Chương 7: InuYasha (Đại chiến quỷ Oni)
Jirobei mặt cắt không còn giọt máu. Ông ta lắp bắp: “O… Oni… Lạy trời, là quỷ Oni!”
Sáu tên vệ sĩ của ông ta còn tệ hơn. Chân chúng mềm nhũn, có kẻ còn đánh rơi cả vũ khí. Đối với con người, Oni là hiện thân của sự hủy diệt, một thảm họa tự nhiên không thể chống lại. Một con Oni đã đủ để xóa sổ cả một ngôi làng, đằng này lại có tới mười con.
Tên Oni đầu đàn, to lớn nhất với làn da đỏ rực và hai cặp sừng, tiến lên một bước. Mỗi bước chân của nó làm mặt đất rung chuyển. Nó nhìn lướt qua năm tên orc với ánh mắt khinh bỉ, rồi dừng lại ở đoàn xe của Jirobei, cái lưỡi dài liếm qua bộ răng nanh sắc lẹm.
“Lũ da xanh bẩn thỉu,” tên Oni thủ lĩnh gầm lên, giọng nói của nó như sấm rền. “Đây là lãnh địa của bộ tộc Akaishi. Bọn bây mau cút đi trước khi bọn ta nổi giận. Còn lũ hai chân yếu ớt kia… sẽ là bữa tối thịnh soạn cho chúng ta.”
Thông thường, khi đối mặt với Oni, lũ orc sẽ là những kẻ bỏ chạy đầu tiên. Sức mạnh và sự tàn bạo của Oni vượt trội hơn chúng rất nhiều. Nhưng năm tên orc của Minh thì khác. Sau khi được “nâng cấp” trong huyết quản của chúng cuộn chảy một sức mạnh mới. Chúng không còn cảm thấy sự sợ hãi áp đảo, thay vào đó là một sự hiếu chiến đang sôi sục.
Grak không lùi bước. Gã đứng chắn trước xe hàng, gầm gừ đáp trả lại tên Oni thủ lĩnh.
Tên Oni nhếch mép cười, một nụ cười man rợ. “Một con orc rác rưởi mà cũng dám nhe nanh với ta sao? Xem ra bọn bây phải học lại vị trí của mình.”
Một tiếng khịt mũi, Minh thừa biết với bọn yêu quái này thì nhiều lời vô ích.
“Trước khi muốn tụi mày chịu nghe giảng đạo lý,” Minh chậm rãi nói, tay xoa cổ răng rắc, “thì phải giảng vật lý đã.”
Hắn hất cằm về phía lũ Oni, ánh mắt lóe lên một tia chết chóc.
“Tụi bây, lên!”
Ngay lập tức, không một giây chần chừ, mệnh lệnh được thực thi. Năm bóng dáng xanh lục lao đi như năm mũi tên được bắn ra từ một cây cung khổng lồ.
KENG!
Tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên khi chiếc rìu chiến của Grak bổ thẳng vào cây chùy sắt của tên Oni đầu tiên chặn đường. Một cảnh tượng không tưởng diễn ra: Grak, kẻ vốn sẽ bị đánh bay đi trong một cú va chạm như vậy, chỉ lùi lại nửa bước. Cơ bắp trên tay gã phồng lên, gân xanh nổi chằng chịt, và gã đã chặn đứng được đòn tấn công của con quỷ.
Tên Oni sững sờ.
Nhưng nó không có thời gian để kinh ngạc. Bốn orc còn lại đã lao vào đội hình của lũ Oni. Zog và Thrag phối hợp ăn ý, một tên dùng khiên đỡ đòn, tên còn lại dùng kiếm chém vào chân của một con Oni da xanh. Hai orc còn lại cũng nhanh chóng tìm được đối thủ của mình.
Cuộc chiến nổ ra. Tiếng gầm thét của quỷ và orc, tiếng vũ khí va vào nhau, tiếng cây cối gãy đổ vang động cả một góc rừng. Jirobei và đám vệ sĩ chỉ biết bám vào xe hàng, run rẩy chứng kiến một trận chiến thần thoại đang diễn ra ngay trước mắt. Họ thấy một tên orc dùng tay không chụp lấy cây chùy của một con quỷ, một tên khác nhanh nhẹn né đòn rồi đâm kiếm vào nách đối thủ.
VÚT!
Bóng của Minh biến mất khỏi vị trí ban đầu. Hắn xuất hiện bên cạnh một tên Oni da xanh. Một thanh đao Nhật mà hắn lấy từ một trong những tên cướp vẽ nên một đường cong bạc lạnh lẽo, chém thẳng vào khớp gối của tên quỷ.
KENG!
Một âm thanh chói tai của kim loại va vào đá vang lên. Lưỡi đao sắc bén chỉ để lại một vệt trắng mờ trên xương của tên Oni trước khi cán đao không chịu nổi lực phản chấn và gãy lìa.
Minh khẽ lắc đầu, vứt phần cán còn lại xuống đất. “Vũ khí thông thường đúng là quá kém bền khi đối đầu với yêu quái.”
Tên Oni gầm lên một tiếng giận dữ, quay cây chùy định đập nát kẻ vừa tấn công mình. Nhưng nó đã quá muộn.
“Khi nãy giống như người lớn đánh nhau cầm kiếm giấy,” Minh lẩm bẩm, đôi mắt lóe lên một tia sáng nguy hiểm. “Giờ mới là lúc cầm dao thực thụ.”
XOẸT!
Mười đầu ngón tay của Minh đột nhiên dài ra, đen bóng và sắc lẻm như những lưỡi dao găm bằng hắc diện thạch. Hắn lướt tới, và trong một vệt mờ đen xẹt qua, bộ móng vuốt của hắn đã xé toạc phần bụng cứng như đá của tên Oni. Ruột và nội tạng của nó tức thì đổ tràn ra ngoài trong tiếng hét kinh hoàng.
Chưa dừng lại ở đó, một luồng khí huyết màu vàng kim nhàn nhạt bao bọc lấy chân phải của Minh. Hắn “thiêu đốt” một phần năng lượng máu, tung một cú đạp sấm sét vào ngực tên quỷ.
RẦM!
Tên quỷ bay ngược ra sau như một quả đạn pháo, đâm sầm vào một cây đại thụ gần đó. Thân cây cổ thụ kêu răng rắc rồi gãy đôi, đổ sập xuống trong tiếng động kinh thiên động địa.
Không một giây ngừng nghỉ, Minh mượn lực từ cú đạp để bật người sang ngang, lao tới tên Oni thứ hai. Mười ngón tay sắc nhọn của hắn cắm phập vào lồng ngực cơ bắp của nó. Một tiếng “XOẠT” rợn người vang lên khi Minh dùng toàn lực xé toạc lồng ngực của nó ra, để lộ trái tim vẫn còn đang đập thoi thóp.
Một tên Oni khác thấy vậy vung cây chùy gai khổng lồ từ trên cao bổ xuống đầu Minh. Minh nhẹ nhàng lách người, thân hình hắn như một chiếc lá lướt trong gió. Hắn đạp vào thân cây gần đó, di chuyển theo một đường zíc zắc khó lường và trong nháy mắt đã xuất hiện sau lưng tên quỷ vừa tấn công hụt. Một cú đá vòng cung chính xác vào thắt lưng. Tiếng xương gãy “RẮC” khô khốc vang lên, tên quỷ rú lên một tiếng rồi đổ gục xuống, phần thân dưới bị bẻ gập một góc kỳ dị.
Một tên Oni khác gầm lên, vung chùy quét ngang một vòng rộng hòng ép Minh lùi lại. Minh bật người lên không trung để né đòn. Khi đáp xuống, tay hắn đã chụp lấy cây kanabō của tên quỷ bị gãy cây mà hắn hạ gục đầu tiên. Cảm nhận sức nặng quen thuộc, Minh gầm nhẹ một tiếng, dùng chính vũ khí của kẻ địch, vung một đường vòng cung mạnh mẽ đập thẳng vào thái dương tên quỷ đang tấn công, khiến nó lảo đảo rồi đổ sập xuống, bất tỉnh tại chỗ.
Ngay lúc đó, một tên oni khác gầm lên cuồng loạn và nhào tới, vung cây chùy lên cao định dùng toàn bộ sức lực để kết liễu Minh. Lần này, Minh không né, mà lao thẳng tới. Khi khoảng cách chỉ còn lại vài bước chân, hắn phóng mạnh, và trong một khoảnh khắc kinh hoàng đối với những ai chứng kiến, hai chiếc răng nanh của hắn dài ra, cắm ngập vào động mạch cổ của tên quỷ.
Một luồng sinh lực ấm nóng chảy vào cơ thể Minh, bổ sung lại phần năng lượng máu hắn vừa tiêu hao. Tên quỷ khổng lồ giãy giụa yếu dần rồi mềm nhũn ra, bị Minh đè xuống đất, ngất đi vì mất máu quá nhanh. Minh rút răng nanh ra, liếm mép. Hắn nhìn tên quỷ đang hấp hối, rồi lạnh lùng nhỏ một giọt máu từ đầu ngón tay mình lên vết thương. Giọt máu màu vàng kim óng ánh vừa chạm vào da, vết thương sâu hoắm trên cổ tên quỷ liền khép lại một cách thần kỳ, cầm máu cho nó.
Trong khi Minh kết thúc trận chiến của riêng mình chỉ trong vài hơi thở, một bản giao hưởng của sắt thép và tiếng gầm thét man dại vẫn đang vang vọng khắp bãi đất trống. Năm cặp đấu còn lại là một bức tranh hoàn toàn khác, không có sự thanh thoát chết chóc của Minh, mà chỉ có sự đối đầu nguyên thủy của sức mạnh cơ bắp. Đó là một cuộc chiến thuần túy của những khối thịt và xương va vào nhau.
Trận đấu của Grak là tâm điểm của sự tàn bạo. Tên orc to lớn nhất gầm lên, chiếc rìu hai lưỡi trong tay hắn vung lên tạo thành những vòng cung chết chóc. Đối thủ của hắn, một tên Oni da đỏ với những hình xăm phức tạp trên cơ thể, cũng không hề kém cạnh. Cây kanabō (chùy gai) khổng lồ của nó mỗi lần nện xuống đều khiến mặt đất rung chuyển và nứt toác.
KENG!
Rìu và chùy va vào nhau tóe lửa. Grak bị đẩy lùi vài bước, cánh tay tê dại, nhưng ánh mắt hắn chỉ càng thêm điên cuồng. Tên Oni tận dụng cơ hội, gầm lên một tiếng rồi vung chùy theo đường vòng cung quét ngang hông Grak. Thay vì đỡ, Grak nghiến răng, hạ thấp trọng tâm và lao thẳng vào. Lưỡi rìu của hắn giơ lên, không phải để chặn đòn, mà để tấn công.
Cây chùy sượt qua lưng Grak, xé toạc một mảng da thịt, nhưng đồng thời, lưỡi rìu của Grak cũng đã găm sâu vào xương vai của tên Oni. Tiếng xương kêu “RẮC” một tiếng khô khốc. Tên Oni rú lên đau đớn, nhưng nó vẫn còn đủ sức để tung một cú húc đầu trời giáng vào mặt Grak. Cả hai cùng lảo đảo lùi lại, máu chảy ròng ròng trên mặt. Nhưng sự điên cuồng trong mắt Grak đã lấn át nỗi đau. Hắn gạt phăng dòng máu đang che mờ tầm nhìn, gầm lên một tiếng còn to hơn cả đối thủ và lao vào trận chiến sinh tử.
Cách đó không xa, Zog, kẻ nhanh nhẹn hơn, đang nhảy múa quanh đối thủ của mình. Với hai chiếc rìu nhỏ trong tay, hắn như một vũ công tử thần, liên tục né tránh những cú đập mạnh mẽ của tên Oni và đáp trả bằng những nhát chém chớp nhoáng vào bắp chân, sườn và cánh tay của kẻ địch. Tên Oni to lớn chậm chạp gầm lên trong bất lực, cơ thể nó liên tục bị xé rách bởi những vết thương tuy không sâu nhưng lại gây mất máu và đau đớn không ngừng.
Ở một góc khác, một tên orc và một tên Oni đã vứt bỏ vũ khí, chúng đang ghì chặt lấy nhau trong một cuộc đọ sức nguyên thủy nhất. Gân cốt nổi lên cuồn cuộn trên cơ thể cả hai khi chúng cố gắng bẻ gãy xương sống của đối phương. Tên Oni có vẻ nhỉnh hơn về kích thước, nhưng tên orc lại có sự lì lợm của loài thú hoang. Khi cảm thấy cánh tay mình sắp bị bẻ gãy, tên orc há mồm, để lộ hàm răng lởm chởm và cắn phập vào cổ tên Oni, xé rách một mảng thịt lớn. Bị tấn công bất ngờ và đau đớn, tên Oni lơi tay, và đó là tất cả những gì tên orc cần. Nó gầm lên, dùng toàn bộ sức lực vật ngửa đối thủ xuống đất và liên tục dùng đầu húc vào mặt tên quỷ cho đến khi tiếng động ngừng lại.
Cuộc chiến diễn ra tương tự ở hai cặp đấu còn lại. Một tên orc bị đánh bay vũ khí nhưng đã điên cuồng lao vào bằng tay không, dùng móng vuốt cào xé và tung một cú đấm hiểm hóc vào yết hầu đối phương. Tên còn lại thì dùng chính sức nặng của mình, cùng đối thủ lăn xuống một con dốc nhỏ, dùng rìu và nắm đấm để kết liễu kẻ địch trong vũng bùn đất.
Lũ Oni, vốn luôn tự hào về sức mạnh vượt trội của mình, giờ đây lại đang bị áp đảo bởi sự tàn bạo, khát máu và ý chí chiến đấu không khoan nhượng của bầy orc.
Sự im lặng đáng sợ bao trùm chiến trường sau khi năm tên Oni gục ngã. Grak và bốn tên orc còn lại đứng thở dốc, cơ thể đầy thương tích nhưng ánh mắt rực lửa chiến thắng. Tất cả mọi ánh mắt, kể cả của Minh, giờ đây đều đổ dồn vào bóng dáng khổng lồ cuối cùng đang đứng sừng sững giữa bãi đất trống – tên thủ lĩnh Oni.