Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
gia-thien-loi-dinh-chi-chu.jpg

Già Thiên: Lôi Đình Chi Chủ

Tháng 1 15, 2026
Chương 260: Cùng Thái Dương Thần Tử luận đạo Chương 259: Mặt trời vương thể diệp diễm
ta-tai-tay-du-cau-thanh-cuong-dai-nhat-phan-phai

Ta Tại Tây Du Cẩu Thành Cường Đại Nhất Phản Phái

Tháng mười một 2, 2025
Chương 519: Lấy lực chứng đạo, Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên! Chương 518: Chính ma chi tranh
manh-hai-tu-vao-thon-tren-nui-da-thu-run-lay-bay

Manh Hài Tử Vào Thôn, Trên Núi Dã Thú Run Lẩy Bẩy

Tháng 2 5, 2026
Chương 2612: Không giống ngọc mễ Chương 2611: Thời gian học tập
pokemon-chi-bat-hack-nhan-sinh.jpg

Pokemon Chi Bật Hack Nhân Sinh

Tháng 1 22, 2025
Chương 487. 10 năm sau Chương 486. Đại kết cục
dai-duong-bat-dautu-lap-lam-de.jpg

Đại Đường: Bắt Đầutự Lập Làm Đế

Tháng 1 20, 2025
Chương 189. Đại kết cục Chương 188. Các ngươi đều là hiến tế cái gì đồ chơi
gioi-ninja-mot-ngay-truong-muoi-the-ta-thanh-manh-nhat-kazekage.jpg

Giới Ninja, Một Ngày Trướng Mười Thẻ, Ta Thành Mạnh Nhất Kazekage

Tháng 2 25, 2025
Chương 189. Khôi phục quỹ đạo giới Ninja Chương 188. Giới Ninja các quốc gia đầu hàng
Giang Hồ Kỳ Lục Công

Giang Hồ Kỳ Lục Công

Tháng 4 7, 2025
Chương 1186. Đại mộng 1,000 năm Chương 1185. Sơ hở
sieu-than-cam-ung.jpg

Siêu Thần Cảm Ứng

Tháng 1 23, 2025
Chương 286. Đại kết cục Chương 285. Đại linh mạch
  1. Xuyên Nhanh: Từ Blade Bắt Đầu
  2. Chương 8: The Witcher (Huấn Luyện)
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 8: The Witcher (Huấn Luyện)

Khi đôi chân đã vững, Linh bắt đầu dạy Mistle cách chạy. Không phải chạy bộ đường dài như trước, mà là kỹ năng di chuyển qua chướng ngại vật. Linh gọi đó là “lướt trên địa hình”. Những bức tường đá lởm chởm, những hàng rào gỗ mục, hay những cành cây chìa ra đều trở thành điểm tựa. Mistle phải học cách tiếp đất bằng mũi chân và cuộn tròn người để triệt tiêu lực va đập, cách leo tường nhanh như một con mèo hoang và phóng qua cửa sổ hẹp mà không gây ra tiếng động. “Một trinh sát giỏi không phải là người giết được nhiều địch nhất, mà là người có thể thoát khỏi vòng vây để mang tin tức trở về,” Linh thủ thỉ khi băng bó vết trầy xước trên đầu gối cho Mistle sau một cú nhảy hụt.

Nhưng sự rèn luyện thể xác chỉ là một nửa chặng đường. Những buổi chiều tối, khi ánh nến leo lét trong căn nhà kho, là lúc Linh rèn luyện trí não cho học trò. Cô bày ra trên bàn một tá những vật dụng linh tinh: một con dao gỉ, ba hạt đậu, một mảnh vải rách, một hòn đá cuội có vân lạ… Linh cho Mistle nhìn đúng ba mươi giây rồi phủ khăn lên.

“Kể lại đi cưng,” Linh chống cằm, đôi mắt cười nheo lại. “Không chỉ là cái gì, mà là vị trí, màu sắc, và hướng nằm của chúng.”

Bài tập Kim’s Game này ban đầu khiến Mistle phát điên vì sự tỉ mỉ, nhưng dần dần, nó hình thành trong cô bé một phản xạ quan sát đáng sợ. Linh nâng độ khó lên bằng những chuyến đi thực tế. Cô dẫn Mistle vào quán rượu ồn ào ở thị trấn kế bên, ngồi lọt thỏm trong góc tối. Nhiệm vụ của Mistle là quan sát và ghi nhớ.

“Người đàn ông bàn số ba thuận tay nào?” Linh hỏi bâng quơ khi nhấp môi ngụm nước.

“Tay phải,” Mistle đáp.

“Sai rồi,” Linh lắc đầu, giọng trách yêu. “Hắn cầm cốc tay phải, nhưng vết chai sạn do cầm kiếm lại nằm ở lòng bàn tay trái. Hắn đang giấu nghề đấy. Và nhìn đôi giày của gã thương buôn kia xem, bùn đất sét đỏ… loại đất đó chỉ có ở vùng đầm lầy phía Tây cách đây hai ngày đường. Hắn nói dối là vừa từ phương Bắc tới.”

Linh dạy Mistle cách nhìn thấu những điều bất thường nhỏ nhặt nhất trong thế giới hỗn loạn này: một người nông dân có bước đi quá nhẹ nhàng, một gã lính đánh thuê có ánh mắt đảo liên tục, hay mùi hương lạ phảng phất trên người một kẻ qua đường.

Khi màn đêm buông xuống cũng là lúc Linh truyền dạy những kỹ thuật liên lạc bí mật. Cô chỉ cho Mistle cách chọn những hốc cây rỗng, những viên gạch lỏng lẻo dưới chân tường thành hay khe nứt dưới gầm cầu đá để làm “Hộp thư chết”. Đó là nơi trao đổi thông tin mà người gửi và người nhận không bao giờ cần gặp mặt.

“Lời nói gió bay, nhưng ký hiệu thì còn lại,” Linh dạy Mistle cách tạo ra ngôn ngữ của riêng họ. Một chậu hoa cúc đặt bên trái bậu cửa sổ nghĩa là “An toàn” nhưng nếu nó chuyển sang bên phải, nghĩa là “Nguy hiểm, rút lui ngay”. Một chiếc khăn màu xanh phơi trên dây có thể là tín hiệu cho một cuộc gặp, trong khi màu đỏ là báo động có gián điệp. Thậm chí, Linh còn dạy cô bé cách lồng ghép những từ lóng vào một cuộc hội thoại bình thường để truyền tin ngay trước mũi kẻ thù mà chúng không hề hay biết.

Bài học cuối cùng, và cũng là bài học khó nhất đối với một tiểu thư dòng dõi quý tộc như Mistle, là nghệ thuật “trở nên vô hình”. Mistle vốn xinh đẹp, và khí chất kiêu hãnh của dòng họ Thurn luôn khiến cô nổi bật giữa đám đông bần hàn. Linh phải đập tan cái vỏ bọc đó.

“Em quá sáng, Mistle à. Một điệp viên giỏi phải là một cái bóng, một hạt bụi, một người mà ai cũng nhìn thấy nhưng không ai nhớ mặt,” Linh vừa nói vừa chải lại mái tóc cho Mistle, nhưng thay vì kiểu tóc gọn gàng, cô làm cho nó trông hơi rối bời và xơ xác một cách tự nhiên.

Linh dạy Mistle cách khom lưng xuống một chút để giấu đi chiều cao, cách thả lỏng cơ mặt để trông đờ đẫn và vô hại, cách bước đi lê chân của những người lao động mệt mỏi. Cô dạy cách chọn trang phục màu trung tính – nâu đất, xám tro – những màu sắc hòa lẫn vào bối cảnh nghèo nàn của thôn quê.

“Đừng nhìn thẳng vào mắt người khác, nhưng cũng đừng cúi gằm mặt lén lút,” Linh chỉnh lại tư thế cho Mistle. “Hãy nhìn vào khoảng không vô định, như thể em đang lo lắng về bữa ăn ngày mai. Hãy trở thành một phần của đám đông, nhạt nhòa đến mức nếu em vừa đi lướt qua, họ sẽ quên ngay sự tồn tại của em trong vòng ba giây.”

Bốn tháng tiếp theo, khi những cơn gió buốt giá của mùa đông bắt đầu len lỏi qua khe cửa gỗ của căn nhà kho cũ kỹ, giáo án của Linh cũng chuyển sang một giai đoạn mới. Nếu ba tháng đầu là rèn dũa một con dao sắc bén, thì bốn tháng này là học cách giấu con dao ấy trong bọc nhung, tẩm độc lên lưỡi dao bằng những lời đường mật.

Linh không còn bắt Mistle chạy hùng hục ngoài trời tuyết nữa. Thay vào đó, hai cô trò ngồi đối diện nhau bên bếp lửa bập bùng. Linh dạy Mistle thứ vũ khí nguy hiểm nhất của một điệp viên: cái miệng và đôi mắt.

“Muốn lấy mật, đừng bao giờ đạp đổ tổ ong, Mistle à,” Linh vừa nói vừa chải tóc cho cô bé, giọng nói êm ái như đang kể chuyện cổ tích. “Em muốn biết thông tin từ một ai đó? Đừng bao giờ hỏi trực tiếp. Câu hỏi trực tiếp khiến người ta đề phòng. Hãy để họ tự nguyện dâng hiến sự thật cho em.”

Linh bắt đầu dạy Mistle nghệ thuật “câu cá” bằng ngôn từ. Cô đóng vai một gã lính canh say xỉn, một bà buôn ngoa ngoắt, hay một gã quý tộc hợm hĩnh, và bắt Mistle phải moi tin từ cô.

“Khen ngợi là liều thuốc mê tốt nhất,” Linh hướng dẫn. “Nhưng phải khen tinh tế. Đừng khen một gã lính là hắn mạnh mẽ, hãy khen hắn có đôi mắt tinh tường của một người chỉ huy. Đánh vào cái tôi mà họ khao khát nhất.”

Mistle học cách giả vờ ngây thơ, đóng vai một cô gái quê mùa lần đầu lên tỉnh, mở to đôi mắt tròn xoe ngưỡng mộ để đối phương hạ thấp cảnh giác. Linh dạy cô bé kỹ thuật “chia sẻ bí mật giả”.

“Con người ta có tính ‘có qua có lại'” Linh thủ thỉ, ánh mắt lấp lánh. “Nếu em thì thầm với họ một bí mật – dù là bịa đặt – rằng em đang trốn chạy một cuộc hôn nhân sắp đặt, họ sẽ cảm thấy nợ em một sự tin tưởng. Và rồi, họ sẽ kể cho em nghe bí mật thật sự của họ: về lô hàng lậu đang giấu dưới hầm, hay cửa sau của dinh thự không bao giờ khóa.”

Có những buổi chiều, Linh dạy Mistle cách “lái” câu chuyện. Thay vì hỏi “Quân Nilfgaard đang đóng ở đâu?” Mistle học cách than thở bâng quơ: “Nghe nói bọn Áo Đen đóng quân ở đầm lầy phía Nam, chắc muỗi cắn chết mất.” Theo tâm lý học mà Linh nắm rõ, con người luôn khao khát được sửa lưng người khác. Gã lính sẽ ngay lập tức buột miệng: “Sai bét, lũ ngốc ấy đóng ở đồi trọc phía Bắc cơ.” Vậy là Mistle có được thông tin mà không cần đặt một dấu chấm hỏi nào.

Khi tuyết bắt đầu phủ trắng xóa những mái nhà, Linh dẫn Mistle ra ngoài, hòa vào những phiên chợ đông đúc hay những quán rượu ấm sực mùi bia và mồ hôi. Đây là lớp học về “Đọc vị tâm hồn”.

Ngồi trong góc khuất, Linh chỉ tay về phía hai gã đàn ông đang thương lượng giá cả một con ngựa.

“Nhìn gã bán ngựa xem,” Linh thì thầm, hơi thở phả ra làn khói mỏng. “Hắn đang cười nói rất to, tay vung vẩy nhiệt tình. Nhưng hãy nhìn chân hắn. Mũi giày hướng ra cửa. Đó là dấu hiệu của sự lo lắng, hắn muốn tẩu thoát khỏi cuộc giao dịch này càng sớm càng tốt. Con ngựa đó chắc chắn có vấn đề.”

Linh dạy Mistle về những “biểu cảm vi mô” (micro-expression) – những cái nhíu mày, cái nhếch mép chỉ xuất hiện trong một phần mười giây nhưng tố cáo tất cả sự thật. Một người nói dối thường sẽ vô thức chạm tay lên mũi hoặc che miệng, đồng tử giãn ra khi sợ hãi, và giọng nói sẽ cao hơn bình thường một chút.

“Cơ thể không biết nói dối, chỉ có cái miệng là gian trá thôi, bé cưng,” Linh kết luận sau khi chỉ cho Mistle thấy một gã gián điệp đang trà trộn vào đám đông, kẻ mà tay thì cầm cốc bia nhưng mắt lại đảo liên tục ba lần mỗi phút để quét xung quanh.

Giai đoạn tiếp theo là nghệ thuật hóa trang và thâm nhập. Linh không dạy phép thuật biến hình như các pháp sư, cô dạy kỹ thuật thay đổi nhân dạng của tình báo hiện đại áp dụng vào thế giới trung cổ này.

Mistle phải học cách tạo ra một “vỏ bọc”hoàn hảo. Không chỉ là khoác lên mình bộ quần áo rách rưới của một đứa trẻ ăn xin hay bộ váy thô kệch của cô hầu bàn, mà là xây dựng cả một cuộc đời giả tạo. Linh bắt Mistle phải nhớ: Cô ta tên gì? Sinh ra ở đâu? Tại sao lại có vết sẹo này? Giọng nói vùng Temeria khác với vùng Redania như thế nào?

“Khi em đóng vai một người què, em không chỉ đi khập khiễng,” Linh nghiêm khắc nhắc nhở khi thấy Mistle lơ là. “Em phải cảm thấy cơn đau trong xương tủy mỗi khi đặt chân xuống đất. Em phải mòn vẹt một bên đế giày. Sự hoàn hảo nằm ở những chi tiết mà người ta không ngờ tới.”

Linh dạy cô bé cách dùng bồ hóng trộn mỡ cừu để làm tối màu da, cách nhét bông vào má để thay đổi cấu trúc khuôn mặt, hay cách đi đứng gù lưng để trông già đi chục tuổi. Mistle học cách thâm nhập vào một dinh thự không phải bằng cách leo tường, mà bằng cách đàng hoàng bước qua cổng chính với tư cách là người giao rau, nụ cười ngờ nghệch trên môi nhưng đôi mắt ghi nhớ từng chốt canh gác.

Tháng cuối cùng của khóa huấn luyện là bài học về sự sống còn giữa lòng địch: Chống theo dõi và cắt đuôi (Counter-surveillance).

Thị trấn Novigrad thu nhỏ hay những con hẻm chằng chịt của Oxenfurt là mô hình mà Linh vẽ ra trên nền đất. Nhưng thực hành thì diễn ra ngay tại những khu rừng và thị trấn lân cận. Linh đóng vai kẻ săn đuổi, và Mistle là con mồi.

“Đừng bao giờ quay đầu lại nhìn,” Linh dặn dò, giọng ngọt ngào nhưng đầy cảnh báo. “Quay đầu là thú nhận em biết mình đang bị theo dõi. Hãy dùng sự phản chiếu. Một vũng nước, một tấm kính cửa sổ, hay lưỡi dao sáng bóng của người thợ rèn ven đường.”

Mistle học kỹ thuật SDR (Surveillance Detection Route) – lộ trình phát hiện theo dõi. Cô bé phải đi một quãng đường dường như vô định, rẽ vào những con hẻm vắng, thay đổi tốc độ di chuyển đột ngột, hoặc giả vờ dừng lại buộc dây giày ngay sau một khúc cua khuất tầm nhìn để xem ai sẽ xuất hiện phía sau.

Nếu phát hiện “đuôi” Linh dạy Mistle cách “cắt đuôi” dứt khoát. Đó là nghệ thuật lợi dụng đám đông, nhảy lên một cỗ xe ngựa đang chạy, hay kỹ thuật “thay vỏ” chớp nhoáng – lột bỏ áo choàng ngoài, xõa tóc, thay đổi dáng đi và bước ngược chiều lại với kẻ theo dõi ngay khi hắn vừa mất dấu cô trong tích tắc.

“Một điệp viên giỏi là người có thể biến mất ngay trong một căn phòng kín,” Linh nói vào ngày kết thúc bốn tháng huấn luyện, khi Mistle vừa thành công cắt đuôi cô bằng cách trà trộn vào một đám rước dâu và thay đổi hoàn toàn thần thái từ một kẻ lén lút sang một đứa trẻ vui tươi đang nhặt tiền lẻ.

Linh mỉm cười, nụ cười rạng rỡ và ấm áp, phủi những bông tuyết trên vai áo học trò: “Em đã tốt nghiệp khóa học về lòng người rồi, Mistle. Giờ đây, không ai có thể nói dối em, và cũng không ai có thể biết em đang nói dối.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

danh-dau-tu-gia-thien-bat-dau.jpg
Đánh Dấu Từ Già Thiên Bắt Đầu
Tháng 1 21, 2025
Ta Tại Marvel Làm Ma Vương
Ta Tại Marvel Làm Ma Vương
Tháng 4 19, 2026
tu-than-vuong-the-bat-dau-vo-dich.jpg
Từ Thần Vương Thể Bắt Đầu Vô Địch
Tháng 2 3, 2025
thon-phe-tinh-khong-chi-bay-trung-chua-te
Thôn Phệ Tinh Không Chi Bầy Trùng Chúa Tể
Tháng 2 9, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP