Chương 10: Thế Giới Thực ( Họp kín )
Cục trưởng Trương từ từ đặt chén trà xuống. Ông ngồi bất động trong vài giây, chìm vào suy tư. Khi ngẩng lên nhìn năm người Việt Nam, ánh mắt ông đã hoàn toàn thay đổi.
Không còn sự khinh bỉ hay kiêu ngạo. Thay vào đó là cái nhìn cẩn trọng của một kỳ thủ lão luyện vừa nhận ra đối phương không phải tay mơ, mà là một đối thủ ngang cơ – thậm chí, có thể là một mối đe dọa tiềm tàng.
Ông đứng dậy, chỉnh lại vạt áo, thái độ chuyển sang nghiêm túc và trang trọng hơn hẳn.
“Thiếu tướng Vịnh,” Trương cất giọng, âm sắc đã gột rửa sạch vẻ bề trên ban nãy, “có lẽ chúng ta cần thảo luận lại về… phân công nhiệm vụ trong chiến dịch này. Phía Trung Quốc cần khoảng 30 phút để hội ý và chuẩn bị tài liệu bổ sung.”
Thiếu tướng Vịnh mỉm cười, không nói gì thêm. Ông chỉ khẽ gật đầu, điềm nhiên như thể đã dự liệu trước nước cờ này.
===
Ba mươi phút.
Cục trưởng Trương xin ba mươi phút để “chuẩn bị tài liệu”. Đó chỉ là một cách nói giảm nói tránh đầy ngoại giao. Thực chất, ông cần thời gian để triệu tập một cuộc họp khẩn cấp và tái định hình toàn bộ chiến lược.
Căn phòng họp chiến lược tại tầng năm của nhà khách chính phủ là một pháo đài bất khả xâm phạm. Không cửa sổ. Tường bọc chì và lồng Faraday chống nghe lén. Hệ thống quét sóng điện từ hoạt động 24/7. Đây là nơi những quyết định nhạy cảm nhất, đen tối nhất được đưa ra.
Khi cánh cửa thép dày đóng lại, không khí trong phòng lập tức trở nên nặng nề, đặc quánh như chì.
Mười nhân vật quyền lực ngồi quanh chiếc bàn hội nghị hình chữ U. Cục trưởng Trương ngồi ở vị trí chủ tọa. Hai bên là các lãnh đạo cấp cao từ Bộ An ninh Quốc gia, Bộ Quốc phòng và Ủy ban An ninh Trung ương. Phía sau họ, mười “Kẻ lữ hành” đứng khoanh tay, im lặng như những bức tượng, nhưng sát khí vẫn âm ỉ tỏa ra.
Trương mở lời, giọng trầm đục và nghiêm trọng:
“Các đồng chí, chúng ta đang đối mặt với một biến số nằm ngoài dự tính.”
Ông mở laptop, kết nối với màn hình lớn treo trên tường. Hình ảnh vệ tinh của KK Park hiện ra – một khu phức hợp hoang tàn, vắng lặng, như thể vừa bị một cơn bão vô hình quét qua.
“Chiều ngày 20 tháng 11, KK Park bị tấn công và xóa sổ chỉ trong một đêm,” ông bắt đầu phân tích. “Ban đầu, chúng ta nhận định đây là đòn thanh trừng của một tổ chức tội phạm đối địch, hoặc có thể là bàn tay của CIA. Nhưng giờ đây, sự thật đã phơi bày.”
Ông nhấn chuột. Hình ảnh chiếc ổ cứng bọc nhôm hiện lên sắc nét.
“Là Việt Nam. Năm ‘Kẻ lữ hành’ của họ. Chỉ trong một đêm.”
Tướng Lý – đại diện Bộ Quốc phòng, một lão tướng râu tóc hoa râm với ánh mắt sắc sảo – gõ nhịp ngón tay lên mặt bàn gỗ:
“Một đêm? Năm người? Cục trưởng Trương, thông tin này đã được kiểm chứng chưa? Theo mô phỏng chiến thuật của chúng ta, để làm sạch một khu vực quy mô như vậy cần ít nhất bảy đến tám ‘Kẻ lữ hành’. Hơn nữa, đánh chiếm thì dễ, nhưng dọn dẹp hiện trường sạch sẽ không để lại dấu vết là cả một khối lượng công việc khổng lồ.”
“Tôi cũng từng hoài nghi như ngài,” Trương đáp, giọng đắng chát. “Nhưng vật chứng đang nằm trong tay họ. Mười terabyte dữ liệu tội phạm. Chúng ta có thể xác minh tính xác thực ngay bây giờ nếu các đồng chí muốn, nhưng trực giác của tôi nói rằng họ không lừa bịp.”
Tướng Lý im lặng, đôi mày nhíu chặt.
Ủy viên Vương – đại diện Ủy ban An ninh Quốc gia, một người phụ nữ trung niên với khuôn mặt lạnh lùng và lý trí – lên tiếng:
“Nếu thông tin này chính xác, chúng ta buộc phải thừa nhận một thực tế đau đớn: Việt Nam sở hữu năng lực tác chiến đặc biệt mà chúng ta đã đánh giá thấp nghiêm trọng. Câu hỏi chiến lược lúc này là: Họ còn bao nhiêu quân bài chưa lật?”
Trương lắc đầu:
“Đó là vùng mù thông tin. Họ chỉ cho chúng ta thấy năm người. Nhưng với phong cách của Việt Nam, nếu họ tung ra năm, trong tay họ có thể có mười. Hoặc hai mươi. Thậm chí hơn thế nữa.”
Căn phòng chìm vào sự im lặng chết chóc.
Phó Cục trưởng Chu – một nhân viên tình báo trẻ tuổi, hiếu thắng – hất hàm về phía cửa ra vào:
“Chúng ta đang nắm lợi thế sân nhà. Mười chiến binh của chúng ta đang ở đây. Nếu cần thiết, chúng ta có thể…”
Ông ta bỏ lửng câu nói, nhưng ý tứ tàn độc thì ai cũng hiểu: Diệt cỏ tận gốc.
Cục trưởng Trương quay phắt lại, ánh mắt sắc lạnh như dao găm ghim chặt vào cấp dưới:
“Và rồi sao nữa, Phó Cục trưởng Chu? Chúng ta sẽ tàn sát phái đoàn Việt Nam ngay tại Bắc Kinh? Trong nhà khách chính phủ? Trước mặt một Thiếu tướng quân đội?”
Chu ngập ngừng:
“Chúng ta có thể… ngụy tạo tai nạn… che đậy…”
“Che đậy cái quái gì!” Trương gầm lên, đập tay xuống bàn. “Anh nghĩ đây là phim hành động sao? Một cuộc giao tranh giữa mười ‘Kẻ lữ hành’ và năm đối thủ ngang cơ sẽ san phẳng cả tòa nhà này, có khi là cả khu phố này! Anh định giải trình thế nào với Bộ Chính trị? Với truyền thông quốc tế? Với chính phủ Việt Nam?”
Ông dừng lại lấy hơi, cố kìm nén cơn giận, rồi hạ giọng nhưng đầy sức nặng:
“Hơn nữa, Phó Cục trưởng Chu, anh lấy gì đảm bảo chúng ta sẽ thắng? Năm người đó đã quét sạch KK Park – nhiệm vụ mà chúng ta cần tám người – chỉ với năm người. Điều đó nghĩa là chất lượng từng cá nhân của họ có thể vượt trội chúng ta. Anh muốn đánh cược mạng sống của mười chiến binh tinh nhuệ nhất quốc gia vào một ván bài rủi ro này sao?”
Mặt Phó Cục trưởng Chu tái mét. Ông ta cúi đầu, không dám ho he thêm lời nào.
Tướng Lý gõ bàn một tiếng đanh gọn, phá tan bầu không khí căng thẳng:
“Cục trưởng Trương nói đúng. Đối đầu trực diện lúc này là hạ sách. Tổn thất là không thể chấp nhận được. Và quan trọng hơn…” ông nhìn quanh bàn, giọng trầm xuống, “chúng ta đang đối mặt với một ẩn số. Nếu Việt Nam thực sự sở hữu một quân đoàn ‘Kẻ lữ hành’ vài chục người, việc chúng ta manh động hôm nay sẽ châm ngòi cho một cuộc chiến tranh ngầm mà chúng ta chưa chắc đã nắm phần thắng.”
Ủy viên Vương khoanh tay, ánh mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Trương:
“Các đồng chí, hãy nhìn thẳng vào sự thật. Việt Nam không còn là ‘đối tác chiếu dưới’ mà chúng ta có thể tùy ý sai khiến hay gạt sang bên lề. Họ có thực lực. Và đáng sợ hơn cả – họ đã dám sử dụng thực lực đó.”
Bà dừng lại một nhịp để lời nói thấm vào tâm trí mọi người.
“Họ đã tạo ra một tiền lệ nguy hiểm. Họ đơn phương giải cứu công dân – cả Việt Nam lẫn Trung Quốc – trên đất Campuchia mà không cần thông qua bất kỳ quy trình ngoại giao nào. Không cần Campuchia, không cần Liên Hợp Quốc, và càng không cần chúng ta cho phép.”
Tướng Lý gật đầu chậm rãi, tán thành:
“Tiền lệ đó là một con dao hai lưỡi. Nó chứng tỏ Việt Nam sẵn sàng hành động đơn phương bất cứ lúc nào, bất cứ đâu, miễn là họ cho rằng lý do đó chính đáng. Và hiện tại, chúng ta không có công cụ hữu hiệu để ngăn cản họ.”
Cục trưởng Trương gật đầu, vẻ mặt u ám:
“Chính xác. Và nếu chúng ta cố tình gạt họ ra khỏi cuộc chơi này – gạt họ ra khỏi chiến dịch Campuchia – họ sẽ làm gì?”
Phó Cục trưởng Chu lí nhí trả lời:
“Họ sẽ tự làm một mình.”
“Đúng!” Trương đập tay xuống bàn. “Họ sẽ quét sạch tất cả các đặc khu còn lại – Xa Tày, Sihanoukville, Poipet. Họ sẽ giải cứu con tin, thu thập dữ liệu, và giành trọn vẹn công trạng về mình.”
“Chúng ta sẽ mất mặt hoàn toàn,” Tướng Lý tiếp lời, giọng chua chát. “Một cường quốc như Trung Quốc lại để Việt Nam ‘làm hộ’ việc giải cứu công dân của chính mình. Chúng ta sẽ trở thành trò cười trên bàn cờ chính trị quốc tế.”
Ủy viên Vương bổ sung:
“Và quan trọng hơn, chúng ta sẽ mất cơ hội vàng để tiếp cận, quan sát và thu thập tình báo về năng lực siêu nhiên của họ. Nếu họ hoạt động độc lập, chúng ta sẽ mãi mãi mù tịt về sức mạnh thực sự, công nghệ họ sử dụng, và cách thức họ vận hành.”
Cục trưởng Trương đứng dậy, bước về phía bức tường kim loại lạnh lẽo, quay lưng lại với mọi người rồi bất ngờ xoay người lại, giơ ba ngón tay:
“Tóm lại, thưa các đồng chí, có ba viễn cảnh tồi tệ mà chúng ta buộc phải tránh bằng mọi giá.”
Ông gập một ngón tay xuống:
“Thứ nhất: Nếu đẩy Việt Nam ra, họ sẽ hành động đơn phương. Chúng ta mất thể diện quốc gia, mất vị thế dẫn dắt trong khu vực.”
Ông gập ngón tay thứ hai:
“Thứ hai: Nếu Việt Nam cảm thấy bị cô lập và quyết định ‘chơi lớn’ – tiết lộ năng lực hoặc hợp tác với phương Tây – chúng ta sẽ đối mặt với thảm họa chiến lược.”
Tướng Lý nhíu mày: “Mỹ sẽ nhảy vào ngay lập tức.”
“Chính xác,” Trương gật đầu. “Washington đang tìm mọi cách để kiềm tỏa chúng ta ở Biển Đông. Nếu họ biết Việt Nam sở hữu ‘Kẻ lữ hành’ CIA và Lầu Năm Góc sẽ không tiếc tiền bạc, công nghệ để lôi kéo. Họ sẽ biến Việt Nam thành tiền đồn, biến những ‘siêu nhân’ đó thành mũi giáo chĩa thẳng vào sườn chúng ta.”
Ủy viên Vương thở dài: “Khi đó, cán cân quyền lực tại khu vực sẽ sụp đổ hoàn toàn.”
Trương gập ngón tay cuối cùng, giọng nói trở nên đáng sợ:
“Thứ ba, và đây là điều kinh khủng nhất: Nếu lực lượng này của Việt Nam ngả về phía đối nghịch, chúng ta sẽ phải đối đầu với một mối đe dọa phi đối xứng mà không vũ khí thông thường nào khắc chế được. Hạt nhân? Tên lửa? Tàu sân bay? Tất cả đều vô dụng trước những kẻ có thể tàng hình, xuyên tường, hay thao túng vật chất.”
Căn phòng chìm vào sự im lặng ngột ngạt. Bóng ma về một cuộc chiến tranh với những kẻ siêu năng lực đang lơ lửng trên đầu họ.
Phó Cục trưởng Chu lên tiếng, giọng run run phá vỡ bầu không khí:
“Vậy… chúng ta phải làm gì, thưa Cục trưởng?”
Trương quay lại bàn, ngồi xuống ghế chủ tọa. Ông nhìn sâu vào mắt từng người, ánh mắt lóe lên sự toan tính lạnh lùng:
“Chúng ta buộc phải hợp tác. Nhưng không phải kiểu hợp tác ngây thơ, hữu nghị viển vông. Chúng ta phải kiểm soát cuộc chơi này từ bên trong.”
Ông gõ nhanh lên bàn phím. Một danh sách mục tiêu chiến lược hiện lên màn hình lớn, đỏ rực như một bản tuyên ngôn:
MỤC TIÊU CHIẾN LƯỢC TRONG HỢP TÁC VỚI VIỆT NAM:
1. Kiềm tỏa thông tin: Tuyệt đối không để lộ năng lực của Việt Nam ra bên ngoài, đặc biệt là phương Tây.
2. Chia sẻ lợi ích: Buộc Việt Nam phải chia sẻ dữ liệu và công trạng, giữ vững thể diện nước lớn.
Thu thập tình báo: Lợi dụng quá trình hợp tác để giải mã nguồn gốc sức mạnh và công nghệ của đối phương.
3. Kế hoạch dự phòng: Tìm phương án thu phục, hoặc nếu cần thiết – vô hiệu hóa các “Kẻ lữ hành” của Việt Nam trong tương lai.