Chương 4: The Witcher (Kẻ Săn Mồi Vô Hình)
Tác động tâm lý của đòn đánh này còn khủng khiếp hơn cả nỗi đau thể xác. Những tên còn lại chỉ thấy một bóng đen mờ ảo xuất hiện và biến mất trong chớp mắt. Rồi một đồng bọn nữa gục xuống, miệng sùi bọt máu, hai tay cào cấu vào ngực trong vô vọng, không thể kêu la. Bây giờ chúng biết chắc chắn: có một kẻ sát nhân đang ở trong bóng tối, và hắn có thể ở bất cứ đâu. Hắn đang chơi đùa với chúng.
Linh lại di chuyển, lần này đến một góc khác của khu trại. Sự hoảng loạn của chúng đã lên đến đỉnh điểm. Chúng không còn đứng túm tụm lại nữa mà bắt đầu tản ra, la hét, vung vũ khí một cách vô định vào bóng tối xung quanh, chém vào cả những bụi cây vô tri.
Lần này, Linh lao ra với một mục đích khác. Mục tiêu của cô không phải là một cái chết im lặng, mà là một tiếng thét. Thanh kiếm vung lên, không nhắm vào thân trên, mà là một nhát chém ngang, mạnh và sâu vào mặt sau của đầu gối một tên khác.
Một tiếng “Xoẹt!” ghê rợn vang lên cùng với tiếng xương gãy. Hắn không chết ngay. Hắn ngã quỵ xuống đất, và một tiếng thét xé tan màn đêm, một tiếng thét không phải của sự tức giận hay thách thức, mà là của sự đau đớn tột cùng và tuyệt vọng tột độ. Hắn sẽ không chết, ít nhất là chưa. Hắn cố bò lết trên mặt đất, kéo theo cái chân lủng lẳng, để lại một vệt máu dài.
Đây chính là đòn kết liễu tinh thần. Chúng không chỉ đối mặt với một kẻ giết người im lặng, mà còn phải nghe tiếng la hét của đồng bọn đang bị tàn sát một cách dã man. Tiếng hét đó là một thông điệp rõ ràng hơn bất kỳ lời nói nào: “Chạy đi! Chúng ta sẽ chết hết ở đây!”. Kỷ luật, nếu có, hoàn toàn sụp đổ. Bản năng sinh tồn nguyên thủy nhất trỗi dậy, lấn át mọi thứ.
Trong vòng chưa đầy hai mươi giây kể từ khi thủ lĩnh chết, tình hình đã đảo ngược hoàn toàn: Từ mười hai tên lính Nilfgaard có tổ chức, tự tin, giờ chỉ còn năm tên còn đứng được. Nhưng chúng không còn là một đội. Chúng là một đám đông bị săn đuổi, tâm trí đã vỡ vụn. Thủ lĩnh chết, đồng bọn bị giết hoặc tàn phế ngay trước mắt bởi một kẻ thù vô hình, tàn nhẫn.
Lúc này, trong đầu óc hoảng loạn của chúng chỉ có hai lựa chọn:
1. Đứng lại và chiến đấu: Chống lại một bóng ma trong bóng tối, một con quỷ có thể xuất hiện từ bất cứ đâu và lấy mạng hoặc một phần cơ thể của chúng? Đó là một lựa chọn tự sát.
2. Bỏ chạy: Đây là lựa chọn hợp lý duy nhất theo bản năng. Chúng sẽ không chạy về phía các cô gái, nơi mà cơn ác mộng này bắt đầu. Chúng sẽ chạy tán loạn vào rừng, càng xa khu lửa trại chết chóc này càng tốt, để cứu lấy mạng sống của chính mình.
Và chúng đã chọn chạy. Tiếng thét của đồng bọn như một phát súng lệnh. Năm tên còn lại, với những tiếng kêu sợ hãi, quay đầu và cắm đầu chạy vào bóng tối của khu rừng, xô đẩy nhau, không còn quan tâm gì đến đồng bọn, chiến lợi phẩm hay bất cứ thứ gì khác ngoài mạng sống của chính mình.
Màn đêm lại chìm vào im lặng, chỉ còn lại tiếng lửa trại lách tách và tiếng rên rỉ yếu ớt của hai kẻ bị thương. Những tên cướp còn lại đã biến mất vào rừng sâu như một đàn thú hoảng loạn.
Linh quay lại khu trại tan hoang. Không một động tác thừa, cô bước đến tên bị chém vào chân đang cố lết đi, đạp mạnh vào lưng khiến hắn nằm rạp xuống đất. Cô nhanh chóng dùng một đoạn dây thừng lấy từ hành lý của chúng, trói ghì hai tay hắn lại. Thanh kiếm của cô kề sát vào động mạch cổ hắn, lạnh như băng.
“Nằm im ở đây,” giọng cô không một chút cảm xúc. “Nếu mày cố chạy, mày sẽ chết trước khi kịp đứng lên.”
Ánh mắt cô lướt qua những cô gái vẫn đang co rúm vì sợ hãi và lạnh lẽo. Cô lục lọi trong đống hành lý của bọn cướp, tìm thấy vài tấm áo choàng và chăn mỏng, ném về phía họ. “Mặc vào đi,” cô nói ngắn gọn, giọng đã dịu đi một chút. Đó là một hành động nhỏ, nhưng nó như một dòng nước ấm giữa mùa đông giá rét, trả lại cho họ một chút nhân phẩm và hơi ấm.
Sau đó, Linh quay sang tên thứ hai, kẻ cũng đang ôm cái chân bị chém, mặt trắng bệch vì mất máu và sợ hãi. “Bò đến kia,” cô ra lệnh, hất đầu về phía rìa của vùng sáng do lửa trại tạo ra.
Tên cướp run rẩy làm theo. Hắn bò lết trên nền đất lạnh, để lại một vệt máu, cho đến khi nửa thân người hắn nằm trong ánh sáng lập lòe, còn nửa kia chìm trong bóng tối. Hắn ở trong ánh sáng, còn Linh thì hoàn toàn ẩn mình trong bóng đêm phía sau. Sự sắp đặt này tạo ra một áp lực tâm lý khủng khiếp. Hắn có thể cảm nhận được sự hiện diện của cô, nhưng không thể nhìn thấy, giống như một con mồi đang bị một con thú săn rình rập từ trong bóng tối.
Linh bước tới, nhanh chóng trói ngược tay hắn ra sau.
Trong một khoảnh khắc, những bài học thẩm vấn khắc nghiệt của sư phụ lại hiện về trong tâm trí cô. Bình tĩnh là vũ khí. Nỗi sợ của kẻ thù là đồng minh. Đừng bao giờ để cảm xúc chi phối. Hãy khiến chúng hiểu rằng nỗi đau chỉ mới bắt đầu, và cái chết là một sự giải thoát mà chúng không dễ gì có được.
Cô quỳ xuống bên cạnh hắn. Con dao găm vẫn còn dính máu của đồng bọn hắn được rút ra. Cô chậm rãi chùi lưỡi dao vào một bên má của hắn, cảm nhận được sự run rẩy của từng thớ thịt trên mặt hắn. Sau đó, cô rê dần con dao ra phía sau lưng, đến chỗ bàn tay bị trói chặt của hắn.
Linh điều chỉnh lại nhịp thở, để giọng nói của mình trở nên đều đều, bình tĩnh đến đáng sợ.
“Nghe đây,” cô bắt đầu. “Mày sẽ trả lời câu hỏi của tao. Nếu mày im lặng, tao sẽ lóc một ngón tay của mày. Tao sẽ hỏi thằng bạn mày. Nếu mày nói dối, tao đảm bảo mày sẽ ước gì được chết nhanh chóng. Mày sẽ hiểu, cái chết không phải là điều đáng sợ nhất ở đây đâu.”
Để minh họa cho lời nói của mình, Linh ấn mạnh mũi dao vào lòng bàn tay hắn. Một cơn đau nhói buốt khiến hắn giật nảy người, một tiếng kêu đau đớn bị chặn lại trong cổ họng. Máu bắt đầu rỉ ra, một lời nhắc nhở hữu hình về những gì sắp xảy ra.
“Chúng mày là ai?” Linh hỏi, giọng vẫn không đổi.
“Lính… lính đào ngũ Nilfgaard…” hắn lắp bắp, giọng đầy sợ hãi.
“Có bao nhiêu tên nữa?”
“Khoảng… khoảng mười tên nữa… ở trại chính…”
“Tại sao chúng mày ở đây?”
“Chúng tao… chúng tao gặp một đoàn xe của bọn thợ săn nô lệ… Chúng tao đã đánh cướp… giết hết lũ thợ săn và nô lệ nam… giữ lại các cô gái…”
Linh đứng dậy, để mặc hắn run rẩy trong vũng mồ hôi và máu. Cô bước đến chỗ tên tù nhân đầu tiên, lặp lại những câu hỏi tương tự. Câu trả lời hắn đưa ra hoàn toàn trùng khớp.
Thông tin đã đủ. Linh quay lại nhìn tên lính Nilfgaard đang nằm dưới đất. Hắn đã thấy mặt cô. Hắn biết khả năng của cô. Để hắn sống chính là gieo một mầm họa trong tương lai, một mối nguy hiểm không chỉ cho cô mà còn cho cả những cô gái này.
Cô không còn căm ghét hắn nữa. Sự giận dữ đã tan đi, chỉ còn lại sự tính toán lạnh lùng. Giữ hắn sống sẽ mang lại nhiều rắc rối hơn là giết hắn. Một cái chết nhanh gọn lúc này, trớ trêu thay, lại là một sự giải thoát cho hắn khỏi nỗi đau và sự sợ hãi, và là sự an toàn tuyệt đối cho cô và những người cô đang bảo vệ.
Linh bước tới. Tên lính ngước lên, ánh mắt hắn chứa đầy sự van xin. Hắn không nói gì, có lẽ hắn cũng hiểu số phận của mình.
Thanh kiếm của Linh lóe lên một đường sắc lẹm dưới ánh lửa. Một tiếng “phựt” khô khốc. Đầu hắn gục xuống. Mọi thứ kết thúc.
===
Lưỡi kiếm rút ra khỏi cái xác thứ hai, để lại một sự im lặng chết chóc bao trùm khu trại. Khi mối đe dọa trực tiếp đã bị loại bỏ, lớp vỏ bọc lạnh lùng của Linh bắt đầu nứt vỡ. Adrenaline rút đi nhanh chóng như thủy triều, để lại sự rệu rã và một cơn buồn nôn dữ dội dâng lên từ dạ dày. Mùi máu tanh nồng nặc hòa lẫn với mùi mồ hôi và khói lửa xộc thẳng vào mũi cô.
Linh chống tay vào thân cây gần đó, gập người xuống, cố gắng hít thở sâu để trấn tĩnh. Không được nôn. Không được tỏ ra yếu đuối lúc này. Cô tự nhủ. Cô nuốt khan cái vị chua lợm ở cổ họng, ép buộc bộ não phải quay lại làm việc.
Tình thế vẫn ngàn cân treo sợi tóc. Những tên cướp bỏ chạy kia, một khi nỗi sợ hãi ban đầu qua đi, lý trí của chúng sẽ quay lại. Chúng sẽ nhận ra cô chỉ có một mình. Hoặc tệ hơn, chúng sẽ chạy về trại chính và dẫn theo một lực lượng đông đảo hơn, trang bị đầy đủ hơn để quay lại trả thù. Khu trại này giờ đây không khác gì một nấm mồ lộ thiên. Các cô gái cần phải rời khỏi nơi kinh hoàng đầy rẫy xác chết này ngay lập tức. Bóng tối sẽ là đồng minh lớn nhất của cô.
Linh lau vội mồ hôi trên trán, chỉnh lại tư thế rồi bước về phía các cô gái. Cô cố gắng giữ giọng nói trầm ổn và vững chãi nhất có thể:
“Nguy hiểm trước mắt đã qua, nhưng chúng ta không thể ở lại đây. Phải rời đi ngay lập tức.”
Thấy họ vẫn còn run rẩy, Linh nhanh chóng lấy thêm vài chiếc áo choàng dày từ đống đồ cướp được khoác lên người họ, rồi đưa bầu nước cho từng người uống một ngụm nhỏ. “Hít thở sâu vào. Tôi sẽ đưa mọi người đến nơi an toàn. Nhưng tôi cần mọi người phải thật bình tĩnh và nghe theo lời tôi. Hiểu chứ?”
Sự kiên định của Linh dường như đã truyền được chút can đảm sang họ. Những cái gật đầu yếu ớt xuất hiện.
Khi đã ổn định được tâm lý đám đông, Linh lao vào công việc với tốc độ chóng mặt. Cô lục soát nhanh tất cả các thi thể và ba lô của bọn cướp. Không có chỗ cho sự ghê tởm hay tôn trọng người chết lúc này, sinh tồn là trên hết. Cô gom tất cả lương khô, thịt hun khói, nước sạch, băng gạc y tế, một tấm bản đồ da cũ kỹ và túi tiền xu của chúng. Bất cứ thứ gì có thể dùng để duy trì sự sống đều được cô nhét vào túi hành lý.
Với những thứ không thể mang theo, Linh hành động một cách tàn nhẫn nhưng cần thiết. Cô đổ hết những bầu rượu mạnh và nước uống còn thừa xuống đất, ném những tấm chăn và quần áo dư thừa vào đống lửa đang tàn. Nếu kẻ thù quay lại, chúng sẽ không tìm thấy bất cứ thứ gì để sử dụng hay nghỉ ngơi.
Linh chọn ra một con ngựa khỏe mạnh nhất trong đàn ngựa thồ, chất tất cả nhu yếu phẩm lên lưng nó. Cô nhìn những con ngựa còn lại. Thả chúng đi, chúng có thể hí vang hoặc chạy lung tung gây chú ý. Để lại đây, chúng sẽ trở thành phương tiện di chuyển cho kẻ thù truy đuổi.
Linh cắn môi, ánh mắt tối sầm lại. Cô rút dao găm. Những nhát đâm nhanh và chính xác vào tim kết liễu những con vật tội nghiệp ngay lập tức. Tiếng ngựa ngã xuống đất nghe thật nặng nề, nhưng đó là cái giá phải trả để xóa bỏ khả năng truy đuổi của đối phương.
“Đi thôi,” Linh ra lệnh khẽ.
Cô dập tắt đống lửa trại bằng đất và tuyết, dìm khu rừng trở lại vào màn đêm đen đặc. Xác định hướng mà đám tàn quân đã bỏ chạy, Linh dẫn đoàn người đi ngược lại hoàn toàn, hướng sâu vào vùng rừng rậm rạp và hiểm trở hơn.