Chương 8: The Mummy ( Hamunaptra )
Màn đêm buông xuống sa mạc nhanh như cách người ta tắt đèn. Cái nóng thiêu đốt ban ngày biến mất, nhường chỗ cho cái lạnh cắt da cắt thịt của ban đêm. Bầu trời sa mạc trong vắt, đầy sao lấp lánh, ánh trăng bạc phủ lên những cồn cát một vẻ đẹp ma mị.
Cả đoàn vẫn tiếp tục di chuyển để tiết kiệm thời gian. Evelyn đã quá mệt mỏi sau một ngày dài. Cô ngồi trên lưng lạc đà, người lắc lư, đôi mắt díu lại. Rick cho lạc đà của mình đi chậm lại, song song với lạc đà của Evelyn.
Thấy cô gái gật gà gật gù sắp ngã, Rick nhẹ nhàng đưa tay ra, đỡ lấy vai cô, kéo cô tựa vào vai mình. Evelyn trong cơn mơ màng, cảm nhận được bờ vai vững chãi và ấm áp của Rick, cô dụi đầu vào đó, tìm một tư thế thoải mái rồi thiếp đi.
Khung cảnh thật lãng mạn. Giữa sa mạc mênh mông, dưới ánh trăng huyền ảo, hai con người tựa vào nhau, tiếng chuông lạc đà leng keng êm đềm.
Nhưng có một “người” không thấy lãng mạn chút nào.
Minh đang bay lơ lửng phía trên, nhìn xuống cảnh tượng “tình bể bình” đó với đôi mắt rực lửa.
“Đù móa,” Minh lầm bầm, giọng đầy sự ghen tị của một gã không được ăn thịt. “Khó vậy cũng làm được. Vừa cưỡi lạc đà vừa ôm ấp, không sợ ngã gãy cổ à?”
Cảm giác “xốn mắt” dâng lên tột độ. Minh quyết định: Mình không vui, thì đừng hòng đứa nào được vui.
Hắn lao xuống như một mũi tên, nhắm thẳng vào Rick.
Rick đang chìm đắm trong cảm giác hạnh phúc khi được người đẹp dựa vào vai, bỗng nhiên…
VÚT!
Một luồng khí lạnh buốt giá xuyên qua lồng ngực anh, lạnh hơn cả cái lạnh của đêm sa mạc gấp trăm lần.
“Hự!” Rick giật nảy người, cơ bắp co rút lại.
Chưa hết, Minh vòng lại, xuyên qua lưng Rick thêm một lần nữa.
“Á!” Rick không kìm được, rùng mình mạnh đến mức con lạc đà cũng hoảng sợ lồng lên.
Evelyn bị đánh thức bởi cú xóc nảy, cô ngơ ngác ngẩng đầu lên: “Sao vậy anh? Có chuyện gì thế?”
Rick nghiến răng ken két, hai hàm răng va vào nhau cầm cập, mắt long sòng sọc nhìn vào khoảng không trước mặt, nơi anh biết chắc chắn tên khốn kia đang lơ lửng cười cợt.
“F… you! Minh…” Rick rít lên qua kẽ răng.
“Anh nói gì cơ?” Evelyn hỏi lại.
“Không… không có gì,” Rick cố gắng kiểm soát cơn run rẩy, vuốt lại con lạc đà. “Chỉ là… gió độc thôi. Em ngủ tiếp đi.”
Nhưng sự lãng mạn đã bay biến sạch trơn. Rick ngồi thẳng đơ như khúc gỗ, mắt mở trừng trừng cảnh giác, cứ vài phút lại rùng mình một cái vì sợ Minh lại “tấn công”.
Chưa bao giờ trong đời, Rick O’Connell lại mong chờ được đến Thành phố Người chết Hamunaptra nhanh như lúc này. Thà đối mặt với xác ướp, bọ ăn thịt hay lời nguyền ngàn năm, còn hơn là phải chịu đựng cái gã ma “bóng đèn” dai dẳng và khó chịu này thêm một phút giây nào nữa.
===
Đoàn của Rick O’Connell, sau một đêm dài hành xác trên lưng lạc đà với sự “chăm sóc” đặc biệt của con ma tên Minh, cuối cùng cũng chạm trán với đối thủ. Đó là nhóm người Mỹ ồn ào, được dẫn đường bởi Beni Gabor – gã người Hungary nhỏ thó, hèn nhát và có nụ cười cầu tài đáng ghét nhất thế gian. Hai đoàn người dừng lại trên một đỉnh đồi cát, đối mặt nhau trong cái lạnh nhập nhoạng của buổi sớm.
Không khí căng như dây đàn. Những họng súng lấp ló dưới áo khoác, những bàn tay đặt hờ lên đốc kiếm. Beni, ngồi vắt vẻo trên con ngựa đẹp nhất đoàn, nhếch mép cười để lộ hàm răng vàng khè khi nhìn thấy Rick.
“Chào buổi sáng, O’Connell!” Beni hét lên bằng cái giọng lơ lớ đặc trưng. “Trông mày tàn tạ quá. Con lạc đà cái của mày tối qua không chiều chuộng mày tử tế à?”
Đám người Mỹ cười hô hố, tiếng cười thô bỉ vang vọng giữa không gian tĩnh mịch.
Rick nheo mắt, không thèm chấp nhặt cái giọng điệu hạ cấp đó. Anh nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống cát, đáp trả bằng sự điềm tĩnh chết người: “Beni, tao ngạc nhiên là mày vẫn còn sống đấy. Tao cứ tưởng cái lưỡi không xương của mày đã khiến ai đó cắt cổ mày từ lâu rồi chứ. Hay là mày bận rúc vào váy mấy gã cao bồi này để kiếm chút cơm thừa canh cặn?”
Cuộc đối thoại nhanh chóng leo thang từ những lời châm chọc cá nhân sang màn “hỏi thăm sức khỏe” phụ mẫu song thân và liệt kê chi tiết các bộ phận sinh dục của nhau bằng đủ thứ ngôn ngữ, từ tiếng Anh, tiếng Ả Rập cho đến tiếng Hungary.
Đúng lúc cuộc đấu khẩu lên đến cao trào, mặt trời chính thức ló dạng.
Ánh sáng vàng rực rỡ tràn qua những cồn cát, quét sạch bóng tối. Và rồi, như một phép màu, hay đúng hơn là một ảo ảnh được dệt nên từ cát bụi và thời gian, Hamunaptra hiện ra.
Thành phố của Người Chết.
Nó nằm đó, sừng sững và uy nghi giữa lòng chảo sa mạc. Những cột đá khổng lồ vươn lên trời xanh, những bức tường thành đổ nát nhưng vẫn toát lên vẻ kiêu hãnh của một nền văn minh đã mất. Dưới ánh nắng ban mai, cả thành phố như được dát một lớp vàng ròng, lấp lánh và mời gọi, nhưng cũng đầy đe dọa.
“Hamunaptra…” Evelyn thốt lên, đôi mắt mở to đầy kinh ngạc, quên sạch cả mệt mỏi. Cuốn sách cuộc đời cô vừa mở ra trang quan trọng nhất.
Nhưng không có thời gian để ngắm cảnh.
“Đi thôi!” Một gã người Mỹ hét lên.
Tiếng quát đó như phát súng hiệu lệnh. Cả hai đoàn người đồng loạt thúc ngựa và lạc đà, lao về phía thành phố cổ như những con thiêu thân lao vào lửa. Cuộc đua bắt đầu.
Cát bụi tung mù mịt. Tiếng vó ngựa rầm rập hòa lẫn với tiếng lạc đà rống lên phản đối. Rick nghiến răng, quất mạnh dây cương, con lạc đà của anh chồm lên, phi nước đại. Bên cạnh anh, Jonathan vừa giữ chặt cái mũ cối vừa la hét trong hoảng loạn nhưng vẫn cố bám theo. Ciri và Thành, với kinh nghiệm chiến trường, điều khiển lạc đà một cách điệu nghệ, luôn giữ vị trí bọc lót cho Evelyn.
Beni, với lợi thế cưỡi ngựa, nhanh chóng vượt lên ngang hàng với Rick. Gã quay sang, nở nụ cười đểu cáng rồi bất ngờ tạt đầu, ép con lạc đà của Rick phải giảm tốc độ để tránh va chạm.
“Đồ chơi bẩn!” Rick gầm lên.
Anh thúc lạc đà rẽ sang hướng khác, cố gắng lấy lại đà. Nhưng mỗi khi Rick sắp vượt lên, một thế lực siêu nhiên lại can thiệp.
Rick đang tập trung cao độ, bỗng nhiên cảm thấy một luồng khí lạnh buốt giá xuyên thấu tim gan. Minh vừa chui tọt qua người anh từ phía sau ra phía trước.
“Hự!” Rick rùng mình dữ dội, tay lái loạng choạng, con lạc đà mất đà khựng lại một nhịp.
Beni nhân cơ hội đó vượt lên một thân ngựa.
“F… you!” Rick gào lên trong giận dữ, mắt trừng trừng nhìn vào khoảng không nơi Minh vừa lướt qua.
Minh, con ma rảnh rỗi nhất hệ mặt trời, đang bay lơ lửng song song với Rick. Hắn khoanh tay, vẻ mặt cười thú vị: “Anh thích cái cách chú em tức mà không làm gì được anh.”
Ở phía trước, Beni nghe thấy tiếng chửi, quay lại cười đắc thắng: “F… you too, O’Connell! Hẹn gặp ở địa ngục nhé!”
Gã lùn hí hửng tưởng Rick đang chửi mình vì thua cuộc, đâu biết rằng Rick đang phải chiến đấu với một cái “máy lạnh di động”.
Rick vừa lấy lại được tốc độ, Minh lại vòng lại. Lần này hắn chui từ dưới lên trên.
“Áaaaa!” Rick hét lên, cảm giác như ai đó vừa nhét cả tảng băng vào quần. “Minh! Tao thề tao sẽ tìm cách giết mày lần nữa!”
“Cố lên nào, động lực đấy!” Minh cười khanh khách, giọng nói vang vọng trong đầu Rick. “Không có áp lực, không có kim cương!”
Cứ thế, cuộc đua trở thành màn tra tấn tinh thần và thể xác đối với Rick. Mỗi lần anh tụt lại, Minh lại “xuyên” qua người anh một cái để “nhắc nhở”. Rick vừa chửi thề, vừa run cầm cập, vừa thúc lạc đà chạy trối chết. Evelyn nhìn sang, thấy Rick mặt mày xanh mét, mồm miệng lảm nhảm, tưởng anh bị say nắng đến phát điên.
Cuối cùng, đoàn người cũng đến được chân tường thành Hamunaptra. Cả hai nhóm đều thở hồng hộc, mồ hôi nhễ nhại, bụi phủ trắng xóa cả người. Họ dừng lại ở hai phía khác nhau của khu di tích, ánh mắt gườm gườm cảnh giác.
“Đến nơi rồi,” Rick nhảy xuống lưng lạc đà, chân tay vẫn còn hơi run vì dư âm của những cú “xuyên thấu”. Anh trợn mắt với một khoảng không, tưởng tượng Minh đang ở đó, nhưng Minh thổi một hơi lạnh từ phía sau lưng khiến gã nhảy lên tức tối.
Vấn đề tiếp theo nảy sinh: Lối vào ở đâu?
“Chúng ta cần tìm lối vào hầm mộ,” Evelyn sốt ruột nói, lật giở cuốn sổ tay ghi chép. “Theo truyền thuyết, nó nằm dưới chân tượng thần Anubis.”
“Tượng Anubis nào?” Jonathan ngơ ngác nhìn quanh. “Ở đây chỉ toàn cát với đá vụn.”
Lúc này, Minh lừ đừ bay tới. Hắn nhìn đám người đang loay hoay như gà mắc tóc, thở dài thườn thượt.
“Đúng là lũ người trần mắt thịt,” Minh lầm bầm. Hắn bay là là mặt đất, rồi đột ngột cắm đầu xuống cát, chui tọt xuống lòng đất như một con chuột chũi siêu nhiên.
Vài giây sau, cái đầu của Minh trồi lên từ một đống cát cách đó khoảng mười mét.
“Này!” Minh gọi, vẫy vẫy tay với Ciri. “Chế kêu bọn họ lối vào ở đây này. Đào chỗ này đi. Bên dưới là trần của một hành lang dẫn thẳng vào sảnh chính. Đỡ phải đi đường vòng.”
Ciri vội vàng ra hiệu cho Thành và Rick. Gã khổng lồ gật đầu, vác xẻng hùng hục đào. Chỉ sau vài phút, tiếng xẻng va vào đá “keng” một cái rõ to. Họ gạt cát ra, để lộ một phiến đá lớn có khắc triện hoàng gia.
“Tuyệt vời!” Evelyn reo lên.
Họ cạy phiến đá, một luồng khí lạnh lẽo, ẩm mốc bốc lên, mang theo mùi của tử khí ngàn năm. Một cầu thang tối om dẫn sâu xuống lòng đất.
Cả nhóm lần mò bước xuống. Bóng tối bao trùm đặc quánh, ánh sáng từ ngọn đuốc trên tay Rick chỉ soi rõ được vài bước chân. Không gian tĩnh mịch đến rợn người, chỉ có tiếng bước chân vang vọng và tiếng nước nhỏ giọt tí tách đâu đó.
“Tối quá,” Jonathan than vãn, bám chặt lấy vạt áo của Rick. “Tôi không thích chỗ này. Nó có mùi của… cái chết.”
“Thì đây là thành phố của người chết mà, đồ ngốc,” Evelyn đáp, nhưng giọng cô cũng hơi run.
Họ đi vào một sảnh đường rộng lớn. Những bức tượng thần khổng lồ đứng sừng sững trong bóng tối, những đôi mắt đá vô hồn như đang dõi theo từng cử động của những kẻ xâm nhập.
“Chúng ta cần ánh sáng,” Evelyn nói, mắt cô sáng lên khi nhìn thấy một hệ thống gương đồng cổ đại được bố trí trên trần cao. “Rick, anh giúp em điều chỉnh cái gương kia.”
Rick và Thành giúp Evelyn leo lên bệ đá. Cô cẩn thận lau sạch lớp bụi ngàn năm trên mặt gương, rồi điều chỉnh góc độ của nó để đón lấy tia nắng mặt trời duy nhất lọt qua khe hở từ trần hầm mộ.
Khoảnh khắc tia nắng chạm vào mặt gương, một điều kỳ diệu xảy ra.
Ánh sáng phản chiếu vào chiếc gương đối diện, rồi từ đó lại bắn sang chiếc gương thứ ba, thứ tư… Một phản ứng dây chuyền ngoạn mục diễn ra. Những luồng ánh sáng vàng rực chạy dọc theo các hành lang, xuyên qua các sảnh đường, đánh thức cả khu hầm mộ khỏi giấc ngủ ngàn năm.
Chỉ trong tích tắc, cả không gian bừng sáng. Những bức phù điêu tinh xảo, những cột đá chạm khắc cầu kỳ, những kho báu vàng son hiện ra rực rỡ dưới ánh mặt trời.
“Ôi chúa ơi…” Jonathan há hốc mồm, mắt dán chặt vào những bức phù điêu.
Cả nhóm tiếp tục tiến sâu vào trong. Đến một ngã ba, họ bất ngờ chạm mặt nhóm người Mỹ. Hai bên giật mình, súng lại được rút ra.
“Bình tĩnh nào các quý ông,” Rick giơ tay lên, giọng lạnh lùng. “Chúng ta không cần phải bắn nhau ở đây. Chỗ này đủ rộng cho tất cả.”
Gã thủ lĩnh nhóm người Mỹ gật đầu, ra hiệu cho đàn em hạ súng: “Được thôi. Nhưng nước sông không phạm nước giếng. Tụi tao đi đường này, tụi mày đi đường kia. Đừng có ngáng chân nhau.”
Hai nhóm tách ra, mỗi bên một hướng.