Chương 9: The Nun 1 (Quỷ Linh Ma Sơ)
Một lúc sau, Minh xuống sảnh chính. Cha Burke và Sơ Irene đang đứng ở đó, nói chuyện với nhau. Maurice đứng cạnh, vẫn còn vẻ hoảng sợ từ đêm hôm qua.
“Minh!” Cha Burke nhìn thấy hắn, mắt sáng lên. “Con đã nghỉ ngơi chưa?”
“Dạ, tôi ổn.” Minh gật đầu, rồi nhìn sang Sơ Irene. “Sơ có vấn đề gì không?”
Sơ Irene lắc đầu, nhưng ánh mắt vẫn lo lắng:
“Tôi ổn. Nhưng… nơi này có điều gì đó rất không đúng.”
“Đúng vậy.” Minh gật gật đầu, giọng nghiêm túc. “Tôi có thể cảm nhận được. Ma lực ở đây rất mạnh.”
Cha Burke thở dài:
“Chúng ta cần phải làm gì đó. Nghi lễ trừ tà truyền thống có thể không đủ mạnh.”
Minh giơ tay lên:
“Tôi có một đề xuất.”
Cả ba người nhìn hắn.
Minh nói:
“Tôi có thể thực hiện một ‘nghi lễ trừ tà phương Đông’. Đây là nghi thức cổ xưa, được truyền lại từ các tu sĩ Đông phương. Rất hiệu quả với loại ác quỷ mạnh.”
Cha Burke nhíu mày:
“Nghi lễ phương Đông? Con học từ đâu?”
“Từ một vị tu sĩ già ở Tây Tạng.” Minh nói dối không chớp mắt. “Ông ấy dạy tôi khi tôi đi hành hương.”
Thật ra là anh đây tán dóc thôi, huynh đài không cần biết đâu.
Sơ Irene hỏi:
“Nghi lễ đó cần những gì?”
Minh giải thích:
“Nghi thức phương Đông cần ‘máu của người giữ lời thề’ – tức là linh mục – và ‘máu của kẻ sắp thề’ – tức là nữ tu. Niềm tin sẽ là kim chỉ nam.”
Cha Burke và Sơ Irene nhìn nhau.
“Máu?” Cha Burke hỏi. “Bao nhiêu?”
“Chỉ một ít thôi. Đầy một lọ nhỏ.” Minh lấy ra một chiếc lọ thủy tinh từ ba lô. “Không nhiều đâu. Chỉ cần vài trăm ml từ mỗi người.”
Cha Burke suy nghĩ một lúc, rồi gật đầu:
“Nếu con nghĩ nó có thể giúp ích, thì cha đồng ý.”
Sơ Irene cũng gật đầu:
“Tôi cũng vậy.”
Minh mỉm cười. Hắn lấy ra một con dao nhỏ đã khử trùng, cắt nhẹ vào cổ tay Cha Burke, lấy vài trăm ml máu. Rồi làm tương tự với Sơ Irene. Sau đó dùng máu thánh lực của mình để cầm vết thương trước con mắt kinh ngạc của hai người
Hai lọ máu tươi. Minh đậy nắp lại, lắc nhẹ, quan sát.
Máu thánh. Có chứa niềm tin. Hoàn hảo.
Hắn cất lọ vào ba lô, trong lòng tự chửi mình:
Đúng là chó thì không bỏ được thói ăn c*t, quỷ thì không bỏ được thói hút máu. Nhưng đúng là khó cưỡng được, sắp thành thói quen cmnr
Minh nói:
“Cảm ơn Cha, cảm ơn Sơ. Tôi cần thời gian chuẩn bị nghi thức. Chờ đến đêm, tôi sẽ thực hiện.”
Cha Burke gật đầu:
“Được. Vậy trong lúc đó, chúng ta nên tìm hiểu thêm về nơi này.”
________________
Buổi chiều trôi qua trong căng thẳng. Sơ Irene được một nhóm nữ tu – hay đúng hơn là quỷ linh nữ tu – dẫn đi tham quan tu viện. Họ giới thiệu về các phòng, các hành lang, khu vườn…
Minh biết họ là quỷ linh, nhưng không can thiệp. Hắn để mọi thứ diễn ra theo kịch bản.
Đến tối, khi bóng đêm phủ xuống tu viện, một quỷ linh trẻ – trông như một nữ tu khoảng hai mươi tuổi – nhân lúc Valak vắng mặt, đã bí mật kéo Sơ Irene vào một góc.
“Sơ…” Quỷ linh thì thầm, giọng run rẩy. “Sơ phải nghe tôi nói…”
Sơ Irene giật mình:
“Chị… chị muốn nói gì?”
“Tu viện này… có một bí mật.” Quỷ linh nhìn quanh, sợ hãi. “Ngày xưa, nơi đây từng là pháo đài của một vị bá tước. Ông ta… ông ta muốn triệu hồi một ác quỷ từ địa ngục.”
Sơ Irene mắt mở to:
“Ác quỷ?”
“Đúng vậy. Ông ta đã làm một nghi lễ tà ác, mở cổng địa ngục.” Quỷ linh tiếp tục. “Khi nghi lễ sắp hoàn thành, các hiệp sĩ đền thánh ập vào phá vỡ. Vị linh mục dẫn đầu đã dùng máu Chúa để đóng cổng địa ngục lại.”
“Máu Chúa?”
“Đúng. Máu từ vết đinh đóng trên thập giá.” Quỷ linh nói. “Sau đó, các ma sơ ở đây đời đời duy trì việc tụng niệm liên tục, không gián đoạn, để giữ cổng địa ngục đóng chặt.”
Sơ Irene nuốt nước miếng:
“Vậy… vậy giờ sao?”
“Chiến tranh. Máy bay ném bom.” Quỷ linh run rẩy. “Việc tụng niệm bị gián đoạn. Cổng địa ngục… nới lỏng. Và con quỷ đó… đã thức dậy.”
Sơ Irene muốn hỏi thêm, nhưng quỷ linh đột nhiên nhìn về phía hành lang, hoảng sợ:
“Nó đang đến! Tôi phải đi!”
Rồi quỷ linh chạy mất vào bóng tối, để lại Sơ Irene đứng một mình, tim đập thình thịch.
________________
Trong khi đó, ở thư viện, Cha Burke đang lật giở quyển sách cổ – quyển sách mà hắn đã lấy từ ngôi mộ đêm qua.
Ông lật đến một trang, đọc thầm:
“Và từ đất hình thành nên mọi loài thú và mọi loài chim trên trời. Và dù con người gọi quỷ là gì thì đó là tên của quỷ.”
Ông đọc tiếp, giọng run run:
“Valak. Kẻ ô uế. Kẻ báng bổ. Hầu tước rắn.”
Ngay khi cái tên “Valak” được thốt ra, không khí trong phòng đột nhiên lạnh toát. Ngọn nến trên bàn vụt tắt.
Rầm!
Tất cả cửa trong tu viện đồng loạt đóng sầm lại. Tiếng ầm ầm vang vọng khắp hành lang.
Cha Burke giật mình, nhìn quanh:
“Chúa ơi…”
________________
Ở nhà nguyện, Sơ Irene đang quỳ trước bức tượng Đức Mẹ. Xung quanh, các ma sơ – quỷ linh – cũng quỳ xuống, cùng cầu nguyện.
Sơ Irene nhắm mắt, đọc kinh:
“Lạy Mẹ Maria đầy ơn phước…”
Các quỷ linh cũng đọc theo, giọng khàn khàn, như tiếng rên rỉ từ lòng đất.
Đột nhiên, một luồng gió mạnh thổi vào, lạnh như băng. Các quỷ linh giật mình nhìn lên.
Rầm!
Một đòn đánh vô hình giáng xuống. Tất cả các quỷ linh văng mạnh về phía sau, đập vào tường, biến mất thành khói đen.
Chỉ có Sơ Irene vẫn quỳ yên. Cô không hề lung lay, vẫn tiếp tục cầu nguyện:
“…Đức Mẹ Maria đầy ơn phước…”
Đột nhiên, áo sau lưng cô bị xé toạc. Vải rách tung, để lộ tấm lưng trắng.
Rồi, từ từ, năm vết roi xuất hiện. Máu chảy ra, vẽ nên hình ngôi sao năm cánh ngược – biểu tượng của Satan.
Sơ Irene cắn răng, tiếp tục cầu nguyện, mồ hôi chảy đầm đìa.
________________
Rầm!
Tiếng đóng sầm cửa vang vọng khắp tu viện. Minh đang đứng ở hành lang, giật mình.
Đù móa tới công chuyện rồi.
Hắn chạy nhanh về phía nhà nguyện. Khi tới nơi, cửa đóng chặt.
Minh không do dự. Hắn cắn vào ngón tay, để máu chảy ra, bôi lên nắm đấm. Thánh lực pha vào máu, khiến nắm đấm phát sáng nhẹ.
Bùm!
Một cú đấm. Cửa gỗ dày bung toang.
Minh bước vào, chứng kiến cảnh tượng: Sơ Irene quỳ trước tượng Đức Mẹ, lưng áo xé toạc, ngôi sao năm cánh ngược chảy máu sặc sỡ.
Minh chạy tới:
“Sơ đừng lo, có tôi ở đây rồi.”
Sơ Irene mở mắt, nhìn hắn, giọng yếu ớt:
“Minh… anh hãy giúp những ma sơ kia…”
Minh quay lại nhìn. Trong mắt Sơ Irene, những ma sơ đang nằm la liệt giờ bỗng biến mất, chỉ còn một cái xác phủ vải trắng nằm giữa sàn nhà.
Ảo giác. Valak đang chơi trò tâm lý.
Cha Burke và Maurice cũng chạy tới, vừa kịp lúc chứng kiến cảnh này.
“Chúa ơi!” Cha Burke thốt lên.
Minh đi tới cái xác, kéo tấm vải trắng ra.
Bên dưới là xác một nữ tu già, khuôn mặt khô héo, mắt trợn trừng.
“Mẹ bề trên…” Sơ Irene thì thầm.
Ngay lúc đó, xác chết vụt mở mắt. Vung mạnh cây thánh giá gỗ trên tay, đâm thẳng vào chân Cha Burke.
“Ahhhh!” Cha Burke kêu lên, té ngã.
Minh phản ứng nhanh như chớp. Hắn giơ tay lên, móng tay rạch vào lòng bàn tay, tạo thành một vết máu hình thánh giá. Thánh lực dồn vào, khiến vết máu phát sáng.
Hắn ấn mạnh bàn tay vào trán cái xác:
“Ta trục xuất ác quỷ khỏi ngươi, nhân danh Chúa toàn năng!”
Xèo xèo xèo!
Khói trắng bốc lên từ chỗ bàn tay chạm vào. Tiếng kêu thảm thiết vang lên – không phải từ miệng xác chết, mà từ không khí xung quanh:
“AHHHHHHH!”
Cái xác giãy giụa dữ dội, rồi bất động. Làn khói đen thoát ra từ miệng nó, bay lên trần nhà và biến mất.
Xác chết trở lại bình thường – chỉ là một xác chết, không còn bị điều khiển nữa.
Minh rút tay ra, thở phào. Hắn quay sang Cha Burke:
“Cha có sao không?”
Cha Burke ngồi dậy, ôm chặt chân:
“Cha… cha ổn. Cảm ơn con.”
Sơ Irene vẫn quỳ đó, nhìn Minh, ánh mắt đầy kinh ngạc và… ngưỡng mộ.
“Ầy, coi chừng hỏng chuyện.”
Nhưng giờ không phải lúc lo chuyện đó. Hắn nhìn quanh nhà nguyện, cảm nhận luồng khí tanh hôi vẫn dần tan biến.
Valak đã đi rồi, xem ra nó không thể duy trì việc quan sát quá lâu tại nơi xa cổng địa ngục. Giờ là lúc.
Minh đứng dậy, phủi bụi khỏi quần. Hắn nhìn sang Sơ Irene và Cha Burke, cả hai đều vẫn còn hoảng hốt sau cảnh tượng vừa rồi.
“Bây giờ là lúc.” Minh nói, giọng nghiêm túc. “Chúng ta cần thiết lập nghi thức trừ tà ngay.”
Cha Burke đứng dậy, vẫn đang ôm chân bị thương:
“Nghi thức con nói sáng nay à?”
“Đúng vậy.” Minh gật đầu. “Sau khi nghi thức hoàn tất, đức tin của Cha và Sơ sẽ là kim chỉ nam. Niềm tin sẽ chỉ nơi các vị cần đến.”
Sơ Irene nhìn Cha Burke, rồi nói:
“Vậy thì… trước khi bắt đầu, con muốn thực hiện lời thề cuối cùng của mình.”
Cha Burke giật mình:
“Con chắc chắn chứ?”
“Vâng, Cha.” Sơ Irene gật đầu, ánh mắt kiên định. “Con cần xác lập đức tin của mình. Chỉ khi đó, con mới có thể đối mặt với điều sắp tới.”
Cha Burke thở dài, rồi gật đầu:
“Được. Vậy chúng ta làm ngay bây giờ.”
________________
Minh đứng qua một bên, nhìn Cha Burke và Sơ Irene quỳ xuống trước bàn thờ. Cha Burke bắt đầu nghi lễ thề nguyện, đọc những lời kinh cổ xưa.
Sơ Irene đặt tay lên Kinh Thánh, giọng run run nhưng vững vàng:
“Con, Irene, xin thề nguyện trước mặt Chúa… dâng hiến toàn bộ cuộc đời con để phụng sự Ngài… trong sạch sẽ, nghèo khó, và vâng lời…”
Ánh nến lung linh trên khuôn mặt cô. Giọt nước mắt lăn xuống má, nhưng cô không lau đi.
Cha Burke đặt tay lên đầu cô:
“Nhân danh Chúa Cha, Chúa Con, và Chúa Thánh Thần, cha chứng nhận lời thề nguyện của con. Từ giờ, con là người của Chúa.”
“Amen.” Sơ Irene thì thầm.
Minh đứng im, cảm nhận luồng năng lượng nhỏ bé nhưng tinh khiết phát ra từ Sơ Irene.
Đức tin. Niềm tin thuần khiết.
Hắn mỉm cười nhẹ.
Cô nàng này giờ đã là nữ tu chính thức rồi. Thế mới hay.
________________
Nghi lễ thề nguyện kết thúc. Minh bước tới:
“Giờ là lúc tôi thiết lập nghi thức.”
Hắn lấy từ ba lô ra một túi phấn trắng và sáu ngọn nến lớn.
Cha Burke nhìn:
“Con cần làm gì?”
“Xin Cha và Sơ đứng qua một bên.” Minh nói. “Tôi cần không gian.”
Minh bắt đầu làm việc. Hắn dùng phấn vẽ một vòng tròn lớn trên sàn thánh đường, đường kính khoảng ba mét. Rồi, bên trong vòng tròn, hắn vẽ hai tam giác đều, chồng lên nhau, tạo thành hình sao lục giác.
Cha Burke nhìn, nhíu mày:
“Đây là… Ngôi sao David?”
“Gần giống vậy.” Minh nói, không ngẩng đầu lên. “Nhưng có chút khác biệt.”
Khác biệt là anh đây pha thêm mớ hỗn tạp từ anime, game, và mấy cái tào lao khác. Nhưng thôi, huynh đài không cần biết đâu.
Minh đặt sáu ngọn nến ở sáu đỉnh của ngôi sao, thắp lên. Ngọn lửa nhảy múa trong không khí lạnh lẽo.
Rồi, từ ba lô, hắn lấy ra những thứ đã thu thập vào buổi sáng: chuỗi tràng hạt cũ kỹ, thánh giá gỗ nứt nẻ, và mảnh vải từ y phục nữ tu.
Cha Burke nhìn:
“Những thứ này…”
“Tôi tìm được ở các phòng bỏ hoang.” Minh giải thích. “Đây là đồ của các ma sơ trước đây.”
Hắn đặt cẩn thận những vật phẩm vào giữa ngôi sao. Rồi, hắn rút dao nhỏ ra, rạch vào lòng bàn tay.
Máu đỏ tươi chảy ra.
Sơ Irene giật mình:
“Minh!”
“Không sao.” Minh nói. “Đây là phần quan trọng của nghi thức.”
Hắn để máu nhỏ giọt vào từng ngọn nến. Một, hai, ba, bốn, năm, sáu.
Ngọn lửa vụt cháy sáng hơn, chuyển sang màu đỏ nhạt. Hơi máu bốc lên, tỏa ra không gian, mùi tanh thoang thoảng.
Minh tiếp tục nhỏ máu vào những vật phẩm ở giữa: tràng hạt, thánh giá, mảnh vải. Máu thấm vào, làm chúng ướt đẫm.
Máu holy vampire. Vừa thánh, vừa ma. Sẽ là mối liên kết hoàn hảo.
Minh đứng lên, bước vào giữa vòng tròn. Hắn hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu đọc bằng ngôn ngữ của quỷ.
Giọng hắn trầm, vang vọng, từng âm tiết như búa đập vào không khí:
“Hỡi những sinh linh bị xiềng xích trong chính ngôi nhà của mình!”
“Hỡi những người con của Chúa đã bị lãng quên!”
“Ta không đến để ra lệnh, không đến để phán xét!”
“Ta đến với một lời hứa!”
Không khí đột nhiên lạnh hơn. Hơi thở hắn bốc khói trắng.
Ngọn nến rung rinh. Ánh sáng nhấp nhô.
Cha Burke và Sơ Irene đứng sững, không dám cử động.
Minh giơ tay lên, máu vẫn nhỏ giọt từ lòng bàn tay:
“Dòng máu này là mồi nhử, cũng là chìa khóa!”
“Hãy đến đây, đối mặt với ta, và tìm lại tên của các người!”
“Hãy đến!”
Vù vù…
Gió thổi mạnh. Ngọn nến cháy sáng như đuốc.
Rồi, từ trong bóng tối, các bóng hình xuất hiện.
Một, hai, ba… mười… hai mươi…
Các quỷ linh nữ tu, mặc áo đen, khuôn mặt nhợt nhạt, mắt trống rỗng, bước ra từ tường, từ sàn nhà, từ trần nhà.
Cha Burke thốt lên:
“Chúa ơi…”
Sơ Irene ôm chặt thánh giá, run rẩy.
Các quỷ linh đứng im quanh vòng tròn, nhìn Minh. Không nói, không động.
Minh tiếp tục nói, giọng uy nghiêm:
“Ta là sứ giả được cử đến để ban cho các người cơ hội thứ hai.”
“Quỷ dữ đã vấy bẩn linh hồn các người, khiến các người không thể về với Thiên đàng.”
“Nhưng nếu đi theo ta, phục vụ cho một mục đích cao cả hơn, tội lỗi của các người sẽ được chuộc lại.”
Một quỷ linh bước ra từ đám đông. Đây là quỷ linh mà trước đó đã nói chuyện với Sơ Irene – người trẻ tuổi, vẫn còn chút ý thức.
Quỷ linh nhìn thẳng vào Minh, giọng lạnh lùng:
“Nếu ngươi là sứ giả, hãy đọc lời hứa cứu chuộc.”