Chương 5: InuYasha (Yasha Logistics)
“Xương có nhiều vết nứt nhỏ, mật độ không đồng đều,” Minh nhận xét. Máu hoàng kim lại tuôn ra, bao bọc lấy những khúc xương gãy. Chúng không chỉ lành lại, mà còn được gia cố, trở nên cứng rắn như thép luyện nhưng vẫn giữ được sự dẻo dai. Những khớp xương bị lệch lạc do chiến đấu cũng được nắn chỉnh lại hoàn hảo.
Cuối cùng là cơ bắp. Minh xé toạc từng bó cơ, để chúng trở thành một khối bầy nhầy. “Sợi cơ lỏng lẻo, tích tụ nhiều acid lactic.” Và một lần nữa, quá trình tái tạo thần thánh diễn ra. Những sợi cơ mới được dệt lại, dày đặc hơn, săn chắc hơn, chứa đựng tiềm năng bùng nổ sức mạnh khủng khiếp.
Khi mọi thứ đã hoàn tất, Minh dùng chính máu hoàng kim để khâu lại vết mổ khổng lồ trên ngực Grak. Vết thương khép lại trong nháy mắt, không để lại dù chỉ một vết sẹo.
Hắn lặp lại quy trình này với bốn tên orc còn lại. Khu rừng nhỏ chìm trong sự im lặng kinh hoàng, chỉ có tiếng xương gãy, tiếng xé thịt và sau đó là ánh sáng vàng rực phát ra liên tục.
Khi thiêu đốt gần hết năng lượng máu, Minh dùng chính máu của đứa đang phẫu thuật để bổ sung.
Minh: “Bug con mẹ nó rồi, thu chi đ* cân xứng, mấy thằng khoa học cuồng bảo toàn năng lượng chắc nhảy vô đây chửi tụt quần.”
Một giờ sau, năm tên orc nằm sóng soài trên mặt đất, cơ thể chúng trần trụi dưới ánh nắng xuyên qua kẽ lá. Trông chúng không khác gì những pho tượng được tạc một cách hoàn mỹ. Từng thớ cơ cuồn cuộn, làn da xanh căng bóng, lồng ngực nở nang và vóc dáng cân đối đến khó tin.
Minh búng tay một cái. “Dậy đi.”
Năm tên orc từ từ mở mắt. Cảm giác đầu tiên không phải là đau đớn, mà là một luồng sinh lực dồi dào chưa từng có đang chảy rần rật trong huyết quản. Chúng cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng như một chiếc lông vũ, nhưng lại chứa đựng sức mạnh của một tảng đá.
Grak là người đầu tiên đứng dậy. Gã nhìn xuống đôi bàn tay mình, nắm lại rồi mở ra. Gã cảm nhận được sức mạnh đang cuộn lên trong từng ngón tay. Gã hít một hơi thật sâu, và lồng ngực gã phồng lên, hút vào một lượng không khí khổng lồ khiến gã choáng váng.
Bốn tên còn lại cũng đứng dậy, trải nghiệm những cảm giác tương tự. Chúng nhìn nhau, rồi cùng nhìn về phía Minh. Trong ánh mắt chúng không chỉ còn là sự sợ hãi, mà giờ đây đã có thêm sự kính nể, sự choáng ngợp, và một tia phấn khích hoang dại trước sức mạnh mới mà chúng vừa được ban tặng.
“Hắc hắc, quái đầu heo phiên bản 2.0,” Minh hề hề. “Từ giờ tao sẽ cho tụi mày bài tập mới. Chỉ cần không chết, thì cứ tập đến chết. Để tao coi tụi bây có thể nâng cấp được bao nhiêu.”
===
Sau một tuần lễ tập luyện thể chất địa ngục với những cơ thể đã được “đại tu” năm tên orc giờ đây di chuyển như những bóng ma trong rừng. Chúng có thể chạy hàng giờ không mệt, nhảy qua những khe núi mà trước đây chúng không dám nhìn xuống, và sức mạnh của chúng đủ để nhổ bật gốc những cây cổ thụ nhỏ. Minh hài lòng với thành quả về mặt thể chất, nhưng một vấn đề mới lại nảy sinh.
Buổi trưa, dưới bóng mát của một cây đại thụ, trong “lớp học văn hóa” Minh đau đầu với sự ngu dốt của tụi nó, dường như cơ bắp phát triển đã ăn sạch trí thông minh vốn ít ỏi của tụi nó.
Sau một trận nhừ tử mà tụi nó không khá hơn, Minh thở dài, xoa xoa thái dương.
“Cơ thể hoàn hảo mà bộ não thì như bã đậu,” Minh lẩm bẩm, sự kiên nhẫn của hắn đã cạn. “Đã đến lúc phải thông cống cho mấy cái đầu này rồi.”
Hắn đứng dậy, khuôn mặt lại nở nụ cười hiền từ quen thuộc, còn lũ orc thì siết chặt phần xương cụt.
“Được rồi, tụi mày,” Minh nói ngọt ngào. “Có vẻ như việc học không vào đầu là do tuần hoàn máu lên não của tụi mày có vấn đề, để tao cho tụi mày uống thuốc hoạt huyết dưỡng não.”
Hắn tiến đến tên orc gần nhất, kẻ đang cố thu mình lại sau một gốc cây. Minh túm lấy đầu nó, giữ chặt.
“Thư giãn coi, chỉ hơi nhói một chút thôi.”
Nói rồi, Minh giơ bàn tay còn lại lên. Móng tay trỏ của hắn đột nhiên dài ra, sắc và cứng như kim cương. Với một động tác nhanh gọn và chính xác đến rợn người, hắn cắm phập móng tay của mình vào giữa trán tên orc, xuyên qua lớp da dày và hộp sọ cứng rắn.
Tên orc giật bắn người, hai mắt trợn trừng, miệng há hốc nhưng không thể phát ra tiếng kêu nào. Bốn tên còn lại run lẩy bẩy, nỗi kinh hoàng còn lớn hơn cả lần chúng chứng kiến cuộc phẫu thuật nội tạng. Ít ra lần đó chúng còn được “gây mê”.
Minh nhắm mắt lại, tập trung. Một dòng máu hoàng kim óng ánh chảy từ đầu ngón tay hắn, theo chiếc móng tay sắc nhọn truyền thẳng vào bên trong bộ não của tên orc. Đó không phải là một sự phá hủy và tái tạo đơn thuần như với cơ bắp hay nội tạng. Dòng máu hoàng kim lan tỏa như một mạng lưới ánh sáng, kích thích và kết nối lại hàng tỷ nơ-ron thần kinh đang ngủ yên. Nó dọn dẹp những “rác rưởi” trong tư duy, mở ra những con đường nhận thức mới, tăng cường khả năng ghi nhớ và logic.
Đối với tên orc, đó là một trải nghiệm kinh thiên động địa. Trong một khoảnh khắc, đầu nó như muốn nổ tung bởi một cơn bão ánh sáng và thông tin. Những khái niệm mà nó chưa từng hiểu bỗng trở nên rõ ràng. Hình dạng của chữ “A” không còn là một hình vẽ nguệch ngoạc, mà nó liên kết với âm thanh “A” mà Minh đã phát ra. Nó đột nhiên hiểu rằng những ký tự đó đại diện cho lời nói.
Minh rút móng tay ra. Lỗ thủng nhỏ trên trán tên orc lập tức lành lại không một dấu vết. Tên orc lảo đảo, rồi ngồi phịch xuống đất, mắt vẫn còn mở to, nhìn thế giới xung quanh như thể lần đầu tiên được nhìn thấy.
“Tiếp theo,” Minh nói, và lần lượt thực hiện “liệu pháp khai sáng” cho bốn tên còn lại.
Sau khi tất cả đều đã được “buff trí thông minh” năm tên orc ngồi im như tượng, xử lý cú sốc nhận thức vừa rồi.
Minh quay lại phiến đá, viết lại chữ “A”. “Đây là gì?”
Tên orc nhỏ nhất, kẻ đầu tiên được “chữa trị” ngập ngừng lên tiếng, âm thanh vẫn còn khó nghe nhưng rõ ràng hơn trước rất nhiều: “…A.”
Minh mỉm cười. “Tốt.”
________________
Một tuần trôi qua nhanh chóng. Sự thay đổi của lũ orc còn ngoạn mục hơn cả sự thay đổi về thể chất.
Ngày đầu tiên, chúng đã thuộc lòng bảng chữ cái và có thể phát âm gần như chính xác mọi từ Minh dạy.
Ngày thứ ba, chúng có thể ghép vần và đọc được những câu đơn giản. Grak, tên to con nhất, kẻ từng đập vỡ phiến đá vì không viết nổi một chữ, giờ đây có thể dùng một mẩu than cẩn thận nắn nót viết tên mình lên mặt đất.
Đến cuối tuần, cảnh tượng trong khu rừng đã hoàn toàn thay đổi. Thay vì tiếng la hét man dại, giờ đây là không khí của một thư viện ngoài trời. Năm tên orc, những sinh vật từng chỉ biết đến bạo lực và phá hủy, giờ đang ngồi ngay ngắn trên những khúc gỗ, mỗi tên cầm một cuốn sách hoặc một vài trang giấy da cũ kỹ, đôi mắt tập trung vào những dòng chữ. Chúng đã học được cách nói “làm ơn” khi muốn mượn đồ, và “cảm ơn” khi được giúp đỡ.
Chúng vẫn là orc, với sức mạnh và vóc dáng đáng sợ. Nhưng trong tâm trí, một hạt giống văn minh đã được gieo mầm và tưới tắm bằng máu hoàng kim. Chúng đã tương đối thoát khỏi phạm trù của những yêu quái hoang dã, để trở thành một thứ gì đó hoàn toàn mới, một thứ gì đó nguy hiểm hơn theo một cách khác.
Minh đứng dựa vào một thân cây, khoanh tay quan sát thành quả của mình. Hắn gật đầu hài lòng. Những công cụ hoàn hảo của hắn, giờ đây không chỉ mạnh mẽ mà còn thông minh.
===
Sau khi hoàn tất quá trình “khai sáng” cho đám thuộc hạ, Minh bắt đầu tính toán những bước đi tiếp theo. Mục tiêu tối thượng của hắn là tìm ra con “dạ xoa chó” InuYasha và xác định vị trí của mình trong dòng thời gian của câu chuyện. Việc đi lang thang vô định trong một thế giới rộng lớn đầy rẫy yêu quái và chiến tranh không phải là một chiến lược khôn ngoan. Hắn cần thông tin, cần một mạng lưới tình báo có thể vươn đến mọi ngóc ngách, từ những ngôi làng hẻo lánh đến các thành trì sầm uất.
“Muốn có thông tin, phải hòa mình vào dòng chảy của xã hội,” Minh lẩm bẩm trong khi quan sát đám orc đang chăm chỉ tập viết chữ lên những phiến đá. “Và dòng chảy lớn nhất của xã hội loài người chính là thương mại.”
Một kế hoạch táo bạo và có phần kỳ quặc bắt đầu hình thành trong đầu hắn. Trong thời đại loạn lạc này, thứ gì quý giá nhất đối với các thương nhân? Đó là sự an toàn. Những con đường nối liền các lãnh địa đầy rẫy thổ phỉ, lãng nhân và tệ hơn là yêu quái đói khát. Một đoàn hộ tống đủ mạnh sẽ là dịch vụ mà không thương nhân nào có thể từ chối.
Và ai có thể là đội hộ tống đáng sợ hơn một đám orc được chỉ huy bởi một kẻ còn đáng sợ hơn cả yêu quái?
“Đã quyết định vậy,” Minh vỗ tay một cái, thu hút sự chú ý của năm tên thuộc hạ.
Năm cái đầu to lớn, xấu xí nhưng giờ đây ánh lên vẻ thông minh đồng loạt ngẩng lên. Chúng đã quen với việc gã chủ nhân này luôn có những ý tưởng bất chợt.
“Từ hôm nay, chúng ta không còn là một băng nhóm vô danh nữa,” Minh tuyên bố với giọng điệu của một CEO trong buổi họp hội đồng quản trị. “Chúng ta sẽ thành lập một tổ chức kinh doanh hợp pháp. Tên của nó sẽ là… Công ty Dịch vụ Vận chuyển Dạ Xoa, gọi tắt là Yasha Logistics!”
Lũ orc ngơ ngác nhìn nhau. Những từ như “công ty” “dịch vụ” “vận chuyển” vẫn còn khá mới mẻ, nhưng chúng hiểu được hai chữ “Dạ Xoa”. Đó là một cái tên gieo rắc nỗi kinh hoàng.
Minh lấy ra một tấm da thú lớn đã được xử lý cẩn thận, dùng than củi viết lên đó những dòng chữ rõ ràng, mạch lạc. “Để trở thành một tổ chức chuyên nghiệp, chúng ta cần có quy tắc. Đây là ’10 Điều Răn của Yasha Logistics’. Tụi mày phải học thuộc lòng và tuyệt đối tuân thủ.”
Hắn treo tấm da thú lên một cành cây và bắt đầu đọc to, dõng dạc, nhấn mạnh vào từng điều một.
1. Không được ăn khách hàng. (Minh liếc nhìn Grak, kẻ đang vô thức nuốt nước bọt. “Điều này là quan trọng nhất, không có ngoại lệ. Dù khách hàng có thơm ngon đến mức nào cũng không được!”)
2. Giao hàng đúng hẹn, trừ khi chết. (Cả đội hộ tống chết hết thì được miễn trách nhiệm).
3. Hàng hóa phải nguyên vẹn. (Không được táy máy, mở ra xem, hay “lỡ tay” làm hỏng).
4. Luôn lịch sự với khách hàng. (Phải biết nói “xin chào” “cảm ơn” “xin lỗi” và cười. Dù nụ cười của tụi mày có thể làm họ ngất xỉu).
5. Không cướp bóc ngoài giờ làm việc. (Giờ làm việc là khi đang thực hiện hợp đồng. Ngoài giờ đó… thì tùy tình hình, nhưng phải báo cáo).
6. Học tập mỗi ngày. (Mỗi ngày phải biết thêm ít nhất mười từ mới và đọc một trang sách).
7. Rèn luyện thể chất. (Cơ thể là công cụ kiếm cơm, không được phép yếu đi).
8. Đồng đội phải hỗ trợ nhau. (Một người gặp khó khăn, tất cả phải xúm vào giúp, hoặc xúm vào xem nếu vấn đề quá ngu ngốc).
9. Tuyệt đối tuân lệnh sếp. (Sếp ở đây là tao. Lời tao là chân lý).
10. Vấn đề gì không giải quyết được bằng đạo lý thì dùng vật lý. (Sau khi đã cố gắng lịch sự mà khách hàng hoặc kẻ địch không hiểu, thì hãy dùng nắm đấm để giúp họ thông suốt).
Lũ orc nghiêm túc gật đầu. Những quy tắc này, dù có vài điều hơi kỳ lạ, nhưng rất rõ ràng và dễ hiểu đối với bộ não đã được “nâng cấp” của chúng.
________________