa hoàn thành một nhiệm vụ mở đầu trước khi vào bản chính.

Họ ngồi vào xe.

Hùng duỗi chân.

“Giờ mấy giờ rồi?”

Thanh Tuyết nhìn đồng hồ, hơi nhếch môi.

“Muộn rồi. Nhưng mình đến muộn thì càng có giá.”

Hùng cười. “Chuẩn. Bạch gia mời tôi mà. Tôi muốn xuất hiện lúc nào là quyền của tôi.”

Xe rời đi, lướt qua phố.

Phía trước, ánh đèn nối dài thành dải sáng.

Phía trước, là Bạch gia với hỗn loạn.

Phía trước, là drama cấp độ nghiền nát não người xem.

Trong đầu mỗi người đều có một suy nghĩ.

Giống nhau về bản chất.

Khác nhau về mức độ căm phẫn.

Hùng: “Hôm nay, tôi đạp ai trước thì đạp.”

Thanh Tuyết: “Hôm nay, tôi đạp hết.”

Tử Hạo: “Hôm nay, tôi lật nhà.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tinh-than-dai-dao
Tinh Thần Đại Đạo
Tháng 2 3, 2026
de-nguoi-kich-phat-tiem-nang-toan-thuoc-tinh-999.jpg
Để Ngươi Kích Phát Tiềm Năng, Toàn Thuộc Tính 999?
Tháng 1 21, 2025
mot-tuoi-mot-cai-dong-vang-nguoi-khac-an-bam-ta-gam-tieu.jpg
Một Tuổi Một Cái Dòng Vàng, Người Khác Ăn Bám Ta Gặm Tiểu
Tháng 2 27, 2025
chuong-thien-do.jpg
Chưởng Thiên Đồ
Tháng 2 9, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP