Chương 9: Thế Giới Thực ( Đàm Phán Bắc Kinh )
Vài ngày sau, không khí tại nhà khách chính phủ ở Bắc Kinh đặc quánh sự căng thẳng. Phái đoàn Việt Nam do Thiếu tướng Vịnh dẫn đầu ngồi đối diện với phái đoàn Trung Quốc. Ở phía bên kia chiến tuyến là Cục trưởng Trương, một nhân vật sừng sỏ, khét tiếng của Bộ An ninh Quốc gia.
Cục trưởng Trương không vòng vo. Sau những lời chào hỏi xã giao lạnh nhạt, ông ta đi thẳng vào vấn đề, giọng điệu kẻ cả và đầy tự mãn.
“Thiếu tướng Vịnh, chúng tôi đánh giá cao thiện chí của các ngài. Tuy nhiên, tình thế đã thay đổi,” Trương đan hai tay vào nhau, đặt lên mặt bàn gỗ bóng loáng. “Hiện tại, quân sự Trung Quốc đã được chính phủ Campuchia cấp phép hiện diện. Chúng tôi hoàn toàn đủ khả năng bao vây và quét sạch các ổ nhóm lừa đảo tại những đặc khu đó. Sự tham gia của phía Việt Nam, e rằng không còn cần thiết nữa. Các ngài chỉ cần ‘tọa sơn quan hổ đấu’ nghỉ ngơi chờ tin thắng trận là được.”
Thiếu tướng Vịnh vẫn giữ vẻ mặt bình thản, không chút nao núng trước thái độ ngạo mạn của đối phương. Ông điềm tĩnh đáp: “Cảm ơn nhã ý của Cục trưởng. Tuy nhiên, Việt Nam có thế mạnh riêng, đặc biệt là kinh nghiệm thực địa và mạng lưới tình báo cài cắm sâu tại khu vực. Chúng tôi tin rằng sự hợp tác song phương sẽ đảm bảo chiến dịch thành công trọn vẹn nhất.”
Cục trưởng Trương bật cười, tiếng cười lạnh lẽo tựa hồ lưỡi dao sắc bén. “Thế mạnh? Thiếu tướng, có lẽ ngài chưa hiểu rõ chúng tôi rồi.”
Ông ta búng tay. Cánh cửa gỗ nặng nề phía sau phái đoàn Trung Quốc mở ra. Mười người mặc đồ tác chiến đen tuyền, trang bị tận răng, lẳng lặng bước vào và dàn thành hàng ngang. Gương mặt họ lạnh như tiền, không chút cảm xúc, nhưng sát khí vô hình tỏa ra khiến nhiệt độ căn phòng như giảm xuống vài độ.
“Chúng tôi có kế hoạch riêng,” Trương nói, giọng đầy uy lực. “Đây là các thành viên của đội hành động đặc biệt. Để đảm bảo bí mật quân sự tuyệt đối, chúng tôi yêu cầu phía Việt Nam vui lòng ở lại quê nhà chờ kết quả. Như vậy tốt cho tất cả.”
Đó là một lời đe dọa không hề che giấu.
Đáp lại màn phô trương thanh thế đó, Thiếu tướng Vịnh chỉ cười nhẹ – một nụ cười khiến Cục trưởng Trương cảm thấy gai người.
“Cục trưởng nói phải,” Tướng Vịnh gật gù. “Bí mật quân sự là tối quan trọng. Phía Việt Nam cũng có một đội ngũ được chuẩn bị kỹ càng, và chúng tôi tin rằng họ có thể hỗ trợ mà không làm ảnh hưởng đến tính bảo mật của chiến dịch.”
Dứt lời, ông khẽ giơ tay ra hiệu.
Cánh cửa phòng họp phía sau lưng phái đoàn Việt Nam, vốn im lìm từ đầu buổi, bất ngờ bật mở.
Phía Trung Quốc sững sờ. Các nhân viên an ninh canh gác bên ngoài không hề báo cáo về sự hiện diện của bất kỳ ai. Họ nhìn nhau, ánh mắt đầy hoang mang. Phòng họp này nằm ở tầng ba, được bảo vệ bởi ba vòng kiểm soát an ninh nghiêm ngặt. Không một con ruồi nào có thể lọt qua mà không bị phát hiện.
Nhưng điều không thể đó đã xảy ra.
Đó là Mẫn, người đã âm thầm kết nối cửa sau của phòng họp với phòng chờ bằng Anywhere Key.
Cánh cửa mở toang. Năm người bước vào: Minh, Thành, Linh, Hải và Mẫn. Tất cả đều vận âu phục chỉnh tề – vest đen, cà vạt thẳng tắp, giày da bóng loáng. Gương mặt họ toát lên vẻ nghiêm túc, chuyên nghiệp đến lạnh lùng.
Nhưng có điều gì đó rất lạ lẫm ở họ.
Mẫn đã sử dụng Identity Key để thay đổi nhận dạng cho cả nhóm. Chiếc chìa khóa đồng vàng rực này có khả năng biến đổi diện mạo, giọng nói, thậm chí cả khí chất. Giờ đây, trong mắt người ngoài, họ không khác gì những đặc vụ chính quy được tôi luyện qua lửa đạn.
Minh trông cao lớn hơn, khuôn mặt góc cạnh mang nét phong trần của một quân nhân lão luyện. Thành – vốn thô kệch – giờ mang vẻ chững chạc, uy nghi của một chỉ huy chiến thuật. Linh rũ bỏ vẻ ngây thơ, khoác lên mình khí chất sắc sảo của một nữ sát thủ. Hải không thay đổi nhiều về ngoại hình, nhưng ánh mắt hắn trở nên sắc bén, đầy toan tính. Và Mẫn, dù vóc dáng vẫn nhỏ nhắn, lại toát lên phong thái của một thiên tài trẻ tuổi đầy nguy hiểm.
Họ bước vào, lưng thẳng, im lặng, đối diện trực tiếp với mười chiến binh của Trung Quốc mà không hề lép vế.
Cục trưởng Trương nhíu mày, ánh mắt quét qua năm người mới đến. Dù bất ngờ, ông vẫn cố giữ thái độ khinh thường.
Năm người? Chỉ có năm người?
Ông ta suýt bật cười. Phía Trung Quốc có mười chiến binh tinh nhuệ, tất cả đều là những “kẻ lữ hành” với năng lực siêu phàm. Còn Việt Nam chỉ mang đến năm người? Đây là màn nịnh hót vụng về hay cố tỏ ra quan trọng?
“Thiếu tướng Vịnh,” Trương cất giọng chế giễu, “năm người này đến đây để làm gì? Múa hát góp vui sao?”
Vài tiếng cười khẩy vang lên từ phía phái đoàn Trung Quốc. Mười chiến binh áo đen vẫn đứng im, nhưng ánh mắt nhìn nhóm người Việt Nam đầy vẻ coi thường.
Thiếu tướng Vịnh không nao núng. Ông đáp lời, giọng trầm ổn nhưng đầy sức nặng:
“Cục trưởng Trương, xin giới thiệu đội chuyên gia đặc biệt của chúng tôi. Họ vừa hoàn thành một… bài tập thực địa nhỏ tại Campuchia vài ngày trước. Chắc các ngài đã nghe tin.”
Nụ cười trên môi Cục trưởng Trương đóng băng.
Bài tập thực địa? Campuchia? Vài ngày trước?
Ông ta im lặng, nhưng trong đầu, những mảnh ghép rời rạc bắt đầu kết nối lại với tốc độ chóng mặt.
Vài ngày trước, một sự kiện chấn động đã xảy ra tại Campuchia. KK Park – một trong những pháo đài tội phạm lớn nhất Đông Nam Á – đã bị “xóa sổ” chỉ trong một đêm.
Quân đội Trung Quốc đã lên kế hoạch tấn công KK Park vào tuần tới. Họ đã chuẩn bị tỉ mỉ từ vệ tinh, sơ đồ, đến lộ trình tấn công ba giai đoạn, dự kiến mất 48 giờ để hoàn thành.
Nhưng rồi, chỉ trong một đêm, mọi thứ kết thúc. Không tiếng súng nổ lớn. Không xe tăng, không trực thăng.
Sáng hôm sau, KK Park trống rỗng. Lãnh đạo cấp cao biến mất. Hàng nghìn nạn nhân được giải thoát. Hàng trăm terabyte dữ liệu, tiền mặt, vàng bạc bốc hơi như khói. Khi tình báo Trung Quốc đến nơi, họ chỉ thấy một cái vỏ rỗng tuếch. Như thể một cơn bão vô hình đã quét qua.
Không dấu vết. Không nhân chứng. Không dữ liệu camera.
Họ chỉ biết một điều: Có một lực lượng bí ẩn đã làm điều mà quân đội chính quy cần hai tuần chuẩn bị và hai ngày thực hiện, chỉ trong vài giờ đồng hồ.
Và giờ đây…
Cục trưởng Trương nhìn chằm chằm vào năm con người đứng trước mặt. Sắc mặt ông biến đổi liên tục: từ khinh bỉ sang kinh ngạc, rồi đến hoang mang tột độ.
Thiếu tướng Vịnh vẫn giữ nụ cười lịch thiệp. Ông ra hiệu cho Mẫn.
Cậu thiếu niên tiến lên, rút từ túi áo một chiếc ổ cứng bọc nhôm, đặt mạnh lên bàn họp.
Cạch.
Tiếng ổ cứng chạm mặt bàn vang lên khô khốc giữa căn phòng tĩnh lặng, như tiếng búa gõ vào lồng ngực Cục trưởng Trương.
“Để tỏ lòng thành,” Thiếu tướng Vịnh nói, từng từ chậm rãi, “đây là ổ cứng chứa 10 terabyte dữ liệu mẫu trong tổng số 180 terabyte dữ liệu phạm tội thu được từ KK Park. Và đây là năm chiến sĩ đã hoàn thành nhiệm vụ đó chỉ trong một đêm.”
Không khí trong phòng như đông cứng lại. Mười chiến binh áo đen của Trung Quốc giờ đây dán chặt mắt vào chiếc ổ cứng. Sự tự tin của họ bắt đầu lung lay.
“Vậy năm người này là…” Trương cất giọng, lần đầu tiên đánh mất vẻ kiêu ngạo, thay vào đó là sự dè chừng.
Thiếu tướng Vịnh mỉm cười, ánh mắt sắc lẹm:
“Những chiến sĩ của chúng tôi tự gọi mình là những ‘Kẻ lữ hành’ thưa Cục trưởng.”
Kẻ lữ hành.
Thuật ngữ này vang lên như tiếng chuông báo tử trong đầu Trương. Trong giới tình báo ngầm, đó là danh xưng của những cá nhân sở hữu năng lực siêu nhiên từ “vị Thần” bí ẩn. Họ là vũ khí sống. Trung Quốc tự hào sở hữu mười người như vậy, coi đó là quân bài tẩy chiến lược.
Nhưng sự thật phũ phàng đang bày ra trước mắt: Việt Nam cũng có “Kẻ lữ hành”. Và họ mạnh hơn dự đoán rất nhiều.
Cục trưởng Trương nâng chén trà Tử Sa lên uống một ngụm để che giấu sự bối rối, nhưng bộ não lão luyện của ông đang điên cuồng tính toán lại bàn cờ thế cục.
Nếu chọn đối đầu:
Mười đấu năm. Về lý thuyết, Trung Quốc áp đảo quân số 2 chọi 1. Nhưng thực tế? Năm người Việt Nam này đã làm cỏ cả KK Park trong một đêm – nhiệm vụ mà phía Trung Quốc ước tính cần ít nhất 7 đến 8 “Kẻ lữ hành” mới thực hiện nổi. Điều này hàm ý rằng mỗi chiến binh Việt Nam có sức mạnh hoặc khả năng phối hợp tác chiến vượt trội, ít nhất là gấp đôi quân mình.
Một cuộc giao tranh giữa các “Kẻ lữ hành” ngay tại thủ đô Bắc Kinh sẽ là thảm họa. Tòa nhà có thể sập, thương vong dân sự, và bí mật về sự tồn tại của họ sẽ bị bại lộ. Đó là một nước đi tự sát về mặt chính trị. Hơn nữa, ai dám chắc Việt Nam chỉ có năm người này? Nếu đây chỉ là phần nổi của tảng băng chìm, sự hung hăng lúc này sẽ dẫn đến hậu quả khôn lường.
Nếu chọn hợp tác:
Việt Nam không nói suông. Chiếc ổ cứng kia là bằng chứng thép cho năng lực và thông tin tình báo của họ. Hợp tác đồng nghĩa với việc Trung Quốc có thêm 5 chiến binh thượng thừa, tiếp cận được mạng lưới tình báo sâu rộng tại Đông Nam Á, và quan trọng nhất: đảm bảo chiến dịch thành công nhanh gọn, giảm thiểu tối đa tổn thất. Đây cũng là cơ hội để cải thiện quan hệ ngoại giao và thầm lặng quan sát, đánh giá kỹ hơn về năng lực thực sự của đối phương.