Chương 8: InuYasha (Oni Thủ Lĩnh)
Trái với dự đoán, nó không hề có dấu hiệu nao núng hay sợ hãi khi đồng bọn đã bị tiêu diệt. Vẻ mặt nó vẫn lạnh như băng. Với một chuyển động chậm rãi, đầy chủ ý, nó vươn tay ra sau lưng và rút cây chùy gai thứ hai xuống. Giờ đây, trong mỗi bàn tay hộ pháp của nó là một cây kanabō khổng lồ, lấp lánh ánh thép lạnh lẽo dưới ánh chiều tà. Nó đứng đó, hai tay hai chùy, một bức tường thành bằng xương bằng thịt không thể lay chuyển.
Rồi nó chuyển động.
Trái ngược hoàn toàn với sức nặng khủng khiếp của hai món vũ khí, tên Oni thủ lĩnh vung vẩy chúng với một tốc độ và sự nhẹ nhàng đến khó tin, tựa như hai cây que gỗ trong tay một đứa trẻ. Nhưng hậu quả thì không hề giống một trò chơi.
VÙ! VÙ! VÙ!
Những cú vung không chạm vào bất cứ thứ gì, nhưng chúng lại tạo ra những luồng áp suất không khí cực mạnh, sắc lẻm như những lưỡi dao vô hình. Gió rít lên thành từng cơn cuồng nộ, thổi rạp những hàng cây xung quanh như thể chúng là cỏ dại. Chiếc xe ngựa tội nghiệp, vốn đã hư hỏng, không chịu nổi sức gió kinh hoàng, bị nhấc bổng lên không trung, lật nhào vài vòng rồi đập mạnh xuống đất, khiến toàn bộ hàng hóa còn sót lại vương vãi khắp nơi.
Minh phải chật vật né tránh những luồng gió chết người đó. Mỗi luồng gió sượt qua đều để lại một vết cắt sâu trên mặt đất hoặc trên thân cây, đủ để thấy nếu trúng phải thì hậu quả sẽ thê thảm đến mức nào.
“Đù móa,” Minh lẩm bẩm trong hơi thở, vừa lách người qua một luồng gió xoáy, “thằng boss lấy đại chiêu thành đánh thường à!”
Sự linh hoạt và khả năng né đòn như mèo vờn chuột của Minh rõ ràng đã chọc giận con quái vật. Tiếng gầm của nó rung chuyển cả khu rừng. Nó ngừng những cú vung đơn lẻ, hai chân trụ vững xuống đất rồi bắt đầu xoay tròn tại chỗ. Hai thanh chùy trong tay nó, được gia tốc bởi vòng xoáy của cơ thể, tạo thành một cơn cuồng phong hủy diệt, một lốc xoáy bằng thép và gió không thể xuyên thủng.
Lần này, Minh không còn kẽ hở để né tránh. Cơn lốc quá lớn, quá nhanh. Hắn chỉ kịp giơ hai tay lên theo phản xạ trước khi bị bức tường thép và gió đó nện thẳng vào người.
RẦM!
Một tiếng động kinh hoàng vang lên. Minh cảm thấy như thể bị một ngọn núi đâm sầm vào. Xương cốt trong người hắn kêu lên những tiếng răng rắc đáng sợ. Cơ thể bị đánh văng đi như một con rối đứt dây, bay ngược về phía sau, đâm gãy liên tiếp ba cây đại thụ trước khi gục xuống trong một đống gỗ vụn và đất đá. Một ngụm máu tươi phun ra từ miệng. Cú đánh đó suýt chút nữa đã lấy đi nửa cái mạng của Minh.
Nằm giữa đống đổ nát, Minh cảm nhận được nội tạng mình đã dập nát, vài cái xương sườn và xương tay đã gãy. Không một chút do dự, hắn nghiến răng, đôi mắt lóe lên ánh sáng đỏ ma mị.
“Thiêu đốt!”
Năng lượng huyết trong cơ thể bắt đầu được thiêu đốt dữ dội. Một làn hơi nóng màu đỏ máu bốc lên từ người hắn. Với tốc độ mắt thường có thể thấy, những vết thương bên trong được chữa lành, xương gãy tự động nắn lại. Cơn đau đớn khủng khiếp được thay thế bằng cảm giác sức mạnh đang quay trở lại.
Phía bên kia, tên Oni thủ lĩnh vừa kết thúc chiêu thức cuồng phong. Di chứng của đòn tấn công toàn lực đó là một khoảnh khắc choáng váng ngắn ngủi. Nó lảo đảo, tầm nhìn hơi mờ đi.
Đó chính là cơ hội vàng!
Minh gầm lên một tiếng, đạp mạnh chân xuống đất.
ĐÙNG!
Mặt đất dưới chân hắn nứt ra như mạng nhện. Lấy lực đẩy kinh hoàng đó, Minh phóng vọt lên, đạp liên tiếp lên thân những cái cây đổ nát xung quanh để lấy đà, biến cơ thể mình thành một mũi tên sống đang lao đi với gia tốc kinh hoàng về phía tên Oni thủ lĩnh.
Con quái vật giật mình tỉnh lại, nhưng đã quá muộn để làm bất cứ điều gì phức tạp. Nó chỉ kịp bản năng giơ hai cây chùy lên trước ngực để phòng thủ.
“CHẾT ĐI!” Minh hét lên, toàn bộ năng lượng máu còn lại được hắn thiêu đốt trong một khoảnh khắc. Cơ thể bốc lên hơi máu dày đặc, tạo thành một vệt đỏ rực trên không trung. Hắn co chân lại và tung ra cú đạp toàn lực, nhắm thẳng vào điểm giao nhau của hai cây chùy.
KENG… RẮC RẮC RẮC!
Cú đạp của Minh va chạm với hai cây chùy, tạo ra một tiếng kim loại chói tai. Nhưng lực lượng khủng khiếp phía sau nó không dừng lại. Hai cây chùy bị ép chặt, đập thẳng vào lồng ngực của tên thủ lĩnh. Một chuỗi âm thanh xương gãy rùng rợn vang lên. Lồng ngực của tên Oni lõm vào một cách dị dạng. Toàn bộ cơ thể khổng lồ của nó bị hất bay ngược về sau, đâm sầm và làm đổ sập thêm ba cây đại thụ nữa trước khi nằm im bất động.
Không cho đối thủ một giây nào để hồi phục, Minh đáp xuống đất, rồi lại dùng sức bật phóng tới chỗ tên Oni thủ lĩnh, định ra đòn kết liễu.
Nhưng ngay khi hắn vừa đến gần, tên Oni, dù đang trọng thương, vẫn còn một chiêu cuối cùng. Nó đột ngột há cái miệng rộng ngoác của mình ra. Sâu trong cổ họng nó, một ánh sáng màu cam đỏ rực lên như lõi địa ngục.
PHUUUUUUUỤT!
Một luồng hỏa diễm khổng lồ, mạnh mẽ phun thẳng vào Minh ở cự ly gần. Ngọn lửa bao trùm cả một vùng rộng lớn, biến mọi thứ thành tro bụi.
“Đù móa nó chơi AOE!”
Đó là suy nghĩ cuối cùng của Minh trước khi tầm nhìn của hắn bị bao phủ bởi một màu trắng xóa của biển lửa. Hắn không kịp chuẩn bị, không kịp né tránh. Cảm giác bỏng rát kinh hoàng xâm chiếm toàn bộ cơ thể. Ngọn lửa địa ngục dường như bám dính vào da thịt hắn, thiêu đốt không ngừng.
Minh phải liên tục thiêu đốt những giọt năng lượng máu cuối cùng còn sót lại chỉ để tái tạo cơ thể đang bị hóa thành than, đối kháng một cách tuyệt vọng với ngọn lửa đang hủy diệt mình. Đó là một cuộc đua sinh tử giữa sự tái tạo và sự hủy diệt ngay trên chính cơ thể hắn.
Nhưng năng lượng máu của hắn đang cạn kiệt với tốc độ báo động. Trong cơn đau đớn và tuyệt vọng, ánh mắt Minh quét qua chiến trường. Hắn nhìn thấy cái thân của một trong những tên Oni mà hắn đã hạ gục, vẫn còn nằm đó.
Đó là tia hy vọng cuối cùng.
Bất chấp ngọn lửa vẫn đang cháy hừng hực trên người, Minh gầm lên một tiếng cuối cùng, dùng hết tàn lực phóng về phía cái thân đó. Hắn cần phải tiếp nhiên liệu, và anh phải làm điều đó ngay lập tức.
Ngọn lửa địa ngục vẫn đang gào thét trên người, nhưng hắn đã có mục tiêu. Bất chấp cơn đau xé da xé thịt, hắn lao đi như một con thú bị thương, để lại một vệt lửa sau lưng. Khoảnh khắc hắn tiếp cận tên oni đang bất tỉnh, hắn không một chút do dự.
PHẬP!
Hàm răng sắc nhọn cắm phập vào lớp da dày cui nơi cổ họng của con quái vật. Dòng máu đen đặc, nóng hổi và tanh nồng ngay lập tức trôi tuột xuống cổ họng hắn. Một cảm giác sung mãn đến rùng mình lan tỏa khắp cơ thể. Năng lượng huyết cạn kiệt được bổ sung với tốc độ chóng mặt. Ngọn lửa ma quái trên người hắn, vốn được duy trì bởi năng lượng của tên thủ lĩnh, dường như gặp phải một sức mạnh đối nghịch. Chúng lụi dần, kêu lên những tiếng xèo xèo rồi tắt hẳn, để lại một làn khói trắng và mùi thịt cháy khét lẹt.
Da thịt hắn tái tạo, những vết bỏng khủng khiếp lành lại, lớp da cháy đen bong ra, để lộ làn da mới hồng hào bên dưới. Chỉ trong vài giây, hắn đã trở lại trạng thái đỉnh cao, thậm chí còn mạnh mẽ hơn nhờ dòng máu của loài Oni.
Đứng thẳng dậy, hắn thở ra một hơi dài, làn hơi mang theo mùi máu tanh. Lần này, hắn không còn vội vàng. Trận chiến vừa rồi là một bài học đắt giá. Hắn cẩn trọng hơn khi tiếp cận tên Oni thủ lĩnh đang nằm bất động giữa một cái hố do chính nó tạo ra.
Mỗi bước chân của hắn đều vững chãi và đầy tính toán. Đôi mắt đỏ rực của hắn quét qua cơ thể khổng lồ của con quái vật, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu lừa lọc nào. Hắn thấy lồng ngực nó vẫn phập phồng yếu ớt, những ngón tay khổng lồ thỉnh thoảng co giật. Nó chưa chết, chỉ bị cú đòn trời giáng và chiêu phun lửa cuối cùng làm cho kiệt sức hoàn toàn.
Một nụ cười tàn bạo nở trên môi hắn.
Hắn bước tới, bàn tay nắm chặt lấy một trong hai cái cổ chân to như cột nhà của nó. Cơ bắp toàn thân hắn cuộn lên, gồng mình nhấc bổng cơ thể nặng hàng tấn của con quái vật lên khỏi mặt đất. Tên Oni thủ lĩnh rên lên một tiếng yếu ớt, đôi mắt hé mở trong sự hoảng hốt khi nhận ra mình đang bị lôi tuột đi.
“Con bà mày,” giọng hắn lạnh như băng, “mày thích xoay lắm phải không?”
Dứt lời, hắn bắt đầu vung mạnh.
Cơ thể khổng lồ của tên thủ lĩnh bị biến thành một cây chùy sống. Ban đầu vòng quay còn chậm, nhưng nhanh chóng gia tốc. Hắn gầm lên, sức mạnh từ năng lượng máu bùng nổ, biến hắn thành một tâm bão hủy diệt.
RẦM!
Tên thủ lĩnh bị quật thẳng vào một cây đại thụ gần đó. Thân cây gãy làm đôi trong một tiếng răng rắc ghê rợn.
RẦM!
Nó lại bị vung vào một tảng đá, khiến tảng đá vỡ nát thành vô số mảnh vụn.
Hắn cứ thế xoay, xoay và xoay. Tên Oni thủ lĩnh giờ đây chỉ là một cái bao cát không hơn không kém, va vào hết cây này đến cây khác, khiến cả một khoảng rừng bị san phẳng. Tiếng xương gãy của nó vang lên lốp bốp, hòa cùng tiếng cây cối đổ rạp. Nó không còn sức để la hét, chỉ có thể chịu đựng một cách bất lực.
Sau khi vung đến chục vòng, cảm thấy đã đủ, hắn gầm lên một tiếng cuối cùng. Hắn dồn toàn bộ sức lực vào hai cánh tay, xoay một vòng cuối cùng lấy đà rồi vung một lực ném mạnh nhất.
Cơ thể tên Oni thủ lĩnh bay đi như một viên đạn pháo, lao vun vút về phía vách núi đá dựng đứng cách đó cả trăm mét.
ẦM!
Một tiếng động kinh thiên động địa vang lên. Cả vách núi rung chuyển. Tên Oni thủ lĩnh văng dính chặt vào vách núi trong một khoảnh khắc, tạo thành một vết lõm hình người sâu hoắm, trước khi trượt xuống.
RẦM!
Nó rơi tự do xuống chân núi, tạo ra một đám bụi mù mịt. Khi bụi tan đi, chỉ còn lại một đống thịt bầy nhầy, xương cốt gãy nát, không còn một chút động tĩnh.
Hắn bước đến bên đống thịt bầy nhầy đang hấp hối dưới chân vách núi. Không một chút ghê tởm, hắn quỳ xuống, vạch lớp da thịt nát bét ở cổ tên Oni thủ lĩnh ra.
PHẬP!
Hàm răng của hắn lại một lần nữa cắm sâu vào cổ họng con quái vật. Dòng máu đen đặc, hắc ám và đầy năng lượng hỗn loạn tuôn trào vào miệng hắn. Hắn tham lam hút lấy, cảm nhận từng tế bào trong cơ thể đang reo hò vì được nạp lại năng lượng đến mức căng tràn.
Nhưng lần này, mục đích của hắn không chỉ là hồi phục.