Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
lan-khuay-dao-co-su.jpg

Lan : Khuấy Đảo Cổ Sử

Tháng 2 2, 2026
Chương 124 : Phòng tuyến sông Kim Long Chương 123 : Chiếm giữ Kinh Sư
Gen Của Ta Vô Hạn Tiến Hóa

Hồng Hoang: Muốn Thành Thánh Làm Sao Khó Như Vậy

Tháng 1 18, 2025
Chương 769. Cho sách một cái kết cục đi!! Chương 768. Hiểu lầm sinh ra chiến đấu
hoa-hong-thoi-dai-tu-lai-xe-tai-bat-dau.jpg

Hỏa Hồng Thời Đại: Từ Lái Xe Tải Bắt Đầu

Tháng 4 23, 2025
Chương 353. (bản hoàn tất) kế tiếp chính là ngươi (1) Chương 352. Không tìm được đã từng chính mình
dong-vai-dua-con-quan-am-tin-do-sinh-con-ta-tro-nen-manh-me.jpg

Đóng Vai Đưa Con Quan Âm, Tín Đồ Sinh Con Ta Trở Nên Mạnh Mẽ

Tháng 4 23, 2025
Chương 246. Luân Hồi Chương 245. Nguyên lai địch nhân ta đây chính mình
do-thi-vo-thuong-y-than.jpg

Đô Thị Vô Thượng Y Thần

Tháng 1 22, 2025
Chương 2985. Trở lại hồi Trái Đất Chương 2984. Trở lại Ma giới
toan-dan-pokemon-bat-dau-nhat-mewtwo-bao-ruong.jpg

Toàn Dân Pokemon: Bắt Đầu Nhặt Mewtwo Bảo Rương!

Tháng 2 1, 2025
Chương 367. Băng phong thế giới, Sinnoh tinh vực giải thi đấu Quán Quân! Chương 366. Ice Ninetales thập cường thủ tú, hoàn mỹ áp chế, băng phong thế giới!
than-tien-dao-bao-diem.jpg

Thần Tiên Đào Bảo Điếm

Tháng 1 26, 2025
Chương 872. Đại kết cục Chương 871. Tứ cảnh Yêu Vương
buc-ta-nhap-ma-ta-lam-nhan-vat-phan-dien-sau-cac-nguoi-voi-cai-gi

Bức Ta Nhập Ma? Ta Làm Nhân Vật Phản Diện Sau Các Ngươi Vội Cái Gì

Tháng 10 11, 2025
Chương 508: Vô tận năm tháng, câu thông Thông Thiên! Chương 507: Ta muốn rời đi!
  1. Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
  2. Chương 13: Lau Nhà Tận Tủy, Lau Luôn Đạo Đức
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 13: Lau Nhà Tận Tủy, Lau Luôn Đạo Đức

Sau vụ “bao tải tình thân” dành cho Chu Thần và màn tiễn hắn đi tái chế nhân phẩm ở bãi rác theo đúng quy trình môi trường, biệt thự Đỗ gia im ắng lại. Hùng và Phó Thanh Tuyết cũng chẳng buồn nhìn theo cái bóng lảo đảo của gã Bạch Nguyệt Quang tự phong. Hai người lên xe, lăn bánh rời cổng, lao ra đường chính như đang chở hai thái tử đế quốc đi thanh trừng thế giới.

Không khí trong xe yên tĩnh, nhưng lại đặc quánh một thứ mùi… mùi chuẩn bị đánh phản diện. Thanh Tuyết ngồi cạnh Hùng, chân bắt chéo, mắt đỏ long lanh nhưng sắc lẻm, giống như đang giấu trong người ba cây dao và nụ cười của thiên thần. Hùng liếc nhìn cô, thầm nghĩ: “Cô này mà vào phim phản diện thì ba phút diệt sạch dàn cast.”

Xe lăn vào khu trung tâm, tòa tháp Đỗ Thị hiện ra, cao vút, sáng loáng, nhìn từ xa giống như một thanh kiếm chọc trời. Người ngoài nhìn chỉ thấy vẻ thịnh vượng. Còn Hùng và Thanh Tuyết nhìn vào chỉ thấy một ổ sâu bọ đang trùm chăn nằm chờ bị xử.

Đỗ Thị hiện tại không còn là tập đoàn Đỗ Thị. Nó biến thành Đỗ Lao Công Tập Đoàn, mà “Lao Công Đế Hậu” chính là bà Mai Thu Quý, mẹ ruột Y Đằng Thành.

Tin đồn về bà ta lan khắp thành phố nhanh như lời đồn “lộ clip tổng tài”. Đại loại là: xuất thân lao công, nhờ nguyên chủ che chở mà leo lên chức “Phó ban hậu cần đặc biệt”. Tên nghe rất triều đình, thực chất là Chánh Lao Công. Nhưng bà ta biến cái chức nhỏ xíu ấy thành ngai vàng chổi lông gà, cai trị cả công ty bằng combo quét – răn – phạt – tụ tập chị em họ hàng.

Hùng bước vào sảnh lớn của Đỗ Thị, đôi giày giẫm lên sàn đá sáng đến mức soi thấy cái nết của mình. Cậu vừa vào đã thấy cảnh một nhân viên lễ tân đang lau sàn bằng tốc độ của người chạy thi, vừa lau vừa khóc nức nở, thi thoảng thở dài như chuẩn bị quy tiên. Thanh Tuyết nhìn sang, nhướng mày:

 “Ở đây làm ăn kiểu gì vậy? Trông như đang phạt tội chứ không phải đi làm.”

Hùng tặc lưỡi:

 “Bà Quý biến công ty thành phim kinh dị rồi.”

Đi thêm vài bước, một cậu bảo vệ thấy Hùng đi vào liền định ngăn lại. Nhưng vừa nhìn thấy ánh mắt của Thanh Tuyết, ánh mắt sắc như kẻ truy nợ ba năm mà chưa trả được, cậu ta lập tức đứng thẳng, giơ tay chào như robot, không dám thở mạnh.

Thang máy mở ra, cả hai đi lên tầng cao nhất. Cánh cửa vàng chói của phòng “Hậu Cần Đặc Biệt” xuất hiện. Hùng nhìn cái bảng tên lớn đến vô duyên treo ngay cửa: “Trưởng phòng Mai Thu Quý, tận tụy vì công ty”. Có chữ “tận tụy” nhưng cách bà ta tận tụy là tận tụy vơ lợi về túi mình.

Bên trong, bà Quý đang ngồi trên ghế lớn, đung đưa cái quạt giấy và ngâm chân thư thái. Xung quanh đầy đồ trang trí sặc sỡ, giống như văn phòng bị quỷ mê tín chiếm đóng. Vừa thấy Hùng và Thanh Tuyết, bà ta hất cằm, miệng quát lớn:

 “Các người là ai? Đây là tầng của lãnh đạo, không phải nơi thất nghiệp lên kiếm việc!”

Hùng mỉm cười, lấy trong cặp ra xấp tài liệu dày như tập hồ sơ xử án phá gia đình:

 “Tôi là ông chủ công ty này. Còn bà là người sắp thất nghiệp.”

Ghế ngâm chân của bà Quý rung bần bật. Bà ta đứng bật dậy:

 “Ơ… ơ… thiếu gia! Tôi… tôi không biết!”

Thanh Tuyết khoanh tay, giọng ngọt nhưng sắc như lưỡi dao:

 “Không biết ai là ông chủ mà dám hách dịch? Chức phó hậu cần của bà quyền lực dữ vậy sao?”

Hùng đặt bộ hồ sơ lên bàn. Nét mặt cậu chuyển lạnh.

Trong đó có đầy đủ chứng cứ về các khoản biển thủ, chiếm đoạt quỹ, ép nhân viên tăng ca không lương, bắt người lau cửa kính tầng 62 bằng cách leo ngoài trời… và vụ rơi xuống tử vong hai tháng trước.

Bà Quý mặt xanh lét, như vừa nuốt phải khối băng.

 “Đó… đó… chỉ là hiểu lầm thôi thiếu gia…”

Ngay lúc đó, cửa phòng mở ra. Tần Mặc bước vào. Quản gia lạnh lùng, tóc dài đen, mắt sắc đến mức nhìn ai cũng thấy lạnh gáy. Anh ta đưa thêm hồ sơ:

 “Thiếu gia, đây là toàn bộ chứng cứ bổ sung. Cộng thêm các đoạn ghi âm giữa bà Quý và những người trong phe Y Đằng Thành.”

Hùng nhận lấy, gật nhẹ:

 “Tốt lắm.”

Thanh Tuyết vừa nhìn thấy Tần Mặc thì cong khóe môi:

 “Anh quản gia, anh cũng ở đây hả?”

Tần Mặc thở dài, tay run nhẹ. Không phải run vì lạnh. Run vì thấy Hùng và Thanh Tuyết đứng chung một chỗ. Anh ta nghi ngờ nhân loại có ngày tận thế.

Hùng không để ý, chậm rãi bước tới trước mặt bà Quý:

 “Tận tụy lau nhà thì tốt. Nhưng lau luôn đạo đức, lau sạch nhân phẩm người khác thì hơi quá.”

Lời nói nhẹ nhưng sắc như xé mặt. Thanh Tuyết kéo ghế ngồi, chân vắt chéo, phẩy tóc:

 “Không phải mỗi chuyện đó đâu. Bà còn âm thầm cấu kết với con trai, đưa lợi ích công ty vào tay nó. Cả nhà bà đang chơi trò ‘gia tộc mafia phiên bản tẩy rửa bằng nước lau sàn’ nghe cũng thú vị.”

Bà Quý sợ đến mức lùi lại, tay run, miệng lắp bắp:

 “Tôi… tôi chỉ làm theo quy định hậu cần… Tôi vô tội…”

Hùng bật cười:

 “Vô tội? Để xem cảnh sát tin hay không.”

Đúng lúc đó, ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân mạnh mẽ. Hai cảnh sát tiến vào, mặt lạnh, động tác dứt khoát:

 “Chúng tôi nhận được đơn tố cáo về hành vi biển thủ, gây chết người, đe dọa nhân viên, và lập nhóm thao túng nội bộ. Đề nghị bà Mai Thu Quý hợp tác điều tra.”

Bà Quý hét lên như heo bị cạo lông:

 “Không! Không phải tôi!”

Nhưng một cảnh sát thản nhiên đeo còng số tám vào tay bà, tay kia giở hồ sơ Thanh Tuyết đưa:

 “Có đầy đủ chứng cứ. Tất cả chờ giải trình.”

Đám họ hàng của bà Quý trong phòng hậu cần cũng bị áp giải ra ngoài. Người nào người nấy mặt tái mét, chân run, như thể vừa bị bắt quả tang đang đập heo đất của nhà hàng xóm.

Hùng khoanh tay, cười nhạt:

 “Công ty này cũng cần lau dọn, nhưng lau sạch tận gốc để không mọc lại.”

Cảnh sát cúi đầu chào Thanh Tuyết và Hùng rồi rời đi cùng đám người bị còng tay. Phòng hậu cần trống trơn, để lại mùi thất bại và sự nực cười của một nhóm nghĩ rằng mình có thể cưỡi lên đầu ông chủ.

Thanh Tuyết khoanh tay, tựa người vào bức tường hành lang vừa được dọn sạch sau cuộc “thanh trừng”. Ánh mắt đỏ của cô cong lên, môi khẽ nhếch thành nụ cười nửa như trêu chọc, nửa như dụ dỗ. Cô nghiêng đầu nhìn Hùng như đang ngắm một món đồ chơi mới mua về.

“Cho tôi ngủ chung được không? Chồng tương lai mà, không từ chối được đâu nhỉ?”

Đôi mắt cô sáng long lanh một cách đáng ngờ, như thể câu hỏi này chỉ là hình thức, còn câu trả lời thì đã bị cô viết sẵn từ ba kiếp trước. Cô nghiêng người sát lại gần, vài sợi tóc trắng mềm rơi xuống vai Hùng, nhẹ đến mức gần như không chạm, nhưng lại khiến cả lưng cậu dựng lên một đường điện lạnh.

Hùng bình tĩnh… theo lý thuyết. Thực tế thì khóe miệng giật nhẹ một nhịp.

“Tự nhiên ghen cái gì vậy trời…? Chẳng phải vừa nãy còn cùng nhau tẩn một bà già lộng quyền rất hợp cạ sao?” Cậu nghĩ, mặt ngoài vẫn thản nhiên như đang bàn chuyện giá rau.

“Ngủ chung không sao. Ngủ riêng mới phản cảm.”

Vừa nói xong, Hùng thề là mình nghe thấy tiếng… đuôi nào đó của Thanh Tuyết vẫy. Cô cười, hai má hơi ửng, nhưng ánh mắt lại sắc như muốn chém đôi linh hồn cậu ra kiểm tra tính trung thủy.

Cô khoác tay Hùng, bàn tay siết chặt hơi quá mức cần thiết. Không đau, nhưng rõ ràng là muốn tuyên bố chủ quyền. Hùng liếc nhìn, thấy khóe môi cô cong cong, kiểu cong vì chiến thắng.

“Trời đất… mới ghen mà đã như này, sau này cưới chắc bị khóa cửa lại mỗi tối quá…” Cậu thở dài trong lòng, nhưng trên mặt lại nặn nụ cười kiểu “được rồi cô nương, muốn diễn thì tôi diễn theo”.

Nhưng đúng lúc đó, một ý nghĩ lóe lên như đèn báo nguy.

“Khoan. Mình có làm gì để cô ấy ghen vậy?”

Hùng nhíu mày, nhanh chóng rà soát lại bộ nhớ gần nhất của mình.

Lần đụng Liễu Như Yên… à phải, lúc xuyên tới, cậu đã tiễn cô ta bằng combo đấm liên hoàn khiến cô nàng nằm viện gặm cháo cả tuần. Liễu Như Yên ôm bụng kêu trời, miệng thì hét “anh ấy đánh mình vì yêu”. Cái thứ logic não tàn đó đến giờ vẫn khiến Hùng muốn đổ xăng đốt não cho sạch.

Còn Y Đằng Thành… cậu ta thì bị Hùng đấm vẹo sống mũi, chảy máu như vòi nước rò rỉ. Cậu nhớ rõ gương mặt ngơ ngác của thằng đó, kiểu như không thể tin nam phụ dám đánh nam chính. Nhớ lại cảnh đó, Hùng bật cười một mình.

“Ủa, mình đối xử với tụi nó như vậy mà Thanh Tuyết lại ghen? Ghen vì cái gì? Ghen vì Liễu Như Yên à? Con bé đó lúc bị đánh còn la toáng lên là mình thích nó… ờ… hiểu. Đúng là hiểu nhầm cấp quốc gia.”

Suy nghĩ tới đây, Hùng quay sang nhìn Thanh Tuyết.

Cô đang nhìn cậu chăm chú, ánh mắt đỏ chớp nhẹ, môi cong tinh quái. Cái kiểu nhìn này không phải ghen tuông bình thường, mà là kiểu đánh dấu lãnh thổ.

Có khác gì mèo thấy người lạ liếm lên cái tô của mình đâu.

Thanh Tuyết không nói gì thêm, chỉ kéo sát hơn. Trán cô gần chạm vai cậu, hơi thở phả nhẹ vào cổ khiến Hùng cứng người một chút. Cô lẩm bẩm, giọng nhỏ tới mức chỉ mình Hùng nghe:

“Tối nay mà anh liếc nhỏ đó ba giây… tôi khóa tay anh lại.”

Hùng suýt bật cười… suýt thôi. Vì ánh mắt của cô, dù nụ cười đang rất ngọt, lại có tia sát khí mỏng như dao lam.

“Ờ đúng rồi. Hắc Hoa Hồng mà. Vừa là hoa vừa là dao.”

Cậu xoa nhẹ đầu cô, giả vờ an ủi nhưng thật ra là trấn an chính mình:

“Yên tâm. Tôi liếc cô ta… để canh góc đánh.”

Thanh Tuyết lập tức nở nụ cười tươi như vừa được khen đỉnh kout. Cô thu lại sát khí, ánh mắt mềm đi mười phần, giọng ngọt như mật ong rót trong phòng kín:

“Vậy thì tốt. Chồng tương lai của tôi phải vậy.”

Cô tự động khoanh tay ôm lấy tay Hùng, kéo cậu đi như thể sợ Hùng… chạy mất. Thậm chí còn quay đầu lại nhìn hành lang trống trơn, híp mắt nghi ngờ như thể nơi đó có con hồ ly cái nào đang núp.

Hùng thấy cảnh đó chỉ muốn vò đầu.

“Đúng là bệnh kiều rồi. Tám phần rưỡi thật sự luôn.”

Nhưng ngay sau đó, Thanh Tuyết ngẩng lên, nở nụ cười nhẹ. Không ranh mãnh, không lạnh lẽo, chỉ là một chút dịu dàng hiếm hoi.

“Đi về nào. Tôi buồn ngủ rồi.”

Giọng cô bình thản, nhưng bàn tay siết lấy tay cậu thì lại chẳng bình thản chút nào. Như thể cô đang sợ nếu không nắm chặt, Hùng sẽ biến mất giữa hành lang.

Và không hiểu sao, điều đó khiến Hùng hơi mềm lòng.

“Ừ, về thôi.”

Cậu đáp, giọng thấp và bình tĩnh.

Hùng để cô kéo đi, bước chân đều đặn. Thanh Tuyết đi cạnh, môi khẽ cong, bàn tay dù lạnh nhưng lại rất chắc chắn.

Và ngay khi cả hai bước vào thang máy, Thanh Tuyết nghiêng đầu, cọ nhẹ vai Hùng, thì thầm vô cùng nhỏ:

“Tôi thích ngủ chung lắm. Nhất là với anh.”

Hùng nhìn cô. Cô nhìn lại.

Cả hai không nói gì thêm, nhưng trong lòng Hùng bật ra một câu rất ngắn gọn.

“Chết rồi.”

Không phải chết vì sợ.

Mà là chết vì… cô gái này dính rồi. Dính còn chặt hơn keo dán gỗ loại mạnh.

Hùng thở dài, nhưng khóe miệng cong lên bất giác.

“Thôi thì… ngủ chung cũng đâu có sao.”

Rồi cậu quay đi, tim đập mạnh hơn một nhịp nhưng giả vờ như không.

Thanh Tuyết đứng bên cạnh, môi mím lại vì phải cố nén cười, khuôn mặt toàn là chữ “tôi thắng”.

Và cứ như vậy, cả hai bước ra khỏi công ty, ánh hoàng hôn chiếu lên lưng họ, còn phía sau là tòa nhà Đỗ Thị vừa được dọn sạch… theo đúng nghĩa đen.

Xe chạy khỏi trụ sở Đỗ Thị, tiếng cười của cả hai vang lên trong không gian kín.

Hùng dựa đầu vào ghế, nhìn dòng đèn lướt ngoài cửa kính. Trong đầu cậu, kế hoạch tiếp theo dần hiện ra:

“Bà mẹ bị bắt. Chu Thần bị tẩn. Giờ tới lượt Y Đằng Thành… rồi Bạch gia. Kịch bản nào tôi cũng phá. Tất cả nhân vật chính, phản diện… cứ chờ lão tử.”

To be continued…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

cang-tong-chu-thien-truoc-tien-o-cuu-thuc-the-gioi-tu-luyen-ta-phap
Cảng Tổng Chư Thiên: Trước Tiên Ở Cửu Thúc Thế Giới Tu Luyện Tà Pháp
Tháng 10 14, 2025
toan-dan-hokage-thoi-dai-bat-dau-lua-chon-luc-dao-madara.jpg
Toàn Dân Hokage Thời Đại, Bắt Đầu Lựa Chọn Lục Đạo Madara
Tháng 2 1, 2025
tan-bao.jpg
Tàn Bào
Tháng 4 30, 2025
bat-dau-thanh-thanh-lai-lam-o-re
Bắt Đầu Thành Thánh Lại Làm Tới Cửa Con Rể
Tháng 2 8, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP