Chương 6: Blade 5 (Thử Thách Lòng Tin)
Frost ngồi thư giãn trên ghế da, tay khoanh ngực, nhìn Minh với ánh mắt đánh giá – kiểu nhìn con gián bò trên bàn ăn.
“Vậy ra… mày là nhà tiên tri à?” Giọng Frost mỉa mai từng chữ. Không tin. Không hề tin.
Minh cố nuốt nước bọt lần nữa, miệng khô khốc: “Vâng, thưa ngài.”
Frost gõ ngón tay lên bàn, từng cái một, đều đặn: “Người của tao nói mày nhắc đến La Magra. Một cái tên rất ít người biết.”
Hắn đứng dậy, bước từ từ ra phía trước. Mỗi bước chân như đếm giây để xử tử.
“Một thằng vô danh như mày… biết cái tên đó từ đâu?” Cái cách hắn nhấn chữ “vô danh” khiến Minh muốn đi tè.
Nhưng thôi, đã vào đến đây rồi. Chơi hết mình thôi.
“Vì tôi đã thấy nó. Trong những khải tượng.” Minh cố gắng giữ giọng tự tin, mặc dù đầu gối đang run cầm cập. “Tôi đã thấy tương lai. Hai tương lai, chính xác là thế.”
Frost dừng lại, cách Minh chừng ba bước, mắt nheo lại: “Hai tương lai? Giải thích đi.”
Minh hít thở sâu. Đây là phần quan trọng nhất. Nếu nói sai một chữ, chắc chắn sẽ bị xé làm đôi.
“Trong một tương lai, vampire thống trị thế giới. Con người trở thành gia súc. Ngài, ngài Frost, ngồi trên ngai vàng được đúc từ máu. La Magra thức tỉnh. Vị Thần Máu bước đi trên mặt đất.”
Minh dừng lại, nhìn phản ứng của Frost. Hắn vẫn chưa tin, nhưng ít nhất không còn cười nhạo nữa. Ánh mắt nghiêm túc hơn.
“Còn tương lai kia?”
“Vampire tuyệt chủng. Tất cả. Cháy thành tro. Thế giới vẫn là của con người, ngu dốt, nhàm chán như cũ.”
Frost nghiêng đầu: “Còn mày thì sao?”
“Chết. Bị một người cầm kiếm giết. Một người có thể đi dưới ánh mặt trời.”
Phản ứng của Frost đến ngay lập tức. Hắn quay lưng, bước đến cửa sổ, hai tay chống sau lưng: “Blade.”
Minh gật, mặc dù Frost không nhìn: “Đúng. Kẻ đi ban ngày. Đứa lai.”
Frost quay lại, ánh mắt sắc như dao: “Tại sao mày lại kể cho tao nghe? Nếu mày thật sự là nhà tiên tri, sao không đến với hắn?”
Đây rồi. Câu hỏi then chốt. Minh đã tập câu này trong đầu cả trăm lần rồi.
Minh cười khẩy – kiểu cười buồn cười bực tức lẫn lộn: “Tôi đã làm thế.”
Frost ngạc nhiên thật, lông mày giật nhẹ.
Minh tiếp ngay, không cho hắn thời gian suy nghĩ: “Tôi đến với Blade trước tiên. Kể cho hắn mọi thứ. Những tương lai. La Magra. Kế hoạch của ngài. Tất cả.”
“Và sau đó?”
“Hắn gọi tôi là điên. Đe dọa giết tôi. Bảo tôi là mánh khóe của vampire.” Minh giả vờ bực tức, lắc đầu: “Tên đó. Thằng ngu tự cho mình là người tốt. Hắn có sức mạnh thay đổi thế giới, nhưng quá ngu để dùng nó.”
Minh thấy một tia gì đó lóe lên trong mắt Frost. Quan tâm. Hắn quan tâm rồi.
“Nên mày đến với tao.”
Minh gật mạnh: “Ngài khác, ngài Frost. Ngài không bị ràng buộc bởi những cách cũ. Ngài có tham vọng. Có tầm nhìn.”
“Những vampire cổ xưa, thuần chủng kia, chúng chỉ bằng lòng trốn trong bóng tối. Blade thì bằng lòng làm con chó cho loài người. Nhưng ngài? Ngài muốn nhiều hơn thế.”
Frost bước lại gần, tay chống vào mép bàn, nghiêng người về phía Minh: “Còn mày? Mày muốn gì?”
Minh trả lời thẳng, không do dự: “Sống sót. Một chỗ đứng trong thế giới mới của ngài.”
“Tôi không có sức mạnh. Không có tiền. Tất cả những gì tôi có là kiến thức về tương lai.”
“Tôi có thể giúp ngài tránh những sai lầm dẫn đến cái chết. Đổi lại, ngài bảo vệ tôi. Cho tôi một cuộc sống đáng sống.”
Frost im lặng. Minh cũng im lặng. Không khí trong phòng như đóng băng. Cái đồng hồ treo tường tick-tock từng giây một.
Minh đếm được hai mươi bốn cái tick trước khi Frost lên tiếng.
Hắn quay lại bàn làm việc, ngồi xuống, tựa lưng vào ghế, nhìn Minh với ánh mắt khó đoán: “Mày có thể đang nói dối.”
“Có thể. Nhưng ngài mất gì khi thử nghiệm tôi?” Minh đáp ngay không chần chừ. “Hỏi tôi bất cứ điều gì về kế hoạch của ngài. Tôi sẽ nói những gì tôi biết.”
Frost gõ nhẹ ngón tay lên tay vịn ghế, suy nghĩ. Rồi: “Kể cho tao nghe về La Magra.”
Đây rồi. Câu hỏi kiểm tra.
Minh hít thở sâu, nhớ lại từng chi tiết trong phim: “La Magra là Vị Thần Máu. Để triệu hồi ngài ấy, cần mười hai vampire thuần chủng. Ngài cần giết chúng, chiếm chỗ của chúng trong hội đồng vampire.”
Frost không phủ nhận, không xác nhận. Chỉ lắng nghe.
“Ngài cần máu của Blade. Máu vampire thuần khiết kết hợp với gen người. Đó là chìa khóa.”
“Ngài sẽ bắt hắn. Rút cạn máu hắn. Hoàn thành nghi lễ.”
Frost nheo mắt: “Và sau đó?”
“Và sau đó ngài trở thành La Magra. Bất tử. Miễn nhiễm với ánh mặt trời, tỏi, bạc. Một vị thần thực sự.” Minh dừng lại. “Nhưng…”
Frost ngồi thẳng người: “Nhưng gì?”
“Nhưng trong tương lai tôi thấy, ngài thất bại. Blade trốn thoát. Giết ngài. Đốt ngài thành tro.”
“Tại sao?”
Đây rồi. Thời điểm then chốt.
“Vì ngài đánh giá thấp hắn. Ngài nghĩ chỉ cần có máu hắn là đủ. Nhưng có điều gì đó ngài không biết.”
Frost đứng phắt dậy, bước nhanh lại gần. Ánh mắt sắc lạnh như dao cạo: “Tao không biết cái gì?”
Minh nuốt nước bọt. Cổ họng khô khốc. Nhưng giờ không thể lùi: “Tôi sẽ nói… khi ngài chứng minh rằng ngài tin tôi.”
Im lặng. Minh cảm thấy mồ hôi chảy dọc sống lưng. Frost nhìn hắn, chỉ nhìn, không nói gì.
“Trời ơi tao vừa làm gì vậy? Đang thương lượng với quỷ vương à?”
Nhưng bất ngờ, Frost cười. Lần đầu tiên, một nụ cười thật. Không mỉa mai. Không lạnh lùng. Một nụ cười… thích thú: “Mày gan. Ngu, nhưng gan.”
Hắn quay lưng, bước về phía bàn, ngồi xuống: “Được. Mày sẽ ở đây. Dưới sự bảo vệ của tao. Người của tao sẽ giám sát mày.”
“Nếu thông tin của mày có giá trị, mày sẽ được thưởng.”
Frost dừng lại, nhìn Minh với ánh mắt lạnh như băng: “Nếu mày nói dối…”
Không cần nói tiếp. Cái cách hắn nhìn đã nói lên tất cả.
Minh gật đầu nhanh: “Hiểu rồi, thưa ngài.”
Frost vẫy tay, như đuổi ruồi: “Quinn. Đưa hắn đến phòng khách. Cho hắn đồ ăn, quần áo, bất cứ thứ gì hắn cần.”
Cửa mở. Một người đàn ông tóc dài, râu ria lởm chởm bước vào. Quinn – tay sai chính của Frost trong phim. Trông hắn như rockstar ma cà rồng.
Quinn gật đầu: “Vâng, ngài.”
Quinn dẫn Minh ra khỏi văn phòng sang chảnh. Không nói gì. Chỉ đi.
Minh đi theo, cố không nhìn vào mắt hắn.
Vào thang máy. Quinn bấm nút. Cửa đóng lại. Không gian chật hẹp. Minh cảm thấy ánh mắt của Quinn nhìn chằm chằm vào mình – kiểu nhìn con mồi.
“Thằng chó này, đừng có nhìn tao thế…” Nhưng Minh không dám nói ra. Chỉ nhìn xuống sàn, đếm từng giây cho thang máy dừng.
Ding. Cửa mở. Quinn bước ra. Minh đi theo.
Hành lang dài, trần cao, đèn vàng mờ ảo. Im lặng đến nỗi Minh nghe rõ tiếng bước chân của mình.
Dừng lại trước một cánh cửa. Quinn mở khóa, đẩy cửa: “Vào.”
Minh bước vào. Một căn phòng khá rộng. Không sang như văn phòng Frost, nhưng cũng không tồi. Giường đôi với ga trắng, tivi màn hình phẳng treo tường, bàn làm việc nhỏ, tủ quần áo, và một cánh cửa dẫn vào phòng tắm. Cửa sổ lớn nhìn ra thành phố, ánh đèn New York lung linh như tranh.
Nhưng Minh để ý một chi tiết: song sắt bên ngoài cửa sổ.
“Đồ ăn sẽ được mang đến sau.” Quinn nói, giọng lạnh lùng. “Đừng cố trốn. Lính gác ở khắp nơi.”
Rồi hắn ra ngoài. Cửa đóng. Tiếng khóa cài lách cách.
Minh đứng giữa phòng, một mình. Yên lặng. Chỉ có tiếng thở của chính mình.
Minh ngồi phịch xuống giường. Tay run run.
“Vừa rồi… cái quái gì vừa rồi?” Nói với chính mình, giọng run rẩy. “Tao vừa nói chuyện với Deacon Frost. Villain chính của phim.”
“Và hắn… tin tao?” Cười khẩy. Tiếng cười nghe hơi tự giễu: “Hay là hắn chỉ giữ tao lại để tra tấn sau?”
Minh nằm ra giường, nhìn trần nhà. Tim đập loạn xạ. Nhưng ít nhất…
“Tao còn sống. Có chỗ ở. Sắp có đồ ăn.”
“Tốt hơn việc lang thang ngoài đường, bị vampire ngẫu nhiên cắn chết.”
Minh ngồi dậy, bước đến cửa sổ, nhìn ra ngoài.
New York lúc nửa đêm. Không, gần sáng rồi. Bầu trời phía đông đã có một dải màu xám mờ mờ. Mặt trời sắp mọc.
“Giờ tao ở phe villain rồi.” Nói nhỏ, hơi thở làm mờ kính cửa.
“Vị thần thích drama? Đây là drama chưa?” Cười khẩy.
“Nhưng giờ phải làm gì tiếp theo?”
Minh quay lại, ngồi xuống ghế bên bàn. “Frost tin tao một phần. Nhưng sớm muộn hắn cũng sẽ test thật sự.”
“Phải chuẩn bị.”
Minh nhìn quanh phòng. Tivi. Tủ quần áo. Phòng tắm. Không có vũ khí. Không có gì cả.
“Tao cần tìm cách lấy được vũ khí. Thuốc chống đông máu như trong phim. Nếu không có, khi Frost trở thành La Magra, tao chết chắc.”
Minh đứng dậy, kiểm tra tủ quần áo. Rỗng. Kiểm tra phòng tắm. Bồn tắm, vòi sen, bồn cầu. Không có gì đặc biệt.
Quay lại giường, ngồi xuống. “Từ từ đã. Bước một, giữ mạng. Bước hai, lấy lòng tin của Frost. Bước ba… tìm cách không chết.”
Minh nằm ra, nhìn trần nhà. Mệt. Mệt như vừa chạy marathon. Ánh sáng ban mai len lỏi qua khe cửa sổ, dải vàng nhạt trên sàn gỗ.
“Tao sẽ sống sót.” Nói với chính mình. “Dù thế nào đi nữa… tao sẽ sống sót.”
Rồi, vì quá kiệt sức, Minh chìm vào giấc ngủ. Giấc ngủ không mơ. Chỉ có bóng tối, và tiếng tim đập.
Minh tỉnh dậy với cảm giác đầu óc như vừa bị xe tải cán qua. Mắt mở ra, ánh sáng trắng xóa từ trần nhà chiếu thẳng vào mặt.
Minh nheo mắt, quay đầu sang một bên, nhìn quanh.
“Á…” Căn phòng này… không phải phòng giam.
Giường king-size nằm giữa phòng, ga trải màu trắng mịn màng như lụa. Tường sơn màu be sang chảnh. Một cái bàn gỗ óc chó bóng loáng đặt bên cửa sổ. Trên bàn là khay đồ ăn bằng bạc: một miếng steak còn bốc khói, rượu vang đỏ trong ly pha lê, và một bó hoa hồng trắng cắm trong lọ.
Minh ngồi dậy, đầu vẫn nặng như chì. Nhớ lại đêm qua: Frost ra lệnh Quinn đưa hắn về đây, tiêm một mũi gì đó vào cánh tay, rồi Minh ngất.
“Tao đang ở đâu?”
hắn bước xuống giường, chân trần đạp lên thảm trải sàn mềm mịn. Đi đến cửa sổ, kéo rèm ra. Bên ngoài là thành phố New York về đêm. Đèn neon lấp lánh, tòa nhà cao tầng sừng sững.
Minh nhìn xuống dưới – tầng… 40? 50? Cao đến mức nhìn thấy đám đông trên phố chỉ như con kiến.
“Penthouse,” Minh thở dài. “Quào, lồng vàng thật.”
hắn quay lại, nhìn sang cửa phòng. Bước lại, vặn tay nắm. Khóa.
“Dĩ nhiên rồi.”
Minh thử đẩy mạnh. Cửa không nhúc nhích. Gỗ dày cộm, chắc chắn. Đá thì chắc chỉ gãy chân.
hắn đi một vòng quanh phòng. Phòng tắm sang trọng: bồn tắm, vòi sen, gương lớn, đèn vàng ấm áp. Tủ quần áo đầy đủ: áo sơ mi, quần tây, giày da… tất cả đều đúng size.
“Frost chuẩn bị kỹ đấy.”
Trở lại giường, Minh nhìn khay đồ ăn. Bụng sôi ục ục – đói. Nhưng hắn không dám động vào.
“Biết đâu có thuốc độc?” Rồi lại nghĩ: “Nhưng cần gì phải độc? Muốn giết thì giết từ đêm qua rồi.”
Cuối cùng, cái bụng thắng. Minh ngồi xuống, cắt một miếng steak, bỏ vào miệng. Ngon. Ngon đến mức Minh muốn khóc.
“Khi nào tao được ăn thịt bò thế này?” Minh nghĩ, miệng nhai ầm ầm. Trong đầu tính toán: miếng steak này có lẽ giá bằng nửa tháng lương của hắn ở Việt Nam.
Một giờ sau, Minh ngồi trên ghế sofa, bụng no căng, nhìn ra cửa sổ.
“Giờ thì sao?” Chờ. Chờ ai đó đến. Chờ Frost. Chờ Quinn. Chờ cái chết.
“Hoặc chờ cơ hội sống sót,” Minh tự nhủ.
Hai giờ trôi qua trong im lặng.
Minh nằm dài trên giường, nhìn trần nhà, cố nghĩ kế hoạch.
Đột nhiên, tiếng ổ khóa kêu “click”. Cửa mở.
Quinn bước vào. Ánh sáng hành lang chiếu vào, tạo bóng đen phủ lên khuôn mặt đầy sẹo của hắn. Mắt Quinn lóe lên màu vàng – màu mắt vampire khi hưng phấn.
“Dậy đi, thằng Tàu.”
Minh giật nảy người, ngồi dậy. Tim đập thình thình.
Quinn bước vào, đóng cửa lại, tiếng “bầm” khiến Minh giật mình.
“Ngủ ngon không?” Quinn cười khẩy, giọng đầy chế giễu. “Steak ngon không? Rượu vang ngon không?”
Minh không trả lời, chỉ nhìn Quinn, cố giữ bình tĩnh.
Quinn bước lại gần, từng bước một, chậm rãi như mèo săn mồi. “Frost cho mày ở phòng này. Đồ ăn ngon. Giường êm. Mày tưởng mày là ai? Khách quý à?”
Minh nuốt nước bọt, lùi lại.
Quinn tiến thêm một bước, gần hơn. “Hay mày tưởng mày là… nhà tiên tri?” Quinn nhấn mạnh từ “nhà tiên tri” với vẻ khinh bỉ tột độ. “Tao nghe Frost nói rồi. Mày kể chuyện tương lai. Mày biết Blade. Mày biết La Magra.”
Quinn dừng lại, đứng sát trước mặt Minh. “Nhưng tao không tin.”
Minh cắn răng: “Anh không cần tin. Chỉ cần Frost tin.”
Sai lầm.
Quinn vụt tay nhanh như chớp, túm cổ áo Minh, kéo hắn lên khỏi giường. “Mày dám cãi tao?”
Rồi Quinn ném Minh vào tường.
“ẦM!”
Lưng Minh đập vào tường bê tông, đau điếng người. Hắn ngã xuống sàn, ho khan, cố lấy lại hơi thở.
“Chết tiệt… chết tiệt…”
Quinn bước lại, ngồi xổm xuống, nhìn Minh với ánh mắt lạnh lùng. “Nghe tao nói cho rõ nhé, thằng nhóc.” Giọng Quinn trầm xuống, từng chữ từng chữ. “Frost có thể tin mày. Nhưng tao không. Tao đã sống ba mươi năm làm vampire. Tao đã giết hàng trăm con người. Tao ngửi được mùi sợ hãi, mùi dối trá.”
Quinn thò tay ra, nắm cằm Minh, bóp mạnh. “Và mày… đang sợ. Đang nói dối.”
Minh cắn môi, không dám nhìn thẳng vào mắt Quinn.
Quinn cười khẩy: “Nhưng Frost muốn giữ mày sống. Vậy tao sẽ giữ mày sống. Nhưng nhớ cho…”
Quinn siết chặt cằm Minh hơn, móng tay sắc nhọn cắm vào da thịt, máu chảy ra. “Một sai lầm. Một lần mày phản bội. Một lần mày làm hại Frost. Tao sẽ xé mày ra từng mảnh. Từ từ. Để mày kêu la cho đã.”
Rồi Quinn buông ra, đứng dậy.
Minh ngồi sụp xuống sàn, tay run rẩy chạm vào cằm – máu dính đầy ngón tay.
Quinn bước đến cửa, mở ra, quay lại nhìn Minh lần cuối. “Ăn uống đầy đủ nhé. Frost sẽ gọi mày chiều nay.”
Cửa đóng lại.
Minh ngồi một mình trong phòng, máu chảy dọc cằm nhỏ xuống sàn.
“Móa… tao đang làm gì ở đây?”