Chương 5: The Witcher (Hành Trình Đêm Tối)
Cô đi đầu, tay dắt con ngựa thồ, mắt căng ra nhìn xuyên bóng tối. Mỗi bước chân đều được tính toán cẩn thận, cô cố gắng dẫn mọi người đi lên những tảng đá, rễ cây hoặc lớp lá dày để hạn chế tối đa việc để lại dấu chân. Cả đoàn người di chuyển trong sự im lặng tuyệt đối, như những bóng ma lướt qua rừng già, tìm kiếm một nơi ẩn náu an toàn trước khi bình minh mang theo những kẻ truy sát trở lại.
Trước khi tiếp tục dấn thân vào màn đêm, Linh đột ngột dừng lại, xoay người đối diện với nhóm các cô gái. Ánh mắt cô nhẹ nhàng, nhìn vào từng khuôn mặt đang tái mét, trấn an sự hoảng loạn đang chực chờ bùng phát. Cô cần họ tập trung, ngay bây giờ, hoặc tất cả sẽ chết.
“Nghe cho kỹ đây,” giọng Linh hạ xuống mức thấp nhất, chỉ đủ để lọt vào tai những người đứng gần, nhưng sức nặng trong từng từ ngữ khiến không ai dám lơ là. “Từ giờ phút này, tôi đặt chân ở đâu, các cô phải đặt chân đúng vào vị trí đó. Việc này buộc các cô phải nhìn xuống đất, bớt tưởng tượng ra những thứ kinh khủng trong bóng tối, và quan trọng nhất: bớt tạo thêm dấu vết không cần thiết.”
Linh hướng mắt về phía cô gái có vóc dáng cao lớn và cứng cáp nhất ở cuối hàng. Cô dúi vào tay cô gái một cành cây rậm lá đã chuẩn bị sẵn.
“Cô đi cuối cùng,” Linh ra lệnh ngắn gọn. “Dùng cái này quét nhẹ mặt đất sau lưng mỗi khi di chuyển. Đừng quét mạnh quá tạo thành rãnh, chỉ cần làm nhòe dấu chân là được. Và nhớ kỹ quy tắc sống còn này: Hễ thấy tôi ra hiệu, lập tức ngồi thụp xuống và im lặng tuyệt đối. Kể cả có con rết bò lên người cũng không được hét. Rõ chưa?”
Những cái gật đầu run rẩy đáp lại cô. Linh quay đi, bắt đầu di chuyển.
Đoàn người lầm lũi tiến về phía trước, tạo thành một khối thống nhất, im lìm như những bóng ma. Linh dẫn họ đi thẳng một mạch vài trăm mét, đôi mắt cô liên tục đảo qua những tán cây rậm rạp ven đường. Bất ngờ, cô thực hiện một cú ngoặt gấp khúc hình chữ J. Thay vì đi thẳng, Linh rẽ ngoặt 90 độ, cắt ngang vào một bụi rậm um tùm, rồi vòng ngược lại một chút về phía sau, hướng mặt ra con đường mòn họ vừa đi qua. Đây là kỹ thuật “câu cá” kinh điển trong trinh sát – nấp ngay bên cạnh dấu vết của chính mình để phục kích kẻ bám đuôi.
Vừa yên vị trong bóng tối của lùm cây, Linh giơ nắm tay lên cao dứt khoát.
Như một phản xạ, các cô gái đồng loạt ngồi thụp xuống, nín thở. Linh ra hiệu cho họ ép sát người xuống đất, còn mình thì trườn nhẹ như một con rắn về phía mép bụi rậm. Từ vị trí này, cô có một góc nhìn hoàn hảo bao quát đoạn đường mòn, trong khi bóng tối dày đặc che phủ hoàn toàn sự hiện diện của cả nhóm.
Thời gian dường như ngưng đọng. Tiếng côn trùng rả rích đêm khuya trở nên chói tai đến lạ thường. Năm phút trôi qua, nặng nề và căng thẳng.
Rồi, trực giác của Linh giật thót. Có tiếng động lạ.
Không phải tiếng thú rừng. Đó là tiếng bước chân có nhịp điệu. Một bóng đen tách ra khỏi màn đêm, lững thững tiến vào tầm mắt cô.
Linh nheo mắt, mọi giác quan căng lên như dây đàn. Kẻ mới đến mặc bộ đồ vải thô sẫm màu, kiểu dáng dân sự, hai tay buông thõng, không thấy vũ khí. Hắn đang đi đúng trên con đường mòn mà nhóm của Linh vừa đi qua. Hắn di chuyển chậm, không giống người đang vội vã về nhà.
Dân làng? Linh tự hỏi. Nhưng lý trí sắc bén của một người lính lập tức phản bác: Giờ này ư?
Bàn tay Linh vô thức tìm đến chuôi dao găm bên hông. Các thớ cơ bắp cô gồng lên, sẵn sàng lao ra kết liễu mục tiêu trong tích tắc. Nhưng cô kìm lại. Một hơi thở sâu và chậm giúp cô đẩy lùi cơn xung động bạo lực. Nỗi sợ hãi và sự căng thẳng sau trận chiến vừa rồi đang khiến cô nhạy cảm thái quá. Giết nhầm một người vô tội là tội ác, nhưng để lộ vị trí lúc này là bản án tử hình cho tất cả.
Cô hóa đá, đôi mắt dán chặt vào kẻ lạ mặt qua kẽ lá.
Gã đàn ông tiến lại gần hơn. Đầu hắn cúi thấp, dán mắt xuống mặt đất, thỉnh thoảng lại ngẩng lên quét mắt dáo dác sang hai bên bìa rừng. Hắn đang “đọc” đường. Hắn đang tìm dấu vết.
Bộ não Linh chạy đua với từng bước chân của hắn:
Giờ là nửa đêm. Người bình thường không ai đi soi mói mặt đất như thế.
Khả năng cao nhất: Một thợ săn địa phương đang đi kiểm tra bẫy hoặc lần theo dấu thú bị thương. Đó là lý do hắn nhìn xuống đất.
Khả năng trung bình: Một người dân tò mò nghe thấy tiếng động lạ, có thể là tiếng bước chân của đoàn người lúc nãy, nên mò mẫm đi xem.
Khả năng thấp nhất, nhưng nguy hiểm nhất: Một tên trinh sát địch trá hình, giấu vũ khí trong người để do thám tiền trạm.
Dù hắn là ai, Linh cũng không thể mạo hiểm. Chạm mặt lúc này đồng nghĩa với rắc rối không thể lường trước.
Người đàn ông đi ngang qua chỗ họ ẩn nấp. Khoảng cách gần đến mức Linh có thể nghe thấy tiếng đế giày của hắn nghiến lên sỏi đá. Hắn dừng lại một nhịp, ngó nghiêng xung quanh như thể cảm nhận được điều gì đó bất thường, nhưng bóng tối và sự im lặng tuyệt đối của các cô gái đã đánh lừa hắn. Hắn lại tiếp tục bước đi, mắt vẫn dán xuống đất, hoàn toàn không hay biết mình vừa lướt qua lưỡi hái tử thần chỉ trong gang tấc.
Linh vẫn không nhúc nhích. Cô kiên nhẫn chờ đợi, mặc cho sự sốt ruột đang dâng lên trong lòng các cô gái phía sau. Mười lăm phút, rồi hai mươi phút trôi qua trong sự tĩnh lặng ngột ngạt. Chỉ khi bóng dáng gã đàn ông đã hoàn toàn bị màn đêm nuốt chửng và không có thêm tiếng động nào khác bám theo sau hắn, Linh mới từ từ thả lỏng cơ thể.
Cô quay lại, ra hiệu cho các cô gái đứng dậy.
“Đi thôi,” Linh thì thầm, giọng nói nhẹ như gió thoảng nhưng đầy mệnh lệnh. Cô dẫn đoàn người rẽ sang một hướng hoàn toàn khác, cắt rừng mà đi, quyết tâm tránh xa lối mòn và gã thợ săn bí ẩn kia càng xa càng tốt.
Bóng tối trong rừng già không chỉ là sự vắng mặt của ánh sáng, mà là một thực thể sống động, nặng nề và ẩm ướt. Sau khi chắc chắn rằng kẻ lạ mặt đã đi khuất, Linh không cho phép đoàn người nghỉ ngơi ngay. Cô quay lại, nở một nụ cười khích lệ dù khuôn mặt ai nấy đều đang lấm lem bùn đất và sợ hãi.
“Cố lên các em, một chút nữa thôi,” giọng Linh ngọt ngào như đang dỗ dành những đứa trẻ, hoàn toàn trái ngược với hoàn cảnh khắc nghiệt hiện tại. “Chúng ta không thể ngủ ở dưới thung lũng này đâu. Hơi lạnh và sương độc sẽ tụ lại ở chỗ thấp nhất, ngủ ở đây sáng mai dậy ai cũng sẽ ốm mất.”
Cô dẫn họ rời khỏi con đường mòn, bắt đầu leo lên sườn đồi dốc đứng. Linh di chuyển nhẹ nhàng, thỉnh thoảng lại đưa tay kéo một cô gái đang hụt hơi phía sau, bàn tay cô ấm áp và vững chãi truyền thêm chút sức lực ít ỏi cho họ.
Trong đầu Linh, những bài học từ khóa huấn luyện sinh tồn đặc biệt ùa về, rõ mồn một như thể cô đang nghe tiếng giảng viên vang bên tai. Không bao giờ cắm trại dưới thung lũng vì nguy cơ lũ quét và khí lạnh tù đọng. Không bao giờ cắm trại trên đỉnh đồi vì sẽ trở thành mục tiêu lộ thiên trên nền trời đêm (skylining). Vị trí vàng là lưng chừng đồi – nơi được gọi là “đường quân sự”. Ở đây, tầm quan sát vừa đủ rộng để kiểm soát phía dưới, lưng tựa vào đồi giúp che giấu bóng dáng, và quan trọng nhất: nếu bị tấn công, cô có ba lựa chọn thoát thân – đánh chiếm lên cao, trượt xuống dưới hoặc tản ra theo phương ngang.
Sau khoảng hai mươi phút leo trèo vất vả, Linh ra hiệu dừng lại. Trước mặt họ là một mô đất khá bằng phẳng, được bao bọc bởi những tảng đá tai mèo lớn nhô ra từ sườn núi.
“Đến nhà rồi,” Linh thì thầm, giọng vui vẻ.
Ánh mắt cô nhanh chóng quét qua địa hình. Những tảng đá này không chỉ chắn gió mà còn là lá chắn tự nhiên tuyệt vời. Nếu có giao tranh, đây là pháo đài từ ba phía. Nhưng trước khi để bất cứ ai ngồi xuống, sự cẩn trọng nghề nghiệp trong Linh lại trỗi dậy.
Cô rút con dao găm, cắt một cành cây dài, tước bỏ lá. Với những động tác uyển chuyển như đang múa, Linh dùng đầu gậy khua khoắng kỹ lưỡng từng hốc đá, từng bụi cỏ rậm rạp xung quanh mô đất. Cô gõ nhẹ vào các khe nứt, lắng nghe những tiếng động phản hồi. Rắn rết, bọ cạp hay rết độc thường thích hơi ấm còn sót lại của đá vào ban đêm. Chỉ khi chắc chắn không có vị khách không mời nào đang ẩn nấp, cô mới quay lại gật đầu với cả nhóm.
Linh tiến về phía con ngựa thồ đang thở phì phò vì leo dốc, nhẹ nhàng vuốt ve bờm nó để trấn an trước khi tháo chiếc xẻng được buộc chặt bên hông.
“OK, vào công việc nào,” Linh cười khẽ, tự trấn an bản thân để giảm bớt căng thẳng.
Cô bắt đầu đào những hố nông, dài vừa đủ một người nằm, nương theo thế đất tự nhiên giữa các tảng đá. Đất núi cứng và nhiều sỏi, nhưng đôi tay trắng trẻo của Linh lại điều khiển chiếc xẻng một cách điêu luyện và đầy sức mạnh. Cô hướng dẫn các cô gái gom lá khô và cành cây nhỏ, không phải để đốt, mà để lót xuống đáy hố cách nhiệt và phủ lên trên làm ngụy trang. Những chiếc “tổ” này sẽ giúp họ hòa lẫn vào mặt đất, che giấu thân nhiệt và hình dáng khỏi bất kỳ ánh mắt tò mò nào.
Khi chỗ ngủ tạm thời đã xong, Linh hạ giọng, nghiêm túc nhưng vẫn giữ nét mềm mỏng:
“Bây giờ là quy tắc quan trọng nhất. Chị biết là hơi ngại, nhưng chúng ta phải giải quyết nhu cầu cá nhân ngay bây giờ, dứt điểm và đúng cách.”
Cô chỉ tay về phía hạ nguồn gió, cách khu vực ẩn náu chừng 50 mét.
“Đi về hướng kia, xa chỗ ngủ để mùi không thu hút thú dữ hay côn trùng. Nhớ đào một hố nhỏ, xong việc thì lấp đất lại thật kỹ và phủ lá lên. Đừng để lại bất cứ dấu vết gì, dù là nhỏ nhất. Đi theo cặp nhé, đừng đi một mình.”
Chờ cho mọi người quay lại đầy đủ và yên vị trong những chiếc hố ngụy trang, Linh lấy từ túi hành lý ra vài phong lương khô và bi đông nước.
“Đêm nay chỉ có thế này thôi,” cô nói khẽ, bẻ nhỏ từng miếng lương khô đưa tận tay từng người. “Chị biết các em muốn một đống lửa để sưởi ấm, chị cũng muốn lắm. Nhưng ánh lửa trong rừng đêm chẳng khác nào ngọn hải đăng mời gọi kẻ thù đến. Chịu khó nhai kỹ, uống ít nước thôi nhé.”
Tiếng nhai lương khô rau ráu vang lên khe khẽ, hòa cùng tiếng gió rít qua khe đá. Cái lạnh bắt đầu ngấm vào da thịt, nhưng sự hiện diện của Linh khiến nỗi sợ hãi dường như tan biến. Cô đi kiểm tra từng người, chỉnh lại lớp lá ngụy trang, thì thầm vài câu chuyện vui vụn vặt để xua đi ám ảnh về cuộc trốn chạy.
Khi hơi thở của các cô gái dần trở nên đều đặn, chìm vào giấc ngủ mệt nhọc, Linh mới lùi lại vị trí cao nhất của mỏm đá. Cô ngồi xếp bằng, lưng tựa vào vách núi lạnh lẽo, chiếc áo khoác mỏng manh không đủ ngăn sương đêm nhưng cô không hề run rẩy.
Đôi mắt to tròn, đen láy thường ngày vẫn hay cười của Linh giờ đây trở nên sắc lạnh như dao. Cô hòa mình vào bóng tối, tĩnh lặng như một pho tượng. Mọi giác quan của cô mở rộng hết cỡ, lắng nghe tiếng lá rơi, tiếng côn trùng, và cả tiếng gió đổi chiều. Trong khi những cô gái kia mơ về ngôi nhà ấm áp, Linh thức đó, một mình đối diện với màn đêm, sẵn sàng trở thành cơn ác mộng tàn khốc nhất cho bất kẻ nào dám bén mảng đến gần “cái tổ” nhỏ bé mà cô đang bảo vệ.
===