Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
than-cap-diep-luong-than.jpg

Thần Cấp Diệp Lương Thần

Tháng 2 16, 2025
Chương 228. Xong bản cảm nghĩ Chương 227. Sang trọng lễ cầu hôn
thu-do-van-lan-tra-lai-vi-su-that-thuong-cac-nguoi.jpg

Thụ Đồ Vạn Lần Trả Lại, Vi Sư Thật Thương Các Ngươi

Tháng 2 9, 2026
Chương 960: Đại kết cục Chương 959: Tiêu Huyền là Hư Uyên?
marvel-tu-shadowkhan-quan-doan-bat-dau.jpg

Marvel: Từ Shadowkhan Quân Đoàn Bắt Đầu

Tháng 1 18, 2025
Chương 463. Kết thúc Chương 462. Dung hợp đá Vô cực
co-giap-chi-la-han-che-khi-co-boi-vi-khoa-mo.jpg

Cơ Giáp Chỉ Là Hạn Chế Khí? Cơ Bởi Vì Khóa, Mở!

Tháng 2 3, 2026
Chương 600: sau cùng 【 Tối Hậu Đích Ba Văn 】! ( hoàn tất vung hoa ) Chương 599: đến từ 【 Sang Thế Thần 】 áp chế!
dau-pha-chi-ta-that-su-vo-dich.jpg

Đấu Phá Chi Ta Thật Sự Vô Địch

Tháng 1 20, 2025
Chương 300. Đấu phá chương cuối, cùng Huân Nhi lễ cưới Chương 299. Hằng ngày thiên —— Huân Nhi
lanh-chua-theo-van-minh-den-quan-tinh

Lãnh Chúa: Theo Văn Minh Đến Quần Tinh

Tháng mười một 10, 2025
Chương cuối nhất bước vào Quần Tinh Chương 151: Thế giới này thật đẹp (tinh cầu thiên, hết! )
binh-thien-sach.jpg

Bình Thiên Sách

Tháng 1 17, 2025
Chương 1201. Kết cục cảm nghĩ Chương 1200. Chương cuối, lời cuối sách
moi-ngay-nam-chon-mot-ta-khong-vo-dich-nguoi-nao-vo-dich

Mỗi Ngày Năm Chọn Một, Ta Không Vô Địch Người Nào Vô Địch?

Tháng 10 5, 2025
Chương 534: Kết thúc cũng là khởi đầu mới (đại kết cục) Chương 533: Nhà
  1. Xuyên Nhanh: Từ Blade Bắt Đầu
  2. Chương 5: 101 chó đốm ( Thiên Địa Gâu Gâu Giáo )
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 5: 101 chó đốm ( Thiên Địa Gâu Gâu Giáo )

Anh nheo mắt nhìn qua màn mưa bụi. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, anh thấy Winston đang cúi đầu soi mói hai sinh vật lạ. Một con Golden trông có vẻ ngu ngơ vô hại, và một con… cái quái gì thế kia?

Rick bước lại gần cổng sắt, nhíu mày nhìn Minh. Con Chihuahua đang đứng hai chân trước, bám vào song sắt, đôi mắt lồi to nhìn anh chằm chằm.

“Chúa ơi,” Rick thốt lên, vẻ mặt nhăn nhúm lại như vừa nuốt phải chanh. “Evelyn! Em ra mà xem này! Winston tìm thấy cái gì đây này. Một con chuột cống lai dơi! Nhìn nó xem, đúng là một sự sỉ nhục đối với chọn lọc tự nhiên. Làm sao tạo hóa lại có thể sinh ra một loài chó mà chỉ cần gió thổi mạnh là bay mất xác thế kia?”

Minh nghe thấy thế thì tức xì khói. “Cái thằng Rick chết tiệt này! Mồm miệng vẫn độc địa như xưa!” Hắn sủa ăng ẳng đáp trả, nhưng trong tai Rick, đó chỉ là những tiếng “nhí nhách” chói tai.

Lúc này, Evelyn cũng bước ra, khoác trên mình chiếc khăn choàng lụa sang trọng. Ở tuổi trung niên, cô vẫn giữ được nét đẹp mặn mà, thông thái và đôi mắt sáng ngời đầy tò mò.

“Rick, đừng thô lỗ thế,” Evelyn trách nhẹ chồng, rồi nhìn xuống Minh. “Ồ… một chú chó Chihuahua. Nó có vẻ… đang muốn nói gì đó.”

“Gâu! Gâu! Evelyn! Evelyn!” Minh sủa lên the thé, cố gắng điều chỉnh thanh quản của loài chó để phát ra âm tiết giống tên cô nhất có thể. “Là anh đây! Minh đây!”.

Evelyn giật mình, cô lùi lại một bước, tay đặt lên ngực. Tiếng sủa của con chó này… nhịp điệu đó, ánh mắt đó… nó quá “người”. Và dường như nó đang cố gọi tên cô.

“Rick… anh có nghe thấy không? Nó… nó vừa gọi tên em?” Evelyn run rẩy hỏi. Rick bật cười khẩy: “Em lại đọc nhiều sách cổ ngữ quá rồi Evy. Nó chỉ đang sủa thôi. Chắc nó đói”.

Minh biết sủa là vô ích. Hắn cần một hành động dứt khoát mang thương hiệu “Minh” – kẻ lữ hành xuyên không gian với những trò lố bịch không ai ngờ tới. Hắn lùi lại một chút để lấy không gian, hít một hơi thật sâu. Và rồi, dưới ánh đèn đường London năm 1963, một con chó Chihuahua bắt đầu nhảy Moonwalk.

Hắn trượt hai chân sau về phía sau trong khi vẫn giữ trọng tâm, tạo ra ảo giác lướt đi trên mặt đất. Sau đó, hắn đứng bằng hai chân sau, hai chân trước co lại như móng vuốt zombie, đầu giật giật sang hai bên theo nhịp điệu bài Thriller của Michael Jackson. Đó là một cảnh tượng siêu thực: một con chó nhỏ xíu nhảy với thần thái của một siêu sao nhạc Pop giữa cơn mưa phùn.

Rick há hốc mồm, điếu xì gà trên môi suýt rơi xuống đất. Còn Evelyn, cô đứng chôn chân tại chỗ, đôi mắt mở to hết cỡ. Trong ký ức của cô, chỉ có một người duy nhất có những hành động điên rồ, vượt thời đại như thế.

“Minh?” Evelyn thì thầm, giọng vỡ òa. Con Chihuahua dừng nhảy, đứng bằng bốn chân và gật đầu một cái dứt khoát. Evelyn lao ra mở cổng, quỳ sụp xuống nền đất ướt và ôm chầm lấy con chó nhỏ bé ướt sũng ấy.

“Ôi Chúa ơi! Minh! Là anh thật sao?” Cô khóc nức nở, vừa cười vừa khóc. Cô đau lòng khi thấy người bạn vĩ đại ngày nào giờ bị giam cầm trong thân xác loài vật yếu ớt nhất.

Rick đứng đó nhìn vợ mình ôm con chó khóc lóc, não bộ anh cuối cùng cũng xử lý xong thông tin. “Minh? Ý em là… con ma đó? Gã đó biến thành con chuột này á?”. Minh ngước lên nhìn Rick, nhe răng cười đầy khiêu khích. Rick thở hắt ra, một nụ cười nửa miệng xuất hiện: “Ha! Đáng đời mày lắm. Suốt ngày ra vẻ bí ẩn, giờ thì đi tè cũng phải nhấc chân. Được rồi, đưa ‘ngài ấy’ vào nhà đi”.

Minh quay lại ra hiệu cho Gâu Đần về trước rồi theo chân vợ chồng O’Connell vào dinh thự.

Bên trong phòng khách ấm cúng, Minh đã được tắm rửa sạch sẽ, sấy khô lông và quấn trong khăn bông mềm mại. Hắn nằm trên chiếc ghế bành, trước mặt là đĩa thịt bò nướng thơm phức.

Rick và Evelyn ngồi đối diện, nhìn hắn chằm chằm như chờ đợi một lời giải thích.

“Trời móa, may mà có “gói ngôn ngữ” nếu không trông kiếp chó này tao đếch biết sống sao luôn”. Minh nghĩ. “Cuối cùng cũng được nói chuyện tử tế. Cái cơ thể này đúng là phế vật của tạo hóa mà!”

“E hèm, 1 2 3 4 5, alo alo, e hèm!”

Rick suýt nữa đánh rơi ly rượu Scotch, còn Evelyn thì ôm ngực kinh ngạc. Dù đã chứng kiến đủ loại ma thuật trên đời, việc một con Chihuahua phát ra tiếng người một cách rành mạch vẫn là một cú sốc văn hóa cực lớn.

“Mày… mày biết nói thật à?” Rick lắp bắp.

“Bớt ngạc nhiên đi Rick, tao còn nhảy Moonwalk được thì nói vài câu có gì lạ”. Minh chép miệng, liếm mép sau khi nhai một miếng thịt bò. “Nghe đây Rick, tao bị dính một lời nguyền oái oăm nên mới ra nông nỗi này. Đừng lo, có cách giải, và Thành với Ciri vẫn ổn”.

Sau vài phút đứng hình, Rick và Evelyn dần chấp nhận thực tại. Suy cho cùng, nếu ý thức bên trong là Minh, thì việc hắn mang hình hài một con chuột cảnh hay một vị thần Ai Cập cũng chẳng khác nhau là mấy.

“Nhà này luôn là nhà của anh,” Evelyn khẳng định chắc nịch sau khi lấy lại bình tĩnh. “Anh muốn ở bao lâu cũng được.”

Rick nhấp một ngụm rượu, lầm bầm: “Chỉ cần đừng tè bậy lên thảm Ba Tư của tôi là được”.

Minh lườm Rick một cái sắc lẹm rồi quay sang Evelyn: “Kể tôi nghe xem, 30 năm qua hai người sống thế nào? London năm 63 này có vẻ thú vị đấy”.

Evelyn mỉm cười, giọng trầm ấm vang lên: “Đã 30 năm rồi, Minh ạ. Rất nhiều chuyện đã xảy ra kể từ lần cuối chúng ta gặp nhau ở Hamunaptra…”. Cô bắt đầu kể về những năm tháng ẩn dật tại London và những rắc rối nhỏ với “máu nghề nghiệp” thỉnh thoảng lại trỗi dậy.

“Alex…” Evelyn nhắc đến con trai, ánh mắt ánh lên niềm tự hào xen lẫn lo âu. “Thằng bé giờ đã 30 rồi. Nó giống hệt Rick, cứng đầu và liều lĩnh. Nó cũng trở thành một nhà khảo cổ, hiện đang dẫn đầu một đoàn thám hiểm ở Nam Mỹ.”

===

Sáng hôm sau, khi sương mù London vẫn còn lãng đãng trên những ngọn cây sồi già của công viên Regent, một chiếc xe Rolls-Royce màu kem, tuy sang trọng nhưng có phần hơi “cà tàng” với vài vết xước bên hông, đỗ xịch trước cổng dinh thự O’Connell.

Bước xuống xe là một người đàn ông trạc tuổi ngũ tuần, ăn mặc chải chuốt thái quá với bộ vest kẻ sọc, khăn tay gấp điệu đà trong túi áo và một chiếc mũ phớt đội lệch. Đó không ai khác chính là Jonathan Carnahan – anh trai của Evelyn, người đàn ông mà cả cuộc đời gắn liền với hai chữ: “chạy trốn” và “kho báu”.

“Evy! Rick! Mở cửa ra nào! Người anh trai yêu quý và nghèo túng của các em đến thăm đây!” Jonathan hét lên, tay đập đập vào cánh cổng sắt.

Sau những năm tháng phiêu lưu bạt mạng, Jonathan giờ đây đã “yên bề gia thất” – theo cách hiểu của anh ta. Anh là chủ sở hữu của “The Golden Scepter” (Cây Quyền Trượng Vàng) một quán bar kiêm hộp đêm nằm lọt thỏm trong khu Soho sầm uất. Quán bar này nổi tiếng không phải vì đồ uống ngon, mà vì ông chủ của nó luôn có những câu chuyện “chém gió” về xác ướp và kho báu nghe rất lọt tai mỗi khi say xỉn.

Rick ra mở cửa, mặt mày nhăn nhó: “Jonathan, mới 9 giờ sáng. Anh đến đây để vay tiền hay để trốn nợ?”

“Thô lỗ! Quá thô lỗ!” Jonathan bước vào, phủi bụi trên vai áo. “Anh đến thăm gia đình. Và tiện thể… ừ thì, quán bar đang cần nâng cấp hệ thống đèn, và mấy tay bảo kê dạo này đòi tăng lương…”

Lời chưa dứt, Jonathan đã khựng lại. Anh nhìn thấy một cảnh tượng kỳ lạ trong phòng khách. Evelyn đang ngồi uống trà, còn trên chiếc ghế bành đối diện – vị trí trang trọng nhất – là một con chó Chihuahua đang đeo một chiếc kính râm nhỏ xíu (cắt ra từ kính của búp bê) cổ đeo một cái nơ đỏ, trông cực kỳ hợm hĩnh.

“Cái… cái quái gì thế này?” Jonathan chỉ tay, mặt nhăn lại như khỉ ăn ớt. “Evy, em nuôi chuột từ bao giờ thế? Lại còn đeo kính râm? Trông nó như một tay trùm xã hội đen bị teo nhỏ vậy.”

Con Chihuahua – Minh – từ từ tháo kính râm xuống bằng một chân trước, nheo mắt nhìn Jonathan đầy khinh bỉ, rồi sủa một tiếng ngắn gọn: “Gâu!” (Chỗ này không thèm dịch!)

Evelyn mỉm cười bí hiểm nhìn người anh trai đang ngơ ngác: “Jonathan, lại đây chào hỏi đàng hoàng đi. Đó là Minh đấy.”

“Minh?” Jonathan trợn tròn mắt, rồi phá lên cười sặc sụa. “Minh? Cái con ma đáng sợ ở Ai Cập đó á? Ha ha ha! Ôi trời đất ơi! Nghiệp chướng! Quả là nghiệp chướng!” Anh ta cười đến mức gập cả người xuống, chỉ tay vào sinh vật bé nhỏ trên ghế: “Từ một kẻ hô mưa gọi gió, giờ thành một con chó bỏ túi! Để anh xem nào, anh có thể búng nó bay xa bao nhiêu mét nhỉ?”

Jonathan đưa tay định búng vào cái trán dô của Minh. Nhưng nhanh như cắt, Minh há miệng đớp nhẹ vào ngón tay Jonathan làm gã kêu oai oái và rụt tay lại.

Đúng lúc Jonathan định càu nhàu, con Chihuahua bỗng hắng giọng. Một giọng nam the thé, đầy vẻ trịch thượng vang lên từ cái mõm ngắn tũn:

“Bớt cái tay bẩn thỉu của mày lại trước khi tao biến nó thành đồ chơi cho lũ chó hoang, Jonathan.”

Jonathan giật nảy mình như vừa bị điện giật, gã ngã ngửa ra sau, suýt nữa thì đập đầu vào bàn trà. “Mẹ ơi! Nó nói! Con chó nó nói tiếng người!” Gã lắp bắp, gương mặt cắt không còn giọt máu, tay chỉ trỏ run bần bật.

Minh không thèm để ý đến vẻ hoảng loạn của gã, tiếp tục nói bằng giọng thản nhiên: “Nghe đây, tao biết vị trí một trong những kho vàng còn sót lại của Hamunaptra. Làm việc cho tao, tao chia cho mày 10%.”

Vừa nghe đến từ “vàng” và “Hamunaptra” nụ cười trên môi Jonathan không còn tắt ngấm vì sợ hãi nữa, mà thay vào đó là vẻ mặt tham lam quen thuộc. Gã nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, ngồi bật dậy như chưa từng có cuộc ngã ngựa nào.

“Mười phần trăm?” Jonathan hét lên, mắt sáng rực như đèn pha ô tô. “Cậu đùa tôi à? Nguy hiểm thế này, ít nhất phải là… 15%!”

Minh gật đầu cái rụp. Hắn biết thừa Jonathan là kẻ dễ mua chuộc nhất thế giới, và 15% là cái giá quá rẻ để có một gã “tay sai” thạo việc.

“Được rồi! Thỏa thuận xong!” Jonathan đổi giọng nhanh như lật bánh tráng, gã lao tới bắt lấy cái chân chó của Minh mà lắc lia lịa. “Ngài Minh muốn tôi làm gì? Cướp ngân hàng? Hay đào mộ? Với thân hình này của ngài, chui vào lỗ thông gió là tuyệt vời nhất!”

Jonathan liếm môi, đôi mắt sáng rực. Gã không còn quan tâm đến việc người bạn cũ của mình giờ đây đang trong lốt một sinh vật bé nhỏ, run rẩy và có đôi mắt lồi quá khổ. Đối với Jonathan, vàng không có hình dạng cố định, và nếu nó đến từ một con chó, gã cũng sẵn sàng quỳ xuống hôn chân nó.

Rick O’Connell đứng bên cạnh, tay vân vê ly rượu mạnh, gương mặt phong trần hiện rõ vẻ mệt mỏi nhưng cũng không giấu được sự tò mò. “Anh thực sự định quay lại cái nơi chết tiệt đó sao, Jonathan? Hamunaptra đã là một đống đổ nát từ 30 năm trước rồi”.

Minh, lúc này đang ngồi chễm chệ trên chiếc ghế bành, khẽ sủa một tiếng đanh gọn để thu hút sự chú ý. “Gâu! Ta sẽ thành lập giáo phái. Thế giới cần được cứu bởi Thiên Địa Gâu Gâu Giáo. Và ta cần vàng để mua xúc xích… rất nhiều xúc xích”.

Rick sửng sốt và rồi thở dài, nhìn Evelyn đang mỉm cười khích lệ bên cạnh. Đây đúng là cái chất của ‘con ma’ Minh. Hắn biết mình không thể từ chối. Không chỉ vì món nợ ân tình với Minh, mà còn vì anh hiểu rằng cái thế giới mịt mùng năm 1963 này đang cần một luồng gió mới, dù luồng gió đó có bốc mùi… thức ăn chó.

===

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Biển Vô Tận Toàn Chức Vua Câu Cá
Biển Vô Tận: Toàn Chức Vua Câu Cá
Tháng mười một 7, 2025
ta-tran-nguyen-tu-cuoi-hao-huynh-de-hong-van-cat-canh.jpg
Ta Trấn Nguyên Tử, Cưỡi Hảo Huynh Đệ Hồng Vân Cất Cánh!
Tháng 1 31, 2026
nguoi-tai-hang-hai-doa-thien-su-dai-tuong.jpg
Người Tại Hàng Hải, Đọa Thiên Sứ Đại Tướng
Tháng 1 21, 2025
ta-tai-tran-ma-ti-co-the-vo-han-them-diem.jpg
Ta Tại Trấn Ma Ti Có Thể Vô Hạn Thêm Điểm
Tháng 12 6, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP