Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
- Chương 11: Kẻ không mời mà tới
Chương 11: Kẻ không mời mà tới
Chiếc xe sang của Hùng trôi êm trên đại lộ trung tâm Ma Đô trong buổi sáng rực rỡ. Những tòa nhà cao tầng phản chiếu ánh nắng, từng dải kính hắt quầng sáng lên mặt đường sạch bóng. Dòng người đi bộ tấp nập hai bên, tiếng còi xe xa xa vang lại từng hồi, tất cả hòa thành một nhịp sống sôi nổi và náo nhiệt.
Hùng thả người vào ghế da, hơi thở dài như thể vừa trải qua một ca tăng ca liên tiếp ba ngày. Cậu day trán, miệng lầm bầm:
“Mệt thật. Nghỉ một chút rồi lại phải lao vào đống việc của cái thế giới này… Drama kiểu gì mà dày đặc còn hơn cả lịch họp của chủ tịch tập đoàn vậy trời.”
Bên trong xe thoang thoảng mùi hương nhẹ từ máy lọc không khí, kết hợp với ánh nắng hắt qua cửa kính tạo ra bầu không gian đôi khi cũng khiến người ta muốn… lăn ra ngủ luôn. Nhưng đầu óc Hùng thì không yên được.
Trong lòng cậu vọng lại từng mảnh suy nghĩ hỗn loạn:
“Mới sáng mà đã gặp đủ trò. Đánh Y Đằng Thành, đánh luôn Liễu Như Yên, rồi gặp Thanh Tuyết… Giờ thì còn thứ gì đang đợi mình không? Kịch bản ơi, làm ơn đừng tung thêm plot twist nữa.”
Cậu nhìn nghiêng sang Thanh Tuyết. Cô đang ngồi cạnh, lưng tựa ghế, dáng điềm tĩnh. Ánh nắng len qua cửa kính soi lên mái tóc trắng dài của cô, khiến nó ánh lên một màu bạc nhẹ nhàng.
Thanh Tuyết không nói gì. Nhưng cậu biết: cô nghe hết lời cậu than thở ban nãy.
Vậy mà cô chỉ mỉm cười nhẹ, ánh mắt xa xăm như đang chìm trong những ký ức nơi thế giới cũ.
Không biết vì sao, hình ảnh ấy lại khiến Hùng dịu lại. Trong khoảnh khắc, thế giới xung quanh như trở nên yên bình đến lạ.
Trong đầu Thanh Tuyết, từng lớp ký ức tràn qua như dòng nước chảy.
Cô không phải người bình thường trước khi xuyên tới đây.
Gia đình cô ở thế giới cũ là tập hợp các khái niệm “quyền lực” “tài phú” “sức mạnh” và “bí mật”. Một gia tộc ít ai dám nhắc tới, bởi chỉ một hành động nhỏ của họ có thể khiến cả thành phố rung chuyển.
Dù vậy, bản thân cô chưa từng thấy tự hào vì quyền lực. Cô tự hào vì trí thông minh, sự gan lì và tuyệt chiêu “troll không đổi thủ pháp” khiến cả đám nhân vật cẩu huyết đời trước phải khóc thét.
Sau khi xuyên vào cơ thể của Phó Thanh Tuyết – một cô gái bị xem là bình hoa – cô đã mất đúng một tháng để lột xác hoàn toàn.
Từ một Phó Thị đang loạng choạng, cô biến nó thành đế quốc thương mại mới của Ma Đô.
“Chỉ cần đầu óc sắc bén và nắm đúng thời cơ, cái gì cũng bùng nổ được.”
Cô luôn tin thế.
Được vài tháng yên ổn, tưởng có thể lui về làm trùm sau rèm, ai ngờ tình huống “hôn thê” từ đâu bổ xuống.
Cô đã định từ hôn. Ai ngờ xem hồ sơ Đỗ Phi Hùng xong…
“Hở? Cái mặt này… sao giống cái tên phá làng phá xóm kiếp trước thế?”
Cô kiểm tra thêm và phát hiện: đúng là tri kỷ từng cùng cô phá nát vài thế giới cẩu huyết.
Từ đó, cô quyết định theo dõi Hùng.
Và kết quả: cậu không hề đi theo kịch bản nam phụ liếm cẩu. Cậu đấm thẳng mặt nam chính. Cậu đá văng luôn nữ chính. Cậu phá mọi quy tắc.
Cô xem xong chỉ có một suy nghĩ:
“Đáng yêu đấy.”
Chiếc xe dừng lại nơi cổng biệt thự Đỗ gia. Ánh mặt trời phản chiếu lên tường đá sáng trắng, tạo ra thứ ánh sáng làm cả khu nhà toát lên vẻ quyền thế của giới tài phiệt.
Hùng vươn vai, phấn chấn như vừa hồi đầy năng lượng.
“Rồi rồi. Về nhà cái đã. Giờ thì bắt đầu dọn rác khỏi công ty.”
Cậu rút điện thoại, gọi ngay cho Tần Mặc.
“Kế hoạch bắt đầu rồi, anh. Loại hết đám được nhận nhờ quan hệ ra khỏi công ty. Nhớ gom đủ chứng cứ. Và mẹ của Y Đằng Thành nữa. Cho bà ta vào trong tự kiểm điểm luôn.”
Câu nói vừa dứt, mặt Hùng tối lại lúc nghĩ đến mẹ của Y Đằng Thành.
“Trộm đồ, phá tài sản, gây chết người mà nguyên chủ lại làm ngơ. Đúng là… không biết dùng não.”
Trong khi đó, đầu dây bên kia, Tần Mặc nghe xong thì giọng như muốn khóc vì sung sướng:
“Tôi làm ngay! Thiếu gia đừng lo!”
Hùng cúp máy, khịt mũi:
“Thanh trừng xong đám rác, công ty sạch sẽ lại ngay.”
Thanh Tuyết nhìn cậu, nhếch môi như quen quá với cái kiểu lầm bầm bất mãn nhưng tay thì làm việc còn nhanh hơn cả siêu máy tính.
Cô mở điện thoại, ngón tay lướt nhẹ. Vài giây sau, ánh mắt cô hiện vẻ thích thú.
“Ồ. Có drama mới.”
Hùng quay lại ngay:
“Gì thế? Đừng nói là scandal idol. Tôi hết chịu nổi rồi.”
“Không phải idol,” Thanh Tuyết nói, giọng lạnh mà vui. “Thiếu gia thật – thiếu gia giả. Ở Bạch gia.”
Hùng lập tức dựa lưng vào sofa trong xe, biểu cảm cực kỳ hài lòng.
“Ước mơ cuộc đời tôi là xem thể loại drama này.”
Thanh Tuyết tiếp tục:
“Họ tuyên bố đứa con thất lạc đã được tìm thấy và đưa về nhà. Nhưng về chưa được bao lâu đã biến mất. Thế là… người giả bước lên thay.”
“Plot twist lộ từ xa,” Hùng gật gù. “Được rồi. Lát nữa xem livestream. Giờ vào nhà cái đã.”
Sảnh biệt thự Đỗ gia lúc nào cũng tràn ánh sáng. Từng tia nắng chiếu qua ô cửa lớn phản ngược lên sàn đá cẩm thạch bóng loáng.
Hùng và Thanh Tuyết vừa cởi giày thì cả hai lập tức nhận thấy… không khí bất thường.
Hùng vừa bước qua bậc cửa, còn chưa kịp cởi giày, gió điều hòa phả ra mát lạnh thì ánh mắt cậu đã khựng lại đột ngột. Một người lạ, tóc vàng, mắt xanh, khí chất kiêu ngạo đến mức gần như xem trời bằng vung, đang ngồi chễm chệ trên sofa nhà cậu. Tư thế hắn ngồi rất thản nhiên, chân bắt chéo, tay gác lên thành ghế, như thể đây là nhà hắn, còn Hùng mới là khách đến xin ở nhờ.
Khoảnh khắc Hùng nhìn thấy hắn, mặt cậu đổi màu ngay lập tức.
“Thằng nào đây?!” Giọng Hùng vang lên như sấm, khiến tấm rèm cửa cũng khẽ rung theo.
Không khí trong phòng khách lập tức đông cứng lại. Đám người hầu đứng hai bên im bặt, mắt mở to như cá mắc cạn. Có người run tới mức suýt đánh rơi cả khay trà. Cả đám rõ ràng đã chuẩn bị tinh thần để đón “thiếu gia mệt mỏi sau ngày dài” chứ không phải đối phó “thiếu gia hóa rồng khi thấy intruder ngồi sofa”.
Thanh Tuyết giật mình, liền thì thầm bằng giọng nhỏ nhất có thể để giữ thể diện cho cả hai:
“Bình tĩnh. Bình tĩnh đã.”
“Bình tĩnh cái gì mà bình tĩnh? Có người lạ sờ sờ ngồi ngay giữa nhà tôi mà cô bảo bình tĩnh?” Hùng bốc hỏa, hai bàn tay siết lại nghe răng rắc.
Cậu quay sang đám người hầu, ánh mắt hệt như chuẩn bị trừng trị toàn bộ nhân viên một lượt.
“Sao không ai báo tôi?! Cả đám để khách lạ vô nhà thế này á?”
Một người hầu bị gọi trúng lắp bắp đến nỗi đầu lưỡi gần như bị cột lại:
“Thưa thiếu gia, vị này… vị này nói muốn đợi ngài về… để bàn chuyện riêng…”
“Bàn chuyện riêng?” Hùng nhướng mày. Giọng cậu trầm xuống một mức khiến cả nền nhà như lạnh thêm vài độ.
“Bàn với ai?” Hùng hỏi, ánh mắt chuyển sang tên tóc vàng đang ngồi.
Tên đó ngước lên, không hề tỏ ra lúng túng hay bị áp lực. Hắn chỉ nhếch môi rất nhẹ, ánh nhìn mang theo vẻ đánh giá, như thể đang cân đo xem Hùng đáng giá bao nhiêu tiền.
Ngay khoảnh khắc ấy, Thanh Tuyết hơi nghiêng đầu. Ánh mắt cô chuyển từ hoài nghi sang cảnh giác. Cô nhìn thêm một giây, rồi cả người hơi giật lên như bị điện giật.
Cô đứng bật dậy.
“Chu Thần?!”
Giọng cô vang lên sắc lạnh, khiến đám người hầu gần đó suýt quỳ rạp xuống vì hoảng.
Hùng quay phắt sang nhìn cô, mặt đầy dấu hỏi chồng lên nhau:
“Hả? Cô biết hắn?”
Thanh Tuyết bước lên một bước, đứng giữa Hùng và tên tóc vàng, ánh mắt sắc như lưỡi dao giấu trong tay áo.
“Người này… rất phiền.”
Giọng cô hạ xuống thấp, nhưng từng chữ rõ ràng như tiếng trống báo hiệu trước trận chiến.
Hùng khoanh tay trước ngực, ánh mắt nghiêng xuống, miệng nhếch mép trong một nụ cười không thiện chí:
“Phiền thì phiền, nhưng dám vào tận nhà tôi ngồi như chủ thì hôm nay khỏi về.”
Tên tóc vàng không hề phản ứng trước sự đe dọa đó. Hắn chỉ mỉm cười một cách đầy khiêu khích. Ánh mắt hắn nhàn nhã đến mức như đang xem kịch hay, còn hai người trước mặt chỉ là diễn viên phụ.
Thanh Tuyết thở ra một hơi rất nhỏ, như cố kìm sự bực bội.
“Cẩn thận.” Cô nói. “Tên này thuộc dạng phiền phức không kém Y Đằng Thành, thậm chí còn nguy hiểm hơn một chút.”
Hùng ngửa đầu, bật cười khô khốc như thiếu ngủ suốt ba ngày.
“Hay thật. Drama nối tiếp drama. Tôi vừa chôn xong một đống cẩu huyết thì lại có đống khác tự tìm tới cửa.”
Trong lòng cậu ủi oải nhưng đồng thời cũng lóe lên cảm giác thách thức. Cậu luôn thích cảm giác đưa kịch bản gốc ra bãi rác để đốt.
Thanh Tuyết nắm chặt bàn tay, ánh mắt rực lên như tìm được lý do hợp lý để vận động gân cốt.
“Hắn tới tìm rắc rối.” Cô nói. “Và tôi cũng đang chán.”
Hùng chậm rãi xoay cổ, từng khớp xương phát ra âm thanh nhỏ nhưng đủ để khiến người đối diện cảm thấy bất an.
“Vậy thì xử thôi.”
Hai người bước lên một nhịp đồng bộ, đứng thẳng lưng, khí thế tràn ra như hai con sói chuẩn bị lao vào con mồi.
Tên tóc vàng, Chu Thần, chỉ khẽ nheo mắt. Hắn đưa hai tay ra sau đầu, gác vào ghế, thái độ thản nhiên như thể đang nằm trên bãi cỏ giữa vườn.
“Nói chuyện phải có người nghe.” Hắn nói, giọng nhẹ nhưng mang theo uy lực lạ lùng. “Cuối cùng cũng gặp hai người rồi.”
Không khí trong phòng khách đặc lại. Như một lớp màn vô hình phủ lên mọi góc phòng, làm ánh sáng cũng có cảm giác chậm đi.
Hùng liếc Thanh Tuyết. Trong lòng cậu tự bật ra một câu: “Tốt. Rất tốt. Drama mới đã tới.”
Thanh Tuyết nhìn thẳng vào Chu Thần, ánh mắt sắc như ánh dao phản chiếu trời xanh.
“Chu Thần…” Cô nói từng chữ một. “Lần này anh tới để nói chuyện, hay để gây chuyện?”
Chu Thần nhún vai. Nụ cười hắn kéo dài thêm một chút.
“Tôi tới vì cả hai.”
Hùng bật cười. Một tiếng cười đầy thích thú, như vừa thấy màn chơi mới trong một trò chơi hỗn loạn.
“Được. Ván chơi mới chính thức bắt đầu rồi.”
Ánh sáng mặt trời len qua cửa kính, chiếu xuống ba người, bóng họ kéo dài trên sàn đá sáng bóng. Ba cái bóng thẳng hàng, như ba dấu chấm mở đầu cho một sự kiện mới.
Một thế lực mới.
Một đối thủ mới.
Một chương mới trong chuỗi drama tài phiệt cẩu huyết mà Hùng quyết tâm phá cho sạch sẽ.
Không ai lên tiếng. Nhưng không khí trong phòng khách đã đổi khác. Chỉ còn lại tiếng tim đập, tiếng hơi thở và sự căng thẳng như dây cung đã kéo hết cỡ.
Một cơn bão mới đang chờ được khai hỏa.
To be continued….