Chương 5: Blade 4 (Gặp Gỡ Deacon Frost)
Đồng hồ chỉ 5:00 AM.
Minh vẫn ngồi đợi. Não hắn đã bình tĩnh hoàn toàn. Kế hoạch đã rõ ràng. Bây giờ chỉ cần chờ cơ hội. Cơ hội để gặp Frost, hoặc tay sai của Frost.
“Chắc chắn chúng sẽ đến.” Minh thì thầm. “Vampire thâm nhập cả đồn cảnh sát rồi. Chúng sẽ biết tao là ai. Sẽ biết tao sống sót.”
“Chúng sẽ đến.”
hắn nhắm mắt, hít thở sâu.
“Tao đang cược tất tay vào Frost.”
“Nếu thắng, tao sống.”
“Nếu thua…” Minh mở mắt. “Thì tao chết.”
Đơn giản vậy.
—
6:15 AM.
Cửa phòng chờ mở. Một người đàn ông bước vào.
Trung niên, tầm năm mươi tuổi, tóc hoa râm, mặt mệt mỏi như người không ngủ được ba ngày. Mắt thâm quầng. Khuôn mặt cứng như tượng đá. Mặc vest nâu cũ kỹ, cà vạt lỏng lẻo. Tay cầm một cốc cà phê giấy và một file hồ sơ.
“Ông Nguyen,” giọng trầm, mệt mỏi. “Tôi là Thám tử Morrison.”
Thám tử. Minh gật đầu. “Chào.”
Morrison ngồi xuống ghế đối diện, đặt cốc cà phê xuống bàn, mở file hồ sơ ra, nhìn Minh.
“Làm nhanh thôi. Tôi thức trắng đêm để xử lý… cái mớ hỗn độn ở hộp đêm.”
“Hiểu,” Minh trả lời.
Morrison lấy bút ra, bắt đầu hỏi.
“Họ tên đầy đủ?”
“Michael Nguyen.”
“Tuổi?”
“Hai mươi chín.”
“Địa chỉ?”
Minh đưa ra địa chỉ giả mà vị thần đã cài vào giấy tờ – một căn hộ nào đó ở Brooklyn.
Morrison ghi chép, không nhìn lên.
“Nghề nghiệp?”
“Phiên dịch tự do.”
“Tiếng Việt sang tiếng Anh?”
“Đúng.”
Morrison ghi tiếp, uống một ngụm cà phê, nhăn mặt như thứ cà phê đó pha từ nước cống.
—
“Được rồi, ông Nguyen,” Morrison nhìn thẳng vào mắt Minh. “Hãy kể cho tôi nghe chuyện gì đã xảy ra ở hộp đêm tối nay.”
Đây rồi. Câu hỏi then chốt.
Minh hít thở sâu. “Tôi thấy ma cà rồng,” hắn nói, giọng bình thản.
Morrison dừng lại. Bút còn lơ lửng trên giấy. “Cái gì?”
“Ma cà rồng. Máu. Cái chết.”
Thám tử nhìn Minh như nhìn một thằng điên.
“Ông Nguyen,” giọng nghiêm túc hơn. “Đây là một cuộc điều tra nghiêm túc. Nhiều vụ giết người. Đừng phí thời gian của tôi với mấy chuyện tào lao.”
Minh không nhích. “Tôi không xạo. Chúng là ma cà rồng. Nanh, da tái, sức mạnh phi nhân loại. Chúng tấn công mọi người. Uống máu.”
Morrison đặt bút xuống, chậm rãi, kiểm soát.
“Ông Nguyen, ông có uống rượu không? Hay dùng ma túy?”
“Không.”
“Ông có đang dùng thuốc gì không?”
“Không.”
“Ông có tiền sử bệnh tâm thần không?”
“Không.”
Morrison nhắm mắt, xoa trán. Rõ ràng ông ta đang cố gắng kiên nhẫn.
“Nghe này,” ông ta mở mắt ra. “Tôi hiểu ông vừa trải qua một cú sốc. Thấy người ta chết là… khó khăn. Đôi khi tâm trí tạo ra ảo tưởng để đối phó. Nhưng tôi cần sự thật. Sự thật thật sự. Thực sự đã xảy ra chuyện gì?”
Minh nhìn thẳng vào mắt Morrison. “Tôi đã nói thật. Ma cà rồng tấn công hộp đêm. Một gã mặc áo khoác da đen – đeo kính râm, có kiếm, có súng – xông vào và giết chúng. hắn cứu tôi.”
“Một gã có mang kiếm?”
“Đúng. Kiếm bạc. hắn chặt đầu chúng. Chúng tan thành tro.”
Morrison đứng dậy, ghế kêu cọt kẹt. “Được rồi, thế là đủ.” Ông ta đóng file hồ sơ lại. “Chúng tôi sẽ giữ ông lại để đánh giá tâm thần. Bảy mươi hai giờ.”
Ông ta quay lưng, bước về phía cửa.
Minh biết đây là cơ hội duy nhất.
—
“Hãy nói với ông Frost,” Minh nói, giọng bình tĩnh, rõ ràng. “Tôi có thông tin về La Magra.”
Morrison dừng lại. Bàn tay đang cầm tay nắm cửa. Không mở. Ông ta quay đầu lại, chậm rãi.
“Ông vừa nói gì?”
Minh nhìn thẳng vào mắt ông ta. “La Magra. Nói với Deacon Frost.”
Morrison quay người hoàn toàn. Mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng đôi mắt đã thay đổi từ mệt mỏi sang… cảnh giác.
“Frost là ai?” ông ta hỏi. “La Magra là gì?”
“Ông không biết,” Minh mỉm cười nhẹ. “Nhưng người đang theo dõi cuộc này thì biết.”
hắn nhìn thẳng vào bức tường bên trái. Một bức tường trơn láng, không có gì. Nhưng Minh biết. Đó là gương một chiều. Phòng quan sát ở phía bên kia.
—
Morrison nhìn theo hướng Minh nhìn, rồi quay lại nhìn Minh.
“Ông Nguyen, đừng chơi trò nữa. Ai nói cho ông mấy cái tên đó?”
“Không ai nói cả.”
hiều. Phòng quan sát ở phía bên kia.
—
Morrison nhìn theo hướng Minh nhìn, rồi quay lại nhìn Minh.
“Ông Nguyen, đừng chơi trò nữa. Ai nói cho ông mấy cái tên đó?”
“Không ai nói cả. Tôi biết.”
“Biết cái gì?”
“Những thứ về tương lai. Về ma cà rồng. Về… thần máu.”
Morrison im lặng, đánh giá, rồi ông ta bước lại gần, ngồi xuống, tay gõ nhẹ lên mặt bàn. “Giải thích.”
“Tôi không thể giải thích cho ông,” Minh lắc đầu. “Ông chỉ là một thám tử con người. Ông không có thẩm quyền. Nhưng Frost thì có. Nói với hắn. Hắn sẽ hiểu.”
“Không có Frost nào cả. Tôi không biết ông đang nói ai.”
Minh cười. “Ông không biết. Nhưng họ biết.” hắn lại nhìn vào gương một chiều.
Morrison theo dõi ánh mắt Minh, rồi đứng dậy. “Ngồi yên ở đây.”
Ông ta bước ra khỏi phòng. Cửa đóng lại. Khóa lách cách.
Minh ngồi yên. Tim đập nhanh.
“Được rồi,” hắn thì thầm. “Mồi đã thả. Giờ chỉ cần chờ cá cắn câu.”
—
Bên ngoài phòng quan sát
Đằng sau bức gương một chiều, trong căn phòng tối.
Một người đàn ông đứng quan sát. Cao. Gầy. Vest đen bóng loáng, hàng hiệu. Tóc chải gel láng mượt. Khuôn mặt sắc sảo. Đôi mắt sắc lạnh.
Ông ta đứng đó từ đầu buổi thẩm vấn, lắng nghe, quan sát.
Khi Minh nói “ma cà rồng,” ông ta không phản ứng. Khi Minh nói “Blade,” ông ta hơi nheo mắt. Nhưng khi Minh nói “La Magra”… sắc mặt đổi hoàn toàn. Đôi mắt mở to. Môi há ra. Cơ hàm siết chặt.
“La Magra.”
Từ mà chỉ ma cà rồng cấp cao biết. Từ mà chỉ có trong các cổ thư bí mật. Từ mà Frost – ông chủ của người đàn ông này – đang tìm kiếm.
Và bây giờ, một thằng Việt Nam lạ mặt, sống sót từ vụ thảm sát hộp đêm, ngồi trong đồn cảnh sát, nói ra từ đó.
Không chỉ vậy, còn nói thêm: “Deacon Frost.” Tên ông chủ.
—
Người đàn ông rút điện thoại di động ra. Nokia. Cục gạch. Màn hình xanh lá mạ. Những năm 90 mà.
Ông ta bấm số, bước ra khỏi phòng quan sát, vào hành lang.
Điện thoại reo ba tiếng. Nhấc máy.
“Thưa ngài,” giọng thấp, khẩn trương. “Chúng ta có một tình huống.”
Giọng nói từ đầu dây bên kia. Trầm. Lạnh. Quyền lực. “Nói đi.”
“Có một người ở đây. Ở sở cảnh sát. Người sống sót từ vụ việc ở hộp đêm.”
“Rồi sao?”
“Hắn biết về… dự án.”
Im lặng. Rồi: “Nói rõ.”
“Hắn nhắc đến cái tên. Trực tiếp. La Magra.”
Im lặng lâu hơn. “Mang hắn đến gặp ta.”
“Vâng, thưa ngài. Hắn cũng nhắc đến tên của ngài.”
“Tên ta?”
“Deacon Frost. Hắn bảo nhắn với ngài. Hắn có thông tin.”
Một hơi thở từ đầu dây bên kia. “Thú vị đấy. Hắn là ai?”
“Người Việt. Cuối độ tuổi hai mươi. Tự xưng là phiên dịch. Có vẻ… điên. Nói về ma cà rồng, lời tiên tri. Nhưng…”
“Nhưng hắn biết những thuật ngữ mà hắn không nên biết.”
“Chính xác.”
“Đem hắn đến. Ngay.”
“Rõ. Tôi sẽ thu xếp việc đưa đi.”
Điện thoại cúp. Người đàn ông bỏ điện thoại vào túi, quay lại phòng quan sát, nhìn qua gương một chiều.
Minh vẫn ngồi đó. Bình tĩnh. Tay vẫn còng. Nhìn thẳng vào gương như nhìn thẳng vào mắt ông ta. Mỉm cười.
Người đàn ông cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. “Thằng này biết ta đang nhìn.”
—
Trong phòng thẩm vấn
Minh ngồi một mình trong phòng, đồng hồ treo tường tích tắc đều đặn. 6:40 AM.
hắn cố gắng thở đều, kiểm soát nhịp tim đang đập loạn xạ trong lồng ngực.
“Đéo biết có ăn thua không,” Minh nghĩ thầm. “Nếu không có ma cà rồng nào ở đây, tao sẽ bị đưa vào bệnh viện tâm thần. Nhốt bảy mươi hai giờ. Hoặc lâu hơn. Nhưng nếu có…”
Hình ảnh tên cảnh sát ma cà rồng lúc nãy hiện lên trong đầu – đôi mắt vàng lóe sáng, nhe nanh mỉm cười đầy đe dọa.
“Chắc chắn chúng đã báo cáo lên trên rồi. Chắc chắn Frost đã biết về vụ thảm sát. Hắn sẽ muốn biết ai sống sót. Và bây giờ tao vừa nhắc đến La Magra – bí mật lớn nhất của hắn.”
Minh nhắm mắt lại, hít thở sâu. “Hắn sẽ đến. Hoặc sai người đến.”
Rồi hắn chờ.
—
Hai mươi phút trôi qua như hai tiếng đồng hồ.
Khi kim đồng hồ chỉ 7:00 AM, cửa phòng mở.
Nhưng không phải Thám tử Morrison bước vào.
Hai người đàn ông. Vest đen bóng loáng, sơ mi trắng tinh, cà vạt đen thẳng tắp. Giày da đánh bóng phản chiếu ánh đèn huỳnh quang. Trông như vệ sĩ, hoặc luật sư, hoặc mafia – Minh đéo biết nữa.
Một người cao to, một người thấp hơn, nhưng cả hai đều có khuôn mặt lạnh tanh như tượng đá.
Người cao bước lại gần, lấy chìa khóa ra mở còng tay cho Minh.
“Ông Nguyen, xin mời đi cùng chúng tôi.” Giọng lịch sự nhưng lạnh như băng.
Minh xoa cổ tay, da đỏ ửng bầm tím vì bị còng chặt.
“Chúng ta đi đâu?”
“Đến gặp một người muốn gặp anh.”
“Frost?”
Người đó không trả lời, chỉ mỉm cười.
Họ dẫn Minh ra khỏi phòng, đi qua hành lang.
Detective Morrison đứng bên cạnh bàn tiếp tân, nhìn theo với vẻ mặt bối rối, miệng há ra như muốn nói gì đó nhưng cuối cùng không nói. Nữ cảnh sát ngồi bàn tiếp tân nhìn lên, cau mày nhưng cũng không hỏi. Các cảnh sát khác – những người đang ngồi uống cà phê, gõ máy tính, nói chuyện điện thoại – đều dừng lại, nhìn theo trong im lặng.
Không ai dám hỏi. Rõ ràng hai người đàn ông mặc vest đen này có quyền lực lớn.
Họ dẫn Minh ra khỏi đồn cảnh sát, bước xuống bậc thang. Trời đã sáng rồi, mặt trời vừa ló dạng, ánh sáng vàng nhạt rải trên đường phố New York buổi sớm.
Một chiếc xe limousine đen đậu ngay trước cổng – dài, bóng loáng, kính đen không nhìn thấy bên trong, biển số New York.
Người cao mở cửa xe. “Get in.”
Minh nuốt nước bọt, bước lên xe.
Trong xe limousine
Nội thất sang trọng làm Minh choáng ngợp. Ghế da màu đen mềm mại, mùi nước hoa đắt tiền lan tỏa trong không gian. Đèn LED âm u màu xanh nhạt tạo bầu không khí kỳ lạ. Minibar với các chai rượu whiskey, vodka, champagne xếp ngay ngắn. Tivi nhỏ gắn tường. Hệ thống âm thanh phát nhạc jazz nhẹ nhàng.
Minh ngồi xuống, hai người đàn ông ngồi đối diện. Họ không nói gì, chỉ nhìn hắn với ánh mắt đánh giá lạnh lùng.
Minh cảm thấy như đang bị hai con rắn quan sát.
Xe chạy qua các con phố New York, từ khu đồn cảnh sát ở midtown đi về phía downtown. Những tòa nhà cao tầng lướt qua ngoài cửa kính. Người đi bộ, xe buýt, taxi vàng – thành phố bắt đầu sôi động.
Nhưng trong xe, im lặng tuyệt đối. Chỉ có nhạc jazz và tiếng thở của ba người.
Minh cố gắng bình tĩnh nhưng đầu óc quay cuồng.
“Xong rồi. Kế hoạch thành công. Frost đã nghe được, hắn sai người đến đón tao. Nhưng giờ mới là phần khó – phải thuyết phục hắn. Nếu không…” hắn liếc nhìn hai người đàn ông đối diện, họ vẫn nhìn hắn không chớp mắt.
“Nếu không thuyết phục được, chắc tao chết. Hoặc tệ hơn – biến thành vampire.”
Minh hít thở sâu, ra vào, ra vào. “Thôi chết thì chết. Ít nhất tao đã cố.”
Xe chạy thêm mười lăm phút rồi dừng lại.
Minh nhìn ra ngoài cửa kính – một tòa nhà cao tầng với kính đen bóng loáng, thiết kế hiện đại, có lẽ ba mươi tầng. Biển hiệu lớn phía trước tòa nhà: FROST INDUSTRIES.
Tim Minh đập mạnh. “Đến rồi.”
Người cao mở cửa xe. “Out.”
Minh bước ra.
Họ dẫn Minh vào tòa nhà.
Sảnh lớn sang trọng với sàn đá hoa cương trắng bóng loáng, trần cao, đèn chùm pha lê. Ba nhân viên mặc đồng phục ngồi ở bàn tiếp tân.
Nhưng họ không đi qua đó, mà đi thẳng đến một cửa bên cạnh – cửa riêng. Người cao quẹt thẻ từ, cửa mở, bên trong là thang máy riêng chỉ có một nút duy nhất: PENTHOUSE – tầng cao nhất.
Người cao bấm nút. Cửa thang máy đóng lại, nhạc elevator phát ra giai điệu êm dịu nhưng Minh đéo nghe được gì. hắn chỉ cảm thấy tim đập – đập – đập nhanh hơn khi thang máy đi lên qua từng tầng.
Tầng 10, 15, 20, 25, 28, 30…
DING.
Cửa mở.
Một hành lang dài với thảm đỏ, tường màu đen, đèn vàng nhạt. Không có cửa sổ. Yên lặng đến ngộp thở.
Họ dẫn Minh đi dọc hành lang, bước chân không phát ra tiếng động vì thảm quá dày.
Cuối hành lang là một cánh cửa lớn bằng gỗ sẫm màu, chạm khắc hoa văn cổ điển.
Người cao gõ cửa ba tiếng. Tuk. Tuk. Tuk.
Im lặng.
Rồi từ bên trong vọng ra một giọng nói trầm, lạnh, đầy quyền lực. “Enter.”
Cửa mở. Minh bước vào.
Văn phòng của Deacon Frost không phải kiểu hang ổ tối tăm u ám như Minh tưởng tượng. Thực ra nó sang chảnh vãi chưởng.
Rộng, tầm trăm mét vuông. Sàn gỗ óng ánh phản chiếu ánh đèn như gương. Một bức tường toàn kính trong suốt nhìn thẳng ra thành phố New York lúc nửa đêm – ánh đèn lung linh như bãi kim cương. Bàn làm việc bằng gỗ đen bóng loáng đặt ngay trước cửa sổ, trông như bàn thờ tổ tiên phóng to gấp mười lần.
Và đằng sau bàn đó, ngồi một người đàn ông.
Da trắng. Tóc vàng chải ngược gọn gàng. Vest đen ba mảnh chuẩn không cần chỉnh.
Deacon Frost.
Minh nuốt nước bọt ừng ực.
“Ặc, nó trông còn nguy hiểm hơn trên phim…”