Chương 6: The Nun 1 (Thánh Lực)
Minh quay trở lại ngôi làng dưới chân đồi. Không khí vẫn u ám và nặng nề như cũ, nhưng đối với hắn bây giờ, nó chẳng khác nào một sân khấu lớn đang chờ các diễn viên chính lên sàn. Hắn không cần đi tìm ai cả. Hắn biết rõ kịch bản hơn cả đạo diễn. Cha Burke và Sơ Irene sắp xuất hiện, giống như một chuyến xe buýt luôn đến đúng giờ trong cái lịch trình chết tiệt của số phận. Việc của hắn chỉ là ngồi chờ, và trong lúc chờ, tại sao không “beta test” vài tính năng mới?
Thời gian chết là kẻ thù của sự tiến bộ, Minh nghĩ thầm, ánh mắt lướt qua một con chó hoang gầy trơ xương đang lấm lét trong con hẻm nhỏ. Và ta đây có cả một phòng thí nghiệm di động. Xin lỗi cưng, vì sự tiến bộ của khoa học… và của ta.
Hắn dụ con chó lại bằng một mẩu bánh mì khô. Khi nó vừa mất cảnh giác, hắn nhanh như chớp dùng móng tay rạch một đường nhỏ trên chân sau của nó. Con vật kêu ăng ẳng rồi co rúm lại, liếm láp vết thương đang rỉ máu.
“Giai đoạn một, tạo đối tượng thử nghiệm, hoàn tất. Giờ đến giai đoạn hai, phương pháp trị liệu.”
Minh cúi xuống, nhe nanh. Lần này, hắn chủ động điều khiển năng lượng trong người, tập trung toàn bộ “Thánh Lực” vào hai chiếc răng nanh, cố gắng đè nén cái “virus ma cà rồng” lại. Hắn cắn nhẹ vào vết thương của con chó. Một luồng ánh sáng vàng nhạt lóe lên từ miệng vết cắn. Con chó giật nảy mình, nhưng thay vì đau đớn, nó lại đứng im, cái đuôi ngoe nguẩy một cách khó hiểu. Vết thương trên chân nó khép miệng lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Chỉ vài giây sau, nó đã lành lặn như chưa từng có gì xảy ra. Không chỉ vậy, bộ lông xơ xác của nó dường như mượt hơn, đôi mắt lờ đờ trở nên lanh lợi, và nó bắt đầu chạy vòng quanh Minh, sủa lên những tiếng vui vẻ, tràn đầy sinh lực.
“Ồ, hiệu quả hơn cả mong đợi.” Minh hài lòng gật gù.
Hắn thử phương pháp thứ hai. Hắn muốn trích máu của mình ra để chữa trị, một phương pháp kín đáo hơn. Hắn rạch nhẹ đầu ngón tay, nhưng dòng máu chảy ra vừa mang ánh sáng vàng kim của thánh lực, vừa ẩn chứa một luồng khí đen mờ của virus. Việc tách bạch hai thứ này ra khỏi nhau khó kinh khủng.
Chết tiệt, cái này còn khó hơn tách lòng đỏ trứng bằng một tay, Minh nhăn mặt. Giống như một người thuận tay phải cả đời giờ phải tập viết thư pháp bằng chân trái vậy.
Những ngày sau đó, Minh dành phần lớn thời gian để luyện tập cái “kỹ năng dùng chân” này. Hắn ngồi trong một góc khuất, liên tục trích máu ra, cố gắng điều khiển để chỉ có thánh lực thuần túy chảy ra. Dần dần, hắn cũng nắm được bí quyết.
Bên cạnh đó, Minh phát hiện ra rằng hỗn hợp máu Holy Vampire lại có tác dụng thu hút quỷ linh. Khi mùi máu lan tỏa trong không khí, một số quỷ linh yếu ớt đã bị kích thích mà đến, sau đó lại bị Minh dùng Thánh lực trong máu để đuổi đi.
Tuy nhiên, một vấn đề mới nảy sinh. Con chó hoang kia bắt đầu bám theo hắn như hình với bóng. Nó không chỉ quấn quýt, mà còn có những hành vi kỳ lạ. Thỉnh thoảng, nó lại tự lao đầu vào tường, hoặc cào chân mình vào đá cho đến khi chảy máu, rồi chạy lại chỗ Minh, rên rỉ và ngước nhìn hắn bằng ánh mắt cầu khẩn.
À, ra là vậy, Minh chợt hiểu ra. Nó nghiện rồi. Thánh lực của mình có tác dụng như một loại thuốc phiện cao cấp. Một tính năng không có trong sách hướng dẫn sử dụng. Gây nghiện. Hay ho đấy.
Hắn nhận ra đây vừa là một mối nguy, vừa là một công cụ đắc lực. Hắn cần phải kiểm soát liều lượng để tránh biến bệnh nhân thành con nghiện, hoặc… chủ động gây nghiện cho những đối tượng cần phải kiểm soát.
Cơ hội để thử nghiệm trên người đến nhanh hơn hắn nghĩ. Một buổi chiều, khi đang ngồi trên bậc thềm một căn nhà bỏ hoang, hắn nghe thấy tiếng khóc ré lên. Một cô bé chừng bảy, tám tuổi trong lúc chạy giỡn đã vấp ngã, đầu đập vào bậc đá, máu chảy thành vệt trên khuôn mặt lấm lem.
Minh đứng dậy, chậm rãi bước tới. Đây rồi, màn ra mắt công chúng.
Hắn quỳ xuống bên cạnh cô bé đang khóc nức nở. Không nói một lời, hắn rạch nhẹ đầu ngón tay, lần này, một giọt máu vàng óng, tinh khiết chảy ra. Hắn nhẹ nhàng bôi giọt máu lên vết rách trên trán cô bé.
Ngay lập tức, cô bé nín bặt. Cơn đau nhói biến mất, thay vào đó là một cảm giác ấm áp dễ chịu lan tỏa từ vầng trán. Vết thương cũng ngừng chảy máu. Để tăng thêm phần kịch tính và thần thánh, Minh cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên vầng trán còn vương vết máu của cô bé, dùng chính ngón tay mình vẽ một hình thập tự nhỏ ngay trên đó.
Hắn đứng dậy, lùi lại một bước, chắp tay và cất giọng trang nghiêm:
“Pax Domini sit semper vobiscum.” (Bình an của Ngài ở cùng con).
Trời ạ, nghe ngầu vãi chưởng, Minh tự tán thưởng trong đầu. Sau này phải lấy câu này làm slogan thương hiệu mới được.
Cô bé ngơ ngác sờ lên trán. Vết thương đã khép miệng, chỉ còn lại một vệt máu khô hình thập tự. Luồng hơi ấm từ đó vẫn đang từ từ lan tỏa khắp cơ thể, khiến cô bé cảm thấy khỏe khoắn lạ thường.
Tin đồn về “phép lạ” của người đàn ông lạ mặt lan đi nhanh hơn cả dịch bệnh. Dân làng bắt đầu tìm đến hắn, mang theo những đứa trẻ bị bệnh, những người già đau ốm. Minh, với vẻ mặt từ bi của một vị thánh sống, sẵn lòng chữa trị cho tất cả. Hắn nhanh chóng thiết lập một “nghi lễ” chuẩn chỉnh.
Đầu tiên, hắn sẽ dùng một con dao bạc nhỏ, rạch một đường hình thánh giá trên cổ tay người bệnh, tuyên bố là để “lấy máu độc” hay “máu nhiễm tà khí” ra ngoài. Hắn hứng số máu đó vào một lọ thủy tinh nhỏ.
Tiếp theo, hắn cũng rạch một vết tương tự trong lòng bàn tay mình, rồi áp lòng bàn tay đang rỉ máu thánh vào vết thương của người bệnh. Hắn nhắm mắt lại, ra vẻ tập trung truyền năng lượng. Cuối cùng, nghi lễ kết thúc bằng nụ hôn lên trán và câu slogan thương hiệu: “Pax Domini sit semper vobiscum”.
Tất cả những người được chữa trị đều có chung một cảm nhận: một luồng nhiệt ấm áp từ vết thương và vầng trán lan đi khắp cơ thể. Bệnh tật thuyên giảm rõ rệt, thậm chí có người khỏi hẳn. Không chỉ vậy, họ còn cảm thấy cơ thể khỏe mạnh hơn, các giác quan nhạy bén hơn, và đặc biệt là… ăn rất ngon miệng và ăn rất nhiều. Dĩ nhiên rồi, mất cả một lọ máu thì chả đói.
Sau khi mỗi bệnh nhân vui vẻ ra về, Minh lại ung dung ngồi vào một góc. Hắn cầm lọ “máu độc” vừa thu được lên, ngắm nghía một lúc rồi tu một hơi cạn sạch. Năng Lượng Máu trong người hắn không những được bổ sung, mà còn tăng lên một chút.
Vừa làm việc thiện tích đức, vừa có đồ ăn chất lượng cao mang về. Kinh doanh kiểu này mới gọi là đỉnh của chóp, Minh liếm môi, cảm thấy cuộc đời chưa bao giờ lại dễ dàng đến thế. Lợi nhuận ròng 100% không thuế, không cạnh tranh. Đúng là một mô hình khởi nghiệp hoàn hảo.
===
Phòng mạch dã chiến của Minh đang ăn nên làm ra. Tiếng lành đồn xa, tiếng dữ cũng đồn xa, nhưng trong cái ngôi làng khỉ ho cò gáy này, “tiếng lành” của một vị thánh sống có sức lan tỏa mạnh hơn bất cứ thứ gì. Minh đang ung dung ngồi trên một chiếc ghế gỗ, nhâm nhi lọ “máu độc” của một bà lão bị thấp khớp, thì hắn cảm nhận được hai luồng năng lượng quen thuộc đang tiến đến.
À, cuối cùng thì hai nhân vật chính cũng đã tải xong và đăng nhập vào máy chủ, Minh nghĩ thầm, đặt lọ thủy tinh xuống. Đến đúng lúc ghê, mình vừa hết đồ ăn vặt.
Trước mặt hắn là một vị linh mục trẻ với khuôn mặt hằn sâu vẻ mệt mỏi và lo âu, bên cạnh là một nữ tu tập sự trẻ trung với đôi mắt trong veo đầy đức tin. Cha Burke và Sơ Irene, bằng xương bằng thịt. Dân làng xúm lại, chỉ trỏ về phía Minh và thì thầm về những phép lạ mà họ đã chứng kiến.
Cha Burke tiến lên một bước, ánh mắt dò xét của ông quét qua Minh từ đầu đến chân. “Chúng tôi nghe nói… ở đây có một người được Chúa ban phước lành,” ông cất giọng trầm khàn.
Minh từ tốn đứng dậy, chắp tay theo một kiểu cách vừa giống nhà sư phương Đông, vừa phảng phất nét trang nghiêm của một giáo sĩ phương Tây. Một phong cách tạp chủng hoàn hảo để gây ấn tượng.
“Chào Cha, chào Sơ,” hắn mỉm cười ôn hòa. “Phước lành là của Chúa, tôi chỉ là kẻ dẫn truyền hèn mọn. Tôi là Minh, một chuyên gia về các hiện tượng huyền bí từ phương Đông xa xôi.”
Chuyên gia chém gió thì đúng hơn, hắn tự bổ sung trong đầu.
Sơ Irene có vẻ bị thuyết phục ngay lập tức, đôi mắt cô sáng lên. “Một chuyên gia? Vậy là Chúa đã dẫn ngài đến đây.”
“Có thể nói là vậy,” Minh gật gù, ra vẻ thâm sâu. “Khi đi ngang qua vùng này, tôi cảm nhận được một luồng tà khí cực kỳ nặng nề, một thứ ô uế cổ xưa đang ám ảnh nơi đây. Nó giống như một khối u ác tính bám rễ sâu vào mảnh đất này. Vì lòng trắc ẩn, tôi không thể bỏ đi nên đã nán lại, giúp đỡ dân làng bằng chút khả năng nhỏ bé của mình.”
Cha Burke nheo mắt. “Tà khí? Tu viện St. Carta. Cha có biết gì về nó không?”
“Tu viện?” Minh giả vờ ngẫm nghĩ. “Tôi có nghe dân làng nhắc đến. Một nơi hắc ám, nguồn cơn của mọi sự bất an. Nếu Cha muốn biết thêm chi tiết, hãy tìm người đã phát hiện ra thảm kịch đầu tiên. Một anh nông dân tên Maurice. Anh ta sống ở cuối làng.”
Minh dừng lại, nhìn thẳng vào mắt hai người họ với vẻ chân thành nhất có thể. “Thực ra, tôi cũng đang định đến đó. Tà khí phải được tịnh hóa tận gốc. Nếu không, nó sẽ lan rộng như dịch bệnh. Tôi rất vui lòng được đồng hành cùng hai vị, để tịnh hóa ô nhiễm từ đầu nguồn.”
Dĩ nhiên là phải đi cùng rồi, bỏ lỡ màn kịch hay nhất mùa thì phí quá, hắn thầm nhủ.
Thế là đoàn thám hiểm bất đắc dĩ được thành lập. Minh, Cha Burke, Sơ Irene và một anh chàng Maurice người Pháp vạm vỡ nhưng mặt mày lúc nào cũng như đưa đám. Khi họ tiến gần đến tu viện, con ngựa kéo xe của Maurice đột nhiên khựng lại. Nó hí lên những tiếng hoảng loạn, hai chân trước cào xuống đất, nhất quyết không chịu đi tiếp.
Maurice: “Chà”
Irene: “Có chuyện gì vậy?”
Burke: “Ổn cả chứ?”
Maurice nhảy xuống: “Ta sẽ đi bộ quãng đường còn lại, ngựa không chịu đi xa hơn đâu.”
Burke: “Có lẽ anh nên mua một con ngựa mới”
Maurice: “Vấn đề không phải chỗ con ngựa, thưa cha. Thứ ở phía trước làm cho nó sợ. Dân bản địa nói nơi đó bị nguyền rủa, và nó cũng thấy vậy.”
Minh: “Có lẽ tôi có thể giúp.”
Hắn nhẹ nhàng vuốt ve cổ con ngựa, thì thầm điều gì đó mà chỉ nó nghe thấy. Sau đó, hắn làm lại nghi thức quen thuộc: vẽ một hình thập tự bằng máu lên trán con vật, và hôn nó.
“Pax Domini sit semper vobiscum”
Kỳ lạ thay, con ngựa ngay lập tức bình tĩnh lại. Nó thở phì phì vài cái rồi ngoan ngoãn bước đi, như thể chưa có gì xảy ra. Cha Burke nhìn Minh với ánh mắt vừa kinh ngạc vừa có chút nghi ngờ. Sơ Irene thì hoàn toàn tin rằng đây là một dấu hiệu của Thiên Chúa.
Khi cánh cổng tu viện hiện ra trước mắt, một cơn gió lạnh lẽo đột ngột nổi lên, cuốn theo tiếng lá khô xào xạc và những lời thì thầm ai oán không rõ từ đâu. Cánh cửa sổ trên các tòa tháp tự động đóng sầm lại. Không khí đặc quánh lại, cái lạnh không phải của thời tiết mà là cái lạnh thấm thẳng vào xương tủy.
Valak đang nổi giận. Con quỷ cảm nhận được sự hiện diện của Minh, hắn đã mang đến nhiều hơn một người thường: một cha xứ và một nữ tu, được xem như là một dấu hiệu khiêu chiến.
Đám người Maurice không biết chuyện gì xảy ra, họ cư xử như bình thường. Maurice dẫn Cha Burke và Sơ Irene đến nhà kho, nơi cất giữ thi thể.
Minh cảm nhận rõ cơn thịnh nộ đang nhắm vào mình. Hắn quay sang ba người kia, nói một cách chuyên nghiệp: “Tà khí ở đây rất mạnh. Ba người hãy đi trước. Tôi cần ở lại đây một chút để thiết lập một vòng bảo vệ sơ khởi, ngăn không cho tà khí lan ra ngoài.”
Cha Burke gật đầu, việc này nghe có vẻ hợp lý. Ông dẫn Sơ Irene và Maurice đi trước.
Ngay khi họ vừa khuất sau góc tường, nụ cười ôn hòa trên môi Minh tắt ngấm. Hắn ngẩng đầu nhìn lên cửa sổ cao nhất của tòa tháp chính, nơi một bóng đen hình nữ tu đang lờ mờ hiện ra, nhìn chòng chọc xuống hắn.
Đôi mắt Minh từ từ chuyển sang màu đỏ ánh kim rực rỡ. Không khí xung quanh hắn ngưng đọng lại, cơn gió gào thét cũng phải im bặt trước uy áp vô hình toát ra từ hắn. Hắn không nói tiếng người, mà cất lên những âm thanh cổ xưa, guttural, ngôn ngữ của quỷ dữ.
“Ta đã mang đến ba người, đúng như lời hứa.” Giọng hắn vang lên không phải bằng âm thanh, mà trực tiếp trong tâm trí của Valak. “Một linh mục trẻ, một nữ tu tập sự chưa tuyên thệ, và một nông dân khỏe mạnh. Ngươi muốn ai thì chọn.”
Hắn nhếch mép, ánh mắt đỏ rực lóe lên vẻ chế nhạo.
“Đừng nói với ta là ngươi sợ một tên linh mục trẻ và một con bé chưa ráo máu đầu đấy nhé.”
Lời nói của Minh vừa là một sự xoa dịu, vừa là một cú khích tướng hiểm độc. Hắn đang ngầm chỉ cho Valak biết, mục tiêu ngon lành và phù hợp nhất chính là Maurice, kẻ “nông dân khỏe mạnh” kia, một vật chứa hoàn hảo.
Bóng đen trên khung cửa sổ im lặng một giây, rồi từ từ tan biến. Cơn gió ngừng hẳn. Sự im lặng chết chóc quay trở lại với tu viện.
Minh chớp mắt, đôi mắt hắn trở lại màu đen bình thường. Hắn chỉnh lại cổ áo, huýt sáo một giai điệu vu vơ rồi thong thả bước về phía nhà kho, nơi những người bạn đồng hành mới đang chờ đợi mà không hề hay biết về cuộc thương lượng vừa diễn ra ngay trên đầu họ.
===