Chương 8: Thế Giới Thực ( Vườn Không Nhà Trống )
4:20 Sáng
Toàn bộ nhân viên Tòa C đã bị khống chế và chuyển đi. Minh đứng giữa đại sảnh vắng lặng, nhìn đồng hồ rồi quay sang Mẫn. “Không còn thời gian làm thủ công nữa. Chúng ta phải quét sạch cả 5 tòa nhà trước bình minh. Mẫn, cháu làm được không?”
Mẫn gật đầu, nắm chặt chiếc Anywhere Key. “Bất cứ cánh cửa nào có ổ khóa.”
Mẫn cùng đội hộ tống di chuyển tốc lực qua từng tòa nhà. Tại mỗi sảnh chính, cậu bé tra chìa vào ổ khóa cửa kính cường lực. Cạch. Một tiếng xoay nhẹ, cánh cửa mở ra không phải là bãi xe, mà là kho chứa khổng lồ tại căn cứ.
Ngay lập tức, 1.500 chiến sĩ từ căn cứ tràn qua năm “cổng chính” này, tỏa đi khắp Khu B như một cơn lũ.
Để tối ưu hóa vận chuyển, Mẫn được Hải bế chạy dọc các cầu thang bộ. Tại mỗi tầng, Mẫn chọn một cánh cửa phòng họp hoặc cửa thoát hiểm, tra chìa vào. Cạch. Cánh cửa đó lập tức thông thẳng về khu tập kết kho tang vật ở căn cứ. Quy trình này biến mỗi tầng lầu thành một dây chuyền sản xuất ngược: nhân viên thu hồi chỉ việc gom đồ, đẩy xe qua cánh cửa gần nhất là về tới nhà, không cần tốn sức vận chuyển dọc tòa nhà.
4:45 Sáng
Chiến dịch “Vườn Không Nhà Trống” diễn ra với tốc độ kinh hoàng. Tiếng bước chân rầm rập, tiếng băng dính xé toạc không gian và tiếng bánh xe đẩy lăn trên sàn gạch tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn nhưng nhịp nhàng.
Tại Tòa A (Khu Á – Thái Bình Dương) và Tòa B (Khu Âu) các đội đặc nhiệm làm việc như những cỗ máy. Một nhóm tháo dây, nhóm kia đóng thùng, nhóm cuối cùng đẩy xe. Máy tính, máy in, server, thậm chí cả máy pha cà phê đều bị tháo dỡ không thương tiếc. Những chiếc két sắt trong phòng giám đốc, thay vì mất công phá tại chỗ, được Hải dùng sức mạnh giáp Iron Man bê nguyên khối ném qua cửa không gian.
Không có việc kiểm kê dài dòng, chỉ còn lại hình ảnh dòng người và đồ vật tuôn chảy không ngừng qua các cánh cửa. Hàng nghìn thiết bị điện tử, tấn tài liệu giấy, và vô số ổ cứng chứa dữ liệu đen lần lượt “bốc hơi”.
5:30 Sáng
Năm tòa nhà chìm trong im lặng chết chóc.
Minh đứng tại phòng giám sát trung tâm, nhìn 128 màn hình hiển thị những hành lang trống trơn, những văn phòng chỉ còn lại bàn ghế trơ trọi. Không một tờ giấy, không một con chuột máy tính nào bị bỏ sót. Tổng giá trị thu hồi ước tính hàng triệu đô la, nhưng quan trọng hơn là 180TB dữ liệu tội chứng đã nằm gọn trong tay họ.
“Rút quân,” Minh ra lệnh.
Mẫn đi đến từng cánh cửa, xoay chìa khóa ngược lại để ngắt kết nối không gian. Những cánh cửa trở lại bình thường, đóng lại sự trống rỗng bên trong. Khu B trở thành một nấm mồ hoang phế đúng nghĩa.
Khu B: đã thất thủ.
Trong khi đồng đội đang chiến đấu, Minh đứng sau lưng Hải khoảng ba mét, ánh mắt dán chặt vào gáy tên sát nhân. Tiếng gió gào thét từ cơn bão cát của Thành vọng lại từ xa, nhưng Minh không nghe thấy gì cả. Trong đầu hắn, một trận chiến khác đang diễn ra – một trận chiến nội tâm dữ dội.
Hải đứng im, mắt nhắm lại, có vẻ đang tập trung điều khiển JARVIS theo dõi tình hình chiến đấu qua các camera còn hoạt động. Gáy hắn để ngỏ. Không có giáp bảo vệ. Hoàn toàn không phòng bị.
Chỉ cần một cú vụt tới. Móng tay đâm xuyên sọ. Hoặc tiêm Huyết Xà Cân. Rồi đập đầu hắn vào tường cho chắc ăn. Xong. Tên sát nhân này sẽ không còn là mối đe dọa nữa.
Minh cảm thấy móng tay bắt đầu ngứa ngáy – bản năng Holy Vampire đang thúc giục hắn hành động. Mối thù đã kết. Đêm đó, viên đạn xuyên qua đầu, cái chết lần đầu tiên ở thế giới thực – cảm giác đau đớn và tuyệt vọng khi ý thức dần dần tắt lịm. Minh vẫn còn nhớ rõ.
Hắn đã giết tao. Dù tao sống lại, nhưng mối thù đã kết. Bây giờ tao đang đứng sau lưng hắn, có khả năng hạ gục hắn khi hắn không kịp phòng bị…
Nhưng ngay khi Minh chuẩn bị hành động, một suy nghĩ khác lóe lên.
Nếu giết Hải bây giờ, chiến dịch sắp tới sẽ thiếu sự hỗ trợ của Iron Man.
Minh nghiến răng. Hắn không muốn thừa nhận, nhưng qua chiến dịch này, vai trò của Hải đã chứng tỏ tầm quan trọng không thể thay thế:
* JARVIS vẽ bản đồ 3D của toàn bộ khu vực với độ chính xác đến từng centimet.
* Quét radar tức thời, phát hiện nguồn nhiệt, kim loại, sóng điện từ.
* Phá hỏng camera và hệ thống an ninh từ xa mà không cần tiếp xúc vật lý.
* Bay trinh sát ở độ cao an toàn, thu thập dữ liệu không ai khác làm được.
Đù móa. Nếu không có hắn, chiến dịch này khó thành công đến vậy. Và chiến dịch tiếp theo ở các đặc khu kinh tế – lừa đảo sẽ càng cần Iron Man hơn nữa.
Minh thở dài, buông lỏng bàn tay đã chuẩn bị biến thành móng vuốt.
Ánh mắt hắn dịch chuyển, nhìn sang Mẫn. Cậu bé đang ngồi trên chiếc ghế gấp, chân lắc lư, trong tay cầm những chiếc chìa khóa, mắt nhìn về phía xa – có vẻ đang theo dõi Linh và Thành chiến đấu qua cửa sổ.
Một suy nghĩ khác lóe lên trong đầu Minh.
Head Key.
Có thể dùng Head Key can thiệp vào ký ức của tên Hải. Lấy đi toàn bộ ký ức của hắn. Hoặc cấy ký ức của người khác vào. Biến hắn thành một người hoàn toàn khác. Một người trung thành. Một người nghe lời.
Ý tưởng này hấp dẫn đến kinh khủng. Không cần giết. Không cần đổ máu. Không bị trừ công đức. Chỉ cần mở cánh cửa trong đầu Hải, lấy ký ức ra, thay thế bằng ký ức mới. Xong. Một Hải mới sẽ ra đời – vẫn có năng lực Iron Man, nhưng không còn là tên sát nhân tàn ác nữa.
Nhưng ngay khi Minh chuẩn bị nghiêm túc cân nhắc ý tưởng này, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng hắn.
Không.
Nếu làm thế, đó sẽ là tiền lệ đáng sợ.
Minh tưởng tượng ra kịch bản: Nếu nhà nước nhận ra Head Key có thể can thiệp ký ức, thì điều gì sẽ xảy ra?
Họ sẽ sử dụng nó. Không nghi ngờ gì nữa.
Bất cứ ai trở thành “người du hành” sở hữu siêu năng lực, sẽ bị kiểm soát hoàn toàn. Thay thế toàn bộ ký ức của họ bằng những người đã bị tẩy não, trung thành tuyệt đối với Đảng và Nhà nước.
Và càng đáng sợ hơn: có thể thay thế định kỳ.
Nếu một “người du hành” bắt đầu có dấu hiệu không trung thành? Thay ký ức. Nếu họ bắt đầu đặt câu hỏi? Thay ký ức. Nếu họ không còn hữu dụng? Thay ký ức, biến họ thành nô lệ hoàn hảo.
Đó sẽ là một công cụ kiểm soát tàn khốc nhất từng tồn tại.
Minh nghĩ đến chính bản thân mình. Nếu một ngày nào đó, hắn không còn nghe lời, không còn hữu dụng… họ sẽ làm gì? Họ sẽ dùng Head Key với hắn. Thay ký ức của Nguyễn Văn Minh bằng một người khác. Một người ngoan ngoãn hơn. Một con rối hoàn hảo.
Không. Tao không thể mở ra tiền lệ này. Dù cho tao có ghét Hải đến mức nào đi nữa.
Minh liếc nhìn Mẫn một lần nữa. Cậu bé vẫn ngồi đó, ngây thơ và trong sáng. Không hề biết rằng chiếc chìa khóa trong tay mình là vũ khí nguy hiểm nhất – nguy hiểm hơn cả bom nguyên tử, vì nó có thể hủy diệt không phải cơ thể, mà là con người.
Không. Tao sẽ không làm vậy.
Nhưng nếu không giết Hải, không can thiệp ký ức hắn, thì phải làm sao?
Minh nhìn lại Hải. Tên sát nhân vẫn đứng đó, không hề hay biết rằng mình vừa thoát chết trong gang tấc.
Nếu không nhân cơ hội này xử lý tên Hải, với bản tính ác độc của hắn, không biết hắn sẽ phản lúc nào.
Minh nghĩ đến những gì hắn đọc được từ hồ sơ. Sáu người chết trong vụ cướp tiệm vàng. Hai chiến sĩ công an bị bắn chết khi truy đuổi. Và chính Minh – bị bắn xuyên đầu.
Dù cho hắn có hợp tác suốt chiến dịch đi nữa, đó cũng chỉ là vì lợi ích. Hắn không có lương tâm. Hắn chỉ có mục tiêu: tích lũy đủ công đức để tục sinh. Khi đạt được mục tiêu đó, hắn sẽ không còn cần chúng ta nữa. Và khi đó…
Dưỡng hổ gây họa.
Minh thở dài sâu. Rồi một quyết định hình thành trong tâm trí hắn.
Tốt nhất là khi chiến dịch gần kết thúc, để hắn gặp “tai nạn” mất trí nhớ.
Một tai nạn đáng tiếc. Không ai có lỗi. Hải sống sót, nhưng không còn nhớ gì. Không còn nhớ quá khứ tội ác của mình. Không còn nhớ mối thù với tao. Có thể bắt đầu lại từ đầu.
Minh cười khẩy trong lòng. Một nụ cười đắng và tàn nhẫn.
Đó sẽ là lựa chọn tốt nhất. Không vi phạm luật pháp. Không bị trừ công đức. Nhưng cũng loại bỏ được mối đe dọa.
Và còn một lợi ích nữa.
Minh nhìn xuống bộ vest Hải đang mặc – bên trong là bộ giáp Iron Man Mark 50, được làm từ công nghệ nano, có thể co giãn và biến hình theo ý muốn.
Bộ giáp Iron Man.
Nếu Hải mất trí nhớ, hắn sẽ không thể điều khiển bộ giáp nữa. JARVIS sẽ bị reset. Bộ giáp sẽ trở thành một khối kim loại vô dụng.
Và khi đó, ai sẽ nhặt nó?
Thằng nào tham thì để thằng đó nhặt.
Minh cười khẩy, lần này thành tiếng, nhỏ đến mức chỉ hắn nghe được.
Tao đéo tin là nó không có cơ chế tự vệ.
Bộ giáp của Tony Stark, một thiên tai về công nghệ và hoang tưởng bị hại, không thể nào không có hệ thống bảo mật. Nếu ai đó không phải chủ nhân cố gắng sử dụng bộ giáp, chắc chắn sẽ có hệ thống phản công.
* Ai tham lam, ai chịu hậu quả.*
Minh đã quyết định.
Không giết Hải bây giờ. Để hắn sống, để hắn tiếp tục hữu dụng cho chiến dịch. Nhưng khi chiến dịch gần kết thúc, sẽ có một “tai nạn đáng tiếc.”
Và nếu có ai hỏi, Minh sẽ nói: “Tôi đã cố gắng cứu anh ấy. Nhưng chấn thương não quá nặng. Tôi chỉ cứu được mạng sống, nhưng không cứu được trí nhớ.”
________________
5:58 Sáng
Tiếng bước chân vang lên. Linh và Thành đang chạy về phía Minh, trên người dính đầy bụi cát và vết máu – không phải máu của họ.
“Anh Minh!” Linh vẫy tay, nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt. “Xong rồi! 25 tên lính canh đều bất tỉnh!”
Thành cũng cười toe toét, ngón tay cái giơ lên. “Dễ ẹc!”
Minh gật đầu, nụ cười xuất hiện trên môi – một nụ cười chân thành lần này. “Tốt lắm. Giờ chúng ta cần Mẫn mở cửa cho các chiến sĩ ở căn cứ vào tiếp quản.”
Mẫn nhảy xuống khỏi ghế, chạy lại. “Dạ, cháu mở ngay ạ!”
Cậu bé rút Anywhere Key ra, xoay vào cánh cửa sắt lớn của Khu C
Cạch.
Cửa mở toang. Bên kia không còn là con đường đất nữa, mà là một kho lớn tại căn cứ, nơi hàng trăm chiến sĩ đã chuẩn bị sẵn sàng.
“Tiến vào! Giải cứu nạn nhân!” một sĩ quan hét lệnh.
Hàng trăm chiến sĩ mặc quân phục rằn ri tràn qua cửa, vào Khu C. Họ mang theo băng ca, thuốc men, nước uống, thực phẩm.
Họ bắt đầu mở cửa các dãy nhà ký túc xá – nơi nuôi nhốt những nhân viên bị lừa đảo, bị bắt cóc, bị ép lao động cưỡng bức.
Tiếng khóa bị cắt. Tiếng cửa mở toang. Rồi tiếng khóc.
Khóc vui mừng.
“Chúng tôi… chúng tôi được cứu rồi à?”
“Anh là quân đội Việt Nam à? Anh thật sự là quân đội Việt Nam à?”
“Con muốn về nhà… con muốn về với mẹ…”
Những người trẻ tuổi – hầu hết từ 18 đến 30 tuổi – bước ra khỏi các phòng tối tăm. Họ gầy gò, mặt mũi hốc hác, trên người đầy vết bầm tím và vết đánh đập. Một số người không thể đi được, phải được khiêng.
Các chiến sĩ nhanh chóng hỗ trợ. Băng bó vết thương. Đưa nước uống. Dìu họ đi qua cánh cửa Anywhere Key, về căn cứ an toàn.
Minh đứng nhìn cảnh tượng đó, cảm thấy một cảm xúc kỳ lạ dâng lên trong lòng.
Đây là lý do tao làm việc này.
Không phải vì công đức. Không phải vì sống sót. Mà vì những khuôn mặt này. Những người vô tội đang khóc vì được giải thoát.
Linh đứng cạnh Minh, lau nước mắt. “Họ… họ còn quá trẻ…”
Thành không nói gì, nhưng đôi mắt hắn đỏ hoe.
________________
6:15 Sáng
Toàn bộ nạn nhân trong Khu C – khoảng 1347 người – đã được chuyển về căn cứ an toàn.
Các chiến sĩ tiếp tục tiến vào, khống chế 25 lính canh bất tỉnh, trói chặt, chuyển về căn cứ để thẩm vấn sau.
Mẫn đóng cửa Anywhere Key lại. Khu C trở lại im lặng, nhưng lần này là sự im lặng của tự do, không phải của tù tội.
Minh nhìn đồng hồ. 6:17 sáng.
“Khu C,” Minh tuyên bố, giọng bình thản nhưng đầy tự hào. “Đã thất thủ.”
________________
8:00 Sáng – Khu A (Casino và Resort)
Ánh nắng mặt trời đã lên cao. Một ngày làm việc mới bắt đầu tại Khu A – khu vực mặt tiền hào nhoáng của KK Park.
Các nhân viên casino, nhân viên resort, nhân viên nhà hàng bắt đầu đổ về. Họ quẹt thẻ từ, bước vào sảnh chính, chuẩn bị cho một ngày làm việc bình thường.
Nhưng có điều gì đó không ổn.
“Sao hôm nay ông chủ chưa xuống nhỉ?” một cô nhân viên lễ tân thắc mắc.
“Và sếp Trần cũng không thấy đâu,” một tên bảo vệ nói.
Đợi đến 8:30 sáng, vẫn không thấy bất kỳ ai trong ban lãnh đạo xuất hiện.
Một tên quản lý trung gian bắt đầu lo lắng. Anh ta gọi điện cho Trần Hằng – Phó Giám đốc An ninh Khu B.
Tút… tút… tút…
Không ai nhấc máy.
Gọi cho Lý Kiệt – Trưởng phòng Quản lý Nhân sự.
Tút… tút… tút…
Không ai nhấc máy.
Gọi cho Sommai – Tổng giám đốc Khu D.
Tút… tút… tút…
Không ai nhấc máy.
“Chuyện quái gì vậy?” tên quản lý trung gian thì thầm.
Hắn ta quyết định đi vào Khu B để kiểm tra. Cùng với hắn là ba tên bảo vệ.
Họ đi qua con đường nối Khu A và Khu B – một con đường nhựa rộng khoảng 5 mét, hai bên là cây xanh.
Khi bước vào Khu B, điều đầu tiên họ nhận ra là… vắng.
Quá vắng.
Bình thường vào giờ này, Khu B phải tấp nập người qua lại. Nhưng giờ đây, không một bóng người.
“Ê… có ai không?” một tên bảo vệ hét lên.
Tiếng vọng lại. Không ai trả lời.
Họ bước vào Tòa A. Cửa không khóa. Đẩy vào.
Trống rỗng.
Không có máy tính. Không có bàn ghế văn phòng. Không có tài liệu. Không có gì cả. Chỉ còn lại những bức tường trắng và sàn nhà lạnh lẽo.
“Đù móa…” tên quản lý há hốc mồm.
Họ chạy sang Tòa B. Cũng vậy. Trống rỗng hoàn toàn.
Tòa C. Tòa D. Tòa E. Tất cả đều giống nhau. Như thể có một đám trộm khổng lồ đã đến trong đêm và dọn sạch mọi thứ.
“Gọi cảnh sát! Gọi ai đó!” tên quản lý hét lên, giọng run rẩy.
Họ chạy về Khu A, báo động. Trong vòng 30 phút, tin tức lan ra. Điện thoại nóng lên. Các ông chủ ở nước ngoài được thông báo.
Và họ không tin vào tai mình.
“Sao có thể vậy được? Toàn bộ Khu B bị dọn sạch trong một đêm? Mày nói tao nghe cái quái gì vậy?”
________________
KK Park: Đã thất thủ.