Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
- Chương 12: Bạch Nguyệt Quang cốt truyện nhưng sai kịch bản.
Chương 12: Bạch Nguyệt Quang cốt truyện nhưng sai kịch bản.
Biệt thự Đỗ gia sáng trưng trong ánh nắng ban ngày, phản chiếu lên sàn đá cẩm thạch một sắc trắng gần như chói mắt. Bộ salon đặt giữa phòng khách toát ra khí chất của một gia đình tài phiệt chuẩn chỉnh, sạch sẽ đến mức ai nhìn cũng muốn cởi giày trước khi bước vào dù không ai yêu cầu. Thế nhưng không khí lúc này tuyệt đối không mang vẻ yên bình. Nó căng như có ai kéo sợi dây vô hình từ đầu phòng bên này sang đầu phòng bên kia, chỉ cần một hơi thở mạnh cũng đủ khiến nó bật tung.
Chu Thần đang ngồi trên sofa. Dáng ngồi tự tin một cách khó hiểu. Ánh mắt hắn lấp lánh như thể tin chắc rằng hôm nay hắn trở về để chứng minh một chân lý vĩ đại rằng thế gian này nợ hắn một cuộc chào đón long trọng. Mười đầu ngón tay đặt hờ lên đầu gối tạo tư thế cao cao tại thượng, kiểu người cứ mở miệng là có thể nói ra câu đầy sức mạnh như anh trở về đây là vì định mệnh.
Hắn đảo kính râm trên sống mũi cho đúng dáng, tóc vuốt ngược bóng bẩy, cằm nâng cao thêm nửa đốt ngón tay. Nhìn hắn, Hùng chỉ muốn thở dài. Một người bình thường đeo kính râm trong nhà thì chắc vừa dậy chưa kịp tẩy trang, nhưng Chu Thần lại đeo như thể đó là biểu tượng quyền lực, là lớp ngụy trang mà nhân vật chính trong phim hành động dùng để che giấu thân phận.
Hùng nghiêng đầu, chắp tay trước ngực, thầm nghĩ: “Tính làm gì đây? Xưng bá biệt thự nhà tôi bằng biểu cảm tự tin này sao? Tôi đánh nam chính thật rồi nên giờ mấy thằng tưởng mình đặc biệt cũng kéo đến đúng không?”
Thanh Tuyết đứng ngay cạnh. Dáng đứng của cô lạnh và sắc như lưỡi kiếm đặt trên kệ, chỉ cần ai chạm vào là có thể đứt tay. Nụ cười của cô rất nhạt, nhạt đến mức khiến người khác quên mất cô có biết cười hay không.
Chu Thần đưa mắt nhìn Thanh Tuyết. Ánh nhìn đó đầy hoài niệm, đầy ảo tưởng và đầy tự tin vào những ký ức chẳng ai ngoài hắn nhớ.
Trong đầu hắn lúc này chạy một đoạn phim nội tâm chẳng khác gì một chương truyện ngôn tình mà hắn tự dựng: “Ba năm trước ta rời đi. Ba năm nay ta quay về. Thanh Tuyết, em vẫn đẹp như ngày ấy. Em vẫn là ngọn đèn soi sáng cuộc đời ta. Em vẫn là người duy nhất biết đứng cạnh ta.”
Còn thực tế ba năm trước? Hắn đi du học. Và bị đuổi vì dùng hồ sơ giả. Tiếng Anh thì không hơn nổi trình độ “I am fine” và “You are name what”. Bị trường từ chối cấp visa tiếp tục học và bị gửi trả về nước ngay lập tức. Tất cả diễn biến đó không mang theo chút khí chất nhân vật chính nào cả.
Thanh Tuyết cau mày vì ánh nhìn của hắn. Hùng khoanh tay và chờ hắn bung câu thoại đầu tiên. Trong lòng cậu bỗng dâng lên một cảm giác tò mò kỳ lạ, giống như đang xem người khác trèo lên sân khấu một cách rất trịnh trọng để rồi té từ bậc thang đầu tiên.
Chu Thần đứng dậy, bước đến gần Thanh Tuyết một cách đầy tính toán. Hắn tưởng rằng chỉ cần tiến thêm vài bước nữa là sẽ tái lập được những ký ức mà hắn nghĩ cả hai từng chia sẻ. Hắn khẽ hắng giọng, chuẩn bị mở lời bằng câu thoại mà hắn tin chắc sẽ khiến tim Thanh Tuyết rung lên.
Nhưng Thanh Tuyết bước lùi nửa bước, nghiêng đầu nhìn hắn như nhìn một hiện tượng lạ. Ánh mắt cô bình tĩnh đến mức khiến Chu Thần có cảm giác như mình đang bị soi đến tận chân tơ kẽ tóc.
“Thằng này nghĩ mình là Bạch Nguyệt Quang.” Thanh Tuyết quay sang nhìn Hùng, nói nhẹ như gió. “Anh đoán điểm ảo tưởng của nó là bao nhiêu?”
Hùng bật cười. “Khó đoán thật. Nhưng chắc chắn không hơn tôi là được.”
Chu Thần cứng đờ. Hắn nhíu mày, không hiểu vì sao Hùng lại đứng đây. Hắn không nghĩ đến chuyện Thanh Tuyết có thể có hôn ước. Trong đầu hắn, Hùng chẳng là gì cả, chỉ là nhân vật phụ mờ nhạt không đáng nhắc đến.
Hùng nghiêng đầu và nói thầm với hệ thống: “Nô lệ, tra nhanh! Thằng nào mà xuất hiện giữa nhà tôi và tự xưng Bạch Nguyệt Quang vậy?”
Hệ thống hiện lên, giọng run rẩy như đang ngồi trên thuyền gặp sóng to:
[Dạ đại ca, đang quét… Ding!]
[Tên: Chu Thần
Vai trò: Thiên Mệnh Chi Tử
Đặc điểm: Ảo tưởng cấp SSS, tự phong Bạch Nguyệt Quang
Tính cách: Tự tin quá mức cần thiết, nói đạo lý nhưng hành xử lộn xộn
Kịch bản: Trở về để cướp lại nữ chính, nhưng bị đại ca tẩn cho tỉnh]
Hùng thở dài, lẩm bẩm: “Trời đất quỷ thần ơi, kiểu người như này đúng là hàng lỗi rồi.”
Thanh Tuyết bước lên một bước. Sự lạnh lẽo thường ngày của cô biến mất, thay vào đó là sự mềm mại đầy tính diễn kịch khiến Hùng suýt bật ngửa. Cô nhướng mày, giọng ngọt khó tin: “Chu Thần, sao anh không báo trước? Tôi còn chưa chuẩn bị tinh thần để gặp lại ‘người cũ’ nữa.”
Hùng nhìn cảnh đó mà sởn da gà từ đỉnh đầu đến gót chân. Cậu nuốt nước bọt, thầm gào trong lòng: “Cô đang diễn trò gì vậy? Giọng này mà ngọt là tôi nhảy lầu sống luôn!”
Chu Thần nghe xong thì phấn khích cực độ. Hắn đứng thẳng lưng, ngực nâng lên thêm vài phân, đôi mắt sáng như vừa được trời ban cho tín hiệu tình yêu trở lại.
“Tuyết Tuyết, em vẫn còn nhớ lời hứa của chúng ta chứ?” Hắn nói, giọng đầy cảm xúc. “Chúng ta từng nói sẽ cưới nhau mà.”
Hùng chen vào đúng khoảnh khắc đó, giọng đầy bình thản: “Ủa cô Thanh Tuyết, không phải cô nói đã chấm dứt với anh ta rồi sao? Giờ cô yêu tôi mà?”
Chu Thần xoay đầu ngoắt sang, vẻ mặt chết đứng.
Hắn gằn giọng: “Anh là ai mà dám chen vào chuyện của chúng tôi?”
Hùng cười nhẹ. “Cô ấy là hôn thê của tôi. Anh nói thử xem ai chen ai?”
Chu Thần nghẹn họng. Hắn hít sâu, rồi nhìn Thanh Tuyết bằng ánh mắt đau thương: “Em chọn lại đi. Em phải chọn lại!”
Thanh Tuyết chậm rãi gật đầu… rồi từ sau sofa, cô lấy ra một cái bao tải to bằng nửa người.
Chu Thần đông cứng tại chỗ. Hắn lắp bắp: “…Để làm gì?”
“Để gói quà, anh yêu.”
Câu trả lời vừa dứt, bao tải úp thẳng xuống đầu Chu Thần. Không kịp phản ứng, hắn chỉ kịp hét một tiếng, rồi cả thân hình bị kéo ngược xuống nền nhà.
Thanh Tuyết bật lên giọng lanh lảnh: “Vệ sĩ đâu! Xử nó!”
“Rõ!”
Đám vệ sĩ lập tức xuất hiện như đã chờ từ lâu.
Những tiếng uýnh thình thịch vang lên liên tục. Có tiếng chun chát, tiếng rên la, tiếng xin tha pha tiếng thở dốc. Bản hợp xướng bi thương của Chu Thần vang vọng trong biệt thự.
Hùng ngồi trên sofa, khoanh chân, nhấp trà. “Tôi hỏi thật. Hôm nay có thêm phần tặng kèm không?”
Thanh Tuyết chống nạnh, ria cười: “Tặng kèm cái đầu anh. Đây chỉ là phiên bản đánh cơ bản thôi.”
Một lúc sau, Chu Thần được kéo ra ngoài. Hắn nằm dài trên sàn, tóc rối, áo rách, mắt lờ đờ như vừa qua cơn ác mộng không lối thoát.
Hắn cố nhìn Thanh Tuyết, giọng thều thào: “Tại sao… lại đối xử như vậy…”
Thanh Tuyết khoanh tay, lạnh đến mức không còn chút thương xót: “Vì anh không xứng.”
Cô gật đầu với vệ sĩ: “Lôi đi. Vứt ra bãi rác. Nhớ vứt đúng chỗ. Không khéo người ta tưởng đồ tái chế lại mang về làm phân loại.”
“Tuân lệnh!”
Chu Thần bị kéo đi như kéo một bao cát. Vừa bị lôi xềnh xệch vừa Kêu ú ớ, thân hình lảo đảo như con tôm khô vừa được ngâm lại.
Thanh Tuyết quay sang nhìn Hùng, nét mặt trở lại vẻ lạnh lùng thường ngày nhưng vẫn ánh lên chút ngạo nghễ.
“Xin lỗi đã để anh chứng kiến cảnh này.” Cô nói giọng nhẹ.
Hùng cười. “Không sao. Tôi thích xem đánh nhau. Hôm nay coi như giải trí.”
Thanh Tuyết bật cười. Cô bước ra cửa, phất tay như vừa dẹp dọn xong một món đồ phiền phức.
Hùng tựa lưng vào sofa, nhìn trần nhà, nhếch môi. “Nam chính cũ, Bạch Nguyệt Quang, nhân vật phản diện… tất cả cứ tới dần đi. Tôi còn đang rảnh.”
Một luồng gió nhẹ thổi qua cửa sổ mở hé. Bầu trời Ma Đô sáng sủa, nhưng trong mắt Hùng, có vẻ như sắp có thêm vài người nữa nên được “dạy dỗ”.
Kịch bản cẩu huyết này, cậu nhất quyết phá đến cùng.
To be continued…