Chương 7: Blade 6 (Sống Dưới Sự Giám Sát)
Một giờ sau, cửa mở lại.
Lần này không phải Quinn. Một vampire khác bước vào – nữ, cao, da trắng như tuyết, tóc đen dài, mặc váy đỏ bó sát. Đôi môi đỏ thẫm như máu.
“Chào em,” cô ta mỉm cười, giọng ngọt ngào như mật. “Tên chị là Mercury.”
Minh đứng dậy, lau máu trên cằm bằng tay áo, cố giữ thái độ bình tĩnh. “Chào chị.”
Mercury bước vào, nhìn quanh phòng, rồi nhìn Minh với ánh mắt đánh giá. “Quinn vừa đến à? Tội nghiệp.” Mercury lắc đầu. “Nó luôn thế. Thích bắt nạt người mới.”
Minh không trả lời.
Mercury tiến lại gần, quá gần. Minh có thể ngửi thấy mùi hương hoa nhài từ cô ta – hoặc đó chỉ là mùi máu?
“Frost muốn em đi ra ngoài. Làm quen với mọi người.”
“Đi ra ngoài?” Minh giật mình. “Tôi tưởng bị nhốt ở đây?”
Mercury cười khúc khích: “Nhốt? Không. Em là khách quý mà. Được tự do đi lại trong tầng Penthouse. Nhưng…” Cô ta chỉ vào cổ Minh. “Nhưng chúng tôi sẽ giám sát em. Mọi lúc.”
Minh nhìn xuống – một vòng kim loại mỏng đang ôm sát quanh cổ hắn. Khi nào có cái này?
“Khi Quinn tiêm thuốc cho em tối qua,” Mercury trả lời như đọc được suy nghĩ. “Đó là GPS. Nếu em chạy, chúng tôi sẽ tìm được trong vòng năm phút.”
Minh nuốt nước bọt.
Mercury vỗ vai Minh: “Nhưng đừng lo. Miễn là em ngoan, không ai làm hại em đâu. Đi thôi.”
—
Hành lang bên ngoài dài hun hút, trải thảm đỏ, đèn vàng ấm áp. Tranh treo tường – những bức tranh cổ châu Âu, có lẽ giá hàng triệu đô.
Mercury dẫn Minh đi, giày cao gót của cô ta phát ra tiếng “cộc cộc” nhịp nhàng.
“Đây là tầng Penthouse,” Mercury giới thiệu. “Frost mua cả tầng. Bốn mươi phòng. Hai mươi vampire sống ở đây. Còn lại là phòng làm việc, kho vũ khí, phòng… ăn uống.”
Minh hỏi: “Ăn uống?”
Mercury quay lại, mỉm cười: “Em sẽ thấy.”
Họ đi qua một phòng khách lớn. Sofa da đen bóng loáng. Tivi màn hình CRT những năm 90. Và… ba vampire đang ngồi xem ti vi. Một trong số đó là vampire mập, đeo kính, đang cầm tay cầm PlayStation.
“Ê, Mercury!” Hắn ta vẫy tay. “Đây là thằng mới à?”
Mercury gật đầu: “Đúng rồi. Pearl, đây là… ơ, em tên gì?”
“Minh,” Minh trả lời.
Pearl đẩy kính lên, nhìn Minh từ đầu đến chân. “Người Việt à? Lần đầu thấy người Việt ở đây.” Pearl đứng dậy, mập nhưng di chuyển nhanh, đến trước mặt Minh trong nháy mắt.
Minh giật lùi.
Pearl cười: “Đừng sợ. Tao không cắn… lúc này.” Rồi hắn ta chìa tay ra. “Pearl. Chuyên gia công nghệ của băng đảng.”
Minh bắt tay – bàn tay Pearl lạnh như băng, nhưng bắt chặt.
“Nghe nói mày biết tương lai?” Pearl hỏi, mắt sáng lên tò mò.
“Ừ… một chút.”
“Thế mày biết Internet sẽ phát triển thế nào không? Dot-com bubble có vỡ không? Google sẽ lên à?”
Minh chớp mắt. “Ơ… Google?”
“Công ty tìm kiếm mới,” Pearl giải thích. “Tao đang đầu tư vào mấy công ty công nghệ. Nếu mày biết cái nào lên, tao chia tiền cho.”
Mercury kéo Minh đi: “Đủ rồi Pearl. Đừng làm phiền khách.”
Pearl vẫy tay: “Ok ok. Nhưng nhớ đấy, Minh. Tao và mày sẽ nói chuyện sau.”
—
Họ đi tiếp. Qua một phòng tập gym – vampire cũng tập gym à? – nơi hai vampire đang đấm bao cát. Bao cát bị xé toạc, cát tung ra khắp nơi.
Qua phòng ăn – bàn dài hàng chục mét, ghế bọc da, chỗ ngồi cho tối thiểu ba mươi người.
“Đây là nơi Frost họp,” Mercury nói, rồi dừng lại, quay sang Minh với nụ cười kỳ lạ. “Và cũng là nơi… chúng tôi ăn.”
Minh nhìn bàn – vết máu khô đọng trên mặt gỗ. Nhiều vệt. Từ đầu bàn đến cuối bàn.
Mercury bước lại gần, ngón tay vuốt nhẹ lên mặt bàn, rồi đưa lên trước mặt Minh. “Em có biết nguồn thức ăn ngon nhất là nguồn thức ăn còn tươi không?” Giọng cô ta nhẹ nhàng, gợi cảm, như đang thì thầm lời tán tỉnh. “Chúng tôi không giết chết trước khi ăn. Chúng tôi ăn… khi chúng còn sống.”
Minh nuốt nước bọt, lùi lại một bước.
Mercury tiến thêm một bước, ánh mắt lướt từ cổ Minh xuống ngực. “Máu em có mùi thơm lạ lùng,” cô ta thở sâu, nhắm mắt lại. “Không giống người Mỹ. Có lẽ vì em ăn… gì nhỉ? Nước mắm? Hành tỏi?”
Cô ta cười khúc khích, mở mắt ra nhìn Minh. “Tôi chưa… nếm người Việt bao giờ. Tò mò quá.”
Minh đứng im, không dám nhúc nhích.
Mercury nghiêng đầu, môi cong lên: “Nhưng Frost bảo không được động vào em. Tiếc quá.”
Rồi cô ta quay đi, tiếp tục dẫn đường. “Đi thôi. Còn nhiều thứ phải xem.”
Họ đi tiếp. Cuối cùng, đến một phòng nhỏ hơn. Cửa hé mở. Bên trong là một căn phòng tối, chỉ có ánh sáng đỏ mờ mờ. Tiếng rên rỉ phát ra từ trong.
Minh dừng lại. “Đó là gì?”
Mercury dừng, quay lại, mỉm cười rạng rỡ. “Phòng… giải trí.”
Cô ta đẩy cửa mở toang.
Minh nhìn vào trong – mắt quen dần với bóng tối. Một cô gái Mỹ trẻ đang bị treo ngược lơ lửng giữa phòng, dây xích buộc chặt hai chân. Tay bị còng sau lưng. Miệng không bị bịt. Dưới đất là vũng máu lớn.
Một vampire nam đứng bên cạnh, tay cầm dao nhỏ – không phải để giết, mà để… cắt. Từng đường cắt nhỏ trên cánh tay cô gái. Máu chảy ra từng giọt.
Cô gái thét lên: “Xin lỗi! Xin lỗi! Tôi sẽ trả tiền! Tôi sẽ—”
Vampire cười, cắt thêm một đường trên đùi. Tiếng thét vang vọng.
Minh đứng như trời trồng.
Mercury bước vào phòng, giày cao gót dẫm lên vũng máu, phát ra tiếng “chích chích”. “Đây là phòng giải trí của chúng tôi,” cô ta nói, giọng vẫn ngọt ngào. “Nơi chúng tôi… vui chơi trước khi ăn.”
Cô ta quay sang Minh, cười: “Em có biết máu người khi sợ hãi có vị đặc biệt không? Adrenaline hòa vào máu, làm nó ngọt hơn, đậm đà hơn. Giống như… ướp thịt trước khi nấu.”
Minh lùi ra khỏi cửa. “Tôi… tôi không muốn nhìn…”
Mercury bước ra, đóng cửa lại. Tiếng thét vẫn vọng qua cửa, nhưng nhỏ hơn.
“Em chưa quen thôi,” cô ta nói, giọng nhẹ nhàng như an ủi, nhưng ánh mắt thì lạnh tanh. “Đây là cách chúng tôi sống. Gia súc sinh ra để làm thức ăn. Con người sinh ra để nuôi vampire.”
Minh lùi thêm một bước. “Nhưng… nhưng…”
“Nhưng sao?” Mercury nghiêng đầu, mỉm cười. “Em nghĩ con người đặc biệt à? Em nghĩ các em có giá trị à?”
Cô ta bước lại gần, từng bước một. “Không. Con người chỉ là thức ăn. Giống như lợn, như bò. Các em không khác gì cả.”
Mercury dừng lại sát trước mặt Minh, hơi thở lạnh lẽo phả vào mặt hắn. “Nhưng em may mắn. Em có giá trị… tạm thời. Frost cần em. Nên em được sống. Được đi lại tự do. Được ăn ngon ngủ êm.”
Cô ta giơ tay lên, ngón tay vuốt nhẹ lên má Minh. Móng tay sắc nhọn cào nhẹ lên da. “Nhưng đừng quên: em vẫn chỉ là gia súc. Một con gia súc có ích. Khi nào không còn ích nữa…”
Cô ta nghiêng đầu về phía phòng tối. “Em sẽ nằm trong đó. Và chúng tôi sẽ thưởng thức em. Từ từ.”
Rồi cô ta buông tay ra, cười rạng rỡ. “Nhưng đừng lo! Miễn em ngoan, em sống lâu đấy.”
Mercury quay đi, bước về phía hành lang. “Đi thôi. Frost sẽ gặp em chiều nay. Phải chuẩn bị tinh thần nhé.”
Minh đứng yên một lúc, chân run. Rồi bước theo, từng bước chậm chạp. Trong đầu chỉ nghĩ: “Móa…”
Mercury dẫn Minh về lại phòng khách. Pearl vẫn ngồi đó, chơi PlayStation, nhưng lần này có thêm hai vampire khác – một nam, một nữ – ngồi trên sofa, xem ti vi.
Họ quay lại nhìn Minh.
“Ồ, thằng nhỏ mới,” vampire nam nói, cười toe. “Ngửi thơm nhỉ.”
Vampire nữ liếm môi: “Frost cho chúng ta nếm không?”
Mercury lắc đầu: “Không được. Frost nói rồi. Thằng này là cố vấn.”
“Cố vấn?” Vampire nam cười lớn. “Gia súc làm cố vấn? Thế giới này điên rồi.”
Pearl quay lại, đẩy kính: “Nhưng thằng này biết tương lai đấy. Frost tin.”
Vampire nữ nhếch mép: “Biết tương lai cũng chỉ là gia súc thôi. Gia súc thông minh thì vẫn là gia súc.”
Minh đứng giữa phòng, cảm thấy mọi ánh mắt đang nhìn mình như nhìn miếng thịt.
Mercury vỗ tay: “Được rồi, đừng dọa em ấy. Frost sẽ giận đấy.”
Cô ta quay sang Minh: “Em về phòng đi. Nghỉ ngơi. Chiều nay Frost sẽ gọi.”
Minh gật đầu, quay đi.
Nhưng khi bước ra khỏi cửa, hắn nghe được tiếng cười khẩy từ phía sau.
“Gia súc may mắn nhất thế giới.”
“Đúng. Nhưng may mắn có kéo dài không?”
“Không. Frost chơi xong sẽ vứt đi. Lúc đó… tao xin phần cổ.”
Tiếng cười vang vọng trong hành lang.
Minh bước nhanh hơn, tim đập loạn. Về đến phòng, hắn đóng cửa lại, dựa lưng vào cửa, trượt xuống sàn.
“F… tao đã lọt vào hang quỷ rồi.”
Hắn nhìn ra cửa sổ – thành phố New York lung linh đèn đóm bên ngoài. Nhưng trong đầu hắn chỉ thấy hình ảnh cô gái bị treo ngược, máu chảy thành vũng. Và tiếng thét.
“Đây không phải phim. Đây là thật. Máu thật. Cái chết thật.”
Minh ôm đầu, thở dốc. “Và tao… tao đang sống giữa bọn chúng.”
Chiều tối xuống.
Quinn đến phòng Minh, gõ cửa ba cái. “Dậy. Frost muốn gặp.”
Minh đã thay quần áo – bộ vest đen Frost chuẩn bị sẵn trong tủ. Vừa khít người, như được đo ni đóng giết.
“Frost biết size áo của tao sao?” Minh nghĩ trong đầu, nhưng không dám hỏi.
Quinn dẫn Minh xuống hành lang, vào thang máy. Nhấn nút tầng trên cùng – Penthouse tầng cao nhất. Thang máy lên êm ru. Nhạc cổ điển vọng ra từ loa.
Quinn đứng im, không nhìn Minh. Minh cũng im lặng, tim đập loạn.
“Tao sắp gặp Frost. Phải nói gì? Phải làm sao?”
Thang máy dừng. Cửa mở.
Một hành lang khác – sang trọng hơn, thảm đỏ thẫm, đèn chùm pha lê. Cuối hành lang là một cánh cửa gỗ lớn, khắc hoa văn cầu kỳ.
Quinn đẩy cửa.
Bên trong là phòng ăn riêng. Bàn dài bằng gỗ óc chó bóng loáng, đặt giữa phòng. Hai bên là ghế bọc nhung đỏ. Trên bàn là nến – hàng chục ngọn nến thắp sáng, tạo bóng lung linh. Đồ ăn đã được bày sẵn: steak, tôm hùm, salad, rượu vang đỏ trong bình pha lê.
Và ở đầu bàn, ngồi một mình, là Deacon Frost. Hắn mặc vest trắng, cài khuy đến cổ, tóc vàng chải ngược bóng loáng. Đôi mắt xanh lạnh lùng nhìn Minh.
“Ngồi xuống,” Frost chỉ vào ghế đối diện.
Minh nuốt nước bọt, bước lại, ngồi xuống. Quinn đóng cửa, đứng bên ngoài.
Im lặng.
Frost rót rượu vang vào ly, đẩy ly qua cho Minh. “Uống đi.”
Minh cầm ly, tay run nhẹ. “Cảm ơn.”
Frost mỉm cười mỏng: “Đừng sợ. Tao không cắn… hôm nay.”
Minh uống một ngụm – vị rượu đắng chát, nhưng thơm.
Frost cũng uống, rồi đặt ly xuống. “Mày ngủ ngon không?”
“Dạ… ngon.”
“Quinn có làm phiền mày không?”
Minh chần chừ: “Có… một chút.”
Frost gật đầu: “Tao biết. Quinn không tin mày. Nhưng không sao. Tao tin là đủ.”
Minh thở phào nhẹ.
Frost tiếp: “Nhưng tao cần biết thêm về mày.”
“Dạ?”
“Quá khứ của mày. Mày sinh ra ở đâu? Gia đình thế nào? Tại sao mày có… khả năng này?”
Minh cắn môi. Đã chuẩn bị câu chuyện từ chiều.
“Tôi sinh ra ở Việt Nam. Hà Nội. Gia đình nghèo. Bố mất sớm. Mẹ bị bệnh.”
Frost lắng nghe, không ngắt lời.
“Từ nhỏ, tôi có… giấc mơ kỳ lạ. Mơ thấy những thứ chưa xảy ra. Lúc đầu tưởng là mơ thường. Nhưng sau đó… mọi thứ tôi mơ đều xảy ra.”
“Ví dụ?” Frost hỏi.
“Ví dụ… tôi mơ thấy nhà hàng xóm cháy. Ba ngày sau, nhà họ thật sự cháy. Tôi mơ thấy mẹ ngã xe. Một tuần sau, mẹ gãy chân.”
Frost gật đầu: “Tiếp.”
“Tôi sợ. Không dám nói ai. Nhưng giấc mơ ngày càng rõ ràng. Rồi một đêm, tôi mơ thấy… thế giới này. Vampire. Blade. Ngài.”
Frost ngẩng lên, mắt sáng. “Mày mơ thấy tao?”
“Vâng. Tôi thấy ngài đang thực hiện nghi lễ. Tôi thấy La Magra. Tôi thấy… Blade giết ngài.”
Frost tay siết chặt ly rượu. Tiếng thủy tinh kêu răng rắc.
“Mày thấy Blade giết tao?”
“Vâng. Trong một tương lai.”
Frost im lặng lâu. Rồi hỏi: “Kể cho tao nghe về Blade. Chi tiết.”
Minh hít thở sâu. Đây là test thật sự.