Chương 8: Blade 7 (Bí Mật Về Blade)
“Blade tên thật là Eric Brooks. Sinh ra năm 1967 tại Detroit. Mẹ là Vanessa Brooks. Khi mang thai, mẹ Blade bị một vampire tên Deacon Frost cắn…”
Frost cười khẽ: “Tao à?”
“Vâng. Nhưng trong tương lai đó, ngài không biết hậu quả.”
Minh tiếp: “Vanessa bị nhiễm máu vampire, nhưng chưa chết hoàn toàn. Khi sinh Blade ra, Blade mang gen cả người và vampire. Trở thành Daywalker – người có thể đi dưới ánh sáng mặt trời nhưng mạnh như vampire.”
Frost lắng nghe, không chớp mắt.
“Blade lớn lên, được một thợ săn vampire tên Abraham Whistler huấn luyện. Hắn ghét vampire. Giết vampire để trả thù cho mẹ.”
“Whistler,” Frost lẩm bẩm. “Tao biết tên đó. Lão săn vampire già đó.”
Minh gật: “Vâng. Whistler tạo ra huyết thanh đặc biệt giúp Blade kiểm soát cơn khát máu. Không có huyết thanh đó, Blade sẽ mất kiểm soát, cắn người.”
Frost cười: “Vậy ra hắn cũng có điểm yếu.”
“Vâng. Và đó là cách ngài có thể thắng.”
Frost nhìn Minh lâu. “Nhưng trong giấc mơ của mày, tao thua.”
Minh gật: “Vâng. Vì ngài không biết điểm yếu Blade. Ngài tin La Magra sẽ khiến ngài bất khả chiến bại. Nhưng Blade dùng EDTA – một loại hóa chất ngăn máu đông – tiêm vào tim ngài. Làm gián đoạn nghi lễ. Ngài… chết.”
Frost im lặng. Không gian im lặng đến mức Minh nghe được tiếng tim mình đập.
Rồi Frost cười. Cười lớn.
“Ha ha ha!”
Minh giật mình.
Frost đứng dậy, vỗ tay. “Tuyệt vời! Tuyệt vời! Mày thật sự biết!”
Frost bước lại gần Minh, đặt tay lên vai hắn. “Mày vừa cứu mạng tao đấy. Nếu tao không biết điểm yếu Blade, nếu tao không biết về EDTA… tao có thể thật sự thua.”
Frost nhìn thẳng vào mắt Minh: “Từ giờ, mày là cố vấn của tao. Mày sẽ nói cho tao biết mọi thứ về tương lai. Đổi lại, tao bảo vệ mày. Mày sẽ sống như vua.”
Minh nuốt nước bọt: “Cảm ơn ngài.”
Frost buông vai Minh, quay lại ngồi. “Nhưng nhớ: một lần mày nói dối, một lần mày phản tao… mày sẽ chết đau đớn hơn bất kỳ ai tao từng giết.”
Minh gật: “Tôi hiểu.”
Frost cười, cụng ly: “Tốt. Giờ thì ăn tối thôi. Và kể cho tao nghe thêm về La Magra.”
Minh cầm dao nĩa, cắt steak, nhưng không còn thèm ăn. Trong đầu chỉ nghĩ: “Con bà nó.”
—
Mercury vừa bước vào được năm phút thì cửa mở lại. Một vampire khác – nam, thấp lùn, đầu hói, mặc vest đen – thò đầu vào: “Mercury, Frost gọi. Có việc gấp.”
Mercury gật đầu, quay lại nhìn Minh: “Chị phải đi đây. Nếu em cần gì, gõ cửa. Sẽ có người nghe.”
Rồi cô ta đi ra, cửa đóng lại với tiếng “click” khóa.
Minh lại một mình. hắn nhìn đồng hồ treo tường – 9 giờ tối.
“Tao đã ở đây… bao lâu rồi nhỉ? Một ngày? Hai ngày?”
Thời gian trong penthouse này trôi kỳ lạ. Không có công việc, không có lịch trình, không có ai để nói chuyện. Chỉ có im lặng, ánh đèn trắng, và tiếng thở của chính mình.
Minh nằm xuống giường, nhắm mắt, cố ngủ. Nhưng ngủ không được. Trong đầu vẫn quay cuồng những hình ảnh: Quinn nhe nanh, Blade chém đầu vampire, tiếng la hét trong hộp đêm, máu văng tung tóe…
“Chết mất, tao sẽ phát điên mất.”
Một giờ trôi qua. Hai giờ.
Đột nhiên – tiếng la hét.
Minh giật nảy người, ngồi bật dậy. “Hả… cái gì thế?”
Tiếng la hét vang lên lần nữa. Thanh âm nữ. Cao, thất thanh, đầy sợ hãi.
“Không… không… đừng… xin các anh…”
Minh nhảy xuống giường, chạy đến cửa, áp tai vào. Tiếng la hét không từ hành lang. Nó từ… tầng dưới?
Minh nhìn quanh phòng. Cửa sổ không mở được. Cửa chính khóa chặt. hắn đi một vòng, tìm kiếm lối thoát – dù biết vô ích.
Rồi Minh để ý: sàn nhà.
Giữa phòng khách và phòng ngủ có một đường ranh nhỏ – gạch lát không đều. Minh ngồi xổm xuống, chạm tay vào.
“Đây là…”
Một cái nắp – hình chữ nhật, khoảng một mét vuông, được đóng kín bằng ván gỗ khớp với sàn nhà. Minh thử móc ngón tay vào khe hở. Không mở được. Nhưng có một lỗ nhỏ – lỗ chìa khóa? Không. Là lỗ thoát khí.
Minh áp mắt vào lỗ, nhìn xuống.
Và trong đó…
“Trời ạ…”
Một cô gái – khoảng hai mươi tuổi, tóc vàng, mặc váy ngắn – bị trói vào cái ghế kim loại giữa phòng. Tay chân cô ta bị dây thép siết chặt. Miệng bị bịt băng keo.
Xung quanh cô gái là… năm con vampire.
Quinn đứng ngay trước mặt cô, tay cầm dao nhỏ, đang cắt từng mảnh quần áo của cô ra. Không phải để cưỡng hiếp – để lộ da thịt.
“Tươi đấy,” Quinn cười khẩy, giọng đầy thèm khát. “Máu còn trẻ. Mùi ngọt lắm.”
Bốn vampire còn lại đứng chung quanh, mắt lóe lên màu vàng, nanh nhô ra, nước miếng chảy dài.
Cô gái khóc. Nước mắt chảy ròng ròng. Miệng bị bịt nên chỉ kêu được “Mmm… mmmm…”
Quinn cởi băng keo ra.
Cô gái thét lên: “Xin các anh… đừng giết em… em không nói với ai đâu… em hứa… xin các anh…”
Quinn cười: “Nói với ai? Em sẽ không còn sống để nói đâu, bé yêu.”
Rồi hắn cúi xuống, há miệng, nanh trắng bóng lóe lên dưới ánh đèn đỏ.
“Không… KHÔNG… ĐỪNG—”
Tiếng thét bị cắt ngang.
Quinn cắn vào cổ cô gái. Máu bắn ra. Cô gái giãy giụa, cơ thể co giật, mắt trợn trừng.
Bốn vampire còn lại lao vào. Mỗi đứa cắn một chỗ: cánh tay, chân, vai, bụng.
Cô gái không kêu được nữa. Chỉ còn tiếng thở hổn hển, yếu dần, yếu dần…
Minh đứng trên ghế, nhìn xuống cảnh tượng đó, toàn thân đóng băng.
Máu. Rất nhiều máu. Máu chảy từ cổ, tay, chân, bụng… chảy xuống sàn nhà, tạo thành vũng đỏ thẫm lan rộng.
Cô gái ngừng giãy. Mắt vẫn mở to, nhưng không còn nhìn thấy gì.
Chết.
Minh cảm thấy bụng mình quặn lại.
“Ọe…”
hắn nhảy xuống ghế, lao vào toilet, quỳ xuống, nôn mửa.
“Ọeeeee… ọeeeee…”
Tất cả thức ăn trong bụng – steak, rượu vang – tất cả đổ ra hết. Minh nôn đến khi dạ dày rỗng không, chỉ còn nước mật vàng úa chảy ra.
“Chết tiệt… chết tiệt… chết tiệt…”
hắn ngồi sụp xuống sàn nhà toilet, tay ôm đầu, thở từng hơi nặng nề. Trong đầu vẫn vang lên tiếng thét của cô gái: “Không… KHÔNG… ĐỪNG—”
Rồi im lặng.
Minh run rẩy, tay chân lạnh cóng.
“Tao đang làm cái quái gì thế này?”
hắn nhớ lại: hôm qua, khi Quinn bắt hắn, Minh đã nghĩ: “Phải sống sót. Phải tìm cách hợp tác với Frost.”
Nhưng giờ…
Giờ Minh mới hiểu rõ: hợp tác với Frost nghĩa là gì. Nghĩa là im lặng khi bọn chúng giết người. Nghĩa là nhắm mắt khi bọn chúng hút máu. Nghĩa là trở thành đồng lõa.
“Chết tiệt tụi quỷ…”
Minh đứng dậy, rửa mặt bằng nước lạnh, nhìn vào gương. Khuôn mặt tái mét, mắt đỏ hoe, môi run rẩy.
“Tao là thằng khốn nạn.”
Minh ngồi trong phòng tắm suốt hai giờ. Không dám ra ngoài. Không dám nhìn lại lỗ sàn nhà. Chỉ ngồi đó, ôm đầu, run rẩy.
Trong đầu quay cuồng.
“Tao phải chạy. Phải tìm cách thoát ra khỏi đây.”
Nhưng thoát đi đâu? Cửa khóa chặt. Cửa sổ ở tầng 40-50. Nhảy thì chết. Ở lại thì…
“Thì phải nhìn cảnh này mỗi ngày à?”
Minh nghĩ đến cô gái. Tóc vàng. Hai mươi tuổi. Có lẽ còn đi học. Có lẽ có ba mẹ đang chờ ở nhà. Có lẽ có bạn trai. Có lẽ có ước mơ.
Giờ chết. Chết dưới tay lũ quỷ.
“Và tao… tao đang làm gì?”
“Nếu chết ở đây, tao sẽ chết thật, và với cái kiểu sống tồi tệ này, tao đi địa ngục là cái chắc.”
“Nếu tao chết, tao mất tất cả.”
Nhưng nếu sống… Nếu sống bằng cách làm ngơ cho lũ quỷ giết người…
“Thì tao còn là người nữa không?”
Minh ngồi im lặng. Một phút. Hai phút. Năm phút.
Rồi hắn thở dài, đứng dậy.
“Đây không phải thế giới thật.”
Minh tự thuyết phục. “Đây là phim. Đây là thế giới hư cấu. Cô gái đó… không phải người thật. Chỉ là NPC. Chỉ là… con rối do vị thần tạo ra.”
Nhưng tiếng thét của cô gái vẫn vang trong đầu.
“Không… KHÔNG… ĐỪNG—”
“Chết tiệt…”
Minh đấm mạnh vào tường.
“Khốn nạn!”
Tay đau điếng. Nhưng cơn giận vẫn không tan.
“Tao phải sống sót.”
Minh nhắc lại với chính mình. “Tao phải sống sót. Không có lựa chọn nào khác.”
hắn bước ra khỏi phòng tắm, nhìn lại lỗ sàn nhà. Tầng dưới đã im lặng. Không còn tiếng la hét. Không còn tiếng cười của bọn vampire. Chỉ có im lặng.
“Cô gái đó đã chết. Tao không thể cứu.”
Minh ngồi xuống giường, tay run run, lau nước mắt – không biết khi nào mình đã khóc.
“Nhưng tao có thể sống sót.”
hắn nhớ lại kế hoạch: tiếp cận Frost, đưa ra thông tin về tương lai, trở thành cố vấn, đổi lấy sự bảo vệ.
“Rồi khi Blade xuất hiện, tao sẽ tìm cách đào tẩu. Hoặc… giúp Blade giết Frost.”
“Hoặc là, có một cách khác.”
“Tao không phải đồng lõa với bọn chúng. Tao chỉ đang… chờ cơ hội.”
Minh tự an ủi. Nhưng trong lòng, hắn biết rõ: đó chỉ là lời nói dối. Lời nói dối để có thể ngủ được vào đêm nay.
Sáng hôm sau, 7 giờ.
Tiếng gõ cửa.
“Mở cửa.”
Quinn.
Minh ngồi dậy, lau mặt, thở sâu. Cửa mở.
Quinn bước vào, mặc áo da đen bóng loáng, tay cầm một bộ vest xám.
“Mặc vào.”
Quinn ném bộ vest lên giường.
Minh nhìn: áo sơ mi trắng, quần tây xám, cà vạt đen, giày da bóng.
“Mặc để làm gì?”
Quinn cười khẩy: “Frost muốn gặp. Mày nghĩ sao? Đi gặp ông chủ mà mặc đồ ngủ à?”
Minh nuốt nước bọt. “Bây giờ à?”
“Một giờ nữa. Mặc đồ đẹp vào. Cạo râu. Chải tóc. Đừng trông như người ăn xin.”
Quinn quay lưng, bước ra cửa, dừng lại, quay đầu nhìn Minh lần cuối: “Và nhớ cho: đừng nói linh tinh. Đừng cãi lại. Frost hỏi gì thì trả lời thật. Nếu mày nói dối…”
Quinn rút ngón tay ngang cổ – cử chỉ chém đầu. “Hiểu chưa?”
Minh gật đầu: “Hiểu.”
Cửa đóng lại.
Minh ngồi một mình, nhìn bộ vest trên giường.
“Test thật sự bắt đầu rồi.”
hắn đứng dậy, bước vào phòng tắm, nhìn vào gương. Khuôn mặt vẫn tái mét. Mắt vẫn thâm quầng. Nhưng trong mắt có một thứ khác – một quyết tâm lạnh lùng.
“Tao sẽ sống sót.”
Minh rửa mặt, cạo râu, chải tóc. “Dù phải làm gì.”
hắn mặc bộ vest – vừa khít người, như được may đo chính xác. Nhìn vào gương lần nữa. Một người đàn ông khác nhìn lại – lịch sự, chỉnh tề, trông như một doanh nhân.
“Diễn vai thôi.”
Minh tự nhủ. “Chỉ là diễn vai.”
Nhưng sâu trong lòng, hắn biết: từ giờ, mỗi lời nói, mỗi hành động, mỗi quyết định… sẽ quyết định sống hay chết.
Minh không ngủ được.
Nằm trên giường king-size với ga trải lụa trắng mịn màng – cái giường mà nếu ở Việt Nam thì chắc phải bán thận mới mua nổi – nhưng Minh vẫn thao thức như người nghiện cần thuốc.
Mỗi lần nhắm mắt lại, hắn thấy. Thấy cái đầu bị chém rời khỏi thân. Thấy ngọn lửa xanh bốc lên từ trong lồng ngực. Thấy cô gái tóc vàng co giật trong vũng máu.
“Chết tiệt,” Minh lẩm bẩm, lật người sang bên kia giường lần thứ mười lăm trong đêm.
Đồng hồ treo tường chỉ 4:17 AM.
Minh đã nằm đây từ 11 giờ tối hôm qua, sau khi Quinn và Mercury thả hắn về phòng. Bảy tiếng rưỡi. Không ngủ được giây nào.
Bộ não cứ quay đi quay lại cái cảnh đó. Tư thế chết của cô gái. Ánh mắt trống rỗng. Tiếng nứt của xương sườn khi Quinn bẻ gãy để hút máu từ tim.
Minh lật ra khỏi giường, đi vào phòng tắm. Mở vòi nước lạnh, rửa mặt. Nhìn vào gương. Mặt tái mét. Quầng thâm mắt đen sì. Tóc bù xù. Trông như ma cà rồng hơn cả bọn vampire ngoài kia.
“Tao phải làm gì đây?”
Câu hỏi không có câu trả lời.
Minh biết mình không thể tiếp tục sống như này. Mỗi đêm chứng kiến một vụ giết người. Mỗi đêm ngồi nhìn qua cái lỗ thoát khí, thấy vampire xé xác con mồi như mổ lợn ngày Tết.
Rồi sao? Rồi tao sẽ quen à? Rồi tao sẽ trở thành thằng vô cảm, nhìn người ta chết mà không chớp mắt à?
“Chết tiệt,” Minh chửi vào gương. Không biết chửi ai. Chửi bản thân. Chửi vị thần. Chửi cả thế giới quái quỷ này.
hắn đi ra ban công. Cửa sổ không mở được – Mercury đã nói rõ – nhưng ban công thì được. Một ban công nhỏ, rộng khoảng hai mét vuông, có lan can sắt cao ngang bụng.
Minh bước ra ngoài. Gió lạnh ùa vào mặt.
New York về đêm trải dài bên dưới. Đèn neon lấp lánh như sao sa. Tòa nhà cao tầng sừng sững. Xa xa, tiếng còi xe cứ vang vọng đều đặn. Thành phố không bao giờ ngủ.
Minh nhìn xuống. Bốn mươi tầng. Nếu nhảy xuống, chắc chắn chết. Không cần phải làm vampire, không cần phải chứng kiến cảnh giết người nữa.
Một giây, Minh nghĩ đến chuyện đó. Chỉ một giây thôi.
Rồi hắn lắc đầu.
“Không. Chưa. Chưa đến mức đó.”
Minh quay lưng lại ban công, bước vào trong phòng. Ngồi xuống bàn gỗ óc chó. Lấy tờ giấy và cây bút mà Mercury để sẵn – “Nếu em cần gì, viết ra đây. Chúng tôi sẽ mang đến.”
Minh cầm bút lên. Viết. Xóa. Viết lại. Xóa lại.
“Tao đang làm cái quái gì vậy?”
Nhưng rồi, dần dần, những suy nghĩ bắt đầu sắp xếp lại.
Minh là công chức. Ba năm làm việc tại Trại giam số 5. Ba năm ngồi bàn giấy tờ, viết báo cáo, xử lý hồ sơ phạm nhân. Ba năm làm việc trong một hệ thống.
Và Minh hiểu hệ thống. Hiểu cách nó vận hành. Hiểu cách người ta kiểm soát người khác. Hiểu cách biến hỗn loạn thành trật tự.
“Nếu phải sống ở đây…” Minh lẩm bẩm, bút bắt đầu chạy trên giấy. “…thì tao sẽ sống theo cách của tao.”
Không phải cách của Frost. Không phải cách của Blade. Cách của một anh công chức Việt Nam, ba mươi tuổi, lương chín triệu một tháng, sống trong phòng trọ hai mươi mét vuông. Cách của một người biết cách xoay xở trong hệ thống.
Minh bắt đầu viết. Lúc đầu là những dòng rời rạc. Những ý tưởng lẻ tẻ. Rồi dần dần, nó thành hình. Thành một kế hoạch.