Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
toi-cuong-tu-tien-tieu-hoc-sinh

Tối Cường Tu Tiên Tiểu Học Sinh

Tháng 12 16, 2025
Chương 1060: Quả quyết bứt ra Chương 1059: Diệp gia tham gia
nang-luc-cua-ta-toan-bo-nho-doat.jpg

Năng Lực Của Ta Toàn Bộ Nhờ Đoạt

Tháng 5 13, 2025
Chương 570. Đại kết cục Chương 569. Về nhà
ta-tai-cf-the-gioi-thuong-ngay-danh-dau.jpg

Ta Tại Cf Thế Giới Thường Ngày Đánh Dấu

Tháng 1 31, 2026
Chương 716: Tác giả có hai ô vuông điều Chương 715: Ha ha, tác giả không có phong cách
hai-tac-vuong-chi-lam-theo-y-minh.jpg

Hải Tặc Vương Chi Làm Theo Ý Mình

Tháng 1 23, 2025
Chương 279. Biến mất bảo kiếm Chương 278. Vu Sư quyết đấu
chi-muon-khi-nguoi-trong-suot-lam-sao-thanh-tao-nguy-chu-muu.jpg

Chỉ Muốn Khi Người Trong Suốt, Làm Sao Thành Tào Ngụy Chủ Mưu

Tháng 2 1, 2026
Chương 301: một thân ngông nghênh Chương 300: Toan Táo mây mù dày đặc
dai-dao-don-gian-hoa-theo-vien-man-than-tien-thuat-cau-thanh-chan-tien.jpg

Đại Đạo Đơn Giản Hoá: Theo Viên Mãn Thần Tiễn Thuật Cẩu Thành Chân Tiên

Tháng 1 20, 2025
Chương 504. Đánh lui thú triều, Tiểu Bạch trở lại đỉnh phong Chương 503. Yến Trinh mất tích, yêu thú bạo động
dai-tan-ta-co-nao-tat-moi-phu-hoang-thoai-vi

Đại Tần: Ta Có Não Tật, Mời Phụ Hoàng Thoái Vị

Tháng 10 29, 2025
Chương 540: Đại kết cục (hoàn tất vung hoa) Chương 539: Đăng cơ xưng đế
nguoi-tai-dai-thua-ky-nam-nay-ben-tren-nam-thu-nhat-dai-hoc.jpg

Người Tại Đại Thừa Kỳ, Năm Nay Bên Trên Năm Thứ Nhất Đại Học

Tháng 1 20, 2025
Chương 228. Xuất phát! Chương 227. Sơ Tuyết thời điểm
  1. Xuyên Nhanh: Từ Blade Bắt Đầu
  2. Chương 7: The Mummy ( Nhập Bọn )
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 7: The Mummy ( Nhập Bọn )

Bờ sông Nile ban đêm là một cảnh tượng hỗn độn nhưng tráng lệ theo một cách kỳ quặc. Những mảnh vỡ của con tàu hơi nước xấu số trôi lềnh bềnh trên mặt nước đục ngầu, bốc khói nghi ngút như những nén hương khổng lồ cắm xuống dòng sông linh thiêng. Cả nhóm người ướt sũng, lôi thôi lếch thếch bò lên bờ cát, ho sù sụ vì khói và nước.

Rick O’Connell vắt chiếc áo sơ mi sũng nước của mình, đôi mắt xanh thẳm vẫn còn hằn lên sự cảnh giác cao độ. Anh nhìn quanh. Nhóm người Mỹ đã biến mất về phía hạ lưu, có lẽ họ đã vớ được mấy chiếc xuồng cứu hộ còn nguyên vẹn. Còn lại ở đây là một tổ hợp kỳ quặc nhất mà anh từng thấy trong đời lính lê dương của mình: Một cô nàng thủ thư vụng về nhưng dũng cảm, một gã anh trai tham tiền nhát gan, một nữ kiếm sĩ bí ẩn, một gã khổng lồ cơ bắp mặc váy thủy thủ, và… ừ thì, một con ma vô hình mà anh vẫn chưa hoàn toàn tin là có thật, dù cái lạnh gáy thì thật 100%.

Ciri, sau khi rũ sạch nước trên bộ đồ da bó sát, bước thẳng về phía Jonathan. Gã người Anh đang lúi húi kiểm tra cái hộp sắt nhỏ – thứ duy nhất gã sống chết ôm chặt khi nhảy tàu.

“Này, quý ông Carnahan,” Ciri lên tiếng, tay cô đặt hờ lên đốc kiếm sau lưng. “Chúng ta có một món nợ chưa thanh toán thì phải.”

Jonathan giật bắn mình, ôm chặt cái hộp vào ngực như sợ bị cướp: “Nợ? Nợ nần gì ở đây? Cô nương, chúng ta vừa thoát chết đấy! Tình đồng chí thiêng liêng…”

“Đừng đánh trống lảng,” Ciri ngắt lời, ánh mắt sắc lẹm. “Ván bài poker trên tàu tối qua. Anh thua tôi. Và thỏa thuận là sẽ đưa chúng tôi đến thành phố người chết, tính quịt nợ sao?” Cô hất hàm về phía Thành, người đang vắt cái nơ đỏ khổng lồ cho khô nước.

Jonathan cười méo xệch: “À… ừ thì… chuyện đó….”

Rick bước tới, đặt tay lên vai Jonathan, nhìn thẳng vào Ciri. Trong đầu anh tua lại cảnh tượng hỗn chiến trên tàu. Cô gái này và gã khổng lồ kia không phải người thường. Kỹ năng chiến đấu của họ vượt xa bất kỳ lính đặc nhiệm nào anh từng huấn luyện. Giữa sa mạc đầy rẫy nguy hiểm và những lời nguyền cổ đại, có thêm những tay đấm hạng nặng này là một món hời, chứ không phải gánh nặng.

“Được rồi, Jonathan,” Rick nói, giọng trầm ổn. “Họ đi cùng chúng ta. Cô ấy nói đúng, anh thua thì phải chung. Hơn nữa…” Rick hạ giọng, liếc nhìn về phía sa mạc mênh mông trước mặt, “với cái đám Medjai dai như đỉa đói kia, tôi thà có họ ở bên cạnh mình còn hơn là đối đầu với họ.”

Ciri gật đầu nhẹ, coi như chấp nhận sự bảo lãnh của Rick. Nhưng vấn đề nảy sinh ngay lập tức.

“Chúng ta chỉ còn lại hai con lạc đà,” Rick chỉ tay về phía hai con vật đang nhai cỏ khô một cách thản nhiên bên bụi cây, như thể vụ nổ tàu vừa rồi chỉ là tiếng pháo hoa chào mừng. “Hai con cho năm người và đống hành lý. Trừ khi gã to con kia muốn cõng chúng ta, còn không thì không đủ.”

“Thành phố gần nhất cách đây 5 dặm,” Rick quyết định nhanh. “Chúng ta cần đến chợ lạc đà. Jonathan, anh lo vụ mua bán. Anh có cái miệng dẻo quẹo của dân buôn đồ cổ mà.”

===

Khu chợ lạc đà ồn ào, náo nhiệt và bốc mùi đặc trưng của gia súc, mồ hôi và gia vị nồng nặc. Tiếng người bán hàng rao, tiếng lạc đà rống, tiếng mặc cả chửi bới tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của vùng Bắc Phi.

Rick đứng dựa lưng vào một cây cột gỗ mục, tay mân mê khẩu súng lục, mắt đảo quanh cảnh giác. Jonathan đã lặn mất tăm vào đám đông để tìm mua lạc đà với cái giá rẻ mạt nhất có thể. Ciri và Thành đang đi thám thính xung quanh để đảm bảo không có cái đuôi nào bám theo.

Chỉ còn lại Rick đợi Evelyn. Cô nàng nói cần phải thay bộ đồ ướt sũng và quá “phương Tây” này để tránh gây chú ý.

“Lâu quá đấy, cô nương…” Rick lầm bầm, nhìn đồng hồ.

Và rồi, tấm rèm của cửa tiệm vải bố được vén lên.

Rick O’Connell, người đàn ông từng đối mặt với họng súng quân thù không chớp mắt, bỗng nhiên cảm thấy cổ họng mình khô khốc.

Evelyn bước ra. Không còn là cô thủ thư mọt sách với cặp kính dày cộp và bộ váy vải thô cứng nhắc. Cô khoác lên mình bộ trang phục của phụ nữ địa phương, một màu đen huyền bí ôm lấy dáng người mảnh mai. Tấm khăn che mặt mỏng tang chỉ để lộ đôi mắt – đôi mắt nâu to tròn, sâu thẳm và long lanh như chứa cả bầu trời sao sa mạc. Hàng mi cong vút chớp nhẹ, mang theo nét e lệ nhưng cũng đầy tinh nghịch. Gió sa mạc thổi nhẹ làm tà áo bay phấp phới, khiến cô trông như một nàng công chúa bước ra từ Nghìn Lẻ Một Đêm.

Rick đứng ngây ra như phỗng. Mọi âm thanh ồn ào của khu chợ dường như tắt lịm, chỉ còn lại tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực anh. Anh chưa bao giờ nhìn Evelyn như thế này. Cô ấy… đẹp. Một vẻ đẹp hoang dã và bí ẩn mà anh không ngờ tới.

“Sao? Mê rồi phải không?”

Một giọng nói léo nhéo, đầy vẻ cợt nhả vang lên ngay sát bên tai Rick, phá tan tành cái bong bóng lãng mạn màu hồng phấn đang bao quanh anh.

Rick giật bắn mình, tay theo phản xạ rút súng chĩa vào khoảng không. Evelyn cũng giật mình thảng thốt, lùi lại một bước, vẻ e lệ biến mất, thay vào đó là sự hoảng hốt.

“Ai? Anh là ai?” Evelyn la lên, nhìn vào hình bóng vừa xuất hiện.

Từ trong không khí loãng, ngay giữa Rick và Evelyn, một cái đầu lơ lửng hiện ra, rồi đến thân mình. Minh – con ma mặc áo hoodie hiện đại lạc quẻ – đang khoanh tay trước ngực, nhếch mép cười hì hì.

“Chào em gái,” Minh đưa tay lên say hi. “Anh chỉ là một con ma đẹp trai, tốt bụng, nhờ đi ké đường tới Thành phố Người chết thôi. Đừng sợ, anh ăn chay… chứ cái thân này làm chó gì ăn được thịt.”

Evelyn trố mắt nhìn Minh. Nỗi sợ hãi ban đầu nhanh chóng nhường chỗ cho sự tò mò của một nhà khảo cổ học đam mê những điều bí ẩn. Cô bước lại gần, nheo mắt nhìn xuyên qua cơ thể hơi mờ mờ của Minh.

“Anh… anh hiện hình được giữa ban ngày à?” Evelyn hỏi, giọng đầy vẻ nghi hoặc khoa học. “Theo truyền thuyết và các tài liệu cổ tôi từng đọc, các thực thể tâm linh thường bị suy yếu hoặc tan biến dưới ánh sáng mặt trời trực tiếp do năng lượng dương quá mạnh…”

Minh tặc lưỡi, giơ ngón tay trỏ lên lắc lắc: “Sai lầm! Đó là một sự hiểu lầm phổ biến và tai hại, em gái ạ. Em nghĩ xem, ma cũng có nhân quyền… à nhầm, ma quyền chứ. Chẳng qua là ban ngày người ta bận đi làm, đi chợ, ồn ào bỏ xừ, ai rảnh đâu mà hiện lên dọa. Với lại, con người các em mặc định ma là phải xuất hiện ban đêm, nên ban ngày có thấy cái bóng trắng trắng thì cũng tự lừa mình là ‘chắc do hoa mắt’. Đó là vấn đề tâm lý học, không phải vật lý học!”

Nói đoạn, Minh bỗng nhiên nhìn ra khoảng không sau lưng Evelyn, mắt mở to, giơ tay vẫy vẫy nhiệt tình: “Hi! Hello! Lâu quá không gặp!”

Evelyn theo phản xạ quay phắt lại, tim đập chân run, chuẩn bị tinh thần đối mặt với một con ma khác hoặc một xác ướp nào đó. Nhưng sau lưng cô chỉ là một bức tường đất nung trơ trọi và vài con gà đang mổ thóc.

“Á!” Evelyn thốt lên, rồi nhận ra mình bị lừa, cô quay lại lườm Minh.

Rick lúc này mới hoàn hồn, anh đút súng vào bao, mặt hằm hằm: “Này cái gã kia, đùa vui lắm hả? Cậu là cái quái gì vậy?”

Minh quay sang Rick, nháy mắt: “Đoán xem?”

Và bụp, hắn biến mất vào không khí như chưa từng tồn tại.

Rick đứng ngẩn tò te, quay sang nhìn Evelyn: “Em thấy đấy, anh đã bảo là cái gã này không bình thường mà. Hắn phá hỏng hết cả không khí…” Rick lầm bầm câu cuối nhỏ hơn, tiếc nuối khoảnh khắc ngắm nhìn Evelyn vừa rồi. “Đúng là đồ âm hồn bất tán, phá đám…”

“Tao nghe đấy nhá!”

Minh xuất hiện ngay sát mặt Rick.

Rick giật nảy người, lùi lại phía sau, vấp phải hòn đá suýt ngã. Minh lướt tới, mặt đối mặt với Rick, khoảng cách chỉ chừng vài centimet. Rick có thể cảm nhận được cái lạnh thấu xương tỏa ra từ khuôn mặt nhợt nhạt đó.

“Mày… mày…” Rick lắp bắp, tay quơ quào.

Minh cười hì hì: “Tao thích cái cách tụi bây tức mà không làm gì được tao.”

“Hự!” Rick rùng mình một cái dữ dội. Cảm giác như vừa bị dội một gáo nước đá lạnh buốt từ đỉnh đầu xuống gót chân, tim gan phèo phổi như bị đông cứng lại trong một giây. Đó là cảm giác khi một con ma đi xuyên qua cơ thể sống.

Minh chui ra từ sau lưng Rick, rồi lại vòng lại, chui xuyên qua ngực Rick lần nữa.

“Áaaaa! Lạnh! Lạnh quá!” Rick nhảy cẫng lên, hai tay ôm lấy người, răng va vào nhau lập cập. “Dừng… dừng lại! Thằng khốn này!”

Minh lượn lờ xung quanh Rick như một con cá bơi trong bể, thỉnh thoảng lại “lướt” qua một cái nhẹ nhàng.

“Sao nào? Còn chửi thầm nữa không?” Minh trêu chọc.

“Thôi! Thôi! Tao xin!” Rick vừa run vừa chửi thề, nhưng giọng điệu đã chuyển sang van nài. “Tao lạy mày, tha cho tao! Lạnh teo hết cả… rồi!”

Evelyn đứng bên cạnh, ban đầu còn hơi sợ, nhưng nhìn cảnh tượng gã đàn ông vạm vỡ, can trường như Rick O’Connell đang nhảy múa như một con khỉ mắc phong vì lạnh, cô không nhịn được mà bật cười khúc khích.

Minh dường như chán trò hành hạ Rick, hắn bay lơ lửng đến bên cạnh Evelyn. Hắn nhận ra cái nóng sa mạc đang làm trán cô lấm tấm mồ hôi.

“Em gái, nóng không?” Minh hỏi, giọng ân cần đột xuất. “Cần máy lạnh không? Dịch vụ 5 sao, không tốn điện, bảo vệ môi trường.”

Chưa kịp để Evelyn trả lời, Minh phồng má, thổi một luồng khí lạnh nhẹ nhàng vào vùng cổ và gáy của cô. Không phải cái lạnh buốt giá thấu xương như hắn làm với Rick, mà là một làn gió mát rượi, sảng khoái như đứng trước máy điều hòa nhiệt độ giữa trưa hè.

Evelyn rùng mình nhẹ, nhưng là vì dễ chịu. Cô nhắm mắt lại tận hưởng, nụ cười tươi tắn nở trên môi: “Ồ… tuyệt quá. Cảm ơn anh.”

Rick đứng bên kia, vừa mới hết run, nhìn thấy cảnh đó thì mặt sa sầm lại. Cảm giác ghen tuông vô lý trỗi dậy. Gã ma này dám tán tỉnh Evelyn ngay trước mặt anh? Mà tệ hơn là Evelyn lại có vẻ thích thú?

Evelyn mở mắt ra, bắt gặp ánh nhìn hằm hằm như muốn ăn tươi nuốt sống con ma của Rick. Cô chợt nhận ra tình huống có phần hơi… kỳ cục. Cô vội ho nhẹ, chỉnh lại khăn che mặt: “À… ừm, cảm ơn, nhưng chắc không cần đâu. Chúng ta sắp lên đường rồi.”

Minh bĩu môi, lườm Rick một cái sắc lẹm rồi hừ hừ bất mãn: “Đúng là làm ơn mắc oán. Cái đồ ki bo kẹt xỉ, giữ của.”

Rick cũng lầm bầm trong miệng: “Thằng phá rối.”

===

Đoàn người bắt đầu hành trình băng qua biển cát mênh mông để đến Hamunaptra. Mặt trời lên cao, biến sa mạc thành một cái lò nung khổng lồ. Cát vàng trải dài đến tận chân trời, không một bóng cây, không một giọt nước. Hơi nóng bốc lên làm không khí rung rinh, biến dạng mọi hình ảnh ở xa.

Rick dẫn đầu đoàn, cưỡi lạc đà đi trước, mắt nheo lại vì nắng chói. Jonathan đi sau, vừa đi vừa than vãn về việc thiếu rượu whisky và kem chống nắng. Ciri và Thành đi đoạn hậu, trông họ vẫn tỉnh bơ như không, có lẽ sức chịu đựng của những chiến binh siêu nhiên khác hẳn người thường.

Evelyn cưỡi lạc đà đi giữa. Dù đã quen với khí hậu Ai Cập, nhưng cái nóng thiêu đốt của buổi trưa sa mạc vẫn khiến cô mệt mỏi, đầu óc quay cuồng.

Đúng lúc cô cảm thấy mình sắp say nắng, một luồng khí mát lạnh lại bao bọc lấy cô. Minh, trong trạng thái tàng hình, đang bay là là ngay bên cạnh con lạc đà của Evelyn. Hắn âm thầm tỏa ra hơi lạnh, tạo thành một lớp lá chắn nhiệt độ nhỏ xung quanh cô gái.

“Đừng lo em gái,” tiếng thì thầm của Minh vang lên bên tai Evelyn, nhỏ chỉ đủ để cô nghe thấy. “Hắn không biết đâu. Cứ tận hưởng đi. Dịch vụ VIP đấy.”

Evelyn liếc nhìn lên phía trước. Tấm lưng áo ướt đẫm mồ hôi của Rick đang lắc lư theo nhịp bước của lạc đà. Anh hoàn toàn không hay biết gì về sự “gian lận” này. Evelyn mỉm cười, một nụ cười tinh nghịch và biết ơn. Cô gật đầu nhẹ với khoảng không bên cạnh, thì thầm: “Cảm ơn.”

Rick, với bản năng của một người lính, cảm thấy có gì đó là lạ. Anh quay đầu lại kiểm tra. Thấy Evelyn đang cười tủm tỉm một mình, mặt mày tươi tỉnh lạ thường so với cái nóng chết người này.

“Em cười cái gì thế?” Rick hỏi, giọng nghi ngờ. “Nắng nóng thế này mà em vui vậy sao?”

Evelyn giật mình, vội thu lại nụ cười, giả vờ nghiêm túc: “Không… không có gì. Em chỉ đang nghĩ về… mấy xác ướp thôi. Tiếp tục đi anh.”

Rick nhíu mày, nhìn quanh quất tìm kiếm bóng dáng tên ma phá đám nhưng không thấy đâu. Anh đành quay lên, tiếp tục dẫn đường, trong lòng vẫn đầy thắc mắc.

===

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

che-the-su-ta-the-bai-vo-han-mat-xich
Chế Thẻ Sư: Ta Thẻ Bài Vô Hạn Mắt Xích
Tháng 10 12, 2025
trong-sinh-1980-tu-san-ban-tren-nui-bat-dau-phat-nhanh
Trọng Sinh 1980: Từ Săn Bắn Trên Núi Bắt Đầu Phất Nhanh
Tháng 10 24, 2025
hung-tai-hong-hoang-no-luc-thanh-tuong-thuy.jpg
Hùng Tại Hồng Hoang, Nỗ Lực Thành Tường Thụy
Tháng 1 11, 2026
hong-hoang-bat-dau-mot-cai-dai-dao-khong-gian.jpg
Hồng Hoang: Bắt Đầu Một Cái Đại Đạo Không Gian
Tháng 3 31, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP