Chương 9: The Witcher (Cuộc Gặp Định Mệnh)
Lễ hội Lammas tại ngôi làng ở Geso ồn ào và hỗn loạn. Không khí đặc quánh mùi bia chua, mồ hôi và bụi bặm. Giữa đám đông nông dân đang nhảy múa điên cuồng mừng vụ thu hoạch, có sáu kẻ tách biệt hoàn toàn. Họ như những đốm lửa rực rỡ giữa đống tro tàn: quần áo sặc sỡ, thái độ ngông nghênh và ánh mắt sắc lạnh.
Họ tìm thấy nhau như nam châm hút sắt. Giselher, Kayleigh, Reef, Spark, Asse và Mistle. Họ chưa là ai cả, chỉ là những kẻ lạc loài bị chiến tranh ném ra lề đường, tụ lại vì nhận ra đồng loại.
Giselher, kẻ có vẻ lớn tuổi nhất, đang khoe một túi tiền nặng trịch vừa cắt được. Kayleigh cười hô hố, tay mân mê chuỗi hạt cướp được từ một bà góa. Spark xoay người, chiếc váy lòe loẹt tung bay, ánh mắt lấp lánh vẻ tự mãn của một con mèo vừa vồ được chuột.
“Chúng ta là những vị vua của lễ hội này,” Kayleigh tuyên bố, giọng lè nhè say men chiến thắng rẻ tiền. “Không ai dám đụng đến chúng ta.”
“Vua?” Tiếng cười khẩy của Mistle vang lên, lạnh lùng và sắc bén như tiếng kim loại va vào nhau. Cô không đứng cùng vòng tròn với họ mà đứng lùi lại một bước, tư thế thả lỏng nhưng trọng tâm vững chãi – tư thế sẵn sàng chiến đấu mà Linh đã rèn cho cô suốt bốn tháng qua.
Cả nhóm quay lại nhìn cô. Mistle của ngày xưa sẽ chỉ im lặng hoặc hùa theo, nhưng Mistle của hiện tại nhìn họ bằng con mắt của một kẻ đi săn đang đánh giá con mồi.
“Một túi tiền lẻ và vài chuỗi hạt nhựa,” Mistle nhếch mép, ánh mắt quét qua từng người, áp dụng bài học công kích lòng tự trọng để phá vỡ sự liên kết của đám đông. “Các người gọi đó là chiến tích sao? Trông các người giống lũ kền kền rỉa xác thối hơn là những kẻ thống trị.”
“Mày nói cái gì?” Kayleigh gầm lên, mặt đỏ gay. Hắn là kẻ dễ bị kích động nhất. “Con ranh đầu rơm, mày muốn nuốt lại mấy cái răng của mình không?”
“Tao nói sự thật,” Mistle bình thản đáp, bước vào giữa vòng vây. Cô nhớ lời Linh: “Muốn làm thủ lĩnh của bầy sói, em phải là con sói hung dữ nhất. Đừng thương thuyết khi em chưa chứng minh được sức mạnh.”
Cô nhìn thẳng vào Giselher, kẻ đang cau mày quan sát. “Tụi bây có kiếm, có sức trẻ, có sự liều lĩnh. Nhưng tụi bây như lũ con nít quơ gậy. Nếu cứ tiếp tục làm mấy trò trộm vặt này, tụi bây sẽ chết trên giá treo cổ vào mùa trăng sau thôi.”
“Và mày nghĩ mày hơn bọn tao?” Reef, gã người Nilfgaard, nhổ toẹt xuống đất, tay đặt lên chuôi kiếm.
“Thử xem,” Mistle dang rộng hai tay, một cử chỉ khiêu khích ngạo mạn tột cùng. “Tất cả tụi bây. Cùng lên một lúc. Nếu tao thua, tao sẽ biến đi. Nếu tao thắng, tụi bây phải nghe tao.”
Năm kẻ kia nhìn nhau. Sự sỉ nhục này quá lớn. Kayleigh là kẻ đầu tiên hét lên và lao tới, rút phắt thanh kiếm ngắn ra.
Trong mắt người thường, đó là một cú đâm chết người. Nhưng trong mắt Mistle – người đã quen với những bài tập phản xạ địa ngục của Linh – chuyển động của Kayleigh chậm chạp và đầy sơ hở.
Bước một: Triệt tiêu kẻ hung hăng nhất.
Mistle không lùi lại. Cô lách người sang trái, một động tác tối giản, rồi dùng cạnh bàn tay chặt mạnh vào cổ tay cầm kiếm của Kayleigh. Hắn hét lên, thanh kiếm rơi xuống. Mistle bồi thêm một cú chỏ vào ức, khiến hắn gập người lại, nôn thốc nôn tháo.
“Một,” cô đếm lạnh lùng.
Thấy Kayleigh bị hạ trong nháy mắt, Asse và Reef cùng lao vào. Asse to lớn, vung nắm đấm như búa tạ. Reef rút dao găm đâm lén từ bên hông.
Bước hai: Mượn lực đả lực.
Mistle hạ thấp trọng tâm, quét chân Asse. Gã khổng lồ mất đà, lao chúi về phía trước đúng lúc Reef lao tới. Hai gã va vào nhau lảo đảo. Mistle không cho họ cơ hội thở. Cô tung người, một cú đá xoay trên không đẹp mắt nhưng đầy uy lực trúng vào thái dương Asse, rồi xoay người thúc đầu gối vào bụng Reef.
Cả hai đổ gục xuống đất, rên rỉ.
Spark, cô gái mang dòng máu elf, nhanh nhẹn rút dao lao tới từ phía sau. Cô ta nhanh, nhưng Mistle đã được Linh dạy cách nghe tiếng gió và cảm nhận sát khí.
Mistle không quay đầu, cô cúi người né đường dao chém ngang, rồi tóm lấy cánh tay mảnh khảnh của Spark, vặn ngược ra sau. Spark kêu lên đau đớn, bị Mistle đẩy mạnh ngã dúi dụi vào đống rơm gần đó.
Chỉ còn lại Giselher. Hắn đã rút kiếm, nhưng tay hắn đang run. Hắn chưa bao giờ thấy kiểu đánh này: tàn bạo, chính xác, không thừa một động tác nào. Nó không giống kiểu đánh nhau lộn xộn đường phố, nó là nghệ thuật giết chóc.
PS: Mình rất trân trọng mọi ý kiến đóng góp từ các đạo hữu. Mình xin chia sẻ đôi điều như sau:
Là một tác giả mới, ban đầu mình dự định xây dựng cốt truyện xuyên qua nhiều tác phẩm như phim, game, anime… Tuy nhiên, do nhân vật chính phát triển nhanh hơn dự kiến, mình cần điều chỉnh nhịp độ để cân bằng và sắp xếp lại mạch truyện hợp lý hơn.
Mong mọi người tiếp tục góp ý ở phần bình luận. Còn map lần này, các bạn có thể xem như một ngoại truyện giải trí nhé!