Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
the-gioi-than-thoai-cua-ta.jpg

Thế Giới Thần Thoại Của Ta

Tháng 1 25, 2025
Chương 534. Nguyên lai ta chính là Doraemon Chương 533. Đại tranh chi thế, vực sâu cùng Hồng Hoang cùng Thế Giới Thụ cùng sáng tạo Giới Sơn
mot-the-song-hon-mot-tay-go-thien-mon

Một Thể Song Hồn, Một Tay Gõ Thiên Môn

Tháng 2 4, 2026
Chương 613: Lý Thịnh không thấy! Chương 612: Cả hai cùng có lợi
toan-cau-tai-bien-bat-dau-kien-thiet-thanh-duoi-dat.jpg

Toàn Cầu Tai Biến: Bắt Đầu Kiến Thiết Thành Dưới Đất

Tháng 2 1, 2025
Chương 508. Vạn tộc ngày, mới nguyên niên, đại kết cục Chương 507. Đại tân sinh
ta-nhan-vat-phan-dien-mo-bay-nhan-vat-chinh-cau-ta-co-gang.jpg

Ta Nhân Vật Phản Diện Mở Bày, Nhân Vật Chính Cầu Ta Cố Gắng

Tháng 3 26, 2025
Chương 309. Đại kết cục Chương 308. Mệnh trung chú định một trận chiến
lien-minh-huyen-thoai-chi-tuyet-the-vo-song.jpg

Liên Minh Huyền Thoại Chi Tuyệt Thế Vô Song

Tháng 1 18, 2025
Chương 2239. Lãnh Tuyết Đồng Chương 2238. Thư Nguyệt Vũ
Bám Đùi Thụ Chính Trà Xanh Liền Bị Thụ Chính Và Bọn Kia Đè

Hồng Hoang: Cẩu Thả Tại Vạn Thọ Sơn Bên Trong , Ta Vững Vàng Thành Thánh

Tháng 1 15, 2025
Chương 167. Chương 166.
vo-gioi-tien-hoang.jpg

Vô Giới Tiên Hoàng

Tháng 2 4, 2025
Chương 565. Kết thúc Chương 564. Thế giới trật tự (2)
tam-quoc-bia-do-dan-luu-phong-dot-kich-nguoc-con-duong.jpg

Tam Quốc: Bia Đỡ Đạn Lưu Phong Đột Kích Ngược Con Đường

Tháng 4 30, 2025
Chương 579. (đại kết cục) vượt qua thời không gặp mặt Chương 578. (phiên ngoại) chiêu liệt đế trong miếu sân khấu kịch
  1. Xuyên Nhanh: Từ Blade Bắt Đầu
  2. Chương 6: InuYasha (Khách Hàng Đầu Tiên)
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 6: InuYasha (Khách Hàng Đầu Tiên)

Cơ hội kinh doanh đầu tiên đến nhanh hơn Minh tưởng.

Theo thông tin do thám, một thương nhân tên Jirobei đang chuẩn bị đi qua con đèo gần đó. Đây là một tuyến đường ngắn nhưng nổi tiếng nguy hiểm. Minh quyết định đây sẽ là “khách hàng khai trương” của Yasha Logistics.

Jirobei, một người đàn ông trung niên béo tốt, đang ngồi trên lưng ngựa, lòng như lửa đốt. Đoàn xe của ông ta chỉ có ba chiếc xe chở đầy vải vóc và đồ gốm, cùng với sáu tên vệ sĩ trông thì cao to nhưng mặt mày đã tái mét từ lúc bắt đầu vào đèo.

Khi đoàn xe đi đến một khúc cua hẹp, hai bên là vách đá dựng đứng, Jirobei bỗng giật cương ngựa. Tim ông ta như ngừng đập.

Đứng chặn giữa đường là năm sinh vật khổng lồ, da xanh, mặt mũi hung tợn với cặp răng nanh chìa ra. Chúng không gầm rú, không la hét. Chúng chỉ đứng đó, im lặng, tay lăm lăm những cây chùy gai và rìu chiến, tạo thành một bức tường thịt không thể xuyên thủng. Sự im lặng có kỷ luật này còn đáng sợ hơn vạn lần tiếng gào thét man dại. Các vệ sĩ của Jirobei run như cầy sấy, có kẻ còn đánh rơi cả vũ khí.

“Chết rồi… lần này thì chết mịa rồi…” Jirobei lẩm bẩm, mồ hôi lạnh túa ra như tắm.

Ngay lúc ông ta nghĩ mình sắp trở thành bữa tối cho lũ quái vật, một bóng người từ từ bước ra từ phía sau chúng. Đó là một thanh niên có vẻ ngoài thư sinh, sạch sẽ, khuôn mặt mang một nụ cười nhẹ nhàng, thân thiện. Nhưng chính sự đối lập giữa vẻ ngoài của hắn và đám thuộc hạ quái dị phía sau lại càng làm cho cảnh tượng thêm phần quái dị.

“Xin chào quý ngài thương nhân,” Minh cất tiếng, giọng nói trong trẻo và lịch sự. “Thời tiết hôm nay thật đẹp cho một chuyến đi xa, phải không?”

Jirobei lắp bắp: “Ng… Ngươi… các ngươi muốn gì? Tiền bạc? Hàng hóa? Cứ lấy hết đi, chỉ xin tha cho cái mạng già này.”

Minh bật cười, một tiếng cười sảng khoái. “Ngài Jirobei, chúng tôi không phải thổ phỉ. Xin tự giới thiệu, tôi là Minh, giám đốc điều hành của Công ty Dịch vụ Vận chuyển Dạ Xoa. Chúng tôi ở đây để mang đến cho ngài một lời đề nghị kinh doanh.”

“Kinh… kinh doanh?” Jirobei ngớ ra, không thể tin vào tai mình.

“Đúng vậy,” Minh gật đầu, chỉ tay về phía trước. “Con đường này, từ đây đến làng bên cạnh, có ít nhất hai ổ sơn tặc và bọn yêu quái thường xuyên săn mồi. Với đội vệ sĩ hiện tại của ngài, tôi e rằng tỉ lệ sống sót không cao.”

Hắn dừng lại, để cho sự sợ hãi thấm sâu vào tâm trí Jirobei.

“Yasha Logistics của chúng tôi,” Minh tiếp tục, giọng đầy thuyết phục, “cung cấp dịch vụ bảo kê trọn gói. Năm nhân viên ưu tú này của tôi sẽ đảm bảo ngài và toàn bộ hàng hóa sẽ đến nơi an toàn tuyệt đối, không thiếu một sợi chỉ hay một mảnh gốm. Chi phí rất phải chăng, chỉ bằng một phần nhỏ số hàng ngài sắp mất nếu đi một mình.”

Jirobei nhìn đám orc đang đứng im như tượng, rồi lại nhìn nụ cười của Minh. Lựa chọn của ông ta rất rõ ràng: một bên là cái chết gần như chắc chắn, một bên là một lời đề nghị kỳ lạ đến khó tin từ một đám quái vật biết làm kinh doanh. Dù có điên rồ đến đâu, vế sau vẫn có một tia hy vọng.

“Chi… chi phí là bao nhiêu?” Jirobei run rẩy hỏi.

Minh giơ ra hai ngón tay. “Hai mươi đồng bạc. Trả trước một nửa, nửa còn lại thanh toán khi đến nơi.”

Jirobei tính nhẩm. Hai mươi đồng cho cả tính mạng và số hàng hóa trị giá gấp hàng chục lần. Đó là một món hời!

“Được! Tôi đồng ý!” Jirobei vội vàng gật đầu.

Minh mỉm cười hài lòng. Hắn quay lại, búng tay một cái.

“Hợp đồng đầu tiên! Đội hình hộ tống tiêu chuẩn. Grak, mày đi bên cạnh xe hàng chính. Hai thằng đi trước dọn đường, hai thằng bọc hậu. Nhớ điều thứ tư, phải lịch sự!”

Theo lệnh, đám orc di chuyển một cách máy móc nhưng hiệu quả. Hai tên chạy lên phía trước, hai tên lùi về sau. Grak, tên to con nhất, tiến đến bên cạnh chiếc xe của Jirobei. Nó quay sang nhìn ông thương nhân, cố gắng nặn ra một nụ cười theo chỉ thị. Kết quả là một cái nhếch mép khủng bố để lộ toàn bộ hàm răng nanh vàng khè.

Jirobei giật bắn mình, suýt ngã khỏi ngựa.

Minh vỗ vai ông ta, trấn an: “Nó đang chào hỏi đấy. Nhân viên mới, nghiệp vụ chưa quen, mong ngài thông cảm.”

Đoàn xe kỳ dị bắt đầu lăn bánh. Một thương nhân béo tốt sợ hãi, sáu vệ sĩ vô dụng và một công ty vận chuyển gồm một CEO loài người bí ẩn cùng năm nhân viên orc. Chuyến hàng đầu tiên của Yasha Logistics đã chính thức khởi hành.

===

Đoàn xe kỳ dị tiếp tục lăn bánh. Jirobei, sau cú sốc ban đầu, dần cảm thấy một sự an tâm chưa từng có. Sáu tên vệ sĩ của ông ta giờ đây chỉ có tác dụng dắt ngựa, bởi sự hiện diện của năm hộ vệ orc đã biến con đường đèo nguy hiểm trở thành một cuộc dạo chơi an toàn tuyệt đối. Thậm chí, vài con yêu quái cấp thấp lảng vảng bên đường, vừa thấy bóng dáng của Grak và đồng bọn đã vội vàng co giò bỏ chạy, như thể nhìn thấy tử thần.

Sự chuyên nghiệp của Yasha Logistics thực sự vượt xa sức tưởng tượng của Jirobei. Hai orc đi trước dọn đường không chỉ đơn thuần là đi bộ. Mọi bụi cây đáng ngờ, mọi tảng đá có thể ẩn nấp đều bị chúng dùng vũ khí gạt qua một cách thô bạo nhưng hiệu quả. Hai orc bọc hậu cũng cảnh giác không kém. Còn Grak, kẻ đi cạnh xe hàng, thỉnh thoảng lại quay sang nhe răng cười với Jirobei, một hành động mà Minh gọi là “chăm sóc khách hàng” nhưng đối với ông thương nhân thì nó sợ vãi ra quần.

Đoàn xe đi được khoảng nửa đường thì Minh ra hiệu cho đoàn xe dừng lại. Giác quan của hắn, vốn đã được cường hóa sau khi trở thành vampire, cảm nhận được một ánh mắt đang lén lút quan sát họ từ một lùm cây rậm rạp cách đó chừng năm mươi mét.

“Có một con chuột nhắt,” Minh nói khẽ, giọng bình thản.

Trong lùm cây, một tên thổ phỉ gầy gò đang làm nhiệm vụ canh gác há hốc mồm. Hắn được cử ra đây để xem có “con mồi” nào đi qua không. Nhưng thứ hắn thấy không phải con mồi, mà là một cơn ác mộng. Một đoàn thương nhân được hộ tống bởi… quái vật da xanh? Hắn dụi mắt mấy lần, nhưng cảnh tượng vẫn không thay đổi. Hắn chưa bao giờ thấy sự kết hợp nào quái đản như vậy. Linh tính mách bảo đây là chuyện lớn, hắn phải lập tức quay về báo cho đại ca.

Nghĩ là làm, tên trinh sát rón rén lùi lại, cố gắng không gây ra tiếng động. Nhưng hắn vừa xoay người, một cơn gió lạnh buốt đã ập đến sau gáy.

“Đi đâu mà vội thế?”

Giọng nói của Minh vang lên ngay bên tai hắn, nhẹ nhàng như gió thoảng nhưng lại khiến hắn chết điếng. Tên trinh sát còn chưa kịp hét lên, một bàn tay khổng lồ đã chộp lấy cổ hắn từ phía sau, nhấc bổng hắn lên không trung như một con gà.

Minh quăng tên trinh sát ra trước đoàn xe. Thằng Thrag cúi người nhìn sát vào mặt nó.

Tên trinh sát run lẩy bẩy, nước tiểu chảy cả ra quần khi nhìn thấy khuôn mặt gớm ghiếc của Thrag ở cự ly gần.

Minh bước tới, nụ cười trên môi vẫn không đổi. “Chào mày. Cảm phiền cho biết mày làm việc cho ai? Hang ổ ở đâu? Có bao nhiêu người?”

Trước sự hiện diện của Minh và gọng kìm sắt của Thrag, tên trinh sát không còn chút ý chí phản kháng nào, khai ra tất cả mọi thứ. Hang ổ của chúng là một cái hang đá lớn nằm khuất sau một thác nước, cách đây không xa. Băng của chúng có khoảng hơn ba mươi tên, chuyên cướp bóc các thương nhân đi qua đèo.

Minh gật gù, vẻ mặt như một nhà quản lý vừa phát hiện ra một cơ hội mới. Hắn quay sang Jirobei, người đang tái mặt vì sợ hãi.

“Ngài Jirobei, xem ra chúng ta có một chút vấn đề trên tuyến đường vận chuyển. Để đảm bảo an toàn cho các chuyến hàng sau này của Yasha Logistics, tôi nghĩ chúng tôi cần phải ‘dọn dẹp’ một chút. Ngài vui lòng đợi ở đây nhé, chúng tôi sẽ quay lại ngay.”

Nói rồi, hắn chỉ vào tên trinh sát. “Mày, dẫn đường.”

Sau đó, hắn ra lệnh: “Zog, Thrag, Grak, ba thằng mày đi theo tao. Hai thằng ở đây bảo vệ khách hàng và hàng hóa. Nhớ kỹ điều một và điều bốn.”

“Rõ, thưa đại sư!” Lũ orc đồng thanh đáp.

Tên trinh sát bị Grak xách cổ lôi đi, dẫn cả nhóm đến hang ổ của bọn thổ phỉ. Jirobei và sáu tên vệ sĩ đứng trơ ra giữa con đèo vắng, tim đập thình thịch.

Jirobei ra hết can đảm hỏi: “Các người… gọi… hắn ta… là đại sư à? Hắn ta dạy đạo lý gì?”

Một thằng cầm tảng đá ven đường cười hềnh hệch: “Đại sư không giảng đạo lý.” Nói rồi nó bóp nát tảng đá. “Đại sư giảng vật lý.”

Tên thương nhân giật thót, rồi bối rối xin xuống xe, hắn cần đi thay quần.

Minh trở lại nhanh chóng sau đó, nhìn tên thương nhân với nụ cười đầy ẩn ý.

Một lúc sau, ba bóng dáng khổng lồ lẳng lặng quay trở lại. Trên người chúng không có một vết thương, chỉ có vài vết máu không đáng kể. Nhưng thứ chúng mang theo mới thực sự gây chú ý. Grak vác một cái rương gỗ nặng trịch. Zog và Thrag thì mỗi tên ôm một bọc vải lớn, bên trong lỉnh kỉnh tiếng kim loại và tiền xu va vào nhau.

Chúng đi đến trước mặt Minh, người đã quay lại từ trước và đang ung dung ngồi trên một tảng đá, rồi ném tất cả xuống đất.

“Đại sư,” Grak nói. “Đã dọn dẹp xong. Không còn ai sống sót. Đây là toàn bộ tài sản của chúng.”

Minh đứng dậy, thong thả mở chiếc rương ra. Bên trong đầy ắp tiền bạc, trang sức và những món đồ quý giá cướp được. Hắn bốc một nắm tiền xu, để chúng từ từ chảy qua kẽ tay.

Rồi hắn quay sang Jirobei, người đang trợn mắt há mồm nhìn đống của cải. Minh cười mà khiến Jirobei lạnh sống lưng:

“Xem như là thu nhập thêm của chuyến đi, thưa ngài.”

===

Sự hưng phấn từ “khoản thu nhập thêm” còn chưa kịp lắng xuống, đoàn xe đã tiến vào một khu vực khác của con đèo. Nơi đây cây cối rậm rạp hơn, ánh nắng khó khăn lắm mới xuyên qua được những tán lá dày đặc, tạo nên một không gian âm u, tĩnh mịch đến lạ thường. Không khí trở nên nặng nề, và một cảm giác bị theo dõi vô hình bắt đầu len lỏi vào tâm trí mỗi người.

Minh, đang thong thả đi bên cạnh xe hàng, đột nhiên khựng lại, đôi mắt nheo lại đầy cảnh giác. Hắn đặt tay lên vai Grak, ra hiệu cho cả đoàn dừng lại.

“Có gì đó không ổn,” Minh nói khẽ.

Ngay lúc đó, Jirobei và các vệ sĩ của ông ta cảm nhận được điều đó. Mặt đất dưới chân họ bắt đầu rung nhẹ, lúc đầu chỉ như những cơn dư chấn xa xôi, nhưng nhanh chóng mạnh dần lên. Những chiếc lá khô trên mặt đất nhảy múa.

“Động đất sao?” Một tên vệ sĩ hoảng hốt thốt lên.

“Không phải,” Grak gầm gừ, hai tay siết chặt cán rìu, đôi mắt đỏ ngầu của gã orc quét một vòng quanh khu rừng. “Là thứ gì đó đang đến. Rất mạnh.”

RẦM! RẦM! RẦM!

Tiếng động ngày một lớn, như thể có những gã khổng lồ đang bước đi. Phía trước, cách đoàn xe khoảng trăm mét, mặt đất đột ngột nứt toác. Từ lòng đất, những tảng đá và bụi cây bị hất tung lên, và mười bóng người khổng lồ từ từ trồi lên.

Chúng cao ít nhất ba mét, làn da đỏ như máu hoặc xanh sẫm như đá. Cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp da dày, những chiếc sừng dài cong vút mọc trên trán, và cặp răng nanh nhọn hoắt chìa ra khỏi miệng. Mỗi tên đều cầm một vũ khí khổng lồ, phổ biến nhất là những cây chùy sắt gai (kanabō) to bằng thân người.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ky-to.jpg
Kỳ Tổ
Tháng 2 26, 2025
sa-thai-kiem-chuc-ta-lai-bi-bach-thanh-can-ba-nam.jpg
Sa Thải Kiêm Chức, Ta Lại Bị Bách Thành Cặn Bã Nam?
Tháng 2 12, 2025
van-gioi-tha-cau-theo-khoa-ky-ba-chu-den-chu-thien-chi-ton.jpg
Vạn Giới Thả Câu: Theo Khoa Kỹ Bá Chủ Đến Chư Thiên Chí Tôn
Tháng mười một 24, 2025
shokugeki-ta-co-van-gioi-nguyen-lieu-nau-an.jpg
Shokugeki Ta Có Vạn Giới Nguyên Liệu Nấu Ăn
Tháng 1 22, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP