Chương 8: The Nun 1 (Anh rất dễ nói chuyện)
Sau khi đỡ Maurice về phòng nghỉ, Minh nhìn sang giường nơi cha Burke đang ngủ, nheo mắt.
Ơ, ông già Burke đâu rồi?
Chiếc giường mà cha Burke ngủ giờ chỗ đó trống rỗng, chỉ còn lại cuốn kinh thánh để ngỏ.
Minh thở dài. Hắn nhớ lại kịch bản phim – cảnh ông già này bị cậu bé Daniel dẫn dụ ra nghĩa trang, rồi rớt xuống ngôi mộ chôn sống.
Đúng rồi. Giờ là lúc cái cảnh đó diễn ra.
Hắn bước nhanh ra cửa, hướng về phía nghĩa trang phía sau tu viện. Gió đêm thổi lạnh buốt, mang theo mùi đất ẩm và hương thơm tanh tưởi của cỏ mục. Trăng khuất sau mây đen, chỉ lác đác vài tia sáng nhợt nhạt rọi xuống những bia mộ cũ kỹ.
Minh vừa bước vào khu nghĩa trang thì nghe thấy giọng nói của Cha Burke:
“Daniel? Con ở đó à?”
Minh nấp sau một tảng bia mộ cao, quan sát.
Cha Burke đứng giữa lối đi, tay cầm cây thánh giá, ánh mắt lo lắng nhìn về phía trước. Ở đó, một cậu bé khoảng mười tuổi, mặc áo sơ mi trắng dính đất, quần ngắn nâu, đang đứng im như tượng.
Cậu bé Daniel.
Hay đúng hơn, quỷ linh Daniel.
“Daniel, con không sao chứ?” Cha Burke tiến lại gần, giọng đầy lo lắng. “Con đừng sợ, cha đây, cha sẽ giúp con…”
Cậu bé từ từ quay lại, khuôn mặt tái nhợt như giấy, đôi mắt trống rỗng nhìn thẳng vào Cha Burke. Rồi, miệng Daniel há rộng – rộng hơn mức bình thường của một đứa trẻ – và một con rắn đen sì, dài gần một mét, từ từ chui ra.
Cha Burke giật mình lùi lại: “Chúa ơi!”
Con rắn lao thẳng về phía ông, lưỡi rắn le lói, răng nanh phun chất độc. Cha Burke hoảng sợ, quay lưng chạy, không để ý phía sau là một ngôi mộ đang mở. Ông lùi quá đà, mất thăng bằng và…
Rầm!
Cha Burke rớt thẳng xuống quan tài bên dưới.
Tiếng kêu ầm ĩ vang vọng khắp nghĩa trang.
Cậu bé Daniel đứng im một lúc, rồi quay lưng chạy đi, biến mất vào bóng tối.
Minh từ từ bước ra khỏi chỗ nấp, mũi hít hít không khí.
Mùi quỷ. Hắc ám, lạnh lẽo, nhưng không ác độc. Đúng là quỷ linh, không phải ác quỷ.
Hắn không vội vàng cứu Cha Burke. Thay vào đó, hắn theo “mùi quỷ” của Daniel, chạy nhanh qua những hàng bia mộ. Tốc độ của một ma cà rồng cấp Daywalker không phải đùa – trong chớp mắt, hắn đã chặn đầu cậu bé ở góc khuất của nghĩa trang.
Daniel dừng lại, quay người, đôi mắt trống rỗng nhìn Minh.
“Ngươi là ai?” Giọng nói không phải của đứa trẻ, mà là giọng già nua, khàn khàn. “Ngươi muốn gì?”
Minh gãi gãi đầu, tỏ vẻ thân thiện:
“Cho tao hỏi một chút. Mày có phải là thằng nhóc bị cha Burke trục vong thất bại hồi xưa không?”
Daniel – hay quỷ linh Daniel – giật mình. Nó không trả lời, quay lưng bỏ chạy.
Ồ, chạy à? Thú vị đấy.
Minh búng tay, tốc độ bùng nổ. Hắn lại chặn đầu Daniel lần nữa, lần này ở ngay trước một tảng bia mộ lớn.
“Không trả lời à?” Minh mỉm cười, giơ tay lên, móng tay rạch nhẹ vào ngón trỏ. Một giọt máu đỏ pha vàng kim lóe lên. “Không sao, tao đang thiếu một quỷ linh để thử nghiệm nghi thức trừ tà.”
Hắn búng ngón tay, giọt máu bay thẳng vào vùng khí màu đen bao quanh Daniel.
Xèoooo!
Tiếng xèo xèo như nước rót vào axit. Khói trắng bốc lên. Daniel hiện ra rõ ràng hơn – không còn là hình hài mơ hồ nữa, mà là một cậu bé thật sự, nhưng da dẻ tái nhợt, đôi mắt đầy sợ hãi. Nó co quắp xuống đất, ôm chặt đầu, run rẩy đau đớn.
“Đau… đau quá… xin ông… xin ông tha…”
Minh đứng nhìn, tay chống hông:
“Ờ thì giờ mày có muốn trả lời không?”
“Có! Có!” Daniel gục đầu xuống đất, giọng run rẩy. “Tôi… tôi chính là cậu bé năm xưa. Bị trừ tà thất bại. Chết… thành quỷ linh.”
Minh gật gật đầu:
“Vậy tại sao mày theo cha Burke? Mày muốn trả thù à?”
“Không! Không phải vậy!” Daniel lắc đầu điên cuồng. “Tôi… tôi biết ơn cha Burke. Ông ấy đã cứu tôi khỏi bị chi phối bởi ác quỷ. Tôi tuy thành quỷ linh, nhưng vẫn giữ được ý thức. Nên… nên tôi đi theo ông ấy. Hôm nay thấy ông đi vào nhà thờ bị nguyền rủa này, tôi… tôi muốn nhắc nhở ông ấy.”
Minh nheo mắt:
“Nhắc nhở? Bằng cách cho ông ta ăn con rắn từ trong miệng mày à?”
Daniel ủ rũ:
“Tôi… tôi không biết cách khác. Tôi không thể nói chuyện bình thường với người sống. Con rắn… con rắn là ám chỉ…”
Daniel nghẹn họng, cái tên không dám thoát ra khỏi miệng.
Minh gãi gãi cằm:
“Mày biết con quỷ bị phong ấn ở đây là ai sao?”
Daniel hoảng sợ lắc đầu, lùi lại:
“Không… không… trong thế giới quỷ, việc nhắc đến cái tên đó là điều cấm kỵ. Tôi… tôi không dám…”
“Thế làm sao mày biết trong hầm mộ có quyển sách tên con mụ V—”
“KHÔNG!” Daniel hoảng sợ xua tay, lắc đầu tột độ, thậm chí dùng tay bịt tai. “Đừng! Đừng nói cái tên đó ra! Xin ông!”
Minh nhìn cậu bé run rẩy, thở dài:
“Mày sợ à? Thôi được, tao cũng không hy vọng mày trả lời. Cái này có khi thằng đạo diễn phim cũng đếch trả lời được.”
Daniel nhìn Minh, hoang mang tột độ, không hiểu “đạo diễn phim” là cái gì.
Minh bước lại gần, giọng nghiêm túc hơn:
“Giờ tao có một job offer cho mày. Làm việc cho tao, và giữ kín mồm.”
Daniel nuốt nước miếng:
“Tôi… tôi có thể từ chối không?”
Minh nhếch môi cười, dồn thánh lực vào máu nơi bàn tay. Bàn tay hắn bắt đầu bốc lên ánh sáng thánh quang nhạt, vừa đủ để Daniel cảm nhận được sức mạnh đáng sợ:
“Không sao, tao rất dễ nói chuyện. Chừng nào không nói chuyện được thì mới dùng tới cách khác thôi.”
Daniel nhìn bàn tay phát sáng, nuốt nước miếng đánh ực:
“Tôi… tôi đồng ý.”
“Tốt.” Minh gật đầu hài lòng. “Vậy vào đây đi.”
Hắn lấy trong ba lô một chai thủy tinh nhỏ, loại chai đựng máu bình thường mà Minh tích trữ tại làng. Daniel nhìn chai, rồi nhìn Minh, run run:
“Vào… vào đó à?”
“Ừ, tao chưa có chỗ cho mày ở. Tạm thời ở trong chai cho tiện.”
Daniel thở dài buồn bã, hóa thành một dòng khí đen, từ từ chui vào chai. Minh đậy nắp lại, sau đó dùng một giọt máu có chứa thánh lực chấm lên miệng nắp chai, tạo thành một lớp phong ấn mỏng.
Hắn cầm chai lên, lắc lắc, nhìn dòng khí đen quấn quanh bên trong:
“Thoải mái không?”
Từ trong chai, giọng Daniel nhỏ nhẹ vang ra:
“Được… được ạ…”
Giọng nghe sao buồn thế nhỉ?
Minh cất chai vào ba lô, vỗ vỗ tay. Hắn đứng yên một lúc, suy nghĩ về những gì vừa xảy ra.
Vậy ra thằng nhóc Daniel không phải tấn công đơn thuần. Đó là một lời gợi ý. Con rắn ám chỉ đến Valak – con rắn trong Kinh thánh, biểu tượng của ma quỷ. Và quyển sách trong quan tài chính là chìa khóa.
Thằng nhóc này thông minh hơn tao tưởng đấy.
Minh quay lại hướng về phía ngôi mộ nơi Cha Burke rớt xuống. Vừa định bước tới thì…
Reng! Reng! Reng!
Tiếng chuông vang lên. Không phải từ một chiếc, mà từ tất cả các chiếc chuông trong nghĩa trang. Hàng chục chiếc chuông nhỏ treo trên các ngôi mộ – những chiếc chuông được lắp đặt để người bị chôn sống có thể kêu cứu – đồng loạt rung lên điên cuồng.
Minh dừng lại, mũi hít hít không khí.
Mùi lưu huỳnh. Mùi xác thối. Mùi tội lỗi.
Valak.
Hắn nhìn lên trời, giọng chán nản:
“Valak, mày lại muốn đánh nhau à?”
Một luồng gió tanh hôi thổi thẳng vào mặt Minh, mạnh đến mức hắn phải nheo mắt. Cùng lúc đó, tiếng gào thét từ địa ngục vang lên – không phải từ một hướng, mà từ mọi phía, như cả nghĩa trang đang sống lại.
Rồi, đột nhiên, mọi thứ im bặt.
Tất cả các chuông ngừng rung. Gió ngừng thổi. Chỉ còn lại một tiếng chuông duy nhất – tiếng chuông từ ngôi mộ nơi Cha Burke đang bị nhốt.
Reng… reng… reng…
Tiếng chuông yếu ớt, thảm thiết, như lời kêu cứu tuyệt vọng.
Minh cười hì hì:
“Giỡn tí làm gì căng.”
Hắn bước nhanh về phía ngôi mộ. Tốc độ ma cà rồng bùng nổ, trong vài giây, hắn đã tới nơi. Cầm lấy cái xẻng xúc đất không biết ai “vô tình” để gần đó, không mấy khó khăn để Minh khiến ngôi mộ mở toang, bên dưới là chiếc quan tài gỗ mục nát. Tiếng kêu cứu của Cha Burke vọng lên yếu ớt:
“Cứu… cứu tôi với…”
Minh nhảy xuống, đẩy nắp quan tài ra. Cha Burke nằm bên trong, mặt mày tái nhợt, đầy mồ hôi. Ông giơ tay lên, hoảng sợ:
“Ai… ai đó…”
“Tôi đây, Cha.” Minh nắm lấy tay ông, kéo ông lên. Sức mạnh ma cà rồng khiến việc này dễ dàng như nhấc một đứa trẻ.
Cha Burke leo lên khỏi ngôi mộ, ngồi phệt xuống đất, thở hổn hển. Ông nhìn Minh, đôi mắt đầy kinh ngạc:
“Minh… sao con… sao con tới đây?”
“Tôi thấy Cha không có ở chỗ ngủ, lo lắng nên đi tìm.” Minh đưa tay giúp ông đứng dậy. “Cha có sao không?”
Cha Burke lắc đầu, vẫn còn run rẩy:
“Tôi… tôi thấy Daniel. Cậu bé… cậu bé mà tôi từng trục vong năm xưa. Nhưng… nhưng có gì đó không đúng…”
“Có thể Cha nhìn nhầm trong bóng tối.” Minh nói, giọng trấn an. “Nơi này có nhiều ma quỷ. Chúng thích giả dạng những người quen để đánh lừa.”
Cha Burke gật gật đầu, dường như chấp nhận lời giải thích này. Ông nhìn quanh nghĩa trang, rồi nhìn lại Minh:
“Con đã cứu tôi… lần nữa. Cảm ơn con, Minh.”
Minh mỉm cười:
“Không có gì, Cha. Chúng ta nên về trong nhà thờ. Ở ngoài này không an toàn.”
Cha Burke gật đầu. Ông để Minh dìu mình bước về phía tu viện, mỗi bước chân vẫn còn run rẩy.
Minh nhìn lại nghĩa trang lần cuối. Bóng tối bao trùm mọi thứ, những ngôi mộ im lìm như chưa từng có gì xảy ra.
Nhưng hắn biết, Valak vẫn đang ở đó. Quan sát. Chờ đợi.
Và cả hai đều biết, trận chiến thực sự vẫn chưa bắt đầu.
===
Sáng hôm sau, ánh nắng mờ ảo chiếu qua lớp sương mù dày đặc bao phủ tu viện. Minh đứng ở cửa sổ tầng hai, nhìn xuống sân trước.
Cổng tu viện đang từ từ mở ra.
Không phải tự nhiên. Mà do một nhóm nữ tu mặc áo đen, mặt tái nhợt, đang kéo cổng mở. Động tác của họ cứng ngắc, như những con rối bị điều khiển.
Quỷ linh. Toàn bộ là quỷ linh.
Minh nheo mắt, nhìn rõ hơn. Dưới ánh sáng ban mai, hắn có thể thấy những làn khí đen mờ quấn quanh các nữ tu ấy.
Valak đang mở cổng cho Cha Burke và Sơ Irene vào.
Và đúng như dự đoán, hai bóng người xuất hiện từ lối đi xa. Cha Burke và Sơ Irene, cả hai đều mệt mỏi sau một đêm dài không an giấc.
Các quỷ linh nữ tu đứng im, nhìn hai người bước vào, rồi từ từ biến mất vào bóng tối.
Minh không can thiệp. Hắn chỉ đứng yên, quan sát, tay đút trong túi quần.
Cứ để chúng vào đi. Theo kịch bản, giờ là lúc Valak bắt đầu chơi trò đuổi bắt.
________________