Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
ta-nhi-thu-nguyen-xuyen-qua-nhu-the-nao-la-quy-tac-chuyen-la-a.jpg

Ta Nhị Thứ Nguyên Xuyên Qua Như Thế Nào Là Quy Tắc Chuyện Lạ A?

Tháng 2 1, 2026
Chương 87:: Ẩn núp ở trong bóng tối Chương 87:: Hai loại khác biệt chỉ lệnh
deu-thanh-nu-than-lao-cong-ai-con-muon-cu-tinh-he-thong.jpg

Đều Thành Nữ Thần Lão Công , Ai Còn Muốn Cự Tinh Hệ Thống

Tháng 1 22, 2025
Chương 608. Thần tiên tỷ tỷ cuối cùng phong Hậu! Chương 607. Oscar Ảnh Đế
mo-dau-tro-hoang-tu-doat-dich-nang-lai-la-than-nu-nhi

Mở Đầu Trợ Hoàng Tử Đoạt Đích, Nàng Lại Là Thân Nữ Nhi?

Tháng mười một 20, 2025
Chương 472: Chương cuối Chương 471: Hồ Tam, Hồ Cửu
ngay-dai-hon-ta-dem-vi-hon-the-bat-gian-tai-giuong.jpg

Ngày Đại Hôn, Ta Đem Vị Hôn Thê Bắt Gian Tại Giường

Tháng 1 12, 2026
Chương 842: hồng tụ thiêm hương Chương 841: gặp lại Lâm Chấn Tiên
kinh-khung-luan-hoi-gap-tram-lan-ban-thuong

Kinh Khủng Luân Hồi: Gấp Trăm Lần Ban Thưởng

Tháng mười một 20, 2025
Chương 440:: Binh đối binh! Vương đối Vương! Chương 439:: Một năm sau đó!
bat-dau-cung-thanh-nu-song-tu-ta-vo-dich-khap-thien-ha.jpg

Bắt Đầu Cùng Thánh Nữ Song Tu, Ta Vô Địch Khắp Thiên Hạ

Tháng 1 9, 2026
Chương 300:: Đời này duy chung tình ngươi một người Chương 299:: Nếu là một mực ra không được làm sao bây giờ?
a734a65494905d839b1656f4a666dd59

Âm Thiên Tử: Bắt Đầu Triệu Hoán Hắc Bạch Vô Thường

Tháng 1 15, 2025
Chương 756. Chấp chưởng U Minh, giới định luân hồi Chương 755. Âm Tào Địa Phủ, duy nhất Chúa Tể
nhan-sinh-ba-muoi-nam.jpg

Nhân Sinh Ba Mươi Năm

Tháng 1 21, 2025
Chương 726. Chương 725. Chương ngươi ngoái nhìn là ta đời này lớn nhất chờ đợi
  1. Xuyên Nhanh: Từ Blade Bắt Đầu
  2. Chương 7: The Nun 1 (Vật Chứa Của Valak)
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 7: The Nun 1 (Vật Chứa Của Valak)

Khi Minh đi đến nhà kho, cha Burke đã quyết định chôn cất thi thể ma sơ.

Công việc chôn cất một xác chết không phải là thứ ai cũng muốn tình nguyện làm, nhưng Minh lại giơ tay lên như một đứa học sinh hăng hái muốn trả bài.

“Để tôi giúp Cha,” hắn nói với vẻ mặt trang nghiêm nhất có thể. “Người đã khuất cần được đưa đi trong sự tôn kính.”

Và cần một chút kỹ thuật sân khấu chuyên nghiệp, hắn thầm bổ sung.

Cha Burke gật đầu đồng ý, có lẽ cảm kích trước sự nhiệt tình của vị “chuyên gia phương Đông” này. Maurice thì trông như sắp nôn, nhưng anh chàng vẫn cố gắng giữ thể diện. Họ cùng nhau nâng thi thể nữ tu Victoria, đặt lên một tấm vải liệm đơn sơ.

Minh đi bên cạnh, đôi mắt hắn lướt nhanh qua chiếc áo choàng của xác chết. Minh bằng tốc độ của một vampire được cường hóa, Minh nhanh chóng nhét chìa khóa thánh tích vào bên dưới áp choàng một cách lỏng lẻo, đảm bảo nó có thể rơi ra bất cứ lúc nào.

Khi họ di chuyển qua cửa nhà kho, Minh “vô tình” vấp chân vào một mảnh gạch lồi. Hắn nghiêng người, bàn tay hắn chạm nhẹ vào túi áo choàng, và chiếc chìa khóa lăn ra ngoài với một tiếng leng keng thanh thoát.

Oscar cho Diễn viên phụ xuất sắc nhất thuộc về ta, Minh nghĩ thầm trong khi giả vờ loạng choạng.

Chiếc chìa khóa rơi ngay trước mặt Sơ Irene, người đang đi sau cùng. Cô dừng lại, cúi xuống nhặt nó lên, đôi mắt trong veo nhìn thứ kim loại cổ xưa trên tay với vẻ ngạc nhiên.

“Cái này…” cô thì thầm.

Minh đã quay đi, mặt mũi vô tư như không hề biết gì. Đúng rồi, em giữ nó đi. em sẽ cần nó sau này, tin anh đi.

Họ chôn xác nữ tu Victoria trong nghĩa trang hoang phế bên cạnh tu viện. Cha Burke đọc kinh cầu hồn, giọng trầm khàn vang lên trong không khí lạnh lẽo. Minh đứng im, tay chắp lại, trông như một tín đồ sùng đạo, nhưng thực ra hắn đang đếm ngược thời gian.

Khi tất cả xong xuôi, họ bước vào trong nhà nguyện chính. Ánh nến le lói lung linh trên những tấm kính màu vỡ vụn. Không khí ẩm thấp, lạnh như tủ xác. Và rồi, như một phần của kịch bản đã được sắp đặt sẵn, Sơ Trưởng xuất hiện.

Bà là một phụ nữ cao lớn, có phần đầu được phủ kín bởi lớp vải màu đen. Sau một hồi nói chuyện như kịch bản phim, bà nói: “Các con có thể ở lại đây tạm. Đêm nay trời tối, đường xa nguy hiểm.”

Sơ Irene cảm ơn, Cha Burke cũng cúi đầu lịch sự. Chỉ có Minh nhìn thẳng vào đôi mắt của Sơ Trưởng, thấy rõ lớp màng vô hồn phủ sau đó. Đây không phải con người. Đây là con rối, do Valak điều khiển để giữ chân họ lại.

Diễn xuất khá tốt đấy, Minh thầm khen. Nhưng mà với người đã xem spoiler trước, thì chiêu này hơi cũ.

Hắn im lặng, không nói gì. Không cần phá bĩnh. Kịch bản cứ chạy đúng tiến độ là được.

Cha Burke quay sang Maurice: “Con nên về đi. Trời đã tối rồi. Chúng ta sẽ ở lại đây tối nay.”

Maurice gật gù, anh ta trông như vừa được ân xá. Chỉ muốn chuồn khỏi cái nơi ma quái này càng sớm càng tốt. Anh chàng vội vã bước ra ngoài, bước chân nhanh như chạy trốn.

Nhưng Valak thì không muốn vậy.

Minh cảm nhận được luồng năng lượng ác độc vụt ra ngoài, đuổi theo Maurice. Hắn thở dài, bước ra khỏi nhà nguyện một cách tự nhiên, như thể cần đi hóng gió. Cha Burke và Sơ Irene đang bận chọn chỗ nghỉ ngơi, không ai để ý.

Ngoài sân, trong bóng tối dày đặc, vừa kịp lúc Minh thấy rõ cảnh tượng. Quỷ linh nữ tu Victoria, với khuôn mặt bầm tím, mắt trợn ngược, đang ập xuống Maurice. Anh chàng nông dân ngã nhào xuống đất, tiếng hét nghẹn ngào trong cổ họng.

Xác chết nữ tu đè lên người Maurice, bàn tay xanh tái nắm chặt cổ anh ta.

Đúng giờ. Chuẩn không cần chỉnh.

Minh xuất hiện như một luồng gió. Hắn giơ ngón tay trỏ lên, một giọt máu đỏ sẫm lóe lên ánh vàng kim từ đầu ngón tay, bắn thẳng vào lưng quỷ linh.

Xèoooo.

Tiếng kêu như giọt nước rơi vào chảo dầu sôi. Quỷ linh Victoria phát ra tiếng rít thất thanh, cơ thể nó bốc lên làn khói trắng xộc, rồi tan biến vào bóng tối.

Minh kéo Maurice đứng dậy. Anh chàng nông dân run lẩy bẩy, mặt mày tái xanh.

“Đ-đ-đó là… là cái gì?!” Maurice hét lên, giọng run rẩy.

Minh vỗ vai anh ta, giọng điệu trấn an: “Đừng sợ, đó chỉ là ảo ảnh do nơi này tạo ra thôi. Chất độc trong không khí, gây ảo giác. Rất nguy hiểm.”

Rất nguy hiểm đúng rồi, nhưng không phải theo cách ngươi nghĩ đâu, bạn ơi.

Maurice nuốt nước bọt, vẫn chưa hết hoảng sợ.

Minh nắm chặt cánh tay anh ta, dẫn anh về phía nhà nguyện: “Hãy ở lại cùng chúng tôi. Sẽ an toàn hơn. Nếu anh đi một mình, ảo ảnh sẽ còn mạnh hơn.”

Maurice, trong trạng thái hoảng loạn, chỉ biết gật đầu. Anh ta không đủ sáng suốt để nhận ra rằng, cái “an toàn” mà Minh đang hứa hẹn, chính là cái bẫy chết người.

Xin lỗi nhé, Maurice. Nhưng mi là nhân vật phụ được chọn. Ai bảo mi có thân hình khỏe mạnh, thích hợp làm bình chứa.

Minh dẫn Maurice trở vào tu viện. Cha Burke và Sơ Irene hơi ngạc nhiên khi thấy Maurice quay lại.

“Tôi nghĩ anh ấy nên ở lại an toàn hơn,” Minh giải thích một cách nhẹ nhàng. “Bên ngoài có những… hiện tượng kỳ lạ.”

Cha Burke gật đầu, không hỏi thêm.

Đêm càng khuya, bóng tối càng dày đặc. Minh đề nghị với Maurice: “Tôi phát hiện bên dưới tầng hầm có một không gian an toàn, tôi sẽ thiết lập vòng phòng hộ cho cậu, như vậy đêm nay cậu sẽ an toàn.” – Maurice đồng ý.

Minh dẫn Maurice đi trước, xuống cầu thang dẫn vào tầng hầm. Bóng tối bao phủ từng bước chân. Mùi ẩm mốc và hương vị tử khí lan tỏa.

Và rồi, Valak xuất hiện.

Một nữ tu báng bổ với khuôn mặt đủ gây ám ảnh bất cứ ai.

Maurice quay đầu, bản năng sinh tồn la hét: “CHẠY!”

Anh ta quay người, định lao lên cầu thang.

Nhưng một bàn tay nắm chặt cánh tay anh ta. Bàn tay cứng như thép. Không lay chuyển.

Maurice quay lại, nhìn Minh với đôi mắt hoảng loạn tột cùng: “Buông tôi ra! Buông ra!”

Minh mím môi cười, đôi mắt đỏ ánh kim lóe lên trong bóng tối. Giọng hắn nhẹ nhàng, nhưng lạnh lùng như băng giá:

“Xin lỗi, Maurice. Nhưng show must go on.”

Valak tiến đến, bóng đen khổng lồ bao trùm cả hai người. Maurice hét lên, nhưng tiếng hét bị nuốt chửng bởi luồng năng lượng tà ác ập xuống.

Ánh sáng vàng rực từ mắt Valak nhìn thẳng vào người Maurice. Từ miệng của Valak, một con rắn chụi tuột xuống cổ họng Maurice. Anh ta giãy giụa, rồi đứng yên. Đôi mắt anh ta trở nên trống rỗng, sau đó lóe lên ánh vàng quỷ dị.

“Con bà nó buồn nôn vãi!” Minh cố nén cơn buồn nôn nơi cổ họng.

Giao kèo hoàn tất.

Valak đã có được vật chứa hoàn hảo.

Minh buông tay ra, lùi lại một bước, nhìn “Maurice” mới với vẻ thản nhiên. Hắn chắp tay lại, cúi đầu một cách lịch sự như đang chào một đối tác kinh doanh.

“Hân hạnh hợp tác,” hắn nói bằng ngôn ngữ của quỷ, giọng điệu lịch thiệp nhưng chứa đầy mỉa mai. “Phần của ta đã hoàn thành. Giờ thì, xin mời ngươi tự do tung hoành.”

“Giờ mi có thể cút đi.”

Minh: “Mày nói cái gì?”

Valak còn không quên sự hỗn xược của Minh. Như một con quỷ sẵn sàng cắn ngược, nó bắt đầu trở nên giận dữ. Bóng đen khổng lồ của Valak cuồn cuộn như mây đen, bao trùm cả tầng hầm. Tiếng rít kinh hoàng vang lên, không phải bằng giọng người, mà bằng ngôn ngữ của địa ngục – những âm thanh khiến không khí run rẩy và đá tường nứt vỡ.

Và rồi, hình hài nữ tu Valak từ từ hiện ra, ám ảnh và bệnh hoạn. Nó nắm chặt lấy vai Maurice, móng tay đen như than cứa sâu vào da thịt. Minh thấy rõ khuôn mặt Valak kéo căng, miệng há rộng đến mức bất thường, trong đó là hố đen ngòm, không có lưỡi, không có răng, chỉ là khoảng không gian vô tận như cánh cổng dẫn thẳng xuống địa ngục.

Mùi lưu huỳnh bốc lên nồng nặc, như ngàn tấn diêm sinh đang cháy khét. Tầng hầm rung chuyển, những mảng tường bắt đầu bong tróc, lộ ra các vết nứt mục rỗng. Từ những khe nứt đó, hàng ngàn tiếng rên rỉ, gào thét, khóc lóc phát ra – âm thanh của vô số linh hồn bị giam cầm dưới địa ngục.

Valak rít lên bằng giọng quỷ, từng chữ như dao cắt vào không gian:

“GIAO KÈO ĐÃ KẾT THÚC. VẬT CHỨA ĐÃ CÓ CHỦ. NƠI NÀY – TỪ NỀN MÓNG ĐẾN TỪNG VIÊN GẠCH ƯỚP MÁU, TỪ THÁNH GIÁ SỤP ĐỔ ĐẾN MỘ PHẦN CHÔN GIẤU – THUỘC VỀ TA. NGƯƠI ĐÃ LÀM XONG VIỆC NGƯƠI PHẢI LÀM. BÂY GIỜ CÚT ĐI, KẺ HÚT MÁU. ĐỪNG ĐỂ TA PHẢI NHẮC LẦN HAI. NHỮNG GÌ NẰM DƯỚI LỚP ĐẤT NÀY KHÔNG DÀNH CHO MẮT NGƯƠI, CŨNG KHÔNG DÀNH CHO BẤT KỲ SINH VẬT NÀO CÒN NHỚ TÊN MẶT TRỜI. CÚT ĐI, NƠI NÀY KHÔNG CÒN PHẦN CỦA NGƯƠI.”

Minh đứng yên, nhìn màn trình diễn đầy kịch tính với vẻ mặt… buồn tẻ.

Nghiêm túc đấy hả? Vừa xong giao kèo đã đuổi khách à? Kiểu gì?

Hắn nhếch môi cười, giọng điệu thản nhiên: “Xong việc là đuổi người à? Mày tưởng mày là ông chủ thuê nhân công theo giờ hả?”

Valak gầm lên, âm thanh vang vọng khắp tầng hầm.

Minh không hề để ý. Hắn giơ tay lên, móng tay sắc như dao mổ, rạch một đường thập tự giá ngay lòng bàn tay. Máu đỏ chảy ra, nhưng không phải màu đỏ thẫm bình thường. Đó là màu đỏ pha vàng kim, ánh sáng thánh thiêng lóe lên từ vết thương.

Hắn áp lòng bàn tay đẫm máu lên trán, vẽ hình thập tự giá bằng máu ngay giữa trán mình. Ánh sáng vàng kim bùng lên, va chạm với quỷ khí xung quanh, phát ra tiếng xèo xèo và làn khói trắng bốc lên như nước rót vào axit.

Minh nhìn thẳng vào đôi mắt vàng của Valak, giọng lạnh tanh:

“Mi chắc muốn giao chiến chứ? Giờ ta đã mạnh hơn. Giao kèo đã hoàn tất, ta không ngại phá hủy vật chứa của mi. Có thể mi muốn làm một giao kèo khác.”

Sự im lặng bao trùm. Không khí đông cứng.

Rồi, Valak xuyên qua thân xác Maurice như làn khói, tiến sát lại. Hình hài nữ tu Valak áp sát mặt Minh, chỉ cách vài centimet. Miệng há to ra, hơi thở địa ngục – mùi lưu huỳnh pha xác thối và tội lỗi – phun thẳng vào mặt Minh:

“MỘT TÊN GIÒI BỌ DÁM ĐÒI HỎI TỪ TA? NÓI, CÁI GIÁ CHO SỰ XẤC XƯỢC CỦA MI LÀ GÌ?”

Minh nhăn mặt, lùi lại một bước, vẫy tay trước mặt như đuổi mùi hôi:

“Chị họ mày, mày không biết đánh răng à?”

Valak ngừng lại, có lẽ nó chưa bao giờ bị chê miệng hôi trong suốt hàng ngàn năm tồn tại.

Minh lau tay vào áo, giọng điệu lịch sự hơn một chút:

“Ta không can thiệp vào kế hoạch của mi. Nhưng ta cần ở lại đây vài ngày nữa để hoàn thành việc của mình. Nếu mi đồng ý, chúng ta nước sông không phạm nước giếng. Nếu mi từ chối…”

Hắn ngừng lại, nhìn thẳng vào đôi mắt vàng quỷ dị:

“Ta không ngại dùng chính dòng máu này để thanh tẩy toàn bộ tu viện, khiến công sức hàng thế kỷ của ngươi đổ sông đổ bể.”

Sự im lặng bao trùm.

Khuôn mặt của Nữ tu Valak co giật dữ dội. Những đường gân nổi lên như rễ cây quấn chặt dưới da tái xanh. Miệng nó há rộng hơn, những tiếng gào thét phát ra từ đó trở nên lớn hơn, khủng khiếp hơn – không phải một giọng, mà hàng ngàn giọng chồng lên nhau, như cả một đạo quân địa ngục đang hét vào tai Minh.

Những tảng đá trên trần nhà rung chuyển. Bụi và mảng vụn rơi xuống. Áp lực quỷ khí đè nặng lên không gian, gần như hữu hình, khiến không khí trở nên đặc quánh như thạch cao.

Nhưng Minh đứng yên, thản nhiên như đang đứng giữa công viên mùa xuân.

“Giận lắm à? Cứ nổi khùng đi. Thằng nào sợ làm chó.”

Nói vậy chứ chân Minh bắt đầu run, adrenaline tăng vọt.

Cuối cùng, Valak rít lên một tiếng giận dữ, thân hình nữ tu Valak từ từ tan biến như khói. Maurice đứng lại một mình, mắt vẫn còn ánh vàng quỷ dị, nhưng đang dần nhạt đi.

Một âm thanh vang vọng trong không gian, chứa đầy sự căm hận và lời hứa hẹn về sự báo thù:

“HÃY TẬN HƯỞNG VÀI NGÀY NGẮN NGỦI CỦA NGƯƠI ĐI, PHÀM NHÂN ĐỘI LỐT QUỶ. KHI CÁNH CỔNG DƯỚI CHÂN CHÚNG TA MỞ RA, BA MƯƠI ĐẠO QUÂN QUỶ SẼ QUÉT SẠCH THẾ GIỚI NÀY. TA SẼ KHIẾN NGƯƠI HỐI HẬN VÌ ĐÃ TỪNG SINH RA BẤT TỬ.”

Rồi, năng lượng quỷ dị tan biến.

Maurice bỗng nhiên loạng choạng, đôi mắt vàng chuyển về màu nâu bình thường. Anh ta nhìn quanh, hoang mang tột độ:

“Chuyện gì xảy ra? Tại sao tôi ở đây?”

Minh bước tới, đỡ anh ta dậy, giọng trấn an:

“Cậu bị mộng du. Chắc do không khí ở đây ảnh hưởng. Để tôi đỡ cậu về phòng nghỉ.”

Maurice gật đầu yếu ớt, mặt mày tái nhợt. Anh ta không nhớ gì, chỉ cảm thấy kiệt sức như vừa chạy marathon mười cây số.

Minh dìu Maurice bước lên cầu thang, rời khỏi tầng hầm. Trước khi bước ra khỏi ngưỡng cửa, hắn quay lại nhìn xuống bóng tối sâu thẳm.

Ba mươi đạo quân quỷ? Nghe có vẻ ấn tượng đấy. Nhưng mà trước khi mày kịp mở cánh cổng, tao đã hoàn thành việc của mình rồi.

Hắn mỉm cười, quay đi.

Cứ từ từ mà nổi khùng nhé, Valak. Vài ngày nữa thôi. Rồi chúng ta sẽ không cần gặp nhau nữa đâu.

Bóng tối tầng hầm nuốt chửng ánh nến cuối cùng. Trong đó, một thứ gì đó đang chuẩn bị – không phải cho cuộc đối đầu với Minh, mà cho kế hoạch lớn hơn nhiều, tàn khốc hơn nhiều.

Nhưng giờ thì, Minh và Valak đã có một thỏa thuận ngầm. Một thỏa thuận mong manh như sợi chỉ căng trên ngọn lửa. Và cả hai đều biết, sợi chỉ này sẽ đứt. Chỉ là vấn đề thời gian.

===

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

sieu-pham-dai-pha-he.jpg
Siêu Phàm Đại Phả Hệ
Tháng 1 8, 2026
ngo-tinh-cua-ta-tot-den-bung-no.jpg
Ngộ Tính Của Ta Tốt Đến Bùng Nổ
Tháng 1 21, 2025
quet-ngang-vo-dao-tu-xich-luyen-kim-chung-trao-bat-dau.jpg
Quét Ngang Võ Đạo: Từ Xích Luyện Kim Chung Tráo Bắt Đầu
Tháng 1 21, 2025
vo-hiep-hanh-trinh-loi-boc-bach-he-thong.jpg
Võ Hiệp Hành Trình Lời Bộc Bạch Hệ Thống
Tháng 1 30, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP